Chương 46

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai ngày ra ngoài, Thiện Vũ ngủ không được ngon giấc lắm. Một phần vì thay đổi chỗ nằm, phần khác là đã mấy năm rồi anh chưa gặp lại nhóm Nhạc Lãng. Dù trước đây họ thường tránh mặt nhau, nhưng khi thực sự gặp lại, vẫn có rất nhiều điều muốn nói.
Ăn uống xong, họ về lại khách sạn, người nằm giường, người ngồi sofa, vừa uống rượu vừa trò chuyện.
“Sau này huynh sẽ ở lại cái thị trấn nhỏ đó luôn à…” Tiểu Lộ dựa vào sofa cau mày.
“Này.” Nhạc Lãng nằm trên giường chỉ vào cậu ấy, “Huynh đừng có đày đọa nó như thế, huynh có tin nó ngay lập tức làm theo lời huynh nói, không quay trở lại nữa không?”
“Ở thêm một thời gian nữa.” Thiện Vũ ngồi trên chiếc ghế bành cạnh giường, xoay xoay lon bia trong tay, “Nhà nghỉ vừa mới hoàn thiện, đợt nghỉ lễ dài trước đó kinh doanh khá tốt, sắp tới có tuyết rơi chắc chắn cũng sẽ rất bận rộn.”
“Là bận đến Tết mới về được à?” Đại Khang nói.
Thiện Vũ hơi khựng lại, gật đầu: “Ừ.”
Nhạc Lãng nhìn anh: “Tết có về nhà không?”
Thiện Vũ quay đầu đi, nhìn cảnh đêm bên ngoài ô cửa kính lớn sát đất.
Khách sạn này không quá gần nhà anh, nhưng nhìn từ căn phòng ở tầng bốn mươi hơn vẫn có thể thấy được vị trí nhà anh, một khu dân cư sáng đèn, nằm cách một con đường phía sau quảng trường.
“Có về không thì báo trước với bọn đệ một tiếng.” Nhạc Lãng nói, “Lỡ như Tết này đệ với vợ đệ không biết đi đâu, thì sẽ đến chỗ huynh đón Tết Nguyên Đán.”
“Bọn em cũng đi.” Tiểu Lộ nói.
Thiện Vũ nhìn cậu ấy với Đại Khang, rất lâu sau vẫn không nói gì.
“Không chào đón à?” Tiểu Lộ cũng nhìn anh.
“Trước đây đệ đã nói rồi, mong các đệ đều bình an.” Thiện Vũ nói, “Các đệ muốn làm cái gì thì hãy cứ làm…”
“Thế sao huynh Lãng thì không cần mong bình an?” Tiểu Lộ hơi khó chịu cau mày.
“Thì đệ vẫn bình an bao năm nay mà.” Nhạc Lãng nói.
“Nó khác với bọn đệ, nó là cáo già, sẽ không dễ dàng để bản thân rơi vào rắc rối.” Thiện Vũ nói, “Bọn đệ còn nhỏ, ý đệ không phải bảo bọn đệ chắc chắn sẽ gặp phiền toái, nhưng cứ tránh xa một chút thì hơn.”
“Làm bạn bè cũng không được nữa sao?” Đại Khang đứng dậy, sải bước đi tới mở cửa phòng bỏ ra ngoài, “Cũng là bạn bè lăn lộn với nhau bao nhiêu năm, dù chỉ là những đứa nhỏ hơn thì cũng đừng phân biệt đối xử như vậy chứ…”
“Đ*t mẹ, đó có phải ý huynh ấy đâu!” Nhạc Lãng kêu lên nhưng cánh cửa đã đóng lại, anh ta đành phải chỉ Tiểu Lộ, “Đệ nhanh, đi theo nó đi.”
“Vâng.” Tiểu Lộ thở dài, đứng dậy đuổi theo.
“Sau này mấy lời như thế cứ để đệ nói.” Nhạc Lãng nhìn Thiện Vũ, “Hai đệ ấy thực sự coi huynh là đại ca đấy.”
“Ừ.” Thiện Vũ ngửa đầu nốc cạn lon bia, bóp bẹp lon bia trong tay rồi ném vào thùng rác trước mặt.
“Thật ra cũng không cần phải… phân rõ ranh giới như vậy.” Nhạc Lãng nói, “Đệ sợ đến một ngày nào đó huynh cũng phân rõ ranh giới với cả đệ.”
“Không đâu, đệ cũng sẽ không làm thế với hai đệ ấy.” Thiện Vũ quay đầu tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ một lúc, đầu ngón tay quẹt nhẹ qua khóe mắt, “Chỉ là huynh sợ bọn họ chưa đủ tránh xa rắc rối.”
“Bây giờ hai đệ ấy đang đi làm ổn lắm rồi.” Nhạc Lãng nói, “Đệ còn đang ở đây quan sát bọn họ mà.”
“Huynh kết hôn mà còn không thèm mời đệ.” Thiện Vũ nói.
“Đệ kết…” Nhạc Lãng ngẩn người, đoạn chỉ vào anh mà mắng, “Đ*t mẹ huynh nữa! Lúc đệ kết hôn thì huynh đang ở đâu hả?”
Thiện Vũ cười cười.
“Hôm nào nhớ đưa bù tiền mừng cho đệ.” Nhạc Lãng nói rồi đứng dậy cầm một viên kẹo bạc hà trên bàn trà đặt vào tay huynh ấy, “Ăn kẹo cưới này.”
Thiện Vũ bỏ viên kẹo vào trong túi.
“Nghỉ ngơi sớm chút đi.” Nhạc Lãng quay lại nằm trên giường, “Trưa mai ăn uống xong bên chỗ Tiền Vũ còn phải lên xe nữa.”
Thiện Vũ đi tắm rửa, cuối cùng chân cũng được ngâm nước thì lại phải giơ tay lên, mà lại là tay phải. Hồi đi học, ngoại trừ những lúc muốn đi vệ sinh, huynh ấy còn chưa bao giờ giơ tay một cách nghiêm túc như vậy đâu.
Tắm rửa xong đi ra, anh nhìn thoáng qua điện thoại đang sạc trên tủ đầu giường.
“Không kêu đâu.” Nhạc Lãng nhắm mắt nói.
Thiện Vũ cười không nói gì, ngả người nằm ra giường.
“Huynh đã chắc chắn về đứa nhỏ đó chưa? Người ta cơ bản không ngờ tới chuyện yêu đương tình cảm đúng không?” Nhạc Lãng nói.
“Huynh cũng nhọc lòng ghê.” Thiện Vũ nói.
“Thì huynh mới có sáu tuổi thôi mà.” Nhạc Lãng nói, “Những việc như thế này nên làm rõ ngay từ đầu thì hơn, đừng để rắc rối quá tốn công.”
“Làm rõ rồi.” Thiện Vũ nói.
Nhạc Lãng quay đầu nhìn anh: “Thái độ cậu ấy thế nào?”
Thái độ không muốn nhớ lại.
“Tát vào miệng đệ một cái.” Thiện Vũ nói.
“Huynh…” Nhạc Lãng ngẩn người, ngồi bật dậy trên giường, “Huynh làm rõ kiểu gì đấy?”
Thiện Vũ không nói.
Nhạc Lãng nhìn chằm chằm anh một chốc, không nhịn được cười: “Đ*t mẹ, thế này thì buồn cười quá đáng rồi.”
“Có thể lịch sự hơn chút được không?” Thiện Vũ nói.
“Thế mà cậu ấy không từ chức? Vẫn tiếp tục làm?” Nhạc Lãng nằm lại, hỏi tiếp.
“Ừ.” Thiện Vũ đáp.
“Thế thì có hy vọng đấy…” Nhạc Lãng nói.
Thiện Vũ thở dài.
Nhạc Lãng cũng im lặng theo anh, sau đó lại bắt đầu cười.
“Huynh uống bao nhiêu rồi đấy?” Thiện Vũ không thể chịu được nữa quay đầu nhìn anh ta, “Bảo sao vợ huynh thấy huynh phiền.”
“Chuyện này thì nàng ấy không phiền đâu.” Nhạc Lãng vừa cười vừa nói, “Chuyện này mà kể cho cô ấy nghe thì hai bọn đệ có thể cười cả ngày.”
“Đ*t mẹ.” Thiện Vũ quay đầu đi, nhắm mắt lại.
Có lẽ vì mai là về rồi, cộng thêm đã uống không ít nên đêm đó có thể nói Thiện Vũ ngủ khá ngon. Thế mà huynh ấy còn ngủ một giấc đến gần giữa trưa, lúc dậy thì Tiểu Lộ với Đại Khang đang ngồi trên sofa.
“Hai đệ…” Thiện Vũ nhìn thoáng qua đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường, “Không về nhà hay là lại đến đây vậy?”
“Không về.” Tiểu Lộ nói.
“Nhạc Lãng đâu?” Thiện Vũ ngồi dậy.
“Đang họp online ngoài hành lang.” Đại Khang nói.
“Đang nghỉ phép mà còn phải họp.” Thiện Vũ nói, “Cái công ty nước ngoài này không ổn rồi.”
“Nhưng mà nhiều tiền lắm.” Tiểu Lộ nói.
Trên bàn còn để đồ ăn sáng, chắc cũng là hai người bọn họ tới nhà hàng lấy mang về. Thiện Vũ xuống giường đi tới trước mặt họ, huynh ấy đứng yên một lúc không nói gì, chỉ đưa tay vỗ vỗ đầu hai đệ ấy.
Đánh răng rửa mặt xong anh đi ra cầm một cái sandwich, ăn mấy miếng là hết: “Nhạc Lãng có số mới của đệ, lát nữa bảo nó gửi cho bọn đệ.”
“Vâng.” Tiểu Lộ đáp.
“Đi thôi.” Nhạc Lãng từ ngoài đi vào, “Xe khách sạn gọi sắp đến rồi.”
“Sếp Nhạc họp xong rồi à?” Thiện Vũ nói.
“Đ*t mẹ, phiền muốn chết.” Nhạc Lãng nói, “Như sếp Thiện vẫn thích hơn, vứt nguyên cái nhà nghỉ ở đó, coi như không quen biết gì với quản lý cả.”
“Cút.” Thiện Vũ nhìn anh ta.
Nhà hàng do Nhạc Lãng đặt, nằm cách khách sạn bọn họ ở một con phố, bọn họ đến muộn hơn giờ hẹn hai mươi phút. Tiền Vũ đã đứng đợi trước cửa nhà hàng, Thiện Vũ vừa xuống xe, hắn đã đi tới đón: “Lâu rồi không gặp, Tiểu Vũ.”
“Huynh ước không bao giờ gặp lại thì có.” Thiện Vũ nói.
“Huynh nói thế,” Tiền Vũ cười cười, “Sao có thể chứ.”
Tài xế xách hành lý của Thiện Vũ tới, Tiền Vũ lập tức đi qua đón lấy chiếc vali: “Sao không ở thêm hai ngày nữa, đã phải đi luôn rồi à?”
Đại Khang kéo chiếc vali lại bên mình, không nói gì.
“Nhanh nhanh, đi vào thôi.” Nhạc Lãng nói, “Đói rồi, ăn xong chiều còn phải ngồi xe nữa.”
“Đi đi đi, vào trong nào.” Tiền Vũ cười đi vào bên trong.
Giữa trưa nên các phòng riêng khá ít người, hầu hết đều còn trống, phòng riêng của họ nằm ở trong cùng, lúc đến nơi xung quanh đã cực kỳ vắng lặng.
Nhân viên phục vụ định theo vào để gọi món bị Nhạc Lãng chặn lại ngoài cửa.
“Khang ơi.” Nhạc Lãng nghiêng đầu với Đại Khang.
“Vâng.” Đại Khang đi ra ngoài, nói với người phục vụ bên ngoài: “Ra quầy lễ tân gọi món.”
Cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn lại mấy người bọn họ. Thiện Vũ ngồi xuống ghế chủ tọa, bầu không khí thay đổi ngay lập tức.
“Tiểu Vũ…” Tiền Vũ kéo ghế đối diện Thiện Vũ.
Ngay khi hắn định ngồi xuống, Thiện Vũ chỉ vào chiếc ghế bên cạnh mình: “Ngồi đây.”
“Được rồi.” Tiền Vũ đi tới ngồi xuống bên cạnh anh.
Nhạc Lãng ngồi cách Tiền Vũ một chiếc ghế, nghiêng người nhìn hắn.
“Không nhưng mà,” Tiền Vũ cười cười, lại nhìn thoáng qua Tiểu Lộ đang đứng cạnh cửa, “Thế này để làm gì, đệ còn chạy được chắc?”
Nhân viên phục vụ gõ cửa bên ngoài, lúc cửa đẩy ra Tiểu Lộ đưa chân chặn lại, chỉ hé ra một khe hở.
“Đưa cho tôi.” Tiểu Lộ nhận trà từ tay người phục vụ, đặt lên bàn.
“Cũng đâu phải chưa từng chạy trốn.” Thiện Vũ nói, “Chân đệ vừa mới lành, sao chạy kịp được huynh.”
Tiền Vũ cười gượng, liếc nhìn băng vải quấn trên tay huynh ấy.
“Giải quyết vấn đề này đi.” Thiện Vũ nói.
Nhạc Lãng rút trong túi ra một tờ giấy đã được in sẵn đặt trước mặt Tiền Vũ: “Ông chủ Tiền xem trước đi đã, tiền nợ và định giá của nhà nghỉ.”
“Không cần xem không cần xem…” Tuy nói là không cần xem, song Tiền Vũ vẫn cầm lấy tờ giấy đọc thật kỹ.
Tiền Vũ không biết nói gì về định giá của nhà nghỉ, kiến trúc sư đều là người hắn nhờ Nhạc Lãng tìm giúp, hắn nhìn chằm chằm những con số trên giấy, nhìn đi nhìn lại mà chẳng có lời nào để nói.
“Nếu Thiện Vũ không nhận cái nhà nghỉ đó, dù huynh có muốn bán đi lấy tiền trả nợ cũng là không thể, chẳng ai thèm cái nơi tồi tàn đó cả.” Nhạc Lãng nói, “Như thế này là đã xem xét trên phương diện huynh đang gặp khó khăn rồi đấy.”
Chắc hẳn trước đó Nhạc Lãng đã nói qua với Tiền Vũ rồi, lúc này Tiền Vũ cũng không lý do lý trấu gì thêm mà chỉ gật đầu: “Bây giờ đệ thực sự không thể có được chừng đó tiền…”
“Thế thì ký vào giấy nợ đi.” Nhạc Lãng lại lấy ra một tờ giấy nữa, “Khấu trừ số tiền huynh có thể trả vào hôm nay.”
“Có thể trả vào hôm nay…” Tiền Vũ liếc mắt nhìn Thiện Vũ.
“Huynh thiếu Trần Đại Hổ mười vạn, huynh nợ tiền điện nước, huynh khất lương nhân viên, còn cả các loại chi phí tu sửa,” Thiện Vũ nói, “hai mươi vạn.”
“Trần Đại Hổ đâu ra mười vạn!” Tiền Vũ kêu lên.
Thiện Vũ không nói gì, vươn tay túm lấy gáy hắn đập mạnh xuống mặt bàn.
“Choang” một tiếng, cốc chén trên bàn đều rung chuyển.
Tiền Vũ ôm mũi, đau đến ứa nước mắt: “Có vấn đề gì thì từ từ nói chuyện có được không hả?”
“Không được, đệ đang vội lắm.” Thiện Vũ nói.
Lần này anh không quá mạnh tay, dù sao Tiền Vũ cũng không phải Phương Húc.
Nhưng khi Tiền Vũ buông tay, máu mũi vẫn chảy nhỏ giọt.
Thiện Vũ thở dài, rút tờ giấy đưa cho hắn.
Nhạc Lãng lại lấy bút của mình ra đặt lên trên giấy nợ: “Vốn dĩ đâu cần nhận cú đó, huynh cớ gì phải vậy? Cậu ta là người như thế nào huynh cũng biết rõ, huynh đối mềm thì cậu ta rất dễ nói chuyện, huynh đối cứng cậu ta sẽ đánh huynh đến khi hết đường tự xoay xở mới thôi.”
Tiền Vũ nhìn chằm chằm tờ giấy nợ đến chừng nửa phút, cuối cùng cầm bút lên.
Có người gõ cửa phòng.
Tiểu Lộ mở cửa, Đại Khang bưng thức ăn vừa mới nhận lấy từ tay nhân viên phục vụ đi vào bên trong, đặt lên trên bàn.
Tiền Vũ ký giấy nợ, thậm chí còn bị bắt in dấu vân tay trên họ tên bằng máu mũi.
“Đi hỏi mượn nhà hàng lọ mực đóng dấu không được à, phòng tài vụ thế nào chẳng có.” Nhạc Lãng cau mày chê bôi.
“Vội.” Thiện Vũ lấy điện thoại ra đặt lên mặt bàn, “Chuyển khoản đi, ông chủ Tiền.”
Thanh thông báo tin nhắn của điện thoại vẫn không có tin nhắn mới nào.
Quản lý này không muốn làm nữa có phải không!
Tiền Vũ bịt mũi lấy điện thoại ra.
Không lâu sau thức ăn được mang lên hết, Đại Khang vào phòng, ngồi đối diện Tiền Vũ cùng với Tiểu Lộ.
Thiện Vũ không nói gì, xới cơm bắt đầu ăn luôn.
Máu mũi của Tiền Vũ hơi bị dồi dào, ăn không quá hai miếng máu mũi lại chảy tiếp, hắn đành bỏ đũa xuống ngồi trầm mặc. Nhạc Lãng với mấy đệ Tiểu Lộ Đại Khang thì lại ăn rất ngon lành, vừa ăn vừa nói chuyện, còn hẹn tối đi hát.
Ăn xong, Thiện Vũ vừa mới đặt đũa xuống Tiền Vũ đã đứng dậy: “Mọi người…”
“Ông chủ Tiền có bận việc gì thì cứ đi trước đi.” Nhạc Lãng nói, “Hôm nay vất vả rồi.”
Tiền Vũ không nói nữa, quay đầu liếc Thiện Vũ một cái rồi bước vội ra khỏi phòng như thể sợ chậm một bước thôi sẽ bị kéo lại đập đầu lên đống thức ăn trên bàn.
Giấy nợ và tiền, nhiệm vụ ở lại thêm một ngày coi như đã hoàn thành.
Mấy người Nhạc Lãng vốn định đưa Thiện Vũ ra ga nhưng Thiện Vũ từ chối: “Đừng chia tay lưu luyến bịn rịn quá, có phải không gặp lại nữa đâu.”
“Huynh…” Nhạc Lãng vỗ lên cánh tay anh, “Acc phụ thì acc phụ, còn acc chính xóa hết những người không muốn giữ lại đi, khi nào cần dùng thì dùng.”
“Ừ.” Thiện Vũ cười.
Lúc đi từ thị trấn nhỏ ra cảm giác cũng không xa xôi lắm, giờ đến lượt về mới thấy tốn sức thật sự, chuyển từ tàu sang xe đưa đón, mà xe đưa đón thì lúc nào cũng hỗn loạn như vậy.
Tâm trạng cực kỳ khó chịu.
Lúc ở trên xe anh đã nhắn tin cho Trần Giản, quãng đường từ bến đến nhà nghỉ tuy không xa nhưng phải kéo theo chiếc vali đi lại thì vẫn rất khó nói.
[Phạp thiện khả trần] Sắp tới nơi rồi, ra bến đón đệ.
Đến khi xuống xe Trần Giản vẫn chưa trả lời tin nhắn, ở bến cũng không một bóng người.
Quản lý cái kiểu mẹ gì đây?
Cuối cùng anh gọi điện tới quầy lễ tân: “Tôi Thiện Vũ đây.”
“Ông chủ Thiện?” Hồ Bạn kêu lên đầy bất ngờ, “Sao huynh lại gọi đến quầy lễ tân?”
“Bảo ai đó ra bến đón đệ đi, đệ vừa mới xuống xe.” Thiện Vũ nói.
“Tam Bính đang ở đây, cậu ấy sẽ qua ngay.” Hồ Bạn nói.
“Trần Giản đâu?” Thiện Vũ hỏi.
“Quản lý Trần hôm nay xin nghỉ phép rồi.” Hồ Bạn nói.
“Xin nghỉ phép?” Thiện Vũ sửng sốt, “Cậu ấy sao vậy?”
“Cậu ấy không nói, tối qua về thôn rồi.” Hồ Bạn nói, “Chắc là có việc.”
Quản lý bỏ đi mất rồi?
Vất vả lắm ông chủ què chân mới lành lại chân, đến lúc ra ngoài mấy ngày về thì lại què tay, mọi người trong nhà nghỉ đều hết sức kinh hãi.
“Cái này là sao đây?” Triệu Phương Phương nhìn tay huynh ấy.
“Bị thủy tinh cứa thôi, không sao đâu.” Thiện Vũ kéo vali vào thang máy, “Chắc hai ngày nữa là lành.”
“Huynh ăn cơm không?” Hồ Bạn hỏi.
“Đệ ăn rồi.” Thiện Vũ nói.
Sau khi cửa thang máy đóng lại, anh lấy điện thoại ra gọi cho Trần Giản.
Trước nay Trần Giản chưa bao giờ xin nghỉ phép, thậm chí ngày nghỉ lễ cũng không chịu nghỉ, tự dưng lại chạy về thôn thực sự có hơi kỳ lạ.
“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không nằm trong vùng dịch vụ…”
Thiện Vũ ngẩn người, lại gửi tin nhắn thoại cho Trần Ngư Lạc Nhạn.
Không ai nhận.
“Đ*t mẹ.” Thiện Vũ đứng trong văn phòng mấy phút rồi xoay người bước ra ngoài.
“Đi đâu vậy?” Tam Bính nhìn huynh ấy, “Trời sắp tối rồi.”
“Hít thở không khí.” Thiện Vũ leo lên chiếc xe máy của Tam Bính, “Mấy ngày rồi không được hít thở không khí trong lành.”
“Tay huynh…” Tam Bính không yên tâm lắm.
Nhưng không đợi cậu ấy nói hết, Thiện Vũ đã lái xe ra khỏi cổng sân.
Nhiệt độ không khí ở thị trấn thấp hơn trong thành phố vài độ, gió cũng rất to. Khi chạy xe đến được cửa thôn, Thiện Vũ cảm giác tay mình đã tê cóng vì lạnh.
Anh đỗ xe trước cửa nhà Đậu Đỏ.
Đậu Đỏ đang cầm phấn vẽ trong sân, lúc ngẩng đầu nhìn thấy huynh ấy, con bé bất ngờ kêu lên: “Anh chủ nhà!”
“Ông bà đâu? Em ở một mình à?” Thiện Vũ xuống xe vào trong sân, nhìn quanh một lượt không thấy có ai, Trần Giản cũng không ở đây.
“Bà đang ngủ ạ, ông đi xem người ta đánh bài rồi.” Đậu Đỏ nói.
“Anh Trần Giản đâu? Huynh không ở đây à?” Thiện Vũ hỏi.
“Cậu ấy tới chỗ mẹ nuôi rồi.” Đậu Đỏ nói, “Một lát nữa sẽ về.”
Trần Giản còn có mẹ nuôi sao?
Cái “một lát nữa” này cũng khá dài.
Trong lúc đó, Đậu Đỏ chơi mệt rồi nên đi ngủ.
Thiện Vũ ngồi thất thần trong sân.
Lúc nghe thấy tiếng xe máy, anh đứng dậy ra khỏi sân.
Một chiếc xe máy đang chạy lại đây từ hướng đường vào núi. Khoảnh khắc ánh đèn pha hắt lên người huynh ấy, xe máy đột nhiên giảm tốc độ. Rồi xe dừng lại cách huynh ấy chừng vài mét, sau đó Trần Giản nhảy xuống xe.
Cậu ấy tiến lên phía trước vài bước, hỏi như không tin vào mắt mình: “Thiện Vũ?”
“Cậu bị quáng gà à?” Thiện Vũ hỏi.
“Tay huynh sao thế này?” Trần Giản bước nhanh tới trước mặt anh.
Thiện Vũ không đáp.
Trần Giản cũng không nói gì, tầm mắt chậm rãi chuyển từ bàn tay quấn băng lên gương mặt huynh ấy. Gió đêm thổi qua, tóc Trần Giản đung đưa trước trán, che khuất một nửa đôi mắt, không nhìn rõ được ánh mắt của cậu ấy.
Xung quanh rất mực yên tĩnh, thi thoảng có mấy tiếng chó sủa, có thể nghe được cả tiếng nước sông chảy đằng xa.
Và cả tiếng thở của Trần Giản.
Đừng nhúc nhích.
Thiện Vũ, đừng nhúc nhích!
Thôi cút mẹ nó đi.
Thiện Vũ trầm mặc một chốc, cuối cùng vẫn giơ tay lên ôm lấy Trần Giản.