Chương 27: Hậu Quả Nụ Hôn

Thu Hanh - Vu Triết

Chương 27: Hậu Quả Nụ Hôn

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thôi xong rồi.
Chấm hết rồi.
Vài phút nhân viên phục vụ đi lấy Coca là vài phút căn phòng chìm trong im lặng. Thiện Vũ lặp đi lặp lại một câu với vô vàn biến thể trong đầu:
Thôi xong rồi ——
Chấm hết rồi ——
Toang rồi ——
Toi rồi ——
Trần Giản cũng không có bất cứ động tĩnh gì. Sau khi tát vào miệng anh một cái, cậu cũng lập tức đứng hình hoàn toàn. Thiện Vũ nhận ra cậu đang đợi. Sự hoảng sợ và cơn giận dữ ban đầu đã qua đi, giờ đây cậu đang đợi cơ hội để mở miệng nói chuyện sau khi nhân viên phục vụ đặt Coca lên bàn và rời đi.
“Coca của anh đây.” Nhân viên đặt chai Coca trước mặt Thiện Vũ.
“Cảm ơn.” Thiện Vũ cầm lấy Coca, vặn nắp chai.
Ngay khi nhân viên phục vụ vừa kịp đóng cửa lại, anh đã cướp lời Trần Giản: “Xin lỗi.”
Trần Giản nhìn anh như vừa bị anh ngắt mất mạch, thế là lại im lặng.
“Tôi xin lỗi.” Thiện Vũ hắng giọng, áp chai Coca lạnh vào má. “Xin thề là trước khi khoảnh khắc đó diễn ra, tôi không hề có bất cứ dự tính hay bước đệm nào cả, chỉ đơn giản là…”
Háo sắc làm liều.
Hám muốn quá độ.
Sắc dục mờ mắt.
“Bốc đồng.” Thiện Vũ nói. “Chỉ là… tôi mong cậu đừng vì chuyện này mà…”
Anh muốn nói rằng mong cậu đừng vì chuyện này mà cho rằng tất cả những việc anh từng làm trước đây đều là vì mục đích đó.
Nhưng nói được một nửa anh bỗng dừng lại, quyết định thôi.
Không thốt nên lời.
Anh đối xử tốt với Trần Giản quả thực đã vượt quá giới hạn của một người sếp đối với nhân viên, dù có rất nhiều nguyên nhân cho việc đó: thậm chí cũng vì câu nói “giúp được phần nào thì giúp”, nhưng cũng phải bao gồm cả lý do ngay từ ánh nhìn đầu tiên anh đã có hảo cảm với Trần Giản.
Mà giờ phút này anh không tài nào giải thích được, nói cách khác là anh không thể khiến Trần Giản đang ở trong tâm thế như vậy hiểu được hảo cảm và nụ hôn vốn dĩ chẳng có mối liên hệ tất yếu nào.
Chuyện cũng đã rồi.
“Tôi xin lỗi.” Thiện Vũ thở dài, ngửa đầu uống liền hai ngụm Coca, cảm giác lạnh buốt cay cay khiến anh không khỏi chau mày.
Trần Giản nhìn anh, một lát sau mới đứng dậy: “Tôi ra ngoài một chút.”
“Ừ.” Thiện Vũ đáp.
Không biết Trần Giản định làm gì, giờ cậu làm gì cũng không còn gì lạ, có khi không vung cả mâm đồ ăn đập vào đầu anh chỉ là vì Trần Giản không muốn lãng phí lương thực mà thôi.
Khi nhân viên phục vụ bưng nồi thịt bò vào, Trần Giản vẫn chưa quay lại.
Thiện Vũ vặn nhỏ lửa, dựa vào ghế, ngón tay nhẹ nhàng gõ từng nhịp trên bàn.
Ba phút mười hai giây sau, cửa bị đẩy ra, Trần Giản bước vào.
Cả mặt lẫn tóc đều ướt.
Thiện Vũ thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cậu không bỏ chạy mất dép.
“Ông chủ Thiện.” Cuối cùng Trần Giản cũng mở miệng.
“Ừ.” Thiện Vũ đáp, ngồi thẳng dậy.
“Tôi chỉ muốn nói là,” Trần Giản nhìn anh, “Lời xin lỗi cứ tạm gác lại, tôi cũng… không cần phải giải thích gì quá nhiều, tôi tin anh cũng không có ý gì… Nhưng việc này…”
Là quấy rối, ừ.
Trần Giản khó khăn nói từng chữ, Thiện Vũ lẳng lặng lắng nghe.
“Mong sau này anh đừng… làm vậy nữa.” Trần Giản nói.
“Sẽ không.” Thiện Vũ nói.
“Tôi cần công việc này, cần thu nhập này, nên tôi hy vọng mối quan hệ giữa sếp và nhân viên sẽ chỉ là như thế.” Trần Giản nói, “Không xen lẫn gì khác.”
Thiện Vũ cúi đầu, thở dài.
Trần Giản nhọc nhằn nói ra từng lời như thế chỉ khiến anh cảm thấy lòng mình chua xót.
“Được rồi.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản trầm mặc một chốc, đoạn vươn tay vặn lớn lửa nồi thịt, lẳng lặng nhìn chằm chằm nồi thịt. Thiện Vũ vốn đã chuẩn bị sẵn sàng, Trần Giản chửi anh, đánh anh, hoặc làm bất cứ hành vi quá khích nào cũng được, ấy vậy mà cuối cùng Trần Giản lại chỉ nói ba câu đơn giản như thế.
Trí mạng hơn cả việc đánh cho anh một trận nữa.
Cảm giác như hụt chân trẹo cả eo vậy.
Nồi thịt bò rất ngon, thịt bò tươi, nước súp thơm vô cùng.
Dù ăn trong vô thức, Trần Giản vẫn có thể nếm ra được hương vị. Thiện Vũ thì vẫn không nói gì, cắm cúi ăn. Trần Giản có thể thấy rõ dấu tay trên mặt anh, từ đỏ phớt đến đỏ sẫm và giờ thì chuyển thành đỏ tấy.
Cậu cũng đâu ngờ mình chỉ vung tay tùy tiện lại có thể gây ra vết thương như vậy.
Thiện Vũ thực sự đã khiến cậu hoảng loạn. Hành động ấy buộc cậu phải sắp xếp lại mớ thông tin phức tạp đó một cách rõ ràng, chấn động đến mức cậu vào nhà vệ sinh đứng thẫn thờ trước gương bồn rửa tay đến mười phút mới trở lại bình thường.
Cậu sẵn sàng tin lời Thiện Vũ nói.
Nhưng vẫn sẽ có cảm giác khó chịu. Dù Thiện Vũ đã bảo rằng không hề dự tính hay có bước đệm từ trước, song cậu không thể không nhớ đến ý nghĩa trong những lời nói của bố mình.
Con dựa vào đâu để được lên làm quản lý?
Món thịt bò hầm rất ngon, nếu là ngày thường chắc Trần Giản đã ăn hết nửa nồi, nhưng hôm nay mới động đũa một chút đã thấy không ăn nổi nữa, không phải vì ngán mà thực sự là đã no rồi, thậm chí còn hơi căng bụng.
Cậu đặt đũa xuống, nhìn Thiện Vũ.
Thiện Vũ vẫn đang ăn, rất chuyên tâm.
Sau khi ăn hết miếng thịt cuối cùng trong bát, anh mới nói: “Đóng gói lại đi.”
“Ừ.” Trần Giản đáp, đứng dậy ra khỏi phòng nhờ nhân viên phục vụ lấy mấy hộp đựng vào.
Đóng gói xong, Trần Giản cầm túi theo sau Thiện Vũ ra khỏi quán ăn, đi về phía bãi đỗ xe đối diện. Dù biết lúc này chắc chắn bố đã rời đi rồi, cậu vẫn liếc nhìn về phía cổng bệnh viện mấy lần.
Về vấn đề này, cậu rất biết ơn Thiện Vũ.
Cũng không chỉ mỗi vấn đề này mà cậu còn biết ơn Thiện Vũ về rất nhiều chuyện khác nữa. Như Hồ Bạn nói, Thiện Vũ là một người chủ tốt. Mỗi khi nhà nghỉ xảy ra bất cứ vấn đề gì, Thiện Vũ có thể vừa làm việc tùy hứng, mất kiểm soát, vừa trở thành chỗ dựa tinh thần cho mọi người. Mà tất cả những điều đó càng khiến cậu cố gắng muốn đưa Đại Ẩn vào hoạt động một cách suôn sẻ.
Cũng chính vì thế mà khi đối diện với tình huống ban nãy, cậu mới hoảng sợ và rối bời đến như vậy.
Cất hết đồ đạc lên xe, Trần Giản hơi do dự, hỏi: “Có đến khu trò chơi điện tử không?”
Cậu hy vọng có thể duy trì nguyên trạng. Khi nãy ông chủ muốn đến khu trò chơi điện tử để chơi với bọn trẻ con thì giờ vẫn cố gắng bám sát kế hoạch ban đầu, đi chơi với bọn trẻ con.
“Đi.” Thiện Vũ đáp gọn, kéo cửa lên xe.
Trần Giản đóng cốp xe lại, đi vòng qua lên ghế phụ.
Đường quay lại trung tâm thương mại vẫn rất tắc nhưng Thiện Vũ lái rất nghiêm chỉnh, hoặc có lẽ là vì hơi thất thần nên khi đèn xanh sáng lên rồi anh vẫn chưa đi, xe đằng sau lại bóp còi nháy đèn giục giã.
“Đèn xanh kìa.” Trần Giản nhắc.
Bấy giờ Thiện Vũ mới cho xe chạy về phía trước.
“Lái xe thì…” Trần Giản nhìn thoáng qua gương chiếu hậu, “Tập trung chút đi.”
Thiện Vũ chậc lưỡi.
Sau đó lại đáp “Ừ”.
Khu trò chơi điện tử cũng không đông người, chẳng có mấy đứa trẻ con để mà chơi cùng.
“Cậu chơi không?” Thiện Vũ hỏi.
“Không.” Trần Giản nói, “Tôi không biết chơi mấy cái này.”
“Muốn chơi thì tôi dạy cho.” Thiện Vũ đổi tiền, điều khiển xe lăn lướt qua các máy chơi game. “Có một thời gian dài ngày nào tôi cũng giết thời gian ở khu trò chơi điện tử.”
Tôi tưởng anh ngày nào cũng đánh nhau trên phố cơ.
Trần Giản không đáp, cậu không biết phải nói gì để giữ vẻ “bình thường”, để không lộ vẻ đang cố gắng duy trì “mối quan hệ giữa sếp và nhân viên”.
“Chơi trò chán nhất đi.” Thiện Vũ dừng lại trước máy gắp thú bông.
“Cái này chán hả?” Trần Giản nói, “Tôi chẳng bao giờ gắp được con nào.”
“Chẳng bao giờ gắp được con nào chưa đủ chán sao?” Thiện Vũ nạp xu, “Muốn con nào không?”
“Tôi…” Trần Giản bỗng hơi bối rối, ngay cả câu hỏi này cậu cũng không thể thoải mái trả lời được.
“Chắc Đậu Đỏ sẽ thích mấy món đồ chơi nhỏ đấy.” Thiện Vũ đổi cách nói, “Chọn cho con bé một con đi.”
“Con kia…” Trần Giản nhanh chóng nhìn một lượt trong máy. Đậu Đỏ thích tất cả những thứ màu vàng, cậu chỉ vào một cái túi lông nhỏ màu vàng nằm sâu bên trong cùng, “Cái túi nhỏ màu vàng kia đi.”
Tay đang nắm cần điều khiển dừng lại, Thiện Vũ quay sang nhìn cậu: “Hay để tôi bò vào trong đó lấy cho cậu đi.”
“…Gắp không tới à?” Trần Giản hỏi.
“Để thử xem.” Thiện Vũ nói, vẫn điều khiển càng gắp di chuyển vào bên trong.
Quả thực là vị trí khó gắp, chỉ có thể thử móc lên bằng càng gắp.
Nhưng Thiện Vũ lại không thử làm vậy, anh lắc nhẹ càng gắp, móc lấy một cái túi nhỏ khác nằm ngay bên cạnh. Cái túi trượt tuột, lúc rơi xuống đập trúng vào cái túi nhỏ màu vàng kia.
“Được đấy.” Thiện Vũ nói, đoạn nạp thêm xu, điều khiển càng gắp gắp lấy cái túi nhỏ xách nó tới chỗ ra. Nhưng không đợi anh thả, cái túi trượt khỏi móc rơi xuống ngay cạnh chỗ ra, mắc kẹt ở đó, lơ lửng như thể sắp rơi xuống vực.
Thiện Vũ chậc lưỡi, đưa tay định lấy thêm xu trong cái giỏ nhỏ để nạp vào.
Thật tốn tiền quá.
Trần Giản định nói thôi bỏ đi, nhưng cậu còn chưa kịp mở miệng thì một thằng bé mũm mĩm không biết từ lúc nào đã đứng tựa vào kính bên cạnh xem Thiện Vũ gắp đồ tự dưng lùi lại một bước, sau đó lao tới, dựa người vào máy.
Cái máy khẽ rung nhẹ, chiếc túi nhỏ đang chông chênh, sắp rơi hẳn xuống khe lấy đồ.
Trần Giản không khỏi liếc nhìn thằng bé béo.
“Cái kỹ thuật này.” Thiện Vũ cười, tiện tay lấy mấy xu trong giỏ đưa cho nó.
Thằng bé mập mừng rỡ nhận xu, xoay người chạy đến chỗ những máy nó muốn chơi.
Thiện Vũ moi cái túi nhỏ màu vàng trong khe ra xem, là một cái túi đeo chéo có khóa kéo, có thể đựng mấy gói que cay và thạch trái cây mà Đậu Đỏ thích.
“Gắp cái khác đi.” Thiện Vũ thả cái túi nhỏ vào trong túi của xe lăn rồi chậm rãi di chuyển giữa hai dãy máy gắp thú bông, cuối cùng dừng lại trước một cái máy gắp đồ ăn vặt, “Gắp mấy cái này về để trên quầy bar cho khách lấy.”
“Ừ.” Trần Giản đáp.
Thiện Vũ bỏ xu vào, nhường chỗ: “Gắp đi.”
Trần Giản sửng sốt đi tới đứng trước máy, nhắm đại một món mà cậu cảm thấy dễ gắp nhất rồi hạ càng gắp xuống. Cũng chẳng biết đó là thứ gì, nhưng khi gắp lên mới phát hiện nó rất nặng, gần như vừa kéo lên đã lại rơi xuống.
“Gắp cái kẹo bông kia kìa.” Thiện Vũ vừa nạp xu vừa nói.
Trần Giản mới từng gắp thú được có vài lần, cậu hiếm khi tham gia kiểu giải trí mà gắp không được thì coi như vứt tiền qua cửa sổ, còn gắp được thì cũng là đồ rẻ tiền được bán giá cao. Cùng lắm thì gắp giúp người khác vài lần cho vui, thế nên lúc này đây cậu chẳng hề thạo tay chút nào.
Gắp mấy lần đều thất bại.
“Anh gắp đi.” Trần Giản nói, “Tôi còn gắp nữa thì dù có gắp được thật, chắc tôi cũng phải mang về cúng chứ không ai dám ăn đâu.”
“Chỉ còn một bước nữa thôi.” Thiện Vũ cười đi qua cầm lấy cần điều khiển, mục tiêu vẫn là túi kẹo bông kia.
Kẹo bông bị Trần Giản lật qua lật lại nên giờ chiếc túi bọc đã hơi nhô lên rồi, chỉ cần móc nhẹ là lấy được.
Sau đó, kẹo bông được đưa tới lối ra.
Sau đó, nó mắc kẹt ngay miệng lối ra vì chiếc nhãn dán trên túi bị cong vênh.
Sao mà xui xẻo thế không biết!
“Tôi…” Thiện Vũ nhìn cái kẹo bông đó, vài giây sau anh quay lại nhìn Trần Giản.
“Hả?” Trần Giản không hiểu.
“Đẩy vào nó đi.” Thiện Vũ nói.
Một thằng con trai trưởng thành đi đẩy vào máy gắp thú ở khu trò chơi điện tử chỉ vì một túi kẹo bông mười tệ.
“Xe lăn có lực mạnh hơn đó.” Trần Giản nói.
“Có lý.” Thiện Vũ điều khiển xe lăn quay lại, đi về phía trước một khoảng, sau đó ngoảnh đầu nhìn lại.
Làm thật hả?
Trần Giản hoảng, vội vàng đi tới chặn chân dưới bánh xe để hãm lại.
Thiện Vũ chậc lưỡi.
“Một lát là nó rớt à.” Trần Giản nhìn túi kẹo bông kia, “Cái nhãn dán kia sớm muộn gì cũng bị xé xuống thôi, rồi túi sẽ rơi.”
“Được rồi.” Thiện Vũ lại quay xe lại.
Hai người một xe lăn cứ thế đứng trước máy gắp, đợi cái nhãn dán kia được tách ra khỏi túi. Có thể thấy rõ cái nhãn dán đang chậm rãi lìa khỏi thân túi, nhưng vì trọng lượng kẹo bông nhẹ nên quá trình nó hơi lâu một tí.
Hai người không nói chuyện gì.
Trần Giản cảm giác Thiện Vũ không phải đang đợi mà chỉ là đang thất thần nhìn chằm chằm cái túi mà thôi.
Đương nhiên cậu cũng chẳng khác gì. Chỉ cần một giây yên tĩnh là trong đầu cậu sẽ thành một mớ hỗn độn, có hình ảnh, có âm thanh, nhưng khi muốn tóm lấy một điểm mấu chốt nào đó thì lại phát hiện hóa ra cậu chẳng nghĩ đến gì cả, chỉ là một mớ hỗn độn đơn thuần mà thôi.
Thằng bé béo lúc nãy không biết từ bao giờ đã lại đứng bên cạnh hai người.
Cùng nhìn vào túi kẹo bông theo hai người.
“Anh gắp lại đi, chưa rớt thì giờ gắp mạnh vào.” Thằng bé mập nói, “Thế nào cũng trúng.”
“Thật không?” Trần Giản lấy lại tinh thần.
Thiện Vũ đưa cái giỏ nhỏ đựng xu trong tay tới trước mặt thằng bé mập: “Nhóc gắp đi, gắp được thì số còn lại cho nhóc cả.”
“Thật ạ?” Thằng bé mập mừng rỡ, “Tất cả ạ?”
“Tất cả.” Thiện Vũ nói.
Không một giây do dự, thằng bé mập nhanh nhảu nạp xu, sau đó nhắm ngay cái bịch bắp rang to nhất: “Nhìn em nè.”
“Sao nhóc không đi học?” Thiện Vũ hỏi.
“Em bị tiêu chảy.” Thằng bé mập dán mắt vào càng gắp nhưng cũng không quên trả lời, “Mẹ em xin nghỉ cho em… Coi nè!”
Hạ xuống, quả nhiên gắp được ngay.
Bịch bắp rang được ném vào cửa ra một cách thuận lợi, tiện thể lôi luôn cả túi kẹo bông kia ra cùng.
“Cho em hết ạ?” Thằng bé mập xác nhận lại lần nữa.
Thiện Vũ không nói gì, chỉ phẩy tay.
Thằng bé ôm cái giỏ chạy biến.
“Không chơi nữa à?” Trần Giản hỏi.
“Không chơi nữa.” Thiện Vũ dựa lưng vào ghế, “Về đi, gọi điện thoại cho Triệu Phương Phương, bảo chị ấy tối nay nấu cơm cho cả hai chúng ta nữa.”
“Ừ.” Trần Giản đáp, lấy điện thoại ra gọi cho Triệu Phương Phương.
“Sao bảo nay sẽ về rất muộn mà?” Triệu Phương Phương hỏi.
“Xong việc sớm ạ.” Trần Giản nói.
“Được rồi, thế để chị nấu nhiều chút.” Triệu Phương Phương nói.
Nói chuyện điện thoại xong, hai người lại im lặng đi ra bãi đỗ xe.
Lên xe, Thiện Vũ ngáp một cái.
“Muốn ngủ một lát không?” Trần Giản hỏi.
“Không phải buồn ngủ.” Thiện Vũ nói rồi khởi động xe, “Ngột ngạt.”
Đúng là ngột ngạt thật.
Không chỉ bãi đỗ xe dưới hầm hơi ngột ngạt, mà đã ngột ngạt từ nãy đến giờ rồi.
Nhưng trách ai được đây hả sếp ơi.
Có lẽ vì quá ngột ngạt dẫn đến thiếu oxy, xe thậm chí còn chưa rời khỏi bãi đỗ xe mà Trần Giản đã cảm thấy rã rời.
Lại còn hỏi người ta có muốn ngủ một lát không.
Trần Giản gắng gượng mở to hai mắt, mở hé một khe cửa sổ xe.
Ấy thế mà ngay giây sau, cậu vẫn ngủ thiếp đi không chút do dự.
Suốt chặng đường không tỉnh lại lần nào.
Song dường như lại vô cùng tỉnh táo.
Bởi vì cậu cảm giác cả quãng đường mình luôn phải đề phòng Thiện Vũ đột ngột bóp còi hoặc tát vào mặt mình.
Nhưng đều không có.
“Trần Giản!” Thiện Vũ gọi, “Trần —— Giản! Quản —— lý —— Trần ——”
“Hả!” Trần Giản giật mình bật thẳng người dậy, mọi thứ trước mắt rung lắc một hồi lâu mới nhìn rõ được mọi thứ.
Cậu ngủ quên, còn ngủ rất lâu nữa.
Đằng trước đã là con đường dẫn vào trấn nhỏ.
Buồn ngủ cỡ đó…
“Bảo với Tam Bính.” Thiện Vũ nói, “Dẫn người ra chỗ ngã tư khiêng cái thùng kia vào.”
“Hả?” Trần Giản ngẩn người, “Sao không chở luôn vào trong? Chạy vào đến sân cũng chỉ khoảng 5 mét là cùng.”
“Lái vào thì người khác không nhìn thấy.” Thiện Vũ nói, “Khiêng vào trong, đường nhỏ trải nhiều sỏi đá, xóc nảy quá lỡ làm hỏng đồ bên trong thì sao chứ.”
Chứ chẳng lẽ con đường tồi tàn dẫn vào trấn nhỏ không xóc nảy hơn con đường nhỏ ngoài cửa sao?
“Ừ.” Trần Giản lấy điện thoại ra, tuy cũng chẳng rõ lắm nhưng vẫn làm theo, gọi điện thoại cho Tam Bính.
“Bảo chúng nó kêu to lên tí.” Thiện Vũ nói.
“Trong thùng đựng gì vậy?” Trần Giản không kìm được lòng mà hỏi.
“Chưa biết nữa.” Thiện Vũ nói, “Có thể là vại, bình các loại, hoặc là đồ gốm đồ sứ gì đó.”
…Đồ gì mà to như thế, lại còn phải có chứng minh nhân dân mới được nhận.
Là blind box hả?
Tam Bính không hổ là cánh tay phải đắc lực của Trần Nhị Hổ. Dù cũng không hiểu tại sao nhưng tuân theo nguyên tắc: ông chủ làm vậy ắt có lý do của ông chủ, cậu ta dẫn thằng Năm và Hồ Bạn đứng sẵn ở ngã tư.
Mấy người làm bộ ngóng cổ chờ đợi, thậm chí Tam Bính còn đưa tay lên trán nhìn về hướng này.
Diễn xuất thế này thì hơi lộ liễu quá rồi.
Lúc xe chạy đến trước mặt mọi người, Trần Giản có liếc nhìn Thiện Vũ một cái, chợt nhận ra vết sưng đỏ trên mặt anh vẫn chưa biến mất.
“Mặt anh…” Cậu ngượng ngùng nhắc nhở anh.
“Không sao.” Thiện Vũ nói, “Ai lại đi hỏi thẳng mặt tôi thế chứ.”
Xe dừng lại, Tam Bính lập tức bám lấy cửa sổ xe: “Ông chủ về rồi, anh bảo chúng tôi chờ sẵn ở đây để… Mặt anh bị sao vậy?”
Tam Bính hỏi thẳng mặt anh kìa.
“Xe lăn bị đổ, tông trúng cửa.” Thiện Vũ nói, “Dỡ hàng đi, khiêng cái thùng kia vào, đừng để va đập.”
“Được thôi.” Tam Bính lập tức, “Lại đây, lại đây, khiêng thùng nào, phải cẩn thận đừng để va đập…”
Trần Giản cũng xuống xe, đi ra sau mở cốp.
Cái thùng gỗ kia không nặng lắm, một mình Trần Giản cũng có thể khiêng vào, nhưng mọi người đã ra đây rồi thì cùng khiêng vậy.
Tam Bính, thằng Năm và cả Trần Giản, ba người nâng cái thùng, cùng dồn sức nhấc lên.
Cái thùng đập thẳng vào nóc xe.
“Đm cái này,” Thằng Năm sửng sốt, “cần nhiều người khiêng đến vậy sao?”
“Khiêng đi.” Tam Bính nói.
Cái thùng được ba người bọn họ khiêng vào trong sân, Hồ Bạn đứng đằng sau chỉ huy: “Bên này cẩn thận một chút, ối bên kia giữ cho vững vào, đúng rồi, vào đi!”
Sau khi khiêng được cái thùng vào nhà, Thiện Vũ chạy xe lăn vào thang máy lên thẳng tầng bốn, cũng chẳng nói là định xử lý cái thùng như thế nào, mọi người đành phải tạm chuyển thùng vào trong kho hàng trước đã.
“Trần Giản.” Sau khi mọi người đều đã rời đi, Tam Bính gọi Trần Giản lại, “Này, tao hỏi mày một câu.”
Đừng hỏi.
“Ông chủ Thiện bị ai đánh hả?” Tam Bính hỏi.
Trần Giản không biết nên trả lời thế nào, chỉ có thể im lặng.
“Ai mà ghê gớm quá vậy.” Tam Bính hạ giọng thật khẽ, “Dám đánh thẳng vào mặt ông chủ?”