Thiện Vũ Ra Tay: Diệu Kế Và Cái Tên Đại Ẩn

Thu Hanh - Vu Triết

Thiện Vũ Ra Tay: Diệu Kế Và Cái Tên Đại Ẩn

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bảo Trần Nhị Hổ và người của hắn đứng yên đó, đừng đi đâu cả.” Thiện Vũ nói.
“Được rồi.” Hồ Bạn lập tức quay người chạy xuống dưới tầng.
Thiện Vũ vịn vai Trần Giản, nhảy xuống khỏi giường.
“Tôi đi lấy xe lăn giúp cậu…” Triệu Phương Phương định đi đẩy chiếc xe lăn nằm trong góc.
“Không cần đâu chị Triệu.” Trần Giản lên tiếng ngăn Triệu Phương Phương lại, đồng thời giúp Thiện Vũ ngồi xuống giường, “Chị cứ hỗ trợ cản mấy người kia lại trước đi đã, em xuống ngay đây.”
“Hả?” Thiện Vũ nhìn cậu.
“Ừ ừ.” Triệu Phương Phương cuống quýt chạy đi.
“Tôi xuống xem tình hình trước đã.” Trần Giản nhìn Thiện Vũ, “Anh cứ đứng cạnh cửa sổ hóng chuyện một lát đi.”
“Lát nữa thế nào cũng đánh nhau.” Thiện Vũ cũng nhìn cậu, “Cậu xuống đó có ngăn được đám Trần Nhị Hổ không?”
Vì hôm nay có cuộc họp, lại còn yêu cầu tất cả nhân viên an ninh được phân công luân phiên làm việc tại homestay trong hai tháng tới đều phải có mặt nên hiện giờ trong homestay có đến bốn, năm người bên phía Trần Nhị Hổ.
Hành vi tạt máu lên cửa lớn nhà người khác khá mang tính kích động, vừa là khiêu khích vừa là nguyền rủa, cộng thêm danh tiếng của nhà ma nữa, rõ ràng là không muốn để cho Chẩm Khê mở cửa trở lại.
Trong tình huống này chắc chắn đám Trần Nhị Hổ đang tích tụ sự tức giận, chỉ chực chờ bùng nổ, coi đây là dịp để chúng thể hiện thanh thế.
“Không.” Trần Giản trả lời thành thật.
“Vậy mà cậu còn không cho tôi xuống?” Thiện Vũ nói.
Ai mà biết được liệu anh có vác cây gậy bóng chày xuống hay không.
“Anh đi cản bọn họ đúng không?” Để đảm bảo an toàn Trần Giản phải xác nhận lại một lần nữa, tuần sau khai trương rồi, giờ mà đánh nhau thì rắc rối lắm.
“Chắc tôi đi dẫn bọn họ vào trong đây để đập cho nát nhà đấy.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản kéo xe lăn đến mép giường.
Thiện Vũ đứng dậy ngồi lên, còn nâng bàn đạp xe lăn lên cao nhất để gác chân trái: “Cậu đẩy tôi đi.”
“Không phải nó chạy bằng điện à?” Trần Giản hỏi.
“Cậu đẩy thì trông thảm hơn.” Thiện Vũ vừa nói vừa đặt cặp nạng ngang đùi mình.
Tư thế này đúng là trông rất thảm, đúng là dáng vẻ của một người bị liệt.
Khi Trần Giản đẩy Thiện Vũ xuất hiện ở cửa lớn Chẩm Khê, Trần Nhị Hổ và đàn em của hắn đang đứng ở con đường nhỏ bên ngoài, mặt mày đứa nào đứa nấy dữ tợn, như thể trên trán khắc rõ mấy chữ: “Đ*t mẹ bọn chó!”
Có khoảng bảy, tám người từ các cửa hàng gần đó đứng ở ngã tư, vì có đám Trần Nhị Hổ nên họ không dám lại gần lối này, ở lối rẽ đường nhỏ cũng có người đứng, nhìn có vẻ là những người rảnh rỗi từ các homestay khác.
“Quay video lưu lại bằng chứng đi.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản lấy điện thoại ra, bắt đầu quay tường ngoài.
Trên cửa sân, cửa và hai bên tường đều dính đầy máu, kéo dài chừng ba, bốn mét, như thể bị hắt cả một thùng máu lên, máu nhỏ giọt lênh láng xuống đất, cảnh tượng thực sự vô cùng đáng sợ.
“Chuyện này làm sao mà nhịn được?” Trần Nhị Hổ trừng mắt nhìn Thiện Vũ có phần bình tĩnh: “Sao nhịn nổi?”
“Không nhịn nổi.” Thằng Tư thò đầu vào bên trong, “Chúng ta không gây sự thì đứa khác sẽ tìm tới gây sự! Không gây sự không có nghĩa là bọn tao sợ rắc rối!”
“Đừng nói nữa.” Thiện Vũ lên tiếng, “Ghi âm vào hết đấy.”
Trần Nhị Hổ nhìn Thiện Vũ, sự tức tối trên gương mặt hắn như sắp trào ra ngoài.
“Quay lại lần nữa, không thu tiếng.” Thiện Vũ nói.
“Tại sao?” Thằng Năm hỏi.
Thiện Vũ không nói gì.
Thật ra Trần Giản cũng không biết tại sao, nhưng cậu vẫn giơ ngón trỏ ra hiệu “suỵt” với bọn Thằng Tư và Thằng Năm, sau đó quay một lượt từ bên này sang bên kia thêm lần nữa.
“Được chưa?” Thiện Vũ hỏi.
“Rồi.” Trần Giản nói.
“Ông chủ Thiện.” Trần Nhị Hổ đã chuyển sang thái độ côn đồ, xem ra hiện giờ không định thay đổi, giọng nói sặc mùi khó chịu, “Ý gì đây?”
“Vào họp trước đã.” Thiện Vũ nghiêng đầu, Trần Giản đẩy xe lăn vào trong sân.
“Gì cơ?” Tiếng thắc mắc của Trần Nhị Hổ vút lên tận đỉnh đầu.
“Toang rồi ——” Một người đầu trọc bên trong hô lên.
“Đ*t cụ mày!” Trần Nhị Hổ vung tay, quay người định xông tới.
“Ông chủ Trần!” Trần Giản luôn phải đề phòng hắn tấn công bất ngờ bèn đưa tay chặn cánh tay hắn lại, cố gắng kiềm hắn lại bằng cách gọi tên. Nhưng nếu Trần Nhị Hổ dễ dàng bình tĩnh như vậy thì đã chẳng thành côn đồ, đã thế Thằng Tư với Thằng Năm cũng định xông lên theo, tình huống lập tức trở nên nguy cấp.
Cũng may vào thời khắc quan trọng nhất, Tam Bính chọn cách can ngăn, ôm lấy mấy tên này và cùng Trần Giản đẩy lui chúng về sau, Triệu Phương Phương cũng ra tay: “Trời ơi đừng đánh nhau đừng đánh nhau…”
Cuối cùng, Hồ Bạn xông tới đẩy mạnh Trần Nhị Hổ một cái: “Đứng yên!”
Trần Nhị Hổ bị đẩy đến nỗi phải loạng choạng đứng lại.
“Làm gì đấy!” Hồ Bạn đứng ngay trước mặt hắn trách cứ, “Chỉ biết đánh nhau thôi à? Bao nhiêu tuổi rồi mà còn làm mấy trò này?”
“Mày có tin tao…” Trần Nhị Hổ chỉ vào cô.
“Không tin!” Hồ Bạn vẫn hét vào mặt hắn.
Thiện Vũ duỗi tay vặn cần điều khiển xe lăn, lùi nửa chừng ra khỏi cổng. Anh quay đầu nhìn mấy người bên kia, giọng lành lạnh: “Vừa rồi ai kêu?”
“Toang rồi!” Đầu trọc lại hô to, “Tao kêu đó!”
Thiện Vũ nheo mắt, vớ lấy cây nạng chỉ về hướng đó: “Cậu qua đây.”
Đầu trọc đứng im không nhúc nhích.
“Sợ thì câm mồm vào.” Thiện Vũ nói.
“Sợ cái gì thằng què như mày?” Đầu trọc phỉ nhổ.
Thiện Vũ nhìn gã hai giây rồi chợt cười, điều khiển xe lăn chạy vào trong sân: “Thế cứ từ từ mà kêu.”
Đầu trọc bị kích động bởi câu chế giễu đó, lập tức bước nhanh tới bên này: “Tìm ông mày làm gì?”
Thiện Vũ lùi xe lăn ra, sau đó xoay nửa vòng tại chỗ để quay lưng về phía Đầu trọc. Khi Đầu trọc vẫn còn đang bước về phía trước, xe lăn đột ngột lùi nhanh hai mét, dừng ngay trước mặt Đầu trọc.
Trần Giản hoàn toàn không biết xe lăn này có thể có tốc độ và sự linh hoạt đến vậy, thậm chí cậu còn không kịp chạy tới ngăn Thiện Vũ.
Anh làm gì vậy?
Đã nói không được động thủ rồi mà, ông chủ!
Đầu Trọc phanh gấp, sau đó giơ tay lên chắc là muốn đẩy xe lăn ra. Khi Trần Giản tiến tới định giữ chặt xe lăn lại, Thiện Vũ đột nhiên nhấc tay trái lên nắm lấy cổ tay Đầu trọc.
Đầu Trọc ra sức giãy giụa nhưng xe lăn đã bị khóa bánh cứng lại, trọng lượng của xe lăn cộng thêm sức của Thiện Vũ khiến gã không thể thành công. Sau đó Thiện Vũ siết cổ tay hắn kéo giật xuống, dùng lực nghiêng về một bên, Đầu trọc không có điểm tựa nên bị quăng thẳng vào bức tường trong sân, theo quán tính đầu cũng đập vào tường phát ra tiếng “cốp”.
Giờ phút này, Trần Giản cho rằng khả năng cao Thiện Vũ tập thể hình là để đánh nhau.
Mà tính đến hiện tại, ở đây chưa ai có thể khiến Thiện Vũ ra chiêu nào khác ấn tượng hơn chiêu này.
Đương nhiên cũng có khả năng là anh chỉ biết mỗi chiêu này…
“Đm!” Đầu trọc bị đập không hề nhẹ, lại còn đâm trúng bức tường dính đầy máu khiến đầu tóc, quần áo gã dính đầy máu.
Khi gã định xông tới thì mấy người Trần Nhị Hổ đã chặn lại.
“Đừng động tay.” Thiện Vũ bình tĩnh nói.
Lần này Trần Nhị Hổ đã kiềm chế không động tay, nhưng mấy đứa vây quanh Đầu trọc đã ở tư thế sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
“Là cậu làm à?” Thiện Vũ chậm rãi xoay xe lăn qua, nhìn Đầu trọc giữa đám người, “Người dính đầy máu kìa, lúc tạt máu bị bắn đúng không.”
Đầu trọc còn chưa nguôi giận, nghe anh nói vậy thì bùng lên: “Mả mẹ nhà mày! Câm họng mày vào!”
“Thế máu trên người cậu từ đâu ra?” Thiện Vũ hỏi.
“Là con mẹ mày…” Đầu trọc chỉ vào anh.
“Anh ta làm gì được anh.” Trần Giản nói, “Anh ta chỉ là người què.”
Thiện Vũ chậc lưỡi.
“Bẫy tao à!” Đầu trọc gào lên, chỉ tay về phía mấy người bên mình, “Nguyên một đám người ai cũng thấy đây nhé!”
“Bọn mày cùng một bọn!” Giọng Hồ Bạn lanh lảnh, “Một bọn nói dối.”
“Camera vẫn đang quay nãy giờ, là ai thì chắc chắn sẽ điều tra ra thôi.” Thiện Vũ nói, “Làm vậy cũng là vì mọi người, ở đây toàn nơi làm ăn buôn bán, nếu không tìm được ra kẻ đó thì không biết được tai ương sẽ rơi xuống nhà ai tiếp theo.”
“Tới lúc đó nhà đứa nào gặp nạn cũng đừng trách bọn tao chỉ đứng ngoài vỗ tay nhé!” Tam Bính chỉ vào bên kia, gào lên.
Đám Trần Nhị Hổ tuy không ra tay nhưng hôm nay đông hơn bình thường, cộng thêm vẻ hung tợn khác thường của Thiện Vũ khiến bên kia rõ ràng cũng không muốn xung đột leo thang, mấy đứa đi tới kéo Đầu trọc quay về.
Mấy đứa này là nhân viên cửa hàng, để kiếm được vài đồng bạc lẻ hàng tháng mà phải làm mấy chuyện vô đạo đức để không mích lòng chủ, thế nhưng đối mặt với băng nhóm chuồng lợn chuyên quấy phá những người buôn bán chẳng phải để kiếm chác gì mà chỉ đơn thuần là vì sự nghiệp làm côn đồ kia, nếu vì mấy chuyện này mà bị đánh một trận thì thật chẳng đáng chút nào, trong khi tiền lương còn chưa chắc đã được tăng.
Mấy người bên kia vừa lui, Thiện Vũ liền quay đầu nhìn về phía giao lộ bên này.
Mấy người đang hóng chuyện lập tức tan tác, Trần Nhị Hổ ôm cục tức không thể trút bỏ, bèn dẫn người đi ra lần lượt đuổi họ đi, vừa đuổi vừa chửi.
Khi quay lại nhà ăn để họp, sắc mặt hắn trông tệ vô cùng.
“Tôi nói thật chứ,” Trần Nhị Hổ nhìn Thiện Vũ, “anh làm mỗi thế chẳng bõ tức gì cả, thật sự đấy, chẳng bõ!”
“Thế cậu muốn như nào?” Thiện Vũ đứng dậy chuyển từ xe lăn sang ngồi trên ghế, “Cho các cậu xông lên đánh một trận, xong sao nữa? Làm người ta bị thương, homestay của tôi mang danh nhà ma còn chưa kịp khai trương đã lại có đánh nhau ẩu đả, sau này tôi nuôi mấy người bằng gió à, tôi quạt gió, mấy người há mồm mà đớp?”
“…Nhưng vụ này cứ thế cho qua à?” Trần Nhị Hổ hỏi.
“Tối nay cậu…” Thiện Vũ mở miệng.
Vừa nghe đến đây, Trần Nhị Hổ đã lập tức hăm hở xấn tới: “Nói đi.”
“Mặc kín mít vào.” Thiện Vũ nói, “Tạt lại, rồi mai dẫn hai đứa qua đó hóng chuyện tiện thể chọc tức chúng nó.”
“Chọc tức cái gì?” Trần Nhị Hổ hỏi.
“Toang rồi.” Thiện Vũ nói.
Trần Nhị Hổ sửng sốt, hồi lâu sau mới nói: “Trẻ trâu thật.”
“Cậu cũng biết là trẻ trâu à.” Thiện Vũ nói, “Cậu còn định đánh lại chúng nó.”
“Đm.” Trần Nhị Hổ ngồi xuống ghế.
“Tạt thật à?” Thằng Năm hỏi.
“Tạt chứ.” Thiện Vũ.
“Thế chẳng phải ai cũng biết là chúng ta làm rồi?” Tam Bính nói.
“Bằng chứng đâu?” Thiện Vũ nói.
“Lỡ chúng nó cũng có camera quay lại được thì sao?” Trần Nhị Hổ hỏi.
“Thì bảo nó đưa mình xem.” Thiện Vũ nói, “Xem xong mình sẽ bảo, ừ đúng rồi, chính là tên này, bên mình cũng ghi hình được tên này đây.”
“Nhưng rõ ràng có phải đâu, chúng ta cũng đâu biết mặt mũi tên đó như nào.” Tam Bính nói.
“Thế sao bọn bên kia biết? Nếu chúng nó biết đó không phải là cùng một người thì chứng tỏ là do chúng nó làm.” Trần Giản lên tiếng.
“Quản lý thông minh đấy.” Thiện Vũ bật ngón cái.
“Nhỡ nhà kia đòi xem video giám sát của chúng ta thì sao?” Triệu Phương Phương hỏi.
“Giao cho cảnh sát rồi, tìm cảnh sát mà đòi.” Thiện Vũ nói.
“Giao thật á? Báo cảnh sát vụ này à?” Trần Nhị Hổ hỏi.
“Báo cái đéo gì, chuyện này chả ai lại đi báo cảnh sát cả.” Thiện Vũ nói, “Chúng ta cũng làm gì có camera, camera nhà mình hết hạn từ năm ngoái rồi, chỉ là đồ trang trí thôi.”
Trần Nhị Hổ không nói gì nữa, dường như đang chìm trong suy tư.
“Không phải chuyện to tát, chưa xứng để động tay động chân.” Thiện Vũ nói, “Mày ghét tao thì tao ghét lại, không thiệt hại cũng không leo thang thì thôi coi như xong đi.”
Trần Nhị Hổ vẫn không nói gì.
“Có rất ít vấn đề có thể giải quyết được bằng bạo lực.” Thiện Vũ nói, “Ông chủ Trần, hôm đó lúc cậu dẫn người tới chỗ tôi có nghĩ rằng sử dụng bạo lực cũng chẳng giải quyết được việc gì không?”
Trần Giản nhìn thoáng qua Thiện Vũ.
Ông chủ, hôm đó bọn họ còn chưa kịp sử dụng bạo lực.
Người sử dụng bạo lực là anh mà.
“Mọi người đến đây đều là vì muốn yên ổn làm ăn kiếm tiền.” Thiện Vũ nói, “Kiếm tiền mới là quan trọng nhất, bọn họ chỉ đơn giản là không muốn chúng ta kiếm được tiền thôi, cậu đánh gã thì được lợi lộc gì đâu, cậu kiếm ra tiền mới có lợi chứ.”
“Đm, tuần sau chúng ta khai trương đúng không?” Trần Nhị Hổ hỏi.
“Ừ.” Thiện Vũ gật đầu.
“Tuần sau nhất định phải khai trương, để tôi xem bọn nó còn thủ đoạn đê tiện nào nữa!” Trần Nhị Hổ đập bàn.
“Vào họp chưa?” Sợ cảm xúc của hắn lần nữa lên cao trào, Trần Giản vội hỏi.
“Tìm chỗ ngồi hết đi.” Thiện Vũ nói, “Trước khi vào họp, tôi phải truy cứu trách nhiệm một việc đã.”
“Truy trách? Nghĩa là sao?” Trần Nhị Hổ nhìn anh.
“Nghĩa là truy cứu trách nhiệm.” Trần Giản nói.
“Tao biết!” Trần Nhị Hổ đáp, “Ý tao hỏi là truy cứu trách nhiệm cái gì!”
“Nhân viên an ninh tuần tra 24/24 của tôi đâu?” Thiện Vũ nhìn hắn. “Nhân viên an ninh tuần tra 24/24 xung quanh homestay bao gồm cả con đường ngoài cửa đâu?”
Trần Nhị Hổ im lặng.
“Là tôi.” Tam Bính liếc nhìn đại ca của mình rồi giơ tay, “Tối qua tôi phụ trách đường ngoài…”
“Không phải nó.” Trần Nhị Hổ ngắt lời Tam Bính, “Vốn là nó, nhưng tôi muốn ra ngoài hút điếu thuốc nên đã đổi ca với nó để ra đằng sau hút thuốc… Chắc là đến vào thời gian đấy, lát sau tôi cũng không nhìn lên tường…”
“Homestay chưa khai trương, du khách cũng ít.” Thiện Vũ nói, “Buổi tối không ngủ, không đánh bài mà cứ đi loanh quanh như thế thì sẽ rất chán, tôi hiểu, nhưng giờ mọi người đều đã biết rồi đấy, đáng lẽ ra rắc rối lần này là có thể tránh được.”
Trần Nhị Hổ thở dài.
“Sau này nhớ chú ý hơn.” Thiện Vũ bổ sung một câu đơn giản, không nói gì thêm.
“Truy cứu xong rồi?” Trần Nhị Hổ nhìn anh.
“Xong rồi.” Thiện Vũ nói.
“Trừ lương tôi đi, không sao, đáng ra phải vậy.” Trần Nhị Hổ nói.
“Không cần.” Thiện Vũ nói, “Mấy hôm tới sân, tường ngoài và cả con đường bên ngoài đều cần tu sửa lại, một mình quản lý không thể lo liệu xuể nhiều việc như vậy, cậu giúp đỡ một phần đi.”
“Ừ.” Trần Nhị Hổ nhìn Trần Giản, “Có việc gì mày cứ xếp cho tao là được.”
“Được rồi.” Trần Giản đáp.
“Vào họp chính thức.” Thiện Vũ dựa người ra sau ghế, vẫy tay về phía Trần Giản, “Quản lý.”
Quản lý cái gì?
Quản lý làm gì?
Trần Giản vội vàng lôi tờ giấy hôm qua Thiện Vũ đưa cho cậu trong túi áo ra, trên đó cậu đã thêm thắt nội dung dựa trên ý tưởng của Thiện Vũ, chỉ cần nói theo là được, nhưng cậu vẫn rất căng thẳng.
Từng này tuổi đầu, hôm nay là trường hợp thứ hai cậu phải đối mặt với ánh mắt của tất cả mọi người, sau cái lần đối diện với tất cả các chủ nợ cùng lúc tìm đến tận cửa mấy năm về trước.
“Đây là Chẩm Khê mở… À không có mở…” Trần Giản đọc chữ chính tay mình viết lên giấy, cậu viết thêm sau chữ Chẩm Khê là “(sắp đổi tên, tên gì nhớ hỏi Thiện Vũ)”, không dưng lại viết thêm câu đó vào, đầu óc mình hỏng đến mức này rồi sao, ngay cả chuyện này cũng quên mất?
“Đây là cuộc họp đầu tiên của homestay chúng ta…” Trần Giản nói tiếp.
“Mở gì cơ?” Trần Nhị Hổ hỏi một câu hết sức nghiêm túc, “Chẩm Khê mở cái gì?”
“Không mở cái gì hết.” Trần Giản nói.
Thiện Vũ ngồi bên cạnh hắng giọng thật khẽ, Trần Giản liếc nhìn anh, cậu tưởng là ông chủ đang muốn nhắc mình cái gì đó, nhìn sang mới biết là do không nhịn được cười.
“Không mở cái gì nghĩa là sao nữa!” Trần Nhị Hổ rất là bực mình về việc mới câu đầu tiên trong buổi họp mà mình đã nghe không hiểu gì rồi.
“Nghĩa là anh ta nói nhầm chứ sao nữa!” Hồ Bạn trừng mắt nhìn hắn.
“Phải.” Trần Giản hít một hơi, nhìn lại chữ trên giấy một lần nữa, đến phần tự giới thiệu, “Chắc mọi người đều quen biết nhau hết rồi nhỉ?”
“Rồi.” Trần Nhị Hổ khoanh tay nhìn Hồ Bạn.
“Quen hay không quan trọng gì đâu.” Hồ Bạn nói.
“Sau này đều là đồng nghiệp, mọi người giới thiệu tên một lượt đi.” Trần Giản e rằng hai người này mà không được ngắt lời nhau thì sẽ cãi nhau đến chết mất.
Tuy yêu cầu này hơi kì cục nhưng mọi người vẫn rất hợp tác khai báo tên họ mình.
“Thiện Vũ.” Thiện Vũ cũng nói theo một câu.
Trần Giản nhìn anh, không nén nổi tiếng thở dài ngay trước mặt mọi người.
“Tiếp theo đây sẽ nói đến những vị trí cụ thể và sắp xếp công việc, mọi người có thắc mắc hay ý kiến gì thì đợi lát nữa nêu sau nhé…” Trần Giản ngẩng đầu nhìn một lượt mọi người ngồi ngả nghiêng ngả ngửa xung quanh.
Thật là…
Lúc nhìn đến Thiện Vũ, Thiện Vũ thì không ngồi xiêu vẹo, nhưng cái điệu bộ chống tay lên thái dương nửa cười nửa không như đang xem diễn kịch khiến Trần Giản vốn đang không có sự chuẩn bị tốt lại càng lo lắng hơn.
Xem diễn kịch à, thế thì để anh lên diễn trước.
“Trước đó có một vấn đề khá quan trọng, đó là việc đổi tên cho Chẩm Khê.” Trần Giản nói, “Mời ông chủ Thiện thông báo cho mọi người biết.”
Thiện Vũ hơi bất ngờ nhướng mày, vừa cười vừa ngồi thẳng người dậy.
“Đổi tên thật à?” Triệu Phương Phương hỏi.
Mọi người cùng nhìn Thiện Vũ.
“Đại Ẩn.” Nói xong, Thiện Vũ lại dựa người ra sau, hất cằm về phía Trần Giản, “Quản lý tiếp tục đi.”
Gì cơ?
Vậy là xong rồi?
Song ngay cả khi đang sốc trước câu trả lời quá ngắn gọn này, Trần Giản cũng không quên Thiện Vũ từng nói “Mấy người vỗ tay tán thành là được”, thế là cậu giơ tay lên vỗ.
Hồ Bạn là người đầu tiên phản ứng kịp, sau đó là Tam Bính, rồi rất nhanh mọi người đều vỗ tay.
“Đại... cái gì?” Trần Nhị Hổ vừa vỗ tay vừa hỏi Tam Bính bên cạnh.
“Đại Ích.” Tam Bính đáp.
“Không phải đó là tên một hãng trà [1] à?” Trần Nhị Hổ nói.
“Thế chắc là sau này bán trà.” Tam Bính nói.
[1] Đại Ẩn (dà yǐn) nghe hơi giống Đại Ích (dà yì), Đại Ích là tên tiếng Trung của hãng trà Taetea – một hãng trà Phổ Nhĩ nổi tiếng ở Trung Quốc.