Thu Hanh - Vu Triết
Không Còn Đường Lui
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu trả lời bình tĩnh và dứt khoát của Trần Nhị Hổ khiến cuộc đối thoại trong phòng tạm thời ngưng bặt, dường như không ai biết nên nói gì tiếp.
Có lẽ vì có mọi người ở đây nên Tôn Na Na đã bình tĩnh hơn đôi chút.
Cô vuốt lại mái tóc, tựa vào bàn, nhìn bố mẹ Tôn, khẽ hít một hơi thật sâu: “Nếu bố mẹ đến đây để khuyên nhủ thì không cần nói nữa đâu. Con sẽ không về nhà, không về nhà anh ta, cũng không về nhà mình. Con nhất định phải ly hôn, không còn đường lui nào khác.”
“Na Na,” Mẹ Tôn tiến đến bên cạnh, kéo tay cô, nói nhẹ nhàng: “Mẹ không nhất thiết phải ngăn cản con, chỉ là mẹ không thể hiểu nổi, rõ ràng trước đây hai đứa tốt đẹp như vậy mà…”
“Con người ai mà chẳng thay đổi, hoặc có khi không phải là thay đổi mà vì trước đây che giấu quá kỹ thôi.” Tôn Na Na nói, “Giờ nhắc lại chuyện quá khứ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Trước đây rõ ràng rất tốt thì bố mẹ nhìn thấy, nhưng bây giờ rõ ràng không tốt chút nào thì bố mẹ lại không thấy sao?”
“Vợ chồng có mâu thuẫn gì mà không thể ngồi lại nói chuyện tử tế để giải quyết?” Bố Tôn nhíu mày, trông có vẻ cứng rắn hơn mẹ Tôn, nói: “Nhất định phải ly hôn mới giải quyết được sao?”
Tôn Na Na quay mặt đi chỗ khác, rõ ràng không muốn tranh cãi với bố.
“Chú Tôn,” Thiện Vũ lên tiếng, “Xem ra trong cuộc hôn nhân của chú, mọi mâu thuẫn đều có thể giải quyết được nhỉ.”
“Đó là chắc chắn!” Bố Tôn nhìn Thiện Vũ, “Tôi và vợ tôi bao nhiêu năm qua vẫn cứ sống như vậy đấy thôi…”
“Xin phép cháu nói thẳng,” Thiện Vũ nói, “Giữa hai cô chú, hẳn chú là người không bao giờ sai, nếu có mâu thuẫn thì cách giải quyết là cô phải lùi lại một bước.”
Mẹ Tôn kinh ngạc quay đầu nhìn Thiện Vũ.
Bố Tôn ngẩn người, im lặng rất lâu, dường như đang cố tìm một câu trả lời để phủ nhận.
“Cách duy nhất để duy trì được cuộc hôn nhân của Tôn Na Na là cô ấy phải chịu đựng.” Thiện Vũ nói, “Bị anh Trương kia kiểm soát, nghe lời gã, chịu đựng sự mắng nhiếc của gã…”
“Đừng có ăn nói khó nghe như thế!” Bố Tôn lớn tiếng.
“Cậu ấy nói đúng rồi đấy.” Tôn Na Na nói.
“Na Na, con!” Mẹ Tôn vỗ lên cánh tay cô.
“Ly hôn chẳng phải chuyện gì quá ghê gớm. Đâu cần cố chấp giải quyết những mâu thuẫn không thể hóa giải chỉ để níu kéo một cuộc hôn nhân?” Thiện Vũ nói tiếp, “Nếu đời sống bị ảnh hưởng đến mức đó, vậy giá trị tồn tại của hôn nhân là gì? Tu hành sao?”
“Đừng có nói những lời vô lý đó với tôi.” Bố Tôn cau mày, “Nếu không có Tiểu Trương thì con gái tôi đã không sống được đến ngày hôm nay!”
“Con thà rằng lúc đó anh ta đừng có cứu con, chết quách đi cho rồi.” Tôn Na Na nói.
“Con nói cái gì!” Bố Tôn nổi giận, chỉ tay định đi về phía cô.
Trần Giản và Trần Nhị Hổ đồng thời bước lên một bước từ hai phía, chặn trước mặt bố Tôn.
“Chú à,” Trần Giản nói, “Có chuyện gì từ từ nói.”
“Tôi và vợ tôi đã nói tử tế bao nhiêu lần rồi, có ích gì không?” Bố Tôn thở dài, “Con gái tôi, tôi không xót sao! Chẳng phải là vì muốn con bé có cuộc sống đàng hoàng thôi sao!”
“Vấn đề là bây giờ không ly hôn thì không thể sống đàng hoàng được!” Trần Nhị Hổ không nhịn được nữa, gắt lên, “Chỉ có ly hôn mới sống tốt được! Lý lẽ đơn giản như vậy mà mãi không hiểu ra thì chú có thật sự là xót chị ấy không?”
“Chính các người!” Bố Tôn giận dữ chỉ vào mấy người bọn họ, “Tôi thấy chính các người đã xúi giục con bé!”
“Không có bọn cháu thì giờ chị ấy đã bị cô chú khuyên răn quay về chịu đánh đập, chịu đựng hành hạ tinh thần tiếp rồi!” Hồ Bạn cũng nổi giận, “Bậc làm cha mẹ như cô chú có bao giờ thực sự nghĩ cho con cái chưa!”
“Anh ta đánh con thật sao?” Mẹ Tôn nhìn Tôn Na Na, “Mắng chửi con thật sao? Tính tình anh ta lúc nào cũng ôn hòa như vậy mà…”
“Chỉ là giả vờ thôi.” Trần Giản nói.
“Con đã nói biết bao nhiêu lần rồi, chỉ cần nhìn thấy anh ta thôi con cũng sợ!” Tôn Na Na nói.
“Nhưng mà, con bị bệnh…” Mẹ Tôn thận trọng lựa lời.
“Cô à,” Thiện Vũ lại lên tiếng, “Hai cô chú có tiền sử bệnh tâm thần không? Các thế hệ trước có ai mắc bệnh tương tự không?”
“Không có.” Mẹ Tôn nói.
“Vậy loại trừ yếu tố di truyền,” Thiện Vũ nói, “Tôn Na Na có từng mắc bệnh gì không? Bệnh nặng, kéo dài, rất đau đớn?”
“Không có.” Tôn Na Na nói.
Mẹ Tôn cũng lắc đầu.
“Cháu xin phép hỏi một câu,” Thiện Vũ nhìn Tôn Na Na, “Anh Trương đã cứu chị như thế nào?”
“Tôi rơi xuống sông.” Tôn Na Na nói, “Anh ta cứu tôi lên.”
“Mùa đông, mặt hồ đóng băng, con bé thì sắp chìm nghỉm rồi, Tiểu Trương phải dùng nắm đấm đập tan lớp băng bên cạnh mới lôi được con bé lên.” Giọng mẹ Tôn run run, nghe ra bà vẫn còn rất sợ hãi khi nhớ lại, “Chậm một chút thôi là người cũng không còn.”
Trần Giản rất muốn xin phép hỏi thêm một câu nữa là tại sao Na Na lại đứng trên băng, nhưng thấy không đúng lúc nên đành kìm lại.
Nhưng Hồ Bạn thì chẳng để ý được nhiều như vậy, cô thì thào hỏi: “Chị đứng lên băng làm gì thế?”
“Chụp ảnh.” Tôn Na Na cũng thì thào trả lời.
Vầng trán nhăn tít còn chưa kịp giãn ra, Hồ Bạn đã suýt không nhịn được cười, phải vội vàng quay đầu đi: “À…”
“Vậy việc rơi xuống sông cũng không phải vì vấn đề tâm lý muốn tự tử hay gì.” Thiện Vũ nói tiếp, “Thế nên nguồn cơn duy nhất khiến chị ấy bị tâm thần chính là cuộc sống sau khi kết hôn…”
“Ý cậu là gì?” Bố Tôn nói, “Cậu đang nghi ngờ Tiểu Trương ép con bé đến phát điên đấy à!”
“Cháu không nghi ngờ.” Thiện Vũ nói, “Cháu khẳng định. Anh ta không cứu con gái cháu nên cháu cũng không nhìn anh ta qua lăng kính anh hùng, cháu chỉ đang phân tích khách quan: Một giây trước anh ta còn nhỏ nhẹ an ủi cô chú, một giây sau đã ra tay đánh cháu ngay ở ngoài hành lang. Nói theo cách của người bình thường thì cái loại này gọi là khẩu Phật tâm xà, mặt người dạ thú…”
Thiện Vũ không chút khách sáo, càng nói càng không nể nang ai. Bố Tôn nghe mà phát sốc, nhìn anh trân trân không nói được gì.
“Nếu thấy rằng Tôn Na Na dù có chịu nhiều khổ sở cũng phải nhịn nhục chịu đựng chỉ để báo đáp cái ơn cứu mạng của anh ta…” Thiện Vũ nhìn ông, “Chi bằng chú hãy trả ơn giùm đi, không phải chú xót con gái lắm sao?”
“Cậu!” Bố Tôn giận đến mức giơ tay định tát Thiện Vũ.
Thiện Vũ đứng im không nhúc nhích.
Trần Giản nãy giờ vẫn dán mắt vào bố Tôn, lập tức tiến lên chộp lấy cổ tay ông, kéo ngược ra sau.
Cậu biết ngay mà, hễ có Thiện Vũ ở đây, nếu không bịt được miệng anh thì phải canh chừng người đang bị anh công kích.
“Cậu đừng có kéo tôi!” Bố Tôn trừng mắt nhìn Trần Giản, muốn giằng tay ra.
Ông tưởng tôi kéo ông là để bảo vệ Thiện Vũ à?
Kéo ông lại là vì nể mặt Na Na không để chị ấy phải thấy cảnh bố mình bị sếp mình đánh đấy!
Trần Giản không nhúc nhích.
Bố Tôn bắt đầu la ó, vung tay loạn xạ.
Trần Giản vẫn quyết không buông.
Cánh tay cậu bị ông ta kéo theo cũng vẫy vẫy, cảnh này mà thêm chút nhạc vào thì… Thật kỳ cục.
Nếu quay phim ngắn thì…
“Con muốn ly hôn ——” Tôn Na Na đột nhiên gầm lên, khiến mọi sự hỗn loạn trong phòng chợt im bặt.
“Con muốn ly hôn! Con muốn ly hôn! Ly hôn! Ly hôn! Ly hôn ——” Tôn Na Na vỗ bàn rầm rầm, “Bố mẹ có hiểu không? Con muốn ly hôn! Divorce! I want a divorce!”
Bố mẹ Tôn trợn trừng mắt nhìn cô.
“Bố mẹ có hiểu không?” Tôn Na Na cũng nhìn lại họ.
Mẹ Tôn gật đầu.
“Con bé điên rồi… Nó điên thật rồi…” Bố Tôn lẩm bẩm.
“Bố mẹ đi đi.” Tôn Na Na nói, “Coi như không còn đứa con gái này nữa. Nếu bố mẹ lưu luyến anh ta đến vậy thì cứ nhận về làm con nuôi đi.”
Bố Tôn nghẹn họng không nói nên lời, quay người đóng sầm cửa rồi bước ra khỏi ký túc xá.
Trần Giản liếc mắt nhìn Trần Nhị Hổ, khẽ nghiêng đầu.
Trần Nhị Hổ hiểu ý cậu ngay, liền đi ra ngoài theo.
“Na Na, con đừng giận.” Mẹ Tôn dịu giọng, nhẹ nhàng nói, “Không phải bố con nhất quyết không đồng ý cho con ly hôn. Một phần vì Tiểu Trương đã từng cứu con, phần nữa là mấy năm nay anh ta đã giúp đỡ gia đình chúng ta rất nhiều, vả lại… Tiểu Trương cứ van xin ông ấy mãi, nên ông ấy mới luôn muốn hàn gắn lại.”
Tôn Na Na không đáp, cũng không nhìn mẹ mình.
“Mẹ biết nhất định con đã chịu khổ rồi…” Giọng mẹ Tôn nghẹn ngào.
“Mẹ hãy lo cho bản thân mình trước đi,” Tôn Na Na nói, “Thật ra là vì từ nhỏ đến lớn bố mẹ chưa từng để con phải chịu khổ bao giờ, thế nên con mới không muốn đến gần 30 tuổi rồi lại bắt đầu chịu khổ.”
Mẹ Tôn không nói nữa.
“Cô à, Tôn Na Na ở đây rất vui, cô đừng lo lắng.” Thiện Vũ nói, “Ly hôn là chuyện chắc chắn. Cô cũng hãy chuyển lời lại với anh Trương rằng mong anh ta biết giữ thể diện, cư xử cho đàng hoàng. Nếu không cứ làm loạn tiếp thì người chịu thiệt chỉ có anh ta mà thôi, Na Na sẽ không chịu bất kỳ tổn thất nào đâu.”
Mẹ Tôn nhìn Thiện Vũ, khẽ thở dài.
“Đến giờ hẹn, mời anh ta đến thẳng Cục Dân chính. Nếu còn dám bén mảng tới đây, chúng tôi sẽ lập tức báo cảnh sát và yêu cầu lệnh bảo vệ cá nhân. Bất kể có xin được hay không,” Thiện Vũ nói, “Để đảm bảo an toàn, chúng tôi sẽ thông báo tới cơ quan anh ta để phối hợp.”
Mẹ Tôn vẫn không nói gì, chỉ nhìn Tôn Na Na.
“Đưa cô chú ra ngoài đi.” Thiện Vũ nói.
“Cô à, đi thôi.” Trần Giản đi đến bên cạnh mẹ Tôn, “Cháu đưa cô ra ngoài.”
“Ừm.” Mẹ Tôn gật đầu.
“Nhị Hổ,” Trần Giản lấy bộ đàm lên hỏi, “Chú đâu?”
“Ở trong sân, cạnh tao.” Trần Nhị Hổ nói.
“Ừ.” Trần Giản nói, “Tao với cô xuống ngay đây, chúng ta đưa họ về.”
Mẹ Tôn im lặng đi theo Trần Giản vào thang máy.
Thang máy đi xuống được hai tầng, bà nhìn Trần Giản hỏi một câu: “Na Na ở đây làm việc gì?”
“Chị ấy là quản lý bộ phận buồng phòng của bọn cháu ạ,” Trần Giản nói, “Lúc lãnh đạo thành phố đến, chị ấy cũng chịu trách nhiệm tiếp đón.”
“Ừm.” Mẹ Tôn gật đầu, “Trước đây Na Na cũng không đi làm rất lâu rồi…”
Trần Giản không nói gì.
Bố Tôn vốn định từ chối để Trần Giản và Trần Nhị Hổ đưa ra ngoài, chắc là vì lúc đến ngồi mô tô không đội mũ nên bị gió lạnh thổi vào đầu, gây đau nhức.
Khi Trần Giản mở cửa chiếc xe Mercedes của Thiện Vũ, ông vẫn trừng mắt, không có ý định lên xe.
Nhưng bà Tôn cúi đầu, đi ngang qua ông, ngồi vào trong xe.
Chỉ đến khi cả Trần Giản và Trần Nhị Hổ đều lên xe rồi, ông mới đành miễn cưỡng lên theo.
“Chắc chưa bao giờ được ngồi ô tô!” Ông ta lẩm bẩm một mình.
Mẹ Tôn im lặng không đáp.
Chiếc xe của gã chồng cũ đã không còn đỗ ở chỗ cũ mà đã lái vào trong thị trấn, dừng ngay cạnh đồn công an.
Không biết có phải sợ bị đánh không.
Bởi vì nhìn bằng mắt thường cũng thấy Thằng Tư là một kẻ liều lĩnh, loại côn đồ sẵn sàng gây gổ với bất cứ ai khi có cơ hội.
Trần Giản dừng lại cạnh con xe trắng của gã Trương.
“Anh Trương,” Trần Giản xuống xe, đi đến trước mặt gã, “Sợ cô chú truyền đạt không rõ, tôi xin nói lại với anh một lần nữa: Đến đúng giờ hẹn ở Cục Dân chính. Từ giờ đến lúc đó nếu còn quấy rầy Na Na, chúng tôi sẽ yêu cầu lệnh bảo vệ và đề nghị cơ quan anh hỗ trợ.”
“Đe dọa tôi à?” Gã Trương nhìn cậu.
“Đây là cảnh cáo, xã hội pháp trị sao có thể đe dọa được.” Trần Giản nói, “Có cơ quan công tác cũng tốt đấy chứ, nhất là cơ quan nhà nước.”
Gã chồng cũ không nói thêm gì nữa, vừa lùi về sau vừa chỉ tay vào cậu.
Khi Trần Giản nhìn vào ngón tay gã, gã mới buông tay xuống: “Được, coi như các người giỏi.”
“Đừng nói vậy,” Trần Giản đáp, “Không giỏi bằng anh đâu.”
Thiện Vũ bước ra khỏi ký túc xá, vốn định về văn phòng nhưng nghĩ lại rồi lại xuống tầng một.
Mấy hôm nay tuy không đông khách nhưng điện thoại lễ tân vẫn reo liên tục. Toàn bộ nhân viên đều vắng mặt, ông chủ hỏi gì cũng không biết nên đành phải trực thay.
Triệu Phương Phương vẫn đứng bên quầy bar ngoài phòng bếp. Trước khi đám Trần Giản đón người về, chị đã đứng đó, tay sẵn một con dao gọt hoa quả và mấy quả cam, nhưng nãy giờ vẫn chưa cắt miếng nào.
“Bổ cam đi chị Triệu.” Thiện Vũ đi tới, gõ gõ lên mặt bàn.
“Ơ, ông chủ Thiện.” Triệu Phương Phương như vừa sực tỉnh, đáp một tiếng rồi nhanh nhẹn cầm lấy một quả cam, cúi đầu cắt.
“Không sao rồi,” Thiện Vũ nói, “Người đưa đi hết rồi, gã họ Trương kia cũng sẽ không tới đây đâu.”
“Ừm.” Triệu Phương Phương nhếch môi cười gượng, đặt đĩa cam đã cắt xong trước mặt Thiện Vũ, “Vậy…”
“Chắc chắn sẽ ly hôn.” Thiện Vũ nói, “Đến lúc đó chúng tôi sẽ đến Cục Dân chính cùng Na Na.”
“Tốt quá.” Triệu Phương Phương cúi đầu, lại cầm một quả cam lên nhưng không cắt tiếp.
“Sao vậy, nếu hôm nay họ Trương đến đây làm loạn,” Thiện Vũ nhìn con dao trong tay chị, “Chị tính dùng dao thật à?”
Triệu Phương Phương im lặng rất lâu.
Thiện Vũ ăn hết hai miếng cam, đưa tay lấy con dao trong tay chị đặt sang một bên.
“Hồi đó tôi không còn cách nào khác,” Triệu Phương Phương nói khẽ, “Thực sự không còn cách nào khác.”
“Chồng chị bị tàn tật là do chị làm à?” Thiện Vũ hỏi.
Triệu Phương Phương đột nhiên ngẩng phắt đầu lên nhìn anh.
Thiện Vũ cũng nhìn chị.
“Hồi đó nếu tôi được làm ở Đại Ẩn thì tốt biết mấy,” Triệu Phương Phương khẽ thở dài, “Không ly hôn được, lão bảo nếu ly hôn lão sẽ giết cả tôi và con gái.”
Thiện Vũ không nói gì, cầm thêm một miếng cam nữa ăn xong mới hỏi một câu: “Bây giờ thế nào? Đã nghe lời chưa?”
“Rồi.” Nhắc đến đây Triệu Phương Phương bỗng mỉm cười, “Cũng ổn, tôi nhận thêm ít việc về nhà làm, lão cũng giúp được một tay, còn lo được cơm nước cho con.”
Thiện Vũ nhìn chị, không nói gì, chỉ biết cảm khái.
Triệu Phương Phương và Tôn Na Na là hai người hoàn toàn khác nhau, ở trong những hoàn cảnh cũng hoàn toàn khác nhau. Đối với Triệu Phương Phương, chị không ly hôn người đàn ông đã bị mình làm cho tàn tật (không rõ bằng cách nào), mà chọn tiếp tục chung sống, dù có khó khăn.
Không biết người đàn ông kia nghĩ gì, nhưng đối với Triệu Phương Phương, ít nhất hiện tại đã tốt hơn trước kia rồi.
Có một thứ cảm giác bình thản mà tàn nhẫn khó gọi tên.
Lúc Trần Giản đỗ xe đã không tính đến việc lát nữa chiếc xe của gã chồng cũ phải lùi ra thế nào. Dù sao cũng là lái mới, cậu đỗ xe chặn ngay đầu chiếc xe trắng.
Lúc này, gã chồng cũ không biết là cố chấp ăn thua hay vì lý do gì khác, cứ lì lợm lùi đi lùi lại tại chỗ đến bảy tám lần mà vẫn không ra được, nhưng cũng nhất quyết không mở lời nhờ di chuyển xe.
Cảnh sát trong đồn đi ra: “Làm cái gì đấy?”
“Cháu vô ý chặn đường thôi ạ.” Trần Giản nói.
“Đây chẳng phải xe của Đại Ẩn sao?” Cảnh sát bảo, “Cậu dời ra chút đi.”
“Anh ta có nhờ tôi dời đâu.” Trần Giản đáp.
“Anh ta đang luyện tay lái thôi.” Tam Bính nói.
“Luyện tay lái gì ở cửa đồn cảnh sát!” Viên cảnh sát hơi bực bội, “Mấy người định gây chuyện à?”
“Có cả Trần Giản ở đây mà,” Thằng Năm nói, “Đâu phải chỉ có bốn đứa bọn cháu.”
“Kể cả chỉ có bốn đứa bọn mình cũng không gây chuyện nhé!” Trần Nhị Hổ nói, “Mày có biết ăn nói không đấy!”
Cuối cùng gã Trương cũng lái được xe ra, nhấn ga một phát thật mạnh lao vút ra khỏi giao lộ, biến mất trong làn khói bụi cuối con đường.
“Đi thôi.” Trần Giản xoay người định lên xe.
“Chờ đã,” Trần Nhị Hổ đẩy cậu một cái, “Có việc này tao hỏi mày trước.”
Trần Giản không đáp, đương nhiên cậu biết Trần Nhị Hổ định hỏi gì. Nếu không làm rõ chuyện này, lát nữa trên xe, khi bọn Tam Bính hỏi về chuyện vừa rồi, Trần Nhị Hổ vốn tính điềm đạm sẽ không biết trả lời thế nào.
“Vừa nãy hai người,” Trần Nhị Hổ kéo cậu ra một góc, nói nhỏ giọng, “Là nói thật hay diễn cho hai người kia xem đấy?”
“Thật mà.” Trần Giản nói.
Trần Nhị Hổ đơ ra.
Mấy giây sau mới bật thốt: “Ôi trời.”
“Đi thôi.” Trần Giản không để tâm đến thái độ của người khác, nhưng khi đối diện riêng với Trần Nhị Hổ nói về chuyện này, cậu vẫn hơi ngượng ngùng.
“Tao sẽ giữ bí mật cho bọn mày.” Trần Nhị Hổ vỗ vai cậu, nói một cách trịnh trọng.
“Không cần đâu.” Trần Giản nói.
Trần Nhị Hổ đứng hình lần nữa.
Mấy giây sau lại thốt lên một câu: “Ôi trời.”