Thu Hanh - Vu Triết
Thiện Vũ ra tay
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Giản ngồi xổm trong đình ngoài homestay, cầm điện thoại của Chu Nhạc Thành đọc bài đăng của huynh ấy.
Thời gian viết bài đã từ khá lâu rồi, chừng đâu bắt đầu viết từ hơn nửa năm trước, lúc ấy bệnh của Chu Nhạc Thành đã di căn vào tận xương cốt, vì phát hiện quá muộn nên chỉ còn rất ít phương pháp có thể dùng để điều trị…
Chu Nhạc Thành quyết định từ bỏ việc điều trị đau đớn, vốn không mấy khả quan trong việc cải thiện cơ hội sống sót của mình.
“Sau nhiều năm bán mạng như thế, tôi quyết định nghỉ ngơi một chút, dành chút thời gian cuối cùng để cảm nhận trọn vẹn cuộc sống mà mình chưa từng được trải nghiệm, đi ngắm nhìn thế giới mà mình chưa từng được gặp qua…”
“Tôi muốn nhìn ngắm lại nhân gian.”
Bài đăng đó rất hot, có rất nhiều người ngày ngày đợi xem huynh ấy cập nhật, nếu cập nhật chậm còn có người lo lắng cho tình trạng sức khỏe của huynh. Trần Giản không đọc kỹ lắm, dù sao bài đăng này cũng gợi lại trong cậu nhiều ký ức.
Cậu đã mơ hồ nhớ về những ngày tháng cuối cùng của mẹ mình.
Mẹ cậu gần như chưa bao giờ rời khỏi nơi này, không được trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn, cũng chưa từng được đến một thế giới rộng lớn hơn. Những tháng ngày cuối đời, điều bà cảm nhận được chỉ là sự giày vò gấp đôi, vừa từ cơ thể ốm yếu, vừa từ số nợ ngày càng chồng chất không cách nào trả hết.
Câu chữ của Chu Nhạc Thành rất đỗi đơn giản, không hàm chứa xúc cảm rõ ràng mà đều chỉ miêu tả một cách thẳng thắn nhất.
“Nước biển và gió biển nhớp nháp mang đến cảm giác rất “mùa hè”. Tôi đào cái hố trên bãi cát, một bạn nhỏ đã giúp chôn tôi vào trong đó, tôi chỉ nằm hai mươi phút rồi vùng dậy như thể xác sống lại, thế mà đến ngày thứ ba tự dưng vẫn còn sờ thấy hạt cát trên người…”
“Quán ăn tài xế giới thiệu chán phèo, tôi ăn được mấy miếng phải gói về, rửa lại hai lần rồi mang cho chó hoang ăn, nhưng nó cũng chẳng thèm…”
“Trời mưa, hôm nay không dám ra ngoài, bây giờ tôi rất dễ bị cảm, tinh thần muốn tiến về phía trước nhưng thể xác lại suy sút đến bất lực… Hôm qua thuốc được gửi đến, tôi vẫn quyết định uống thuốc đúng giờ để tránh đột ngột phải từ bỏ thân thể này…”
Trần Giản đoán “thuốc” ở đây là chỉ những viên thuốc chống trầm cảm kia.
Nỗi đau của anh ẩn chứa trong những câu chữ vụn vặt, bình thản ấy.
Lướt về sau mười mấy trang, Chu Nhạc Thành tới trấn nhỏ.
“Một chốn “cổ trấn trăm năm” nhân tạo nhưng thực chất chưa đầy mười năm tuổi, dù tôi không chết vì bệnh tật thì cũng khó mà đợi được đến khi nó thực sự đủ trăm năm để xứng với cái danh xưng đó trước khi chết…”
Trần Giản cười cười.
“Thú vị thật, cái homestay này hơi giống hang ổ thổ phỉ…”
Cái quái gì vậy?
Trần Giản liếc nhìn Chu Nhạc Thành.
“Người tưởng là bảo vệ – mà đúng là bảo vệ thật – trông hệt như côn đồ, loại côn đồ võ vẽ chẳng ra gì nhưng lại rất dám đánh nhau… Quản lý nhà nghỉ có vẻ võ lực cao cường, không dễ động vào, mặt mũi lạnh tanh… Cô gái thắt bím ở quầy lễ tân lại là người trông có vẻ an toàn nhất, thế mà cánh tay lại xăm đầy hình…”
Trần Giản vốn dĩ không quá để ý đến những điều này, nhưng nghe Chu Nhạc Thành miêu tả như vậy, chính cậu cũng có cảm giác đây không phải một nhà nghỉ kinh doanh đàng hoàng gì.
“Để khuấy động không khí một chút, hôm nay homestay có trộm, giữa đêm, tất cả nhân viên cùng hành động, thậm chí có đến cả chục khách cũng chạy ra theo… Lâu lắm rồi không có cảm giác nhiệt huyết sôi trào như vậy… Tiếc là không đủ sức, chứ không tôi cũng đã tham gia rồi…”
“Hôm nay đi dạo một vòng quanh nhà nghỉ, gặp được ông chủ… Bị thương ở đùi, trông hệt như một mafia từng ẩn mình sau tấm màn đen, giờ đã rửa tay gác kiếm…”
Lúc đọc đến câu này Trần Giản hơi nhíu mày.
Đây hẳn là cái hôm Chu Nhạc Thành đi tìm phòng tự sát bị cậu và Thiện Vũ bắt gặp. Nếu trong một bài đăng đang hot như thế này mà nhắc đến việc Đại Ẩn có căn phòng từng có hai người chết, Thiện Vũ sẽ phải tạo ra bao nhiêu tin đồn thất thiệt nữa mới có thể dập được lời đồn đại này?
Cậu quét nhanh qua mấy lượt, phát hiện ra Chu Nhạc Thành không hề nhắc đến chuyện này. Thậm chí bấy giờ cậu mới để ý Chu Nhạc Thành không nói đến bất cứ thông tin cụ thể nào, toàn bộ chuyến du lịch chỉ có một địa điểm lớn, còn cụ thể ăn quán nào, ngủ nhà nào, anh đều không nhắc tới tên.
Trần Giản liếc mắt nhìn Chu Nhạc Thành.
“Không ai biết cụ thể tôi đã đi những đâu cả.” Chu Nhạc Thành nói, “Tôi muốn chuyến đi này không quá chân thực đối với những người khác, cũng mong nó chỉ như một giấc mộng đối với bản thân mình.”
Trần Giản không nói gì.
Đọc xuống chút nữa là chuyện đánh bài hôm đó.
“Hôm nay đi ngắm cảnh lưng chừng núi, leo hùng hục mới tới nơi, suýt chút nữa thì mệt đến tắt thở…”
“Chuyện mà tôi hoàn toàn không bao giờ nghĩ tới đã xảy ra: tôi vừa mới cùng quản lý mặt lạnh và hai tên côn đồ 'Hừ' với 'Ha' mà cậu ta dẫn tới đánh bài hơn một tiếng đồng hồ ngay lưng chừng núi… Chắc là họ sợ tôi tự sát…”
…Không biết Tam Bính với Thằng Năm, đứa nào là 'Hừ', đứa nào là 'Ha' đây không biết.
“Nhưng bây giờ có chuyện này tôi muốn trao đổi với các huynh đệ.” Chu Nhạc Thành nói, “Có nhiều người rất hứng thú với nơi này, phong cảnh đẹp, cảm thấy homestay này vô cùng thú vị và cũng đầy nhân văn, nên họ muốn biết đây là đâu.”
“Anh muốn nói à?” Trần Giản hỏi.
“Phải hỏi các cậu trước đã.” Chu Nhạc Thành nói, “Bởi vì làm như vậy sẽ dẫn đến một lượng khách không phải tất cả đều là du khách thuần túy, tôi không biết các cậu có muốn hay không.”
“Cảm ơn.” Trần Giản nói, “Anh chu đáo thật đấy.”
“Không thì các cậu cứ bàn bạc lại một chút đi.” Chu Nhạc Thành nói, “Tôi thì muốn… tiết lộ trước khi chết, chắc cũng còn một thời gian nữa.”
“Nói cách khác, nếu có một ngày nhà nghỉ của chúng ta đột nhiên bùng nổ khách đặt phòng, tức là Chu Nhạc Thành đã chết rồi.” Tam Bính nói.
“Có thể nói là vậy.” Trần Giản nói.
Mấy người bọn họ đang ngồi trong phòng khách nhỏ của ký túc xá, cùng nhau đọc hết những bài đăng của Chu Nhạc Thành, tâm trạng mọi người đều chùng xuống.
“Nghĩ theo cách đó cảm giác thật khó chịu làm sao.” Hồ Bạn khẽ thở dài.
“Đúng vậy.” Triệu Phương Phương lau khóe mắt, “Huynh ấy còn tốt bụng nữa chứ.”
“Ai cũng bảo người càng tốt thì càng dễ mắc những bệnh như trầm cảm ấy.” Tam Bính nói, “Càng suy nghĩ nhiều càng dễ mắc bệnh.”
“Huynh đang nói Trần Giản đấy à?” Thằng Năm hỏi.
“Cái quái gì vậy?” Trần Giản nhìn nó, “Đầu óc huynh bị rò rỉ chỗ nào rồi à?”
Tam Bính vỗ túi que cay to đang cầm trên tay vào đầu Thằng Năm: “Bị chập mạch rồi à!”
“Đừng đánh mà.” Hồ Bạn không nhịn được cười, “Đang khen quản lý là người tốt mà.”
“Chuyện này cứ để đó đã, cũng không vội.” Trần Giản đứng dậy, cầm lấy bộ đàm, “Chúng ta cũng không cần tỏ vẻ gì đặc biệt đâu, dù sao huynh ấy cũng biết tất cả chúng ta đều đã biết chuyện rồi mà, đợi ông chủ Thiện về đã.”
“Ừ.” Tam Bính gật đầu, ngẫm lại lại thấy cảm khái, “Các huynh đệ nói xem, người tốt thì bị bệnh, còn bên kia yêu đương vụng trộm lại chẳng bị làm sao cả…”
Tam Bính đã đi nghe ngóng rồi, quả thực bên kia có một cặp tình nhân đang yêu nhau cuồng nhiệt đến thuê phòng, bọn họ cực kỳ nồng cháy, cứ hễ xuất hiện là lại hôn hít không ngừng. Chắc chắn người phụ nữ ở tầng hai đã trông thấy rồi nhưng vẫn không có hành động gì, có lẽ là đang thu thập chứng cứ…
Trần Giản ra khỏi ký túc xá nhân viên, chuẩn bị xuống tầng một đi tuần một vòng, tối hôm nay đến ca trực của cậu. Đáng lẽ phải là Hồ Bạn trực, nhưng đây là lần đầu tiên Đại Ẩn không có ông chủ kể từ khi mở cửa trở lại, cậu không yên tâm chút nào.
Mà dù ông chủ có ở trong homestay thì giờ này cũng chỉ đang nằm chợp mắt vô tích sự trong phòng thôi…
Lúc nhìn thấy văn phòng ở phía cuối hành lang bên kia, cậu dừng bước.
Đứng ở cửa cầu thang đến gần mười giây, cuối cùng cậu vẫn đi về phía văn phòng bên kia.
Cửa văn phòng không khóa, bên trong không có đồ đạc gì quan trọng, bình thường Thiện Vũ cũng chẳng bao giờ khóa.
Trần Giản đi dạo một vòng quanh phòng, khép cánh cửa sổ đang hé mở lại, cuối cùng ngồi xuống ghế sô pha thẫn thờ một lát.
Thú thực thì cảm xúc của cậu lúc này khá tệ, đọc hết đống ghi chép hành trình của Chu Nhạc Thành khiến cậu rất khó chịu, gợi lại rất nhiều chuyện, dù chẳng hề liên quan trực tiếp gì đến chuyện của Chu Nhạc Thành, nhưng vô vàn những hồi ức cậu chưa từng nghĩ đến lại bị khơi gợi.
Nếu là trước đây cậu sẽ đi dạo một mình trong rừng, tìm một nơi không có ai và ở đó hàng tiếng đồng hồ, cố gắng kìm nén rồi cuối cùng cũng nén lại được.
Nhưng hôm nay cậu lại rất muốn tâm sự với Thiện Vũ.
Nếu Thiện Vũ ở homestay, nói chuyện với Chu Nhạc Thành xong chắc chắn cậu sẽ đến đây đầu tiên, kể lại chuyện này cho Thiện Vũ, lắng nghe ý kiến của huynh ấy, dù chẳng đề cập đến cảm xúc của chính mình, nhưng vẫn có thể khiến lòng yên ổn hơn rất nhiều.
Trần Giản nhìn thoáng qua điện thoại, đã khuya rồi.
Đây cũng chẳng phải việc gì gấp.
Ông chủ hẳn chưa ngủ đâu, nhưng chắc chắn là đang ở cùng bạn bè…
Có ở cùng bạn bè không nhỉ?
Cậu cũng không quá hiểu rõ về Thiện Vũ, dù hôm đó Thiện Vũ đã kể với cậu chuyện của Phương Húc, cậu vẫn hoàn toàn không biết gì về Thiện Vũ – người cậu biết, cậu quen, thậm chí trong một số tình huống còn có thể đoán trước được lời nói, hành động, chỉ là ông chủ Thiện Vũ của Đại Ẩn mà thôi.
Chứ không phải Thiện Vũ cách đây 527km.
Cậu khẽ thở dài, cất điện thoại vào túi, đứng dậy rời khỏi văn phòng.
*
“Huynh có ngủ hay không đây?” Nhạc Lãng rút cái gối của mình ra nện vào người Thiện Vũ.
“Không ngủ được.” Thiện Vũ dựa vào đầu giường, gối lên cánh tay, nhìn điện thoại, “Ta kén chỗ ngủ, vả lại không quen có huynh nằm ngủ ngay bên cạnh.”
“Vậy huynh ra sô pha ngủ đi.” Nhạc Lãng trở mình, “Không thì huynh cứ giữ điện thoại mở lên, đừng có lúc bật lúc tắt như thế.”
“Tiết kiệm pin mà.” Thiện Vũ nói, “Sao huynh không ra sô pha mà ngủ?”
“Huynh tưởng ta muốn chen chúc cùng huynh trên cái giường rách này chắc, bình thường ta với vợ ta toàn ngủ trên giường lớn hai trăm mét vuông…” Nhạc Lãng nói.
“Nàng mà muốn tát huynh một cái cũng phải chạy lấy đà trước hai dặm.” Thiện Vũ cười nói.
“Đúng vậy.” Nói rồi Nhạc Lãng thở dài, “Cái sô pha chết tiệt ngoài phòng khách kia cứ bị nghiêng ấy.”
“Vậy ta nằm ngủ thì nó không nghiêng nữa à?” Thiện Vũ bấm mở vòng bạn bè của Trần ngư lạc nhạn, vòng bạn bè của cậu trống không nhưng tin nhắn riêng thì vô cùng sôi nổi.
Cũng giống như con người cậu vậy, bề ngoài thì không nhìn ra được gì, nhưng bên trong thì rất…
Thiện Vũ nhìn hộp thoại lời ít ý nhiều của Trần ngư lạc nhạn.
Chậc.
Nhắn tin riêng cũng chẳng sôi nổi với anh.
“Huynh thật sự rất kỳ cục.” Nhạc Lãng nói được một nửa tự cười trước, “Nghiêng là đúng rồi.”
Thiện Vũ cũng cười, nhét điện thoại vào khe giữa gối và đầu giường, trượt người nằm xuống.
Tuy rằng rất khó ngủ nhưng cũng may là sau khi Nhạc Lãng ngủ say, hơi thở của huynh ấy rất nhịp nhàng, một hai ba bốn hai hai ba bốn, nghe đến giữa đêm, cuối cùng Thiện Vũ cũng ngủ thiếp đi được.
Có lẽ vì lo anh đại của mình sẽ hành động đơn độc, cộng thêm một mình Nhạc Lãng cản không nổi, sáng sớm hôm sau, Tiểu Lộ và Đại Khang đã xách theo bữa sáng tới.
Lúc Thiện Vũ bị gọi dậy, giấc mơ của anh chỉ mới kịp bắt đầu.
“Mấy giờ rồi?” Anh hỏi.
“Bảy giờ mười phút.” Nhạc Lãng cầm cái bánh quẩy vừa ăn vừa trả lời.
“Sao huynh dậy được mà không cần ngoại lực tác động?” Thiện Vũ bất đắc dĩ xuống giường.
“Ta tám rưỡi vào làm, trên đường đi kẹt xe đến cả tiếng đồng hồ.” Nhạc Lãng nói, “Mà ta thì không phải sếp.”
Thiện Vũ nhìn anh ta: “Hôm nay huynh nghỉ làm à?”
“Ta dùng ngày nghỉ phép năm.” Nhạc Lãng nói.
“Vãi!” Thiện Vũ ngẩn người, “Huynh còn có thể về nhà sao?”
“Một năm ta được nghỉ phép mười lăm ngày, vợ ta bảo ở lại mười ngày thôi, nhìn ta lâu quá bị phiền, dễ bốc đồng muốn ly hôn.” Nhạc Lãng nói.
“Huynh…” Thiện Vũ đứng dậy.
“Hắn quay về rồi.” Ngoài phòng khách, Tiểu Lộ khe khẽ kêu lên, “Vừa mới vào cửa xong.”
Đại Khang ló đầu vào phòng ngủ: “Anh Thiện Vũ.”
“Đi.” Thiện Vũ vơ lấy chiếc áo khoác mặc lên người rồi đi ra ngoài.
“Ăn sáng đã.” Nhạc Lãng nói.
Thiện Vũ nhìn thoáng qua bữa sáng trên bàn, cũng vươn tay cầm lấy cái bánh quẩy ngậm trong miệng rồi mở cửa đi ra ngoài.
Nhạc Lãng không nói gì, chỉ nghiêng đầu với Tiểu Lộ và Đại Khang, hai đứa nó bám theo sau Thiện Vũ ra khỏi phòng, Nhạc Lãng đi qua cầm thêm hộp sữa đậu rồi mới đóng cửa đi theo bọn họ xuống tầng.
Thiện Vũ rất quen thuộc với nơi này, dù sao cũng là nơi hồi nhỏ đã đến vô số lần.
Anh đứng trước cửa khu nhà một lúc, trong lúc nhìn cửa sổ tầng ba phía đối diện, đã ăn hết cái bánh quẩy ngậm trong miệng, sau khi xác định ở chỗ cửa sổ không có ai, anh rút giấy ra lau tay rồi mới đi ra ngoài. Đó là một căn chung cư cũ, phần lớn là người già ở, số ít người trẻ thuê nhà giờ này hoặc là đã đi làm hoặc là vẫn chưa dậy, còn các bô lão dậy sớm đi tập thể dục thì chưa về, bốn bề rất mực yên tĩnh.
Lúc đi vào hành lang đối diện, mấy người đồng loạt bước thật khẽ khàng.
Cánh cửa tầng ba đang đóng, căn phòng này đã nhiều năm rồi không có người ở, thậm chí còn không đặt cửa chống trộm mà chỉ có một cánh cửa gỗ kiểu cũ.
Không ai gõ cửa, Tiểu Lộ lấy trong túi ra một thanh sắt nhỏ.
Thiện Vũ ra dấu tay cho cậu ta tránh ra.
Tiểu Lộ thoáng do dự lùi sang một bên.
Loại cửa gỗ này rất dễ cạy, thực chất nếu có đá thì động tĩnh cũng rất nhỏ thôi.
Thiện Vũ đá một phát vào khóa cửa, cánh cửa phát ra một tiếng vang trầm rồi đột ngột văng vào bên trong. Người đang đứng trong phòng không kịp có bất cứ phản ứng nào cả, chỉ có thể run rẩy vì sốc và kinh hãi, theo bản năng nhìn ra phía ngoài cửa.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Thiện Vũ cong môi.
Cùng lúc cánh cửa bị đá văng ra, Tiểu Lộ và Đại Khang cũng đã vọt vào trong phòng. Bấy giờ Phương Húc mới sực nhớ ra là phải chạy, bèn xoay người lao về phía cửa sổ. Đại Khang túm chặt lấy cánh tay hắn kéo ngược trở lại, cậu ta và Tiểu Lộ mỗi đứa một bên giữ hắn lại, ấn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Lúc này Thiện Vũ mới thong dong tiến vào trong phòng, Nhạc Lãng theo sau anh đóng cửa lại, duỗi chân quặp lấy chiếc ghế ngồi thay giày chặn sau cửa.
Kể từ lúc đá cửa đến tận bây giờ, cả hiện trường không có bất kỳ ai lên tiếng, ngay cả Phương Húc đang ra sức giãy giụa hòng chạy thoát cũng im lặng. Sau khi cánh cửa đóng lại, căn phòng càng tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng thở có phần nặng nề của Phương Húc.
“Sếp Phương.” Thiện Vũ đi tới đứng trước mặt hắn.
Phương Húc ngẩng lên nhìn anh rồi lại quay đầu qua trừng mắt nhìn Nhạc Lãng, hỏi bằng giọng khản đặc: “Huynh theo dõi ta đúng không!”
“Đừng có nói bừa.” Nhạc Lãng chậc lưỡi, “Dân văn phòng cấp cao trăm công nghìn việc như ta, ai rảnh lo mấy chuyện vớ vẩn của các huynh.”
Phương Húc lại quay đầu nhìn Thiện Vũ, trầm mặc một chốc: “Thiện Vũ, huynh có ý gì?”
“Huynh nghĩ là gì?” Thiện Vũ cũng nhìn hắn, “Ôn chuyện cũ đó.”
“Thôi đi.” Phương Húc nói, “Không phải vì ta đến nhà huynh…”
Không đợi hắn nói xong, Thiện Vũ liền trở tay tát thẳng một cái vào mặt hắn.
Cái tát này rất nặng, Phương Húc bị đánh đột ngột vẹo cả người, nếu không có Tiểu Lộ với Đại Khang đang giữ chắc, hắn có thể ngã lăn quay ra đất luôn được.
“Biết rồi còn hỏi.” Thiện Vũ xoa cổ tay, ngữ điệu đều đều, “Quen thân như thế còn giả vờ gì nữa.”
“Ta chỉ đến nói xin lỗi thôi.” Phương Húc vừa nói vừa nghiêng đầu nhổ xuống đất, khóe môi còn dính máu.
“Xin lỗi vì chuyện gì?” Thiện Vũ hỏi, “Vì ta bị kết án ba năm hay vì chân ta?”
“Ta không hề biết chuyện chân của huynh.” Phương Húc nói, “Lúc huynh bị thương ở chân bọn ta đều còn ở trong tù mà!”
“Cũng đúng.” Thiện Vũ cười cười.
“Thiện Vũ, chuyện của chúng ta đừng kéo thêm người khác vào.” Phương Húc nhìn Tiểu Lộ và Đại Khang, “Trước đây huynh cũng từng nói rồi, mong sau này mọi người đều đi theo con đường đúng đắn…”
“Suýt thì quên đấy.” Thiện Vũ hất cằm về phía Tiểu Lộ và Đại Khang.
Tiểu Lộ và Đại Khang liếc mắt nhìn nhau, có hơi do dự.
“Buông ra đi.” Nhạc Lãng đứng bên cạnh nói.
Hai người buông lỏng cánh tay Phương Húc, lùi sang bên cạnh.
Phương Húc giơ tay sờ lên mặt mình, đang định nói chuyện thì Thiện Vũ lại đá một cái vào bụng hắn, cả người lẫn ghế cùng đập vào bức tường đằng sau.
“Huynh làm gì!” Phương Húc ôm bụng kêu lên.
“Bây giờ là chuyện của hai chúng ta, đứng dậy.” Giọng Thiện Vũ chùng xuống, “Cho huynh còn nửa cái chân.”
Phương Húc không nói gì, chậm rãi đứng dậy tựa vào tường thở hổn hển một lúc, đột nhiên xoay người chạy thẳng về phía phòng ngủ.
Thiện Vũ cầm ghế lên ném qua.
Chiếc ghế trúng giữa lưng Phương Húc, hắn bị đập văng vào phòng ngủ, ngã gục trên nền đất.
Thiện Vũ theo vào trong, Phương Húc vừa chống sàn định bò dậy, anh liền giẫm một chân lên lưng Phương Húc ép hắn lại xuống đất.
“Thiện Vũ!” Phương Húc giãy giụa hòng đứng dậy từ dưới chân anh, luồn tay vào túi quần.
Thiện Vũ không nói gì, lại đạp một chân lên cổ tay hắn, nhanh gọn rút con dao ra khỏi túi hắn, sau đó một tay ấn giữ cổ hắn, tay kia kéo tấm chăn trên giường tới, trùm chăn lên người hắn trên mặt sàn trong khi hắn liên tục giãy giụa.
Giây tiếp theo, anh chống đầu gối lên lưng Phương Húc, tay cầm con dao không chút do dự đâm thẳng xuống.
“Đ* mẹ!” Nhạc Lãng xông vào.