Chương 118: Đêm Trực Đầy Biến Động

Thu Hanh - Vu Triết

Chương 118: Đêm Trực Đầy Biến Động

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Alo, lễ tân nghe ạ.” Trần Giản bắt máy, liếc nhìn đồng hồ treo tường. Đã ba giờ sáng.
“Chào anh,” Đầu dây bên kia là giọng một cô gái, “Không phải lễ tân thường là nữ sao ạ?”
“Cô ấy tan ca rồi ạ,” Trần Giản đáp, “Quý khách có cần nhân viên nữ hỗ trợ không?”
“Cũng không cần đâu, muộn quá rồi,” Cô gái nói, “Bên mình có băng vệ sinh không ạ?”
“Dạ có ạ,” Trần Giản kéo ngăn tủ ra xem, “Có loại ban…”
“Phiền phức chết tiệt! Nửa đêm nửa hôm còn làm cái gì thế!” Từ phía đầu dây bên kia vọng đến giọng một người đàn ông.
“Cho tôi loại ban đêm nhé, tôi sẽ xuống lễ tân lấy.” Cô gái nói.
“Không sao đâu ạ, để tôi mang lên cho.” Trần Giản đứng dậy.
Trước đây cậu chưa từng đi giao những thứ này cho khách, nhưng Hồ Bạn thì vẫn thường xuyên làm vậy. Theo cách của cô ấy, Trần Giản lấy một chiếc túi nhỏ, bỏ vào một miếng băng vệ sinh ban ngày, một miếng ban đêm và một viên ibuprofen đã cắt sẵn.
Cô gái là khách ở tầng hai, một cặp tình nhân. Trần Giản có ấn tượng với họ, mà chính xác hơn là ấn tượng với người đàn ông kia. Bởi vì lúc lên tầng, gã chỉ xách đồ của mình, mặc kệ hành lý của cô gái và cả túi đồ ăn vặt của hai người. Cô gái đã mắng ngay tại chỗ nhưng gã vẫn cứ thế đi thẳng vào thang máy.
Cuối cùng Tam Bính định sang giúp nhưng cô gái không chịu, tự mình xách đồ lên.
Giờ bạn gái đến kỳ, nửa đêm không có băng vệ sinh, gã không giúp thì thôi, đằng này bạn gái gọi điện xuống lễ tân mà gã còn chê ồn ào làm mất ngủ.
Trần Giản cầm túi băng vệ sinh gõ cửa phòng họ: “Xin chào, lễ tân đây ạ.”
Cánh cửa mở ra, cô gái đứng ngay phía sau cánh cửa, ngượng ngùng cười với cậu: “Cảm ơn bạn, làm phiền quá.”
“Không có gì đâu ạ,” Trần Giản nói, “Nếu có yêu cầu gì khác, cứ gọi cho quầy lễ tân nhé.”
“Lại còn gọi điện nữa à?” Từ bên trong vọng ra giọng người đàn ông, sau đó một gã đàn ông cởi trần xuất hiện phía sau cô gái, “Sao, chưa buôn chuyện đủ à?”
Trần Giản nhìn gã, im lặng không nói gì.
“Anh ra chỗ khác đi.” Cô gái đẩy người đàn ông ra, mỉm cười nói với Trần Giản, “Anh ấy hay ghen linh tinh, xin lỗi cậu nhé.”
Trần Giản không nói gì, chỉ gật đầu rồi lùi lại một bước, định quay đi.
“Đêm hôm rồi mà vẫn nói không để ai yên.” Người đàn ông vẫn chưa chịu dừng lại.
Trần Giản cảm thấy kể từ khi làm ở homestay đến nay, cậu đã dễ tính hơn rất nhiều. Ban đầu thì bị Thiện Vũ chọc tức, sau đó là đủ mọi thể loại khách khứa khó hiểu, giờ lòng cậu đã như mặt nước tĩnh lặng.
Nhưng rõ ràng, không khí trong căn phòng này không hề tĩnh lặng chút nào.
“Anh bị thần kinh à!” Cô gái quát.
Sau đó là một tràng âm thanh hỗn loạn loảng xoảng, rồi tiếp theo là tiếng “Ai ui” và “A a a a…” của người đàn ông. Đúng là sóng gió nổi lên rồi.
Trần Giản quay đầu lại nhìn.
Cửa vẫn chưa đóng, cô gái đứng trên giường, còn người đàn ông thì ôm bụng, trông bộ dạng chắc là vừa bị cô gái đá hoặc giẫm cho một phát, đang cuộn tròn người lại.
Trần Giản còn chưa kịp quay đi hẳn thì người đàn ông đã đạp một phát vào chân cô gái làm cô ngã xuống giường, rồi lại bồi thêm hai cú đấm vào vai cô.
“Này!” Trần Giản không thể không bước tới cửa phòng, “Thưa anh…”
“Cái thằng điên này!” Cô gái chống tay lên giường bật dậy, tát chát chát chát ba cái vào mặt người đàn ông.
Trần Giản hoang mang.
Cảnh tượng tiếp theo bắt đầu hỗn loạn. Người đàn ông vốn đang nằm trên giường liền nhảy xuống đất bắt đầu đấm cô gái túi bụi, cô gái quên cả băng vệ sinh, vung tay tát lại gã liên tục…
So ra thì, nhờ có hiệu ứng âm thanh, những cái tát nghe khí thế hơn hẳn, khiến Trần Giản cảm thấy người đàn ông này không phải đối thủ của cô gái.
Kiểu đánh lộn nhiệt tình này, nếu là ở ngoài đường, miễn là không thấy rõ bên nào quá yếu thế, chắc chắn cậu sẽ mặc kệ.
Nhưng bây giờ là trên địa bàn của cậu, vả lại dạo này cỏ phúc thọ Amur trên núi đã nở rộ, từ giờ cho đến tháng Năm, tháng Sáu là mùa ngắm hoa, du khách bắt đầu đông lên, homestay gần như kín phòng mà họ lại đánh nhau thế này.
Đương nhiên là không được rồi.
“Xin lỗi,” Trần Giản bước vào phòng, tóm lấy cánh tay người đàn ông đang định ra đòn, đẩy gã vào sát tường. Lưng cậu trúng một cái tát không phanh kịp của cô gái, cậu liền xoay người chỉ vào tay cô ấy: “Xin lỗi…”
“Cậu tránh ra!” Cô gái gạt tay cậu.
“Còn dám xông hẳn vào phòng chúng tôi sao?” Người đàn ông xắn cái tay áo ảo trên cánh tay trần trụi, bước tới trước mặt Trần Giản.
“Đã là ba giờ sáng rồi,” Trần Giản một tay chỉ vào cô gái, một tay chỉ vào gã đàn ông, “Hai người làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến các vị khách khác đang nghỉ ngơi. Nếu thấy phiền việc tôi vào đây nhắc nhở thì lát nữa tôi sẽ gọi cảnh sát đến.”
“Lấy cảnh sát ra làm bia đỡ đạn đúng không?” Người đàn ông trừng mắt nhìn cậu, “Vợ chồng chúng tôi cãi nhau thì liên quan gì đến cảnh sát?”
“Vậy thì hai người về nhà mà cãi nhau, hoặc lên núi mà cãi,” Trần Giản nói với giọng gay gắt, “Cãi nhau ở đây làm ảnh hưởng đến người khác thì không được.”
“Thôi bỏ đi.” Cô gái nói, ngồi xuống giường cúi đầu mở cái túi Trần Giản đưa cho, “Chà, các cậu chu đáo quá, cảm ơn nhé.”
“…Không có gì đâu ạ.” Trần Giản liếc người đàn ông một cái rồi đi về phía cửa, “Mong hai người chú ý thời gian, nghỉ ngơi sớm chút.”
Người đàn ông không nói gì.
“Được rồi.” Cô gái gật đầu.
Lúc đóng cửa lại, Trần Giản vẫn không thể hiểu nổi.
Quay đầu lại định đi tới thang máy, bỗng nghe thấy tiếng huýt sáo ngắn rất khẽ vang lên từ phía cầu thang bên kia.
Trần Giản đi qua, thấy Thiện Vũ đang đứng ở ngã rẽ cầu thang, trên tay cầm một cây gậy bóng chày.
“Anh làm cái gì thế?” Cậu sải bước lên cầu thang, cầm lấy cây gậy từ tay Thiện Vũ.
“Cậu làm cái gì thế?” Thiện Vũ nói, “Anh cứ tưởng đánh nhau to rồi chứ.”
“Hai vị khách lên cơn thần kinh, đánh là thương chửi là yêu, tôi chỉ xen ngang vào một chút thôi,” Trần Giản vác cây gậy bóng chày đi lên tầng, “Mấy phút thôi mà, tiếng động cũng không quá lớn. Anh ở trên tầng bốn mà cũng nghe thấy sao?”
“Anh không ngủ được, đang định xuống tầng trực cùng cậu một lúc,” Thiện Vũ nói, “Lúc xuống thì nghe thấy.”
“Sau đó anh quay lại tầng bốn để vác cái thứ này xuống sao?” Trần Giản giật mình, “Anh sợ đánh nhau chưa đủ à?”
“Cậu thì biết gì,” Thiện Vũ nói, “Mang cái này xuống là để họ không đánh nhau được nữa đấy, nó có tác dụng răn đe mà.”
Sau khi cất cây gậy bóng chày có tác dụng răn đe vào văn phòng Thiện Vũ, Trần Giản chuẩn bị quay lại tầng một để trực thì phát hiện Thiện Vũ thực sự không định về phòng ngủ, cứ đứng trên hành lang đợi cậu.
“Dạo này anh ngủ cũng tốt lắm mà?” Trần Giản hỏi, “Sao lại mất ngủ rồi?”
“Cái này khó lường lắm, mất ngủ khi nào thì làm gì có quy luật,” Thiện Vũ vươn vai, “Đi nào, thức cùng cậu một đêm.”
Trần Giản đưa tay sờ má anh: “Bệnh này của anh phải làm sao đây? Có cách nào chữa được không?”
“Vô phương cứu chữa,” Thiện Vũ nói, “Như bây giờ đã là ổn định lắm rồi.”
Trần Giản thở dài, không nói gì.
“Sao thế,” Thiện Vũ nói, “Hối hận rồi à?”
“Gì cơ?” Trần Giản nhìn anh.
“Chê tôi vướng víu chứ gì.” Thiện Vũ nói.
“Ừ, đúng đấy,” Trần Giản gật đầu, “Giờ tính sao đây?”
“Đá tôi đi.” Thiện Vũ nói.
“Cái đó thì không được rồi.” Trần Giản nói, “Hai ta có thiện mệnh, phải ở bên cạnh nhau.”
“Thiên mệnh gì?” Thiện Vũ cười hỏi.
“Nồi mẻ úp vung sứt.” Trần Giản nói.
“…Biến ngay.” Thiện Vũ nói.
“Sống kiểu gì thì yêu người kiểu thế.” Trần Giản nói.
“Thôi im đi.” Thiện Vũ đi phía sau đá cậu một cái.
Đêm ở thị trấn bây giờ nhộn nhịp hơn trước rất nhiều. Ngày xưa, Trần Giản bắt buộc phải trèo tường vào Chẩm Khê ngủ trước mười hai giờ, chỉ muộn hơn một chút thôi là cậu đã thấy như có ma kéo chân mình.
Bây giờ, hơn ba giờ sáng mà vẫn có xe chạy qua trước homestay. Không phải tìm chỗ đỗ xe để chuẩn bị đi bộ lên đỉnh núi ngắm bình minh thì cũng là vào mấy homestay phía trong.
Trần Giản nhường ghế nằm cho Thiện Vũ, còn mình thì ngồi trên ghế xoay, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
“Hôm qua Hạ Lương tìm anh đúng không?” Trần Giản hỏi.
“Ừ.” Thiện Vũ nhắm mắt, “Anh ta muốn lấy mấy căn nhà ở thôn cũ để kinh doanh du lịch nhà vườn.”
“Sao không tìm thẳng tới người trong thôn?” Trần Giản hỏi, “Ý của Đại Lý là đi vòng qua chúng ta thì không hay, nhưng chúng ta đâu đã bao trọn cả thôn cũ.”
“Đi vòng qua chúng ta thì sau này họ không dễ mà kiếm được tiền,” Thiện Vũ cười cười, “Lúc gài thì ra sức mà gài, lúc muốn bám víu thì lại bám chặt không buông.”
“Mơ đẹp quá.” Trần Giản nhìn Thiện Vũ, “Vậy anh có định giúp anh ta không?”
“Nếu giúp được thì đương nhiên là giúp,” Thiện Vũ nói, “Nói thẳng ra, anh ta tự đi chạy vạy khắp nơi thì cũng xoay sở được thôi. Đằng này lại chủ động đến đây mang tiếng nợ mình, tiện thể tạo dựng quan hệ luôn.”
“Vậy mà anh còn chịu để anh ta tạo dựng quan hệ sao?” Trần Giản ít nhiều vẫn thấy hơi khó chịu với Hạ Lương.
“Tạo cái quái gì, cái tôi cần là anh ta nợ tôi một món ân tình kìa,” Thiện Vũ nói, “Cứ để món nợ đó tính sau, còn tôi có chịu tạo dựng quan hệ không thì lại là chuyện khác, cái này anh ta cũng tự biết mà.”
“Ừm.” Trần Giản đáp.
“Mai đưa số điện thoại của người kia cho tôi,” Thiện Vũ nói, “Tôi sẽ bảo Tôn Na Na đi tiếp xúc trước.”
“Ai?” Trần Giản ngẩn người.
“Người đang giữ nhà của cậu ấy.” Thiện Vũ nói.
“Chú Đại Trần?” Trần Giản khựng lại, “Nói chuyện… luôn bây giờ sao?”
“Ừ, đang lúc có tin đồn khai thác thị trấn nhưng chưa có động thái lớn,” Thiện Vũ nói, “Thì còn có thể ép giá được. Đợi đến khi khoanh vùng chính thức rồi thì khó đàm phán lắm.”
“Tôn Na Na cũng không phải người cùng thôn tôi,” Trần Giản vẫn chưa hiểu lắm, “Không có chuyện họ bán cho chị ấy đâu.”
“Cậu bị ngốc à? Đương nhiên vẫn phải chuyển nhượng về danh nghĩa của bố cậu rồi,” Thiện Vũ mở mắt nhìn cậu, “Chị ấy là nhân viên được cậu cử đến để nói chuyện thôi.”
“Vl,” Trần Giản ngẩn người, “Tôi oách vậy sao?”
“Đương nhiên,” Thiện Vũ nói, “Sau này nhớ phải làm giá lên đấy.”
“Ừm.” Trần Giản ngẫm nghĩ, rồi lại cười, “Thật sự… Toàn là những chuyện trước đây tôi chưa từng dám nghĩ tới.”
“Còn muốn đá tôi nữa không?” Thiện Vũ đạp nhẹ vào ghế cậu.
“Có bao giờ định đá đâu,” Trần Giản nói, “Anh là nồi mẻ, tôi là vung sứt.”
“Tôi là vung.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản nhìn anh: “Không phải chứ, cái đó mà anh cũng phải giành sao?”
“Ừ.” Thiện Vũ gật đầu.
“Rồi rồi rồi, anh là vung, anh là vung.” Trần Giản nói.
“Thế cho tôi úp cái nào.” Thiện Vũ đứng dậy, chống tay lên lưng ghế cậu, cúi xuống hôn một cái lên trán cậu.
Ngay lúc anh đang định ôm cậu thì thang máy “ding” một tiếng, có người bước ra.
Trần Giản vỗ một cái vào ngực nắp-vung-Thiện, đẩy anh ngã trở lại ghế nằm.
Sau đó, cậu thấy cặp đôi vừa mới đánh nhau xong bước ra, tay choàng cổ vai kề vai. Thấy Trần Giản, cô gái vẫy tay: “Cảm ơn chuyện ban nãy nhé quản lý.”
“Không có gì đâu ạ,” Trần Giản không hiểu nổi cái kiểu sống chung của hai người này, chỉ có thể lịch sự mỉm cười, “Muộn thế này… Sớm thế này đã ra ngoài rồi sao?”
“Lên núi ngắm mặt trời mọc.” Cô gái nói.
“…À.” Trần Giản đáp.
Thể chất kiểu gì vậy, cậu biết Tôn Na Na hai ngày đầu kỳ kinh còn phải xin nghỉ phép để nằm trong ký túc xá, vậy mà cô gái này có thể đi leo núi giữa đêm.
“Nếu em không đi nổi nữa thì phải làm sao đây?” Cô gái ngửa đầu nhìn người đàn ông.
“Thì anh cõng em.” Người đàn ông nói.
Anh cõng thế quái nào được.
Anh đánh còn không lại cô ấy mà đòi cõng.
Cô ấy tát cho một phát chắc anh bay thẳng lên đỉnh núi luôn…
“Đó là hai người vừa mới đánh nhau à?” Thiện Vũ hỏi.
“Ừ,” Trần Giản quay đầu nhìn anh, “Chỉ vì tôi lên đưa băng vệ sinh mà người đàn ông kia lên cơn ghen, thế là lao vào đánh nhau…”
Thiện Vũ nghe mà phì cười: “Đm.”
“Ghen kiểu đó cũng được sao?” Trần Giản nói, “Ghen dữ dội thế.”
“Thế nên,” Thiện Vũ bắt đầu lục tìm điện thoại trên người, “Tôi ghen…”
“Anh ở yên đó đợi một lát,” Trần Giản đè tay anh lại, “Nếu anh muốn đếm bình luận thì chi bằng đợi tập 1 của Giang Hồ Đại Ẩn ra rồi hẵng đếm.”
“Quay chưa?” Thiện Vũ nói.
“Có kịch bản rồi,” Trần Giản nói, “Lưu Ngộ năng suất thật.”
“Cậu xem chưa?” Thiện Vũ cười.
“Chưa,” Trần Giản nói, “Nghe bảo khùng điên lắm.”
Có Thiện Vũ ở bên, Trần Giản cảm thấy ca trực nhẹ nhàng hơn hẳn. Dù lúc gần sáng Thiện Vũ đã ngủ quên trên ghế nằm nhưng Trần Giản vẫn rất vui vẻ.
Trời tờ mờ sáng, Triệu Phương Phương kéo một sọt rau từ cửa hông vào bếp.
“Sáng nay ăn gì vậy ạ?” Trần Giản đứng dậy đi tới hỏi han, “Để em giúp cho.”
“Hấp bánh bao cho mấy đứa nhỏ, cháo kê đang nấu rồi,” Triệu Phương Phương nói, “Làm thêm ít trứng hấp nữa, cậu ra xay sữa đậu nành giúp chị đi.”
“Vâng.” Trần Giản đi tới cầm máy xay sữa đậu nành định đi ra sân sau.
“Đi đâu vậy?” Triệu Phương Phương nhìn cậu.
“Ra ngoài xay ạ, cái này ồn lắm.” Trần Giản nói.
“Ồn cỡ nào…” Triệu Phương Phương đang nói dở thì nhìn thoáng qua phía quầy lễ tân, “Sao ông chủ Thiện lại ngủ ở đằng kia? Chị cứ tưởng là Tam Bính chứ.”
Trần Giản cười cười, không tiện nói gì, ôm máy xay ra ngoài.
Nhưng giờ này Thiện Vũ cũng chẳng ngủ được bao lâu, dù không có ai làm ồn thì tầm hai ba tiếng là anh sẽ tỉnh thôi.
Huống chi còn có người làm ồn.
Tôn Na Na, người đã ở trên thành phố suốt hai ngày nay, đột nhiên đẩy cửa bước vào, tay giơ cao một cuốn sổ.
“Sao chị về sớm thế?” Trần Giản đang bưng bát trứng hấp đi về phía phòng ăn, thấy cô thì ngẩn người, “Sớm thế này làm gì đã có xe khách? Chị về bằng cách nào?”
“Trưởng ban Lục cuồng công việc chở tôi về, anh ấy tính sang văn phòng của chú Đinh.” Tôn Na Na vẫn giơ cao cuốn sổ trong tay.
“Ồ,” Trần Giản liếc nhìn cuốn sổ, chẳng biết là cái gì, “Đây là gì thế?”
“Chứng nhận ly hôn!” Tôn Na Na quăng cuốn sổ nhỏ lên bàn lễ tân bộp một tiếng, “Cuối cùng bà đây cũng dứt điểm được vụ này rồi!”
“Ui da.” Thiện Vũ giật mình bật dậy từ ghế nằm.
“Không phải bảo để thứ tư Nhị Hổ đi cùng chị sao?” Trần Giản kinh ngạc ghé sát lại xem, đúng là một cuốn sổ màu đỏ ghi chứng nhận ly hôn thật.
“Không đợi nổi nữa, hôm qua tự dưng anh ta bảo có thời gian, đi luôn!” Tôn Na Na vỗ bàn, “Tôi ly hôn rồi!”
“Chị xem với! Chị xem với!” Triệu Phương Phương vừa lau tay vừa chạy ra từ trong bếp, “Cho chị xem nào.”
Tôn Na Na đẩy cuốn sổ tới trước mặt chị: “Chị xem đi!”
“Chà, đúng thật này,” Triệu Phương Phương đưa tay sờ sờ bốn chữ “chứng nhận ly hôn”, “Đúng thật, giấy ly hôn trông như thế này đây…”
“Mọi chuyện xong xuôi hết rồi chứ?” Thiện Vũ ngáp một cái.
“Xong hết rồi,” Tôn Na Na búng tay một cái, “Tối nay mời mọi người đi ăn, cảm ơn tất cả.”
“Mua ít đồ về nấu ăn tại nhà đi.” Thiện Vũ đề nghị.
“Được thôi,” Tôn Na Na nói, “Chị Triệu chiều đi mua thức ăn cùng em nhé.”
“Được,” Triệu Phương Phương mỉm cười gật đầu, “Được chứ!”
“Tôi mang lên tầng cho mấy đứa Bạn Bạn xem đã.” Tôn Na Na cầm lấy tờ giấy ly hôn chạy biến về phía thang máy, chẳng còn màng gì đến sự thanh lịch nữa.
“Tốt quá,” Triệu Phương Phương cảm thán, “Thế là từ nay tự do rồi.”
“Vâng.” Thiện Vũ gật đầu.
Triệu Phương Phương nhìn về phía thang máy thẫn thờ một lúc rồi mới quay người vào bếp: “Để chị đi bưng bánh bao ra.”
Trần Giản mang bát trứng hấp đã bưng nãy giờ vào phòng ăn đặt ngay ngắn, rồi lại rảo bước quay lại quầy lễ tân, nhìn về phía bếp: “Chị Triệu cũng lung lay ý định rồi hả?”
“Có lẽ vậy,” Thiện Vũ nói, “Nhưng cũng chưa chắc sẽ thế nào, dù sao hoàn cảnh của chị ấy khác Tôn Na Na.”
“Ừ.” Trần Giản tựa vào bàn ở quầy lễ tân, thở phào nhẹ nhõm, “Dù sao thì, miễn là tốt hơn trước kia là được rồi.”
“Nội quy mới của nhà nghỉ không cho phép dựa vào bàn đúng không.” Thiện Vũ nhìn cậu.
“Phải,” Trần Giản vội đứng thẳng dậy, giật mình nhìn anh, “Anh cũng biết cái này à?”
“Tôi thuộc lòng hết rồi đấy.” Thiện Vũ nói.
“Vl.” Trần Giản vô cùng kinh hãi.
“Trừ tiền đi, một lần hai mươi.” Thiện Vũ nói.
“Đm.” Trần Giản nói.
“Hay bù lại cho tôi một ly cà phê nhé?” Thiện Vũ nói.
“…Anh có cần phải thảm tới vậy không,” Trần Giản vung tay, đi về phía quán cà phê, “Lại đây, tôi bao.”
Thiện Vũ cười cười đi theo.