Thu Hanh - Vu Triết
Chủ Nhân Mới Của Chẩm Khê
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Homestay này đã mở được khoảng ba năm. Trần Giản ước chừng, hồi ấy trấn nhỏ vừa bắt đầu được xây dựng, có không ít homestay với phong cách và định hướng khác nhau mọc lên. Cũng không ít nơi đã phải đóng cửa dưới sự chứng kiến của Trần Giản, có thể nói Chẩm Khê đã duy trì được khá lâu.
Nếu không vì có người chết trên tầng ba vào nửa năm trước, có khi nó vẫn còn trụ được thêm một thời gian nữa.
Tuy đã xác nhận rằng đây là một vụ tự sát nhưng tin đồn vẫn rất kỳ lạ, thành ra không một ai dám bén mảng đến gần tòa nhà này trong bán kính 500 mét.
Lúc Tiền Vũ bỏ chạy vẫn còn nợ lương Trần Giản, bảo cậu tự vào lấy đồ.
Nhưng lại không đưa chìa khóa cho cậu.
Nợ rất nhiều.
Trần Giản thì lại thường xuyên tới đây, nhưng chưa bao giờ lấy bất cứ thứ gì ở nơi này. Cửa không mở được, đồ đạc có giá trị đều quá cồng kềnh nên cậu không thể mang đi nổi. Hơn nữa, một khi đã mở cửa mang đồ ra ngoài, sau này Tiền Vũ có thể tố cáo cậu tội trộm cắp.
Cậu vào đây vì nệm rất êm ái, cậu đến để ngủ.
Tin đồn về tòa nhà ma ám càng kỳ dị thì lại càng yên tĩnh.
Đặc biệt là tầng ba.
Trần Giản lén lút đi lên tầng ba. Căn phòng nằm đối diện chéo với phòng xảy ra án mạng là nơi cậu đã dọn dẹp để ngủ, hôm qua vẫn còn để túi ở đây.
Cũng giống như mọi lần đến đây, trèo vào tầng hai, đi lên tầng ba, mở cửa căn phòng không khóa rồi bật đèn. Đây là căn phòng duy nhất trong cả tòa nhà có điện, do cậu tự nối dây từ bên ngoài vào.
Nhưng hôm nay có điều gì đó bất thường mà cậu không thể gọi tên. Cậu đã cảm nhận được nó ngay từ khoảnh khắc tay chạm vào tay nắm cửa, song chỉ vài giây do dự, Trần Giản vẫn mở khóa cửa ra.
Những phòng khác không điện không nước, không được dọn dẹp cũng không thể vào ở. Dù Thiện Vũ và người của anh ta có dám ở lại cũng sẽ không chọn căn phòng đối diện hiện trường án mạng đâu.
Vào phòng, tiện tay khép cửa lại.
Đồn thì đồn, cậu vẫn lo sẽ bị ma theo vào phòng.
Ngay giây sau đó, cậu sững người tại chỗ.
Bầu không khí trong phòng luôn thoang thoảng mùi bụi tro, hôm nay trong mùi bụi tro lại xen lẫn mùi nước biển thoang thoảng.
Nước hoa?
Không cho cậu kịp suy nghĩ, đèn trong phòng lập tức sáng lên.
Thiện Vũ đang ngồi trên xe lăn nhìn thẳng về phía cậu.
Đây là tình huống Trần Giản chưa từng ngờ tới.
Tên này bị sao thế? Ở lại thì thôi, đã thế còn chọn cái phòng này!
Cậu đứng cứng người cách cửa hai bước chân, không biết nên chào hỏi một câu, hay quay đầu bỏ đi, hay nhảy cửa sổ, hay nói xin lỗi vì lạc đường rồi nhảy cửa sổ…
Cho đến khi cậu thấy một cây gậy bóng chày dựa nghiêng bên cạnh xe lăn của Thiện Vũ.
Người này đang đợi sẵn ở đây, chuẩn bị đánh lén.
Trần Giản không do dự nữa, cậu lùi lại nửa bước. Lúc vươn tay mở cửa còn không dám xoay người, đề phòng bị Thiện Vũ đánh lén.
Nhưng động tác của Thiện Vũ nhanh hơn cậu. Khi anh nhấc cây gậy bóng chày lên, Trần Giản còn chưa kịp chạm tay vào tay nắm cửa, Thiện Vũ đột nhiên vung cây gậy trong tay về phía cậu. Cây gậy bóng chày xoay tít trong không trung lao tới, nghe tiếng gió đã đủ đoán thứ này làm bằng kim loại.
Xong rồi.
Cái này mà đập vào mặt thì chắc chắn sẽ biến dạng...
Thế nhưng, dường như bị thứ gì đó kéo lại, cây gậy rơi xuống cách cậu chừng nửa mét, tiếng kim loại va đập lanh lảnh vang lên, rồi nó xoay ngược về tay Thiện Vũ.
Toàn bộ quá trình không quá một giây.
Tay Trần Giản vẫn còn lơ lửng giữa không trung, hướng về phía tay nắm cửa.
Chết tiệt. Tuyệt thật!
“Còn có cả điều khiển từ xa nữa à.” Thiện Vũ đặt lại cây gậy bóng chày bên cạnh xe lăn, cúi đầu xoay chiếc điều khiển từ xa đang sáng đèn trong tay còn lại, “Hiện đại phết.”
“Ba mươi tệ cả phí vận chuyển.” Trần Giản nói.
Thiện Vũ ngước mắt nhìn cậu.
“Tôi…” Trần Giản liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Lát nữa cầm túi rồi ra khỏi cửa chính.” Thiện Vũ nói, “Không đến mức phải nhảy cửa sổ đâu.”
“Tôi định ra bằng cửa phòng mà.” Trần Giản nhìn cây gậy bóng chày kia, “Tại vì có cây gậy không cho tôi đi đấy chứ.”
“Tôi nói là lát nữa.” Thiện Vũ ngửa đầu tựa vào xe lăn.
“Được rồi.” Trần Giản không nói thêm gì nữa, dựa vào lưng ghế bên cạnh, từ bỏ ý định chạy trốn.
“Cậu thân với Tiền Vũ không?” Thiện Vũ hỏi.
“Không thân.” Trần Giản nói, “Chỉ là quen biết xã giao thôi. Ở trấn nhỏ này, những người làm ăn buôn bán đều coi như quen biết nhau cả.”
“Ồ.” Thiện Vũ xoay xoay chiếc điều khiển từ xa, “Trong căn phòng đó từng xảy ra chuyện gì?”
“Một cặp tình nhân đã tự sát trong đó.” Trần Giản đáp rất dứt khoát.
“Chẳng phải tự sát thường là uống thuốc hay gì đó sao, sao máu lại đầy giường thế?” Thiện Vũ nhìn cậu.
“Uống rồi, sau đó còn cắt cổ tay nữa.” Trần Giản nói, “Máu thấm cả vào nệm, có vẻ oán khí nặng lắm. Có người còn nghe thấy tiếng nói chuyện và tiếng khóc vào mỗi đêm ở đây.”
“Vậy à.” Thiện Vũ gật gù, không nói gì thêm.
“Anh có nghe thấy không?” Trần Giản hỏi.
“Không.” Thiện Vũ ngáp, “Chắc một lát nữa nó mới tới.”
Trần Giản không nói thêm gì, Thiện Vũ này đúng là rất gan dạ.
Đợi một lát nữa, cũng chẳng biết anh ta đã hỏi xong chưa, nhưng nhìn vẻ này thì rõ ràng là chưa định cho cậu lấy túi mà đi rồi.
Thế nên cậu cũng hỏi: “Anh đích thân đợi sẵn ở đây à, sao biết tôi ở phòng này?”
“Chỉ phòng này có dây điện dẫn vào.” Thiện Vũ cười, “Tôi chỉ đoán có người ở đây, chứ không biết là cậu.”
“Tôi cũng không sống ở đây.” Những chuyện khác có thể không cần giải thích, nhưng Trần Giản vẫn muốn nói rõ ràng vấn đề này, “Tôi chỉ thỉnh thoảng mới vào đây… ngủ một giấc thôi.”
“Ừ.” Thiện Vũ gật đầu, chỉ vào cái túi trên bàn, “Đi đi.”
Trần Giản nhìn thoáng qua cây gậy bóng chày.
Thiện Vũ không nhìn cậu, nhưng hai tay đan chặt vào nhau.
Trần Giản đi tới cầm lấy túi rồi xoay người bước nhanh đi, kéo cửa ra rồi đi ra ngoài.
Ngay khi cậu định khép cửa lại, Thiện Vũ lại gọi: “Tóc xoăn.”
Nói thật là Trần Giản rất muốn giả vờ không nghe thấy, anh giỏi thì ngồi xe lăn mà đuổi theo này… Nhưng hôm nay cậu đang ở thế yếu, vì vậy vẫn phải dừng lại nhìn vào trong phòng, đáp: “Hả?”
“Mang cái này cho Lưu Ngộ giúp tôi.” Thiện Vũ giơ tay ném một cục gì đó tới.
Trần Giản đón lấy, là một cục sạc dự phòng, cậu ngẩn người: “Mang đi đâu cho cậu ta? Cậu ta không ở đây à?”
“Cái homestay nằm cách ngã tư một đoạn, cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm.” Thiện Vũ nói, “Chẳng phải cậu quen biết tất cả chủ quán và người dân địa phương ở đây sao, đi hỏi thăm xem.”
“…Được rồi.” Trần Giản nhét cục sạc vào túi, xoay người rời đi.
Lưu Ngộ ở cái homestay nhỏ gần ngã tư. Vì khá gần với “nhà ma” nên dạo này cũng chẳng kinh doanh được mấy, có khi Lưu Ngộ là vị khách duy nhất hôm nay.
Trần Giản không cần hỏi thăm, chỉ nhìn ánh đèn là biết.
“Chị La.” Cậu đi tới trước quầy, “Em vào đưa đồ cho thằng bé kia.”
“Đi đi.” Chị La đang cầm điện thoại lướt video, không buồn ngước mắt, “Em có quen ông chủ Thiện mới tới kia không?”
“Không quen, sao vậy?” Trần Giản hỏi.
“Không, thằng bé kia bảo anh ta là bạn của Tiền Vũ, chị mới nghĩ biết đâu em cũng quen.” Chị La nói.
“Không quen ạ.” Trần Giản đi về phía hành lang tầng một. Lưu Ngộ đúng là chẳng ý tứ gì cả, có chuyện gì cũng nói toạc hết ra.
“Anh đến rồi, may quá!” Lưu Ngộ vừa mở cửa thấy cậu đã như thấy người thân, chỉ thiếu điều vồ tới ôm chầm một cái.
“Thiện Vũ bảo đưa cái này cho cậu.” Trần Giản lấy cục sạc ra đưa cho cậu ta, “Sao cậu không ở “nhà ma”… à, ý tôi là ở Chẩm Khê với anh ta?”
“Ai mà dám chứ!” Lưu Ngộ nhăn tít mặt lại, “Anh biết cái hiện trường án mạng ở tầng ba đúng không! Đó là chỗ cho người ở lại chắc! Tôi sợ chết khiếp, thế mà lúc sửa xe anh với bà chủ chẳng nói gì cả, tệ quá đi mất.”
“Anh ta không phải anh cậu à?” Trần Giản cười, “Sao lại nhát gan hơn hẳn thế này.”
“Anh họ.” Nói xong, Lưu Ngộ chợt nhớ ra điều gì đó, “Anh đi tìm anh ấy à?”
“Tôi đi lấy ít đồ thì gặp anh ấy.” Trần Giản nói.
“Thật không thể tin được.” Lưu Ngộ nhìn cậu, “Đêm hôm khuya khoắt mà anh tới đó lấy đồ, anh cũng gan đấy.”
“Bình thường thôi.” Trần Giản nói, “Tôi đi đây, cậu mau sạc pin đi.”
“Đừng đi mà.” Lưu Ngộ theo sau cậu, “Nói chuyện một lát đi, có phải căn phòng đó…”
“Cậu có chắc muốn nghe chuyện này giữa đêm khuya không?” Trần Giản quay đầu lại.
Lưu Ngộ trầm mặc, có thể thấy rõ đang đấu tranh nội tâm rất dữ dội. Một lát sau, cậu ta quay người đi: “Thôi, ban ngày nghe sau vậy.”
Thật ra ban ngày cậu ta cũng chẳng dám nghe.
Hôm sau là một ngày nắng. Lưu Ngộ vừa ra khỏi phòng đã thấy bà chủ đang ngồi buôn chuyện với người khác ngoài cửa tiệm, là thời điểm thuận tiện để hỏi thăm về chuyện Chẩm Khê.
Nhưng cậu ta không làm vậy.
Cậu không dám.
Cậu đi thẳng tới Chẩm Khê.
Bình thường giờ này chắc chắn Thiện Vũ chưa rời giường, nhưng hình như bên đó không có điện nước gì cả, cậu ta phải qua xem Thiện Vũ có muốn dọn ra không.
*
Vừa mở cửa đã thấy Thiện Vũ đang ngồi xe lăn di chuyển ở tầng một, cậu ta tròn mắt hỏi: “Anh xuống bằng cách nào vậy?”
“Ném xe lăn xuống trước.” Thiện Vũ nói, “Rồi nhảy lò cò xuống chứ gì.”
“Anh gọi em là được mà.” Lưu Ngộ đi tới kiểm tra chiếc xe lăn một lượt, “Cái này đắt lắm, anh không ném hỏng nó đấy chứ?”
“Thế lần sau cứ để xe lăn ném tao, tao không đáng tiền.” Thiện Vũ nói.
“Ấy.” Lưu Ngộ cười, “Thật ra em chẳng lo anh sẽ bị ngã đâu, anh tài thế cơ mà.”
“Tối qua ngủ ngon không?” Thiện Vũ hỏi cậu ta.
“Không ngon.” Lưu Ngộ cau mày, “Cả đêm cứ có tiếng động bên ngoài cửa sổ, tiếng động vật kêu, còn có cả tiếng sột soạt không biết là động vật đánh nhau hay gì… Bên anh thế nào?”
“Ổn phết, tao ngủ ngon lành, chẳng nghe thấy tiếng động gì cả.” Thiện Vũ nói.
“Anh đúng là gan dạ thật sự.” Lưu Ngộ nhìn quầy bar ở tầng một, bồn rửa mặt còn ướt, “Anh rửa mặt à? Không phải ở đây bị cắt nước sao?”
“Có nước đóng chai.” Thiện Vũ chỉ sang bên cạnh.
Lưu Ngộ nhìn qua, cạnh quầy bar có một cánh cửa ẩn, bên trong là khoảng không gian giống như một kho hàng, đựng rất nhiều nước và các loại đồ dùng vệ sinh, còn có cả thùng giấy.
“Nước không hết hạn sao?” Lưu Ngộ hỏi.
“Hết hạn không có nghĩa là bị hỏng đâu,” Thiện Vũ nói. “Hồi nhỏ mày uống nước cứt bò trong núi cũng có làm sao đâu.”
“Đó không phải nước cứt bò! Đó là nước suối! Chẳng qua là trên thượng nguồn có con bò đi vệ sinh xuống thôi!” Lưu Ngộ chỉnh lại.
“Ừ, nói chung là vẫn uống ra được vị.” Thiện Vũ cười nói.
“Anh còn dám cười.” Lưu Ngộ nói, “Anh nói xem anh uống chưa?”
“Uống rồi.” Thiện Vũ nói.
Hai người dừng lại giây lát, cùng bật cười. Lưu Ngộ vừa cười vừa nhìn về phía cầu thang. Lúc này mặt trời đã ló rạng, có thể thấy rõ đồ đạc trong phòng, trừ việc hơi bám bụi và hơi lộn xộn ra thì đã không còn đáng sợ như đêm qua nữa.
Nhưng cậu ta vẫn đẩy xe lăn ra ngoài: “Đi ăn sáng đi, chỗ hôm qua em ở có đồ ăn sáng đấy nhưng mà không ngon lắm, chúng ta đi thêm một đoạn xuống phố tìm xem có gì khác không.”
“Ừ.” Thiện Vũ lên tiếng, “Hôm nay mày về à?”
Lưu Ngộ không đáp.
“Mày xin nghỉ có hai ngày thôi đúng không?” Thiện Vũ nói, “Chiều nay về đi, vừa mới khai giảng đã bỏ tiết là không được đâu.”
“Em có thể xin kéo dài thêm hai ngày.” Lưu Ngộ nói, “Quan trọng là lúc xin nghỉ, em cũng không ngờ bây giờ chỗ này lại như thế này, sao anh làm một mình được.”
“Tìm người làm là được, không cần lo.” Thiện Vũ có vẻ chẳng mấy bận tâm, “Sáng nay mày đi bật lại điện nước là được, chiều về.”
“Anh đi đường kiểu gì? Ít nhất là không có ai đẩy xe lăn cho anh, anh sẽ hơi vất vả đấy?” Lưu Ngộ nói.
“Xe lăn này chạy bằng điện mà.” Thiện Vũ nói.
“…Ừ ha.” Lưu Ngộ đứng lại, sửng sốt mất hai giây, “Chết tiệt, anh ném xe lăn chạy bằng điện từ trên cầu thang xuống? Anh không sợ nó nổ sao?”
“Thì nhưng mà nó có nổ đâu.” Thiện Vũ nói.
Lưu Ngộ nói chuyện hơi ngốc nghếch nhưng làm việc rất năng suất. Ăn sáng xong, cậu ta đẩy Thiện Vũ về Chẩm Khê dưới ánh nhìn tò mò của đám chủ quán trên phố, sau đó lái xe ra ngoài, đi thanh toán bù tiền điện nước các kiểu.
Chỉ cần không nói chuyện thì sẽ là một đứa nhỏ ngoan ngoãn, làm việc đâu ra đấy.
Thiện Vũ ngồi sau quầy bar, lật một quyển sách, đó là ghi chép công việc và khai báo nhân viên gì đó anh tìm được trong kho hàng.
Sau khi bật lại điện nước thì phải dọn dẹp, mà cả cái tòa nhà như này, để dọn dẹp được cần rất nhiều nhân lực.
Anh cần một người nắm giữ “mạng lưới quan hệ” ở đây.
Lật giở một lúc, anh lấy điện thoại ra, bấm gọi số điện thoại trên trang sách.
Trong lúc đợi nối máy cuộc gọi, anh lật đi lật lại tấm chứng minh nhân dân trong tay.
“Alo.” Điện thoại được nhấc máy, người ở đầu bên kia rõ ràng vẫn chưa rời giường, nói bằng giọng mũi bực dọc: “Ai thế?”
“Tóc xoăn.” Thiện Vũ nói.
“Chết tiệt, anh thử gọi một lần…” Trần Giản bên kia khựng lại, “Anh lấy số điện thoại của tôi từ đâu vậy?”
“Trần Giản.” Thiện Vũ lật sách, “Tôi thấy trước đây hôm nào đi làm cậu cũng dậy rất sớm mà, giờ vẫn chưa tỉnh ngủ sao?”
Trần Giản không nói, một lát sau mới mở miệng, nghe giọng có vẻ tỉnh táo hơn: “Anh liên lạc với Tiền Vũ à?”
“Không.” Thiện Vũ đáp đơn giản.
Trần Giản đợi vài giây rồi lại hỏi dồn: “Nói nốt đi, nếu không thì anh có số của tôi kiểu gì?”
“Lúc đi ông chủ Tiền chẳng mang gì theo cả.” Thiện Vũ nói, “Ngày mùng 7 tháng 3, rượu nhập kho blablabla… Phụ trách: Trần Giản…”
“Anh đỉnh thật.” Trần Giản nói.
“Cũng không đỉnh lắm, cái này để ngay trong kho hàng mà.” Thiện Vũ nói.
“Có việc gì thì nói đi.” Trần Giản nói.
“Qua đây giúp tôi một tay với.” Thiện Vũ nói.
“Không rảnh.” Trần Giản từ chối rất kiên quyết.
“Ờ.” Thiện Vũ cũng chấp nhận rất dứt khoát, rồi cúp máy.
Chưa đầy năm phút sau, Trần Giản lại gọi điện thoại tới.
“Ai thế?” Thiện Vũ nghe máy.
“Lại còn giả vờ không biết, lưu số rồi chứ gì.” Trần Giản nói.
Đã kịp đâu.
Thiện Vũ không lên tiếng.
“Tôi là Trần Giản.” Trần Giản đành phải nói thêm một câu.
“Nhóc tóc xoăn à.” Thiện Vũ nói.
“Anh cầm căn cước của tôi đúng không?” Trần Giản hỏi.
Thiện Vũ nhìn cái căn cước trong tay: “Tôi cầm căn cước của cậu làm gì?”
“Thế anh có nhặt được căn cước của tôi không?” Trần Giản thay đổi cách hỏi.
“Không.” Thiện Vũ nói.
“Được rồi.” Trần Giản cúp máy.
*
“Anh đi đâu thế?” Đậu Đỏ ngồi xổm cạnh cửa sân, hỏi.
“Đi loanh quanh thôi.” Trần Giản leo lên xe máy, “Để ý bà nội nhé, đừng để bà chạy ra ngoài nữa.”
“Vâng.” Đậu Đỏ gật đầu.
“Muốn ăn gì không?” Trần Giản hỏi, “Về anh mua cho.”
“Que cay.” Đậu Đỏ nói.
“Ừ.” Trần Giản đạp chân ga, xe máy phóng đi.
Đi về phía trước dọc theo con đường mòn, chẳng mấy chốc đã đến đường xi măng trên trấn nhỏ. Nơi đây toàn là nhà cho thuê. Hiện giờ việc kinh doanh ở trấn không mấy khá khẩm, cũng nhiều căn bỏ trống, quạnh vắng y chang cái trấn nhỏ này.
Một người cảm giác vô cùng khôn khéo như Thiện Vũ, không hiểu sao lại tiếp quản Chẩm Khê, đến một nơi như thế này.
Xe không còn đỗ trong sân nữa, chắc Lưu Ngộ đã lái đi rồi.
Trần Giản dừng xe máy trước cổng lớn, đi vào.
Thiện Vũ đang ngồi trên xe lăn, nhìn ra vườn hoa nhỏ bên ngoài qua tấm cửa sổ sát trần.
“Không ai chăm sóc, hỏng hết rồi.” Lúc đi ngang Trần Giản nhìn thoáng qua, hồi trước vườn hoa này cũng đẹp lắm.
“Trên quầy bar.” Thiện Vũ vẫn nhìn ra bên ngoài.
Trần Giản liếc nhìn quầy bar, trên đó đặt một tấm chứng minh nhân dân. Cậu đi tới cầm lên xem thì quả nhiên là của mình.
“Thế mà anh bảo anh không lấy?” Cậu cũng cạn lời.
“Nhặt được.” Thiện Vũ nói.
“Thế lúc tôi hỏi anh có nhặt được không, anh lại bảo không nhặt được mà?” Trần Giản nói.
“Cậu cũng bảo cậu không thân quen gì với ông chủ cậu mà.” Thiện Vũ nói.
“…Ai mà biết được anh có việc gì, tôi cũng đâu thể thật thà trả lời mọi thứ anh hỏi được.” Trần Giản nói, “Lỡ như gã Tiền Vũ bất lương kia lại tính kế sau lưng tôi thì sao.”
“Thì tôi cũng thế.” Thiện Vũ quay đầu lại nhìn cậu.
“Thôi được rồi.” Trần Giản bỏ chứng minh nhân dân vào trong túi, “Em trai anh đâu?”
“Lên trấn trên xử lý điện nước rồi.” Thiện Vũ nói.
“Anh còn… Anh thật sự…” Trần Giản nhìn anh, “Ngay cả khi tầng ba chưa xảy ra chuyện, chỗ này cũng đã làm ăn không được khấm khá lắm, anh thật sự không biết gì sao?”
“Ừ.” Thiện Vũ lên tiếng.
“Anh có bị ngốc không vậy?” Trần Giản thốt ra câu cảm thán từ tận đáy lòng.
“Không thì cậu nói cho tôi nghe đi, giờ tôi biết liền.” Thiện Vũ nói.