Chương 111

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô Tiểu Lý, giảng viên phụ trách tập huấn cho nhân viên Đại Ẩn, quả không hổ danh là người được Lục Vận giới thiệu. Dù thời gian tập huấn rất ngắn, chỉ vỏn vẹn hai ngày ở nhà nghỉ và nội dung chủ yếu xoay quanh các dịch vụ nhỏ lẻ, nhưng ngoài giờ lên lớp, cô luôn quan sát kỹ lưỡng thái độ làm việc của mọi người.
“Thực ra, nếu xét theo tiêu chuẩn khách sạn, tất cả nhân viên ở đây, bao gồm cả cậu,” Cô nhìn Trần Giản, “sau khi được đào tạo xong cũng chưa chắc đã đạt yêu cầu.”
“Không bao gồm ông chủ sao?” Trần Giản vô cùng kinh ngạc.
Thiện Vũ lại không nằm trong danh sách chưa đạt yêu cầu ư? Chẳng phải anh ta nên là người đứng đầu danh sách đó mới đúng chứ?
Tất nhiên dưới góc nhìn của cô Tiểu Lý, một ông chủ luôn lịch thiệp, lễ độ và ngoại trừ lúc bị ép đi nghe giảng thì thời gian còn lại không thấy bóng dáng tăm hơi đâu, đương nhiên sẽ không nằm trong diện này.
“Với tư cách là chủ một homestay, anh ấy hoàn toàn đạt tiêu chuẩn,” Tiểu Lý mỉm cười nói, “Rất nhiều ý tưởng và nhận thức của anh ấy không bị giới hạn bởi cái định nghĩa ‘đây chỉ là một homestay’…”
Điều đó thì đúng thật, so với những homestay khác, Thiện Vũ không chỉ đơn thuần là chủ một homestay.
Không hiểu sao tự dưng Trần Giản lại cảm thấy tự hào.
Sau khi tiễn cô Tiểu Lý về, Trần Giản quay trở lại Đại Ẩn. Mọi người đang tụ tập trong quán cà phê, cậu đi qua tiện miệng hỏi: “Hai hôm nay tập huấn có thu hoạch được gì không?”
“Đm.” Tam Bính nhìn cậu, “Ban đầu đâu ai nói với tao là phải viết cảm nhận sau khóa học đâu.”
“…Có ai bắt mày viết đâu.” Trần Giản nói, “Tao chỉ hỏi thôi mà, mày lên lớp hai buổi mà không học được gì à?”
“Dạ thưa anh,” Tam Bính đứng dậy, “Đương nhiên là học được rất nhiều rồi, đặc biệt là ý thức phục vụ đã được nâng cao rõ rệt. Nếu anh muốn biết về tình hình học tập cụ thể, một lát nữa tôi sẽ tổng hợp lại và phản hồi cho anh sau.”
“Ái chà.” Trần Nhị Hổ giơ tay cao vỗ tay cho Tam Bính.
“Sau đó tao sẽ đi tìm mày, mày nói tao biết xem nên trả lời khách thế nào, rồi tao sẽ đi trả lời khách.” Tam Bính nói, “Thế nào!”
Trần Giản cười: “Tốt lắm.”
“Tao cũng từng học hai năm cấp ba lận đó.” Tam Bính nói.
“Hai hôm nữa đoàn trải nghiệm của sếp Hà sẽ đến đây,” Trần Giản nói, “Tiện thể khoe luôn diện mạo hoàn toàn mới của chúng ta.”
“Bọn họ đã chốt nhân số chưa?” Hồ Bạn xoa tay.
“Vẫn chưa, nhưng về cơ bản là tám đến mười người,” Trần Giản nói, “Cứ chuẩn bị trước theo quy mô mười phòng, có thay đổi gì thì điều chỉnh sau. Nếu ngày mai vẫn chưa chốt thì chủ động gọi điện hỏi xem.”
“Ừm.” Hồ Bạn gật đầu.
“Trần Giản…” Thằng Năm nhìn cậu.
“Hả?” Trần Giản đáp.
“Thế mày cứ như thế này mãi à?” Thằng Năm hỏi.
“Là như nào?” Trần Giản hỏi.
“Thì cứ…” Thằng Năm nhìn cậu, đánh giá từ trên xuống dưới, muốn nói lại thôi.
“Thì cứ làm ra vẻ lãnh đạo màu mè ấy.” Thằng Tư thẳng thừng kết luận.
“Con mẹ mày.” Trần Giản nói.
Mọi người cười ầm lên.
“Đương nhiên là không rồi.” Trần Giản nói, “Nhưng khi nào cần thể hiện thì đương nhiên phải ra dáng lãnh đạo chứ, bọn mày chuẩn bị tâm lý đi.”
“Thế còn được.” Thằng Năm nói, “Vậy thì cũng không khác mày lúc bình thường là mấy, cứ có việc gì là cái mặt đanh lại, bật chế độ quản lý.”
“Lúc nào thì tính là có việc?” Hồ Bạn hỏi.
“Lúc giữ lương không trả cho tôi chẳng hạn.” Thằng Năm nói.
“Đáng lắm.” Hồ Bạn cười.
Điện thoại Trần Giản vang lên.
[Phạp thiện khả trần] Quản lý có thời gian không?
[Trần ngư lạc nhạn] Có.
Trần Giản đang định đi về phía cầu thang thì tin nhắn của Thiện Vũ đã gửi đến.
[Phạp thiện khả trần] Để tôi xuống.
Ái chà?
Đây là lần đầu tiên Thiện Vũ, người mà dù chân đau hay chân lành thì phạm vi hoạt động cũng chẳng thay đổi là bao, lại chủ động xuống tầng tìm cậu có việc.
Vậy mà chỉ chốc lát sau đã thấy anh xuống tới nơi.
Kỳ lạ hơn là anh không đi đôi giày vải vẫn hay xỏ như dép lê khi ở nhà, mà thay bằng một đôi giày chạy bộ cao cổ, tay cầm áo khoác dày, đội cả mũ.
“Ra ngoài à?” Trần Giản hỏi.
“Quản lý nhạy bén thật đấy.” Thiện Vũ nói.
“…Không mù thì ai cũng nhìn ra được mà.” Trần Giản nói, “Đi leo núi hả?”
“Ừ.” Thiện Vũ nói, “Không mù thì ai cũng nhìn ra được mà.”
“Đi đâu đấy?” Trần Giản cười.
“Đoán thử xem?” Thiện Vũ nói.
“Định đi từ Thôn Cũ sang Sơn Nam à?” Trần Giản hỏi.
“Sao đoán được vậy? Quả đúng là nhạy bén thật.” Thiện Vũ vừa mặc áo khoác vừa nghiêng đầu, “Đi.”
Trần Giản quay lại dặn dò Hồ Bạn một tiếng là mình có việc ra ngoài, sau đó cầm lấy áo khoác đi theo Thiện Vũ ra ngoài.
“Hôm ở chỗ Thạch Đầu Bảo anh đã nói rồi mà,” Cậu vừa đi vừa nói, “Nếu làm những ngôi nhà dân gian truyền thống thì có thể liên kết với Thôn Cũ. Giờ anh muốn đi thực địa xem đi bộ từ đây sang đó mất bao lâu phải không?”
“Ừ.” Thiện Vũ mỉm cười, “Thạch Đầu Bảo quy mô hơi nhỏ, nếu chỉ làm một điểm tham quan riêng lẻ thì sức hút không đủ. Còn nếu liên kết cả khu vực này lại thành một “cố hương”, với hạ tầng đồng bộ đi kèm thì sẽ tốt hơn nhiều.”
“Vậy có cần phải bàn bạc với dân làng không?” Trần Giản hỏi.
“Ừ, thuê lại hoặc hợp tác kinh doanh, đến lúc đó xem đàm phán ra sao,” Thiện Vũ liếc nhìn cậu, “Tiện thể lấy lại căn nhà cũ của gia đình cậu luôn.”
Trần Giản ngẩn người, im lặng nhìn Thiện Vũ.
“Sao thế?” Thiện Vũ hỏi.
“Chỗ đó không nằm liền kề với những ngôi nhà cổ còn sử dụng được trong Thôn,” Trần Giản nói, “Chắc không dùng đến đâu…”
“Thì cứ lấy về thôi, tôi có bảo là để dùng đâu.” Thiện Vũ nói.
“Thế này có tính là… Trục lợi cá nhân không?” Trần Giản hỏi.
“Bọn tư bản ác độc như tôi mở công ty phát triển dự án chẳng phải để trục lợi cá nhân sao.” Thiện Vũ thản nhiên.
Trần Giản mỉm cười, quay đầu nhìn rặng cây ven đường.
Thiện Vũ khoác tay lên vai cậu, vòng tay qua, chạm nhẹ đầu ngón tay lên khóe mắt cậu.
“Tôi không có khóc.” Trần Giản quay lại nhìn anh.
Thiện Vũ cong môi, không đáp.
Từ homestay đi bộ đến Thôn Cũ rất gần, đường cũng dễ đi. Phong cảnh bình thường, chủ yếu là nhìn rừng núi xa xa.
Nhưng con đường nhỏ ven núi đi từ Thôn Cũ đến Thạch Đầu Bảo thì đẹp hơn nhiều, giữa đường còn đi qua hai cây cầu đá cổ nhỏ xinh.
“Chỗ này có thể làm hoạt động ngoài trời,” Thiện Vũ vừa đi vừa quan sát hai bên, đoạn này có khá nhiều dốc thoải, “Leo núi, lái xe địa hình đều có thể làm được.”
“Toàn mấy trò anh hay chơi ngày xưa.” Trần Giản nói.
“Cậu lướt ngược vòng bạn bè của tôi về tận lúc tôi chơi xe địa hình cơ đấy à?” Thiện Vũ hỏi.
Trần Giản cười: “Lội đến tận cùng rồi, vòng bạn bè của anh cũng đâu có nhiều lắm đâu.”
“Trước đây đăng nhiều lắm, nhưng xóa bớt rồi.” Thiện Vũ nói.
“Tại sao?” Trần Giản nhìn anh.
“Lúc nào tâm trạng không tốt là lại xóa.” Thiện Vũ nói, “Thấy chán, mấy thứ nhạt nhẽo như này mà cũng đăng lên được…”
Trần Giản vươn tay ôm anh, siết cánh tay lại: “Giờ thì sao?”
“Hỏi cậu xem,” Thiện Vũ nói, “Không phải ngày nào cậu cũng xem à?”
“Cũng không hẳn là ngày nào cũng xem.” Trần Giản nói, “Sao bằng anh ngày ngày đếm bình luận được.”
“Cậu nhắc tôi nhớ đấy,” Thiện Vũ lấy điện thoại ra, nhanh chóng bấm mở bài đăng về anh quản lý đẹp trai trong mục lưu trữ, “Lại tăng hơn 100 bình luận rồi…”
“…Xin anh đấy,” Trần Giản cạn lời, “Xóa khỏi lưu trữ đi, đừng xem nữa.”
“Không, sau này khi nào cậu may mắn, tôi sẽ cho phát đi phát lại trên bia mộ cậu,” Thiện Vũ nói, “Dùng năng lượng mặt trời.”
“Cho là tôi may mắn sống đến năm 90 tuổi đi,” Trần Giản nói, “Thì anh cũng là ông cụ 96 rồi, làm cái trò đó mà không biết xấu hổ à?”
“Đã 96 tuổi rồi thì ngoại trừ việc nghênh ngang tự mãn ra thì tôi còn gì để xấu hổ nữa,” Thiện Vũ nói, “Năm tôi 26 tuổi tôi còn chưa biết xấu hổ nữa là…”
Cũng đúng ha.
Thạch Đầu Bảo không khác gì so với lần đó đến xem, ngay cả bà cụ ngồi sưởi nắng trước cửa dường như cũng chưa từng rời khỏi chỗ ngồi.
“Phong cảnh ven đường khá đẹp, thoải mái hơn là lái xe từ bên kia tới nhiều,” Thiện Vũ nói, “Đoạn này làm đường đi bộ là ổn…”
Điện thoại Trần Giản vang lên, cậu lấy ra xem.
Là một người bạn hồi cấp hai, kết bạn xong để đó, mấy năm trời không nói chuyện được mấy câu.
“Cái homestay mắc hội chứng lo âu chia ly với cậu lại xảy ra chuyện gì à?” Thiện Vũ hỏi.
“Bạn cấp hai của tôi.” Trần Giản vừa trả lời tin nhắn vừa nói, “Chắc cậu ấy được nghỉ nên về Thôn Cũ, vừa mới trông thấy chúng ta nên hỏi xem có phải đang đi khảo sát không.”
“Bạn cậu thính thật đấy, nhà làm kinh doanh à?” Thiện Vũ hỏi.
“Nhà mở hàng ăn trên thành phố,” Trần Giản nói, “Hồi trước tôi còn từng làm thêm ở quán nhà cậu ấy.”
Thiện Vũ im lặng nhìn cậu, tự dưng vươn tay chạm má cậu.
Trần Giản giật mình, vội vàng nhìn qua bà cụ đang ngồi phơi nắng bên kia. Bà cụ hiền từ quay mặt về phía họ, nhưng không biết là ngủ rồi hay đang thẫn thờ mà nét mặt không có gì thay đổi.
“Sao thế?” Trần Giản liếc nhìn Thiện Vũ.
“Làm thêm ở quán ăn nhà bạn học,” Thiện Vũ hỏi, “cảm giác thế nào?”
“Cậu ấy không ở quán thì còn đỡ, lúc cậu ấy ở đó thì hơi ngại,” Trần Giản nói, “Làm cũng không lâu lắm, bố cậu ấy keo kiệt quá, vừa keo kiệt vừa gian xảo, dù có là con lừa cũng không thể làm nổi ở đó quá ba tháng.”
Thiện Vũ cười hỏi: “Cậu ta hỏi có phải cậu đi khảo sát không, cậu trả lời thế nào?”
“Không trả lời trực tiếp.” Trần Giản nói, “Chỉ bảo là đi xem cùng ông chủ thôi.”
Thiện Vũ chậc lưỡi: “Giỏi úp mở quá nhỉ.”
“Trả lời vậy nghe thiếu đánh thật.” Trần Giản tự xem lại tin nhắn mình gửi cho người ta, cảm thán, “Hồi trước tôi đâu phải người như vậy.”
Thiện Vũ tựa vào cột đá bên cạnh, cười: “Thế trước đây cậu là người thế nào?”
“Không biết, hồi trước không có cơ hội để người ta hỏi những câu như vậy,” Trần Giản nghĩ, “Nhưng mà…”
“Hm?” Thiện Vũ nghiêng đầu.
“Thích lắm, ông chủ Thiện.” Trần Giản nói.
“Con nít ngốc.” Thiện Vũ cười.
“Cậu ấy muốn hẹn tôi ăn một bữa.” Trần Giản xem qua tin nhắn trên điện thoại.
“Ai cũng muốn nghe ngóng tin tức.” Thiện Vũ nói, “Chị Từ và ông chủ Dương lần trước cùng đi họp trên thành phố cũng đến tìm tôi, bọn Hạ Lương thì càng khỏi phải nói.”
“Anh là người duy nhất liên lạc được trực tiếp với Lục Vận đúng không?” Trần Giản hỏi.
“Ừ.” Thiện Vũ cong môi, “Nên tôi mới muốn lập công ty đấy.”
Bình giấm này cậu cũng hơi ngại uống.
Hai người họ đứng cách bà cụ chừng 20 mét nói chuyện hồi lâu, đến tận khi bà cụ tỉnh táo lại, vẫy tay về phía họ.
“Làm gì đấy?” Bà cụ hỏi.
“Du khách thôi ạ.” Thiện Vũ đi qua ngồi xổm xuống.
“Ở đây thì có gì mà chơi?” Bà cụ khó hiểu.
“Mấy thứ xưa cũ này,” Thiện Vũ nói, “đều rất thú vị mà.”
“Dân thành phố đến hả?” Bà cụ hỏi.
“Vâng.” Thiện Vũ gật đầu.
“Biết ngay mà,” Bà cụ nói, “Bọn trẻ ở đây thì ham hố gì cái chỗ này, nghèo kiết xác, chỉ có mấy ông bà già chúng tôi giữ khư khư mấy thứ xưa cũ này thôi.”
“Bọn họ sẽ quay về mà.” Thiện Vũ nói.
“Về con khỉ.” Bà cụ nói.
“Khỉ cũng sẽ về.” Thiện Vũ nói.
Bà cụ nhìn anh rất lâu, cuối cùng nở nụ cười: “Thằng nhóc con này.”
Từ lúc đi đến lúc quay về Đại Ẩn tổng cộng hai tiếng. Thời gian đi đường không tốn quá nhiều, dạo quanh hai thôn làng mất chừng nửa ngày đến một ngày, còn nếu dừng chân ở lại Thôn Cũ thì hôm sau có thể chơi mấy trò chơi ngoài trời mà Thiện Vũ đã nói.
Rõ ràng đây đều là chuyện cho bước phát triển tiếp theo của công ty Thiện Vũ, nhưng không hiểu sao mỗi lần cùng anh suy xét, Trần Giản luôn có cảm giác vừa thấp thỏm hoang mang, vừa háo hức xen lẫn kích động.
Con đường phía trước chưa rõ ràng, nhưng vẫn muốn chạy về phía trước.
Lúc đi vào sân, Trần Giản thấy Hồ Bạn đang cầm điện thoại chĩa thẳng về phía mình.
“Làm gì đấy?” Cậu hỏi.
“Quay thử một cảnh,” Hồ Bạn nói, “Na Na bảo lúc anh bước vào cửa với vẻ mặt không cảm xúc trông sẽ cực kỳ ngầu, đúng thế thật…”
“Trên đường cậu nhắn tin cho tôi hỏi bao lâu nữa về là vì cái này sao?” Trần Giản sửng sốt.
“Đúng vậy.” Tam Bính nói, “Đúng là ngầu thật, thằng Năm đi thử tám lần rồi mà không được hiệu quả như mày.”
“Cái thằng đóng vai gì cũng ra dáng bảo vệ đừng có cười chê tao!” Thằng Năm nói.
“Quay cái này làm gì?” Trần Giản hỏi.
“Lấy tư liệu chứ sao, có thời gian thì quay vài cảnh, khi nào rảnh tôi và Na Na sẽ thử cắt ghép xem,” Hồ Bạn nói rồi hét to với Thiện Vũ đang bước nhanh vào nhà, “Ông chủ Thiện đừng có chạy mà.”
“Hả?” Thiện Vũ đành phải dừng lại, “Ở đây còn việc gì của tôi nữa à?”
“Có chứ,” Hồ Bạn nói, hai tay cầm điện thoại vung về phía trước, làm động tác vung gậy, “Muốn anh làm như này.”
“…Cái này cắt ghép vào thì có tác dụng gì?” Thiện Vũ hỏi.
“Có tác dụng chuyển cảnh siêu ngầu.” Hồ Bạn nói, “Vung hất lên, sau đó hiện ra mấy chữ…”
“Giang hồ Đại Ẩn!” Tam Bính và thằng Năm ở bên cạnh cùng hét lên.
“Lúc chữ hiện ra không có hiệu ứng lồng tiếng này đâu chứ.” Thiện Vũ liếc hai người họ.
“Không có.” Thằng Năm thật thà đáp.
Lần đầu tiên gặp Thiện Vũ, Trần Giản sẽ không bao giờ ngờ được rằng Thiện Vũ lại dễ tính đến thế, lại có một ngày anh phối hợp với đám nhân viên nghịch ngợm như thế này.
Trần Giản ngồi trên ghế dài bên cạnh nhìn, Thiện Vũ rất hợp tác đeo một chiếc khẩu trang đen, mặc áo khoác thể thao dáng dài màu đen có mũ, cầm cây gậy đánh bóng.
“Thật tình,” Trần Nhị Hổ ngồi xổm bên cạnh cảm thán, “Cái này đâu phải chỉ nhìn mặt là được đâu, anh ta che hết mặt rồi nhưng đứng đó vẫn biết ngay không phải Tam Bính.”
“Thà mày chê thẳng Tam Bính luôn đi cho rồi.” Trần Giản nói, “Mày nói vậy nghe không biết là chê Thiện Vũ hay chê Tam Bính luôn ấy.”
Trần Nhị Hổ liếc xéo cậu một cái.
“Được rồi,” Hồ Bạn ngồi xổm, tay giơ điện thoại, “Lên!”
Cây gậy trong tay Thiện Vũ vung về phía ống kính điện thoại của Hồ Bạn. Cây gậy xoay tròn trong không trung, ngay khi có cảm giác giây tiếp theo sẽ hất tung cả điện thoại lẫn Hồ Bạn đi, thì cây gậy lại xoay ngược về tay Thiện Vũ.
“Uầy!” Hồ Bạn kêu lên, chạy tới ngồi xuống cạnh Trần Giản, “Một phát ăn ngay! Hiệu quả đỉnh thật!”
Mấy người xúm lại cùng nhìn vào màn hình.
Dù hình ảnh vẫn khá thô, thậm chí tay Hồ Bạn còn hơi run…
Nhưng trên hình, Thiện Vũ che kín mặt vung gậy. Khoảnh khắc cây gậy xoay tròn đập thẳng vào ống kính, mọi người vẫn đồng thanh hét lên: “Ui đm ——”
Trần Giản ngước mắt nhìn Thiện Vũ, phát hiện anh và cây gậy của mình đã vào nhà từ lúc nào.
“Có dùng được không?” Trần Giản hỏi Hồ Bạn.
“Quá được ấy chứ.” Hồ Bạn gật đầu, “Lát nữa cắt luôn, lồng thêm nhạc vào, xem cảm giác sẽ thế nào.”
“Bọn mình mỗi người quay một cảnh như này được không…” Tam Bính hỏi, “Không nhất thiết phải ngầu như này, nhưng mà…”
“Nhân vật lên hình mà,” Hồ Bạn nói, “Được chứ.”
Trần Giản vào phòng. Thiện Vũ đang đứng trước thang máy nghe điện thoại, thấy cậu đi vào thì vẫy tay.
“Hm?” Trần Giản đi tới.
“Mai à?” Thiện Vũ nói, “Con chỉ có ngày mai và ngày kia thôi, muộn hơn nữa là đoàn trải nghiệm đến rồi, bọn con bắt buộc phải có mặt ở đây…”
Trần Giản đi đến gần, nghe loa điện thoại phát ra tiếng sếp Lưu: “Vậy cũng được.”
“Vâng, thế nhé.” Thiện Vũ cúp máy.
“Sếp Lưu à?” Trần Giản hỏi, “Hai người nói chuyện xong cũng không chào tạm biệt à?”
“Người cuồng công việc làm gì có thời gian mà vâng vâng dạ dạ, được được ừm ừm trong điện thoại…” Thiện Vũ nói, “Mai hai chúng ta sẽ đi một chuyến công tác thực thụ.”