Thu Hanh - Vu Triết
Tháo nẹp, đoàn tụ và cơn giận
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mắt Thiện Vũ tối sầm lại, rồi ngay sau đó lại sáng bừng lên.
Thiện Vũ còn chưa kịp cảm nhận trọn vẹn hơi ấm từ lòng bàn tay Trần Giản trong cơn đau nhức nhối khó kìm nén, chỉ kịp chớp mắt một cái, tay Trần Giản đã nhanh chóng lơ lửng trước mặt anh, lúc gần lúc xa, che đi tầm nhìn.
Thiện Vũ thậm chí có phần bội phục khả năng căn chuẩn khoảng cách tài tình – chỉ cách nhau một hơi thở – của Trần Giản.
Khi anh thở ra có thể chạm vào, nhưng khi hít vào lại không thể.
Song, anh vẫn luôn có thể ngửi thấy mùi hương trên tay Trần Giản, là mùi gỗ thoang thoảng, không phải mùi nước rửa tay ở homestay, mà hẳn là mùi kem dưỡng da tay của Trần Giản.
Chà, còn dùng kem dưỡng da tay cơ đấy.
Bảo sao cậu ta lại được ví là trầm ngư lạc nhạn.
Ôi đau… Đau quá… đau quá đi mất…
Không nhịn được, anh đột ngột siết chặt tay phải của Trần Giản, đồng thời cúi thấp đầu xuống, cố nhìn trộm thao tác của bác sĩ qua kẽ ngón tay trái của Trần Giản.
“Em đã che rồi mà anh vẫn muốn nhìn lén sao!” Tay Trần Giản cũng dời xuống theo động tác của anh.
Bác sĩ nghe thế cũng bật cười: “Sáng nay tôi tháo nẹp cho một cậu bé cũng y hệt thế này, sợ nhưng vẫn cứ muốn nhìn.”
“Anh ta 26 tuổi rồi!” Trần Giản nói.
“Cũng chẳng lạ, cậu ta 26 tuổi rồi mà vẫn cần người đi cùng cơ mà.” Bác sĩ nói, “Vẫn chưa hết tính trẻ con đâu.”
“Không nhìn thì càng đau hơn.” Thiện Vũ nói.
Nói xong lại hối hận.
Trần Giản bỏ tay ra: “Thật không?”
Thật mà.
Nếu nhìn thì có thể dự liệu trước, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.
Nhưng giờ cũng có thể là không đâu.
Thiện Vũ không nói gì, nhìn bác sĩ bắt đầu rút cây đinh thứ ba ra.
Có lẽ vì đã khá quen với cơn đau và sự nhức nhối này nên cảm giác không còn đau như lúc nãy nữa, anh cũng buông lỏng tay Trần Giản.
Ngay sau đó, Trần Giản rút tay ra.
Anh không thể không quay đầu nhìn qua.
Trần Giản đang chắp tay sau lưng. Thiện Vũ vừa liếc mắt nhìn qua, cậu lập tức cảm thấy xấu hổ. Dù không hiểu tại sao lại xấu hổ, nhưng để Thiện Vũ không nghĩ rằng mình nóng lòng rút tay lại ngay khi anh vừa bớt đau, cậu bèn giơ tay ra trước mặt Thiện Vũ, cho anh thấy vết đỏ hằn trên mu bàn tay do bị bấu chặt.
Thiện Vũ không nói gì, vươn tay nắm lấy mấy ngón tay cậu, hơi cúi người về phía cậu, hỏi: “Muốn nhảy một điệu hả?”
…Cái gì cơ?
Trần Giản khó mà diễn tả được cảm nhận của mình về trạng thái tinh thần của Thiện Vũ lúc này. Ngoài sự ngạc nhiên, cậu thừa nhận khoảnh khắc đó mình rất muốn phá ra cười.
“Đừng nghịch ngợm nữa.” Bác sĩ nói một cách rất chuyên nghiệp.
“Dạ.” Thiện Vũ buông tay, ngoan ngoãn ngồi thẳng người dậy.
“Nếu đau thì bên kia có quả bóng nhỏ đấy.” Bác sĩ nói, “Đưa cho cậu ấy bóp chút.”
Trần Giản nhanh chóng quay đầu nhìn qua, chỗ góc bàn của bác sĩ có để một quả bóng cao su nhỏ màu đen, cậu đi tới mang nó đến đây, nhét vào trong tay Thiện Vũ.
“Cái này có tác dụng hả?” Thiện Vũ bóp bóp quả bóng.
“Cũng tùy người.” Bác sĩ nói, “Nhưng ít nhất nó chịu bị bóp tốt hơn bàn tay.”
“Chết tiệt.” Thiện Vũ bật cười.
Trần Giản vốn đang cố nhịn cười vì câu “Muốn nhảy một điệu hả?”, giờ phút này không thể nhịn nổi nữa mà bật cười thành tiếng.
Thật sự không thể hiểu nổi anh ta!
Hơn nữa lại không thể kìm lại được, để không ảnh hưởng đến thao tác của bác sĩ, cậu vội vàng đi ra khỏi phòng khám. Trên hành lang có không ít người đang chờ khám bệnh, cậu đành phải cúi đầu, vừa cười vừa bước sang một bên.
“Sao thế?” Một bà chị đang chờ khám bệnh ngồi ngoài hành lang thấy cậu như thế thì lập tức đi tới, “Không phải là tháo nẹp sao? Tình hình không ổn à?”
“Không ạ.” Trần Giản quay đầu nhìn bà chị, gương mặt lộ rõ nụ cười không thể nén lại được.
“Ôi giời, làm tôi giật cả mình.” Thấy vậy, bà chị cũng vui vẻ nói, “Sao cậu ấy tháo nẹp thôi mà cậu cười đến mức đó vậy?”
“Thì… cũng khá buồn cười.” Trần Giản nói.
Nhưng cậu không nán lại quá lâu ngoài hành lang mà nhanh chóng quay về phòng khám, dù sao cậu cảm nhận được rằng việc tháo nẹp thật sự rất đau, mà Thiện Vũ cũng thật sự rất sợ đau.
Cậu vừa bước vào đã thấy Thiện Vũ nắm chặt quả bóng cao su trong tay, dán mắt nhìn chằm chằm từng động tác tháo nẹp của bác sĩ, các khớp ngón tay trắng bệch vì dồn sức vào đó.
“Cái đinh cuối cùng.” Bác sĩ nói.
“Anh ấy đã đi lại được chưa ạ?” Trần Giản hỏi.
“Từ lúc chưa tháo nẹp đã có thể đi lại được rồi mà.” Bác sĩ nói, “Tuy nhiên phải chú ý không được vận động mạnh, đừng dồn sức nặng lên chân. Hiện giờ trong xương đang có một đường rãnh rỗng, phải mất khoảng ba tháng mới khép kín lại được. Nếu không chú ý thì sẽ có khả năng bị gãy xương lại.”
“Vâng.” Thiện Vũ đáp.
“Mấy cái lỗ này.” Trần Giản nhìn những lỗ đinh để lại trên đùi anh sau khi rút hết đinh ra, hỏi, “Có cần khâu lại không ạ?”
“Không cần.” Bác sĩ nói, “Chừng một tuần là nó sẽ tự lành thôi, chú ý vệ sinh khử trùng là được. Nếu bị đau, sưng tấy hay chảy máu thì phải mau chóng quay lại bệnh viện xử lý kịp thời.”
“Vâng.” Trần Giản gật đầu.
Rút hết đinh ra xong, bác sĩ dặn dò thêm một đống việc cần lưu ý. Thiện Vũ cứ đi đi lại lại trong phòng khám, Trần Giản cảm giác anh ta căn bản không hề lắng nghe, đành phải đứng cạnh bàn bác sĩ nghiêm túc nghe cho hết.
Ra khỏi bệnh viện, tâm trạng Thiện Vũ phơi phới. Anh còn nhảy xuống từng bước nhỏ trên bậc thang ngoài cửa lớn. Dù trọng tâm đều dồn vào chân phải, Trần Giản vẫn không kìm được lòng mà kéo anh lại, nói: “Không thì anh quay lại bảo bác sĩ đeo nẹp cho trước đi, kẻo lát nữa gãy thêm lần nữa lại phải quay lại.”
Thiện Vũ cười nhìn cậu: “Tháng sau tôi không còn trả phí hộ lý nữa đâu.”
“Nhìn đường đi.” Trần Giản nói.
“Đi gặp bố cậu không?” Thiện Vũ hỏi, “Cánh tay ông ấy hồi phục đến đâu rồi?”
“…Tôi không hỏi.” Trần Giản nói.
“Có đôi khi con người thật kỳ lạ.” Thiện Vũ nói, “Lòng tốt và sự quan tâm khi dành cho những người khác còn tự nhiên hơn khi dành cho người thân của mình.”
Trần Giản không đáp.
Câu đó nghe hơi chướng tai, nhưng nghĩ kỹ lại mới thấy rất chuẩn xác – ít nhất là đối với bản thân cậu.
Thiện Vũ không nói thêm gì về đề tài này nữa, chỉ đi ra bãi đỗ xe rồi lên xe.
Trần Giản lên xe, lúc Thiện Vũ khởi động xe, cậu cắn môi, nói: “Trưa nào bố cũng nghỉ ngơi ở một trạm nghỉ của shipper…”
Thiện Vũ lập tức bấm mở bản đồ chỉ dẫn, nói: “Lên đường.”
Trần Giản mở lịch sử trò chuyện với bố mình lên, trong đó có một tấm ảnh selfie ông đang ăn cơm ở trạm nghỉ, ông gửi cho cậu để chứng minh tay mình không ảnh hưởng gì đến công việc. Bên trên còn có tên trạm nghỉ.
Cậu nhập tên trạm nghỉ đó vào bản đồ chỉ dẫn, hiển thị địa điểm đó cách bệnh viện sáu hoặc gần bảy kilomet.
“Gần phết.” Thiện Vũ vừa nói vừa lái xe ra ngoài, “Cậu cứ như đang phá án vậy, tôi tưởng ông ấy phải nói địa chỉ cho cậu rồi chứ.”
“Như thế này đã tính là bố nói cho tôi rồi đấy.” Trần Giản nói.
“Lần này không mua gì cả.” Thiện Vũ nói, “Chắc chắn chiều nay bố cậu còn phải ra ngoài giao hàng, cầm theo đồ thì bất tiện lắm.”
“Ừm.” Trần Giản gật đầu, do dự giây lát, rồi khó khăn mở lời: “Lát nữa anh…”
“Tìm chỗ đỗ xe cách đó 800 mét.” Thiện Vũ nói, “Đừng để bố cậu biết là ông chủ lại phải lái xe đưa cậu đi chứ gì.”
Trần Giản chỉ cười, không đáp.
Một số hồi ức không lâu lắm trước đây bỗng dưng hiện lên trong đầu một cách khó hiểu, cậu vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Đừng nhớ lại, đừng nhớ lại...
Lúc này trên đường rất đông xe cộ, nhìn từng chiếc xe chen chúc sát nhau ngoài cửa sổ, Trần Giản thấy hơi choáng váng. Cậu lại ngước mắt nhìn về phía vỉa hè, người đi đường, dù nhanh hay chậm, cũng không ít.
Quen với cảnh trấn nhỏ yên lặng, thậm chí đôi khi còn hiu quạnh, khung cảnh sầm uất huyên náo trước mắt khiến cậu ngẩn ngơ. Hồi đi học, ngoại trừ trường và nơi làm thêm, cậu rất hiếm khi chú ý đến điều gì khác, đạp xe xuyên qua dòng xe cộ hoàn toàn không để tâm đến những người xung quanh.
Phía trước có đèn đỏ, xe dừng lại, Thiện Vũ quay sang, nói: “Cho tôi một ít kem dưỡng tay.”
“Ừ.” Trần Giản đáp, lúc vô thức lục tìm đồ thì chợt sửng sốt nhìn lại anh.
“Đừng giả vờ không có.” Thiện Vũ nói, “Vừa nãy tôi còn ngửi thấy mùi mà.”
Trần Giản đang nói dở thì ngừng lại, thở dài lấy kem dưỡng tay trong túi ra đưa cho Thiện Vũ.
“Mùi thơm phết.” Thiện Vũ vặn nắp, bóp một ít ra tay mình rồi đưa trả kem dưỡng tay lại cho cậu, hỏi: “Mua ở đâu thế?”
“Ở siêu thị nhỏ phố số hai.” Trần Giản nói.
“Cậu mà cũng dùng mấy cái này cơ à?” Thiện Vũ nhìn đồng hồ đếm ngược trên đèn đỏ phía trước, chậm rãi xoa tay.
“Hồi nhỏ, cứ mỗi khi vào thu tay tôi sẽ luôn rất khô, đến mùa đông thì bị nứt nẻ.” Trần Giản nói, “Mẹ dặn tôi nhớ kỹ luôn phải dùng kem dưỡng tay.”
“Vậy à.” Thiện Vũ không lên tiếng nữa.
Trạm nghỉ trưa của bố cậu rất dễ tìm, nằm gần một siêu thị nơi Trần Giản từng làm thêm hồi xưa. Trần Giản khá quen thuộc với nơi này.
Thiện Vũ đỗ xe tại một điểm đỗ ven đường cách trạm nghỉ kia chừng một con phố, nói: “Đằng kia có một quán trà sữa, tôi qua đó đợi cậu.”
“Ừm.” Trần Giản xuống xe, lúc đóng cửa xe, cậu quay đầu lại.
“Im, đi nhanh đi.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản cười, xoay người đi về phía trạm nghỉ.
Dọc đường, cậu bắt gặp những người mặc quần áo giao hàng lái xe đi qua. Trần Giản vừa đi vừa để ý những người đó nhưng không thấy bố mình đâu.
Cậu hơi hối hận vì đã không gọi điện thoại hỏi bố trước.
Lỡ như bố đã ăn cơm xong rồi, hoặc hôm nay không đến đây nghỉ ngơi...
Đến đây rồi, cậu mới phát hiện ra bản thân thực sự rất muốn được gặp bố. Nhưng lúc rẽ vào nhìn thấy biển hiệu trạm nghỉ, Trần Giản thở phào nhẹ nhõm. Vừa liếc mắt, cậu đã thấy bố mình đang ngồi trên một chiếc ghế cạnh cửa ăn cơm hộp.
Tay ông còn đang đeo nẹp. Hộp cơm đặt trên bàn nhỏ trước mặt, cái bàn hơi thấp. Ông cúi đầu tới gần hộp cơm rồi nhanh chóng lùa thức ăn vào miệng.
Trần Giản đi đến bên cạnh mà ông không hề hay biết.
“Bố Trần.” Trần Giản gọi.
“Ơi.” Bố cậu đáp, ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc trông thấy cậu, bố ngẩn cả người. Hồi lâu sau mới sực tỉnh lại, đột nhiên đứng phắt dậy, hỏi: “Sao con lại đến đây?”
“Con đi làm việc.” Trần Giản nói, “Ở ngay gần đây thôi. Xong việc con nghĩ chỗ này cách cũng không xa nên tới xem có gặp được bố không.”
Bố cậu lại sửng sốt một chốc rồi mới nở nụ cười, hỏi: “Ăn cơm chưa?”
“Chưa ạ.” Trần Giản nói, “Lát nữa con…”
“Ăn luôn ở đây đi.” Bố nhìn ngó đằng sau cậu, hỏi: “Con đến đây một mình à?”
“Vâng.” Trần Giản gật đầu, “Cơm thì con không…”
“Quán ngay bên cạnh này cơm hộp cực ngon mà lại còn rẻ.” Bố vừa nói vừa đặt đôi đũa nãy giờ cầm trong tay xuống, đi về phía quán ăn nhỏ bên cạnh, gọi: “Ông chủ, cho thêm một suất cơm hộp nữa.”
Trần Giản không từ chối thêm, chỉ lấy điện thoại ra nhanh chóng nhắn tin cho Thiện Vũ.
Thiện Vũ ngồi ở vị trí sát cửa sổ. Tiệm trà sữa chẳng có mấy người, về cơ bản toàn là học sinh vừa mới tan học, tay cầm đủ loại đồ ăn nóng hổi vừa mới mua.
Thịt xiên nướng, malatang, xúc xích nướng, takoyaki, bánh kếp mặn...
Thiện Vũ uống một ngụm trà sữa. Dạ dày anh thực sự trống rỗng, vừa nãy phải nhịn đau tháo nẹp đã tiêu hao quá nhiều năng lượng. Anh quay đầu nhìn một loạt quán ăn bên kia đường, suy nghĩ xem lát nữa nên ăn gì.
Điện thoại đổ chuông. Anh cầm lên xem, là Nhạc Lãng gọi tới.
Lúc này anh thực sự rất đói rồi, không muốn nói chuyện gì cả, anh thẳng tay cúp máy.
Trên điện thoại vẫn còn tin nhắn được gửi tới khoảng hai mươi phút trước mà anh chưa đọc, giờ mới phát hiện ra là của Trần Giản.
[Bố tôi mua cơm hộp cho tôi rồi.]
“Chết tiệt.” Thiện Vũ tự dưng càng thấy đói hơn.
Anh rời mắt khỏi mấy quán cơm bên ngoài. Một cậu bé ngồi đối diện anh đặt cốc trà sữa lên bàn. Tay cậu bé cầm một chiếc hộp đựng thịt viên, ngón tay còn đang cắp cái túi giấy mà ngửi mùi thì là bánh tương hương [1].
[1] Một loại bánh chủ yếu làm từ bột mì, tương ngọt, tương đậu của huyện Bì (Thành Đô), có vị thơm, ngọt, cay, giòn mà không bị khô.
“Này bé.” Thiện Vũ nhìn cậu bé, hỏi, “Bánh mua ở đâu vậy?”
Cậu bé uống một ngụm trà sữa: “Cổng sau trường chúng cháu ạ.”
“Bao nhiêu tiền?” Thiện Vũ lại hỏi.
“Tám tệ.” Cậu bé đáp.
“Mười tệ, bán cho chú.” Thiện Vũ nói.
Cậu bé sửng sốt nhìn anh, không nói gì cũng không nhúc nhích.
“Về nhà cháu còn phải ăn cơm nữa mà.” Thiện Vũ nói, “Cháu ăn hết đống này no rồi về nhà không ăn được cơm nữa là mẹ mắng đấy.”
Cậu bé nhìn thoáng qua chiếc bánh.
“Mười hai tệ.” Thiện Vũ nói.
Cậu bé đẩy túi bánh đến trước mặt anh.
“Có sạch không đó?” Thiện Vũ lấy ví ra, vừa rút tiền vừa hỏi.
“Cháu còn chưa mở ra nữa.” Cậu bé nói.
“Giao dịch vui vẻ.” Thiện Vũ đưa tiền cho cậu bé.
Cậu bé nhận lấy tiền trả, một tay cầm trà sữa, một tay cầm thịt viên xoay người chạy ra khỏi tiệm trà sữa, vừa chạy vừa kêu lên với mấy đứa bạn học đi ngang qua bên ngoài: “Có tên ngốc mua bánh của tớ, tớ kiếm lời được tận bốn tệ ha ha ha ha ha ha!”
Thiện Vũ chậc lưỡi, mở túi bánh ra.
Bánh còn rất nóng hổi, thơm lừng.
Anh vừa cắn một miếng thì điện thoại lại reo lên, vẫn là Nhạc Lãng.
Anh thở dài, vừa nhai bánh vừa nghe máy.
“Cúp máy tao hả?” Nhạc Lãng nói.
Thiện Vũ không nói gì, miếng bánh này cắn hơi to, phải nhai mất một lúc.
“Ăn gì đấy?” Nhạc Lãng ngẩn người, “Đang ăn thì mày còn nghe điện thoại của tao làm cái quái gì, tao nghe mày nhai à?”
Thiện Vũ cúp máy.
Sau khi nuốt miếng bánh đó xuống, anh lại cầm trà sữa uống một ngụm rồi mới gọi lại cho Nhạc Lãng.
“Có chuyện gì?”
“Phương Húc ra tù rồi, mày biết chưa?” Nhạc Lãng hỏi.
Thiện Vũ hơi khựng lại, một lát sau mới nói: “Không biết.”
“Biểu hiện tốt nên được giảm nhẹ án.” Nhạc Lãng nói.
Thiện Vũ không nói gì, anh chỉ cười cắn chặt khóe môi, tiện tay bóp luôn cốc trà sữa.
Chỉ trong nháy mắt, cốc trà sữa bị bục miệng niêm phong, phụt ra.
“Chết tiệt.” Thiện Vũ đứng dậy.
“Để tôi dọn cho.” Một nhân viên cửa tiệm cầm giẻ lau chạy tới.
“Xin lỗi.” Thiện Vũ nói.
“Không sao, không sao.” Nhân viên cửa hàng nói.
Thiện Vũ cầm chiếc bánh kia đi ra khỏi tiệm trà sữa.
*
Cơm hộp của quán này đúng là khá ngon, có điều hơi nhiều dầu mỡ và hơi mặn.
Cậu vừa ăn vừa nói chuyện với bố một lúc. Tay của bố vẫn ổn, không bị thương thêm khi ông cứ nhất quyết đòi đi giao đồ. Mấy hôm nữa là có thể dỡ tấm nẹp ra rồi.
Ăn xong, bố lại vội đi giao đồ. Trần Giản cũng không ở lại lâu, thấy bố lái xe đi rồi cậu mới quay trở về. Thiện Vũ vẫn chưa trả lời tin nhắn của cậu. Điện thoại của tên này mọi ngày chẳng bao giờ ở mấy chỗ bình thường, chắc còn chưa đọc được.
Lúc đứng cách chỗ đỗ xe chừng hai, ba mươi mét, Trần Giản đã thấy Thiện Vũ đang đứng dựa vào cửa xe, tay cầm một cái túi trông qua hẳn là bánh. Trần Giản hơi bất ngờ, gần đây không có chỗ nào bán bánh, anh mua bánh ở đâu vậy?
Đói đến mức phải ra ngoài tìm đồ ăn sao?
Trần Giản bước nhanh hơn, chạy qua đó.
Đến khi cách Thiện Vũ chỉ còn hai, ba mét, Thiện Vũ nghiêng người, cậu mới phát hiện ra anh đang gọi điện thoại.
Hơn nữa sắc mặt cực kỳ tệ, trông rất giận dữ.
Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cơn giận rõ ràng đến thế trên gương mặt Thiện Vũ.
Trần Giản do dự tiến thêm vài bước, đứng trước xe.
“Nó mà còn dám mò đến nhà tao,” Giọng Thiện Vũ bình tĩnh, “tao đảm bảo sẽ cho nó tàn phế.”
Dứt lời, anh cúp điện thoại.
Anh thất thần mất mấy giây, sau đó đột nhiên vung tay lên, đập túi bánh trong tay vào đầu xe.
Trần Giản vọt lên một bước như phản xạ có điều kiện, đỡ lấy chiếc bánh kia.
Nhìn thấy cậu, Thiện Vũ khựng lại, hỏi: “Cậu quay lại nhanh thế?”
“Ừ.” Trần Giản đáp, “Ăn xong rồi.”
Thiện Vũ cũng không che giấu cảm xúc, lúc nói chuyện giọng vẫn lạnh căm.
“Phản ứng nhanh đấy.” Thiện Vũ nhìn thoáng qua chiếc bánh cậu cầm trên tay.
“…Tôi tưởng anh định đập điện thoại.” Trần Giản nói.
“Tôi có điên đâu mà đập điện thoại.” Thiện Vũ lấy lại bánh từ tay cậu, giọng điệu và ánh mắt đều dần trở lại thái độ bình thường, nói: “Điện thoại hơn một vạn đấy.”
Trần Giản cười.
Thiện Vũ mở túi ra, cúi đầu cắn một miếng, sau đó quay người lên xe.
Trần Giản theo ngồi lên ghế phụ, nói: “Ăn xong rồi hẵng lái xe.”
“Ừ.” Thiện Vũ đáp rồi lại cắn một miếng, tập trung ăn.
Trần Giản đợi mãi đến khi anh ăn xong miếng bánh cuối cùng mới hít một hơi thật sâu.
Hỏi đi.
Đã như thế rồi, không hỏi sao được.
“Có chuyện gì vậy?” Trần Giản nhìn anh.