Chương 51

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông Trương bình thường sẽ không giao cá cho các nhà nghỉ hay hàng quán kiểu này, vì ông không phải là người bán cá chuyên nghiệp, việc giao hàng còn tốn công sức. Trần Giản không biết Thiện Vũ đã nói gì với ông Trương mà đến chiều ông Trương đã mang cá tới, không những vậy lại còn đích thân lái xe giao đến đây bốn con cá lớn.
“Còn sống à?” Hồ Bạn, sau khi nghỉ ngơi đủ, quay lại quầy lễ tân, trông thấy con cá ông Trương đem vào thì choáng váng, “Giết ngay tại đây luôn sao?”
“Tôi sẽ xử lý giúp mọi người.” Ông Trương nói, “Cứ để đấy không phải lo, đến giờ ăn tối là vừa đẹp.”
“Cháu không dám nhìn đâu.” Hồ Bạn nói, “Cháu sợ giết sinh vật còn sống lắm.”
“Cô nhóc này,” Ông Trương cười đi vào bếp, “đừng sợ, tôi sẽ làm chúng chết thật nhanh, chỉ mấy phút là xong ngay.”
Trần Giản theo vào bếp định phụ giúp ông một tay: “Chú Trương, vất vả rồi.”
“Nếu là người khác chắc chắn tôi sẽ không làm mấy việc này.” Ông Trương nhanh nhẹn bắt đầu xử lý con cá, “Ông chủ Thiện của các cậu rất khéo léo trong đối nhân xử thế, lại còn hào phóng rộng lượng. Đừng có kể với người khác chuyện tôi giao cá cho các cậu nhé, tôi thật sự không nhận giao hàng đâu.”
“Vâng.” Trần Giản gật đầu.
“Cũng không phải vấn đề tiền bạc gì cả, tôi cũng không tính thêm tiền cho ông chủ Thiện của các cậu đâu.” Ông Trương nói, “Cái này xem như là giúp đỡ bạn bè thôi.”
“Vâng.” Trần Giản tiếp tục gật đầu.
Miễn Thiện Vũ không muốn kiếm chuyện thì cách nói năng làm việc của anh luôn rất chu toàn, việc ông Trương coi anh như bạn bè cũng chẳng có gì là lạ, đám nhân viên trong nhà nghỉ đều bị anh thu phục hết đấy thôi.
Ông Trương nói rất nhiều, vừa xử lý cá vừa nói. Trần Giản không cần phải đáp lời ông, chỉ cần ở bên cạnh vâng vâng dạ dạ là được, muốn nói cũng không tìm được cơ hội nào.
Cuối cùng, đợi đến khi ông Trương xử lý xong đống cá, cậu dẫn ông ta ra ngoài rồi mới có cơ hội mở lời: “Bọn họ vẫn còn đang ăn ạ?”
“Lúc tôi đến đây thì ăn xong rồi.” Ông Trương nói, “Ông chủ Thiện muốn đưa bạn bè đi dạo trong thôn… Chắc cũng đi được một vòng rồi đấy, thôn chúng ta cũng có rộng lớn bao nhiêu đâu.”
“Vâng.” Trần Giản cười.
Thiện Vũ đúng là thích đi dạo khắp nơi, bình thường anh không có ai đi cùng, trước đây chân lại không tiện đi lại. Giờ vừa được tháo nẹp, bạn bè lại đến chơi, thật đúng lúc.
Tiễn ông Trương đi rồi, cậu đang định quay trở về thì có một người đi tới từ ngã ba đình đằng kia la lên với cậu: “Quản lý Trần!”
Trần Giản khựng bước nhìn thoáng qua, là Đại Lý, quản lý tiền sảnh của Lương Dã – hay có thể gọi là giám đốc, hoặc một chức vụ quản lý nào đó, nói chung là người phụ trách chính các công việc. Bình thường những lúc Hạ Lương vắng mặt thì đây là người chịu trách nhiệm Lương Dã.
Đúng vậy, không phải lúc nào chủ của mấy homestay đó cũng có mặt, một tháng thì chỉ ở lại chừng nửa tháng, mùa cao điểm ở lại lâu hơn một chút, mùa vắng khách không thấy bóng dáng đâu.
Trước đây Tiền Vũ cũng không phải ngày nào cũng có mặt ở nhà nghỉ.
Đợi khi Thiện Vũ hết ở ẩn…
“Quản lý Trần.” Đại Lý đi tới trước mặt cậu, “Đang định vào trong tìm cậu đây.”
“Có việc gì à?” Trần Giản hỏi, “Chúng tôi có ai sang nhà nghỉ của các anh để giành khách không?”
“Ấy.” Đại Lý nhíu mày, “Cậu này thật là.”
Trần Giản cười cười.
“Là có chuyện như thế này,” Đại Lý vừa nói vừa đi qua cổng sân Đại Ẩn, ngồi xuống một cái ghế trong vườn hoa, lục tìm bao thuốc đưa tới, “muốn tìm các cậu để cùng bàn bạc, thống nhất ý kiến một chút.”
“Tôi không hút thuốc.” Trần Giản nói.
“À.” Đại Lý rút một điếu ra định châm.
“Nếu hút thuốc thì ra sân sau đi.” Trần Giản đi vào bên trong vườn, “Bên đó có khu vực dành cho người hút thuốc.”
“Ấy…” Đại Lý cầm điếu thuốc đi theo, ngồi xuống cạnh chiếc bàn nhỏ có đặt gạt tàn, châm lửa, “Các cậu nhiều quy tắc quá.”
Nhưng không quá nghiêm ngặt, còn tùy người.
“Thì sắp đến mùa tuyết rồi, mùa tuyết năm ngoái lượng khách du lịch khá đông, năm nay tuyết cũng rơi sớm.” Đại Lý nói, “Bọn tôi đã thảo luận với Quan Sơn và Tùy Vân để tổ chức một số hoạt động thu hút thêm lượng du khách.”
“Ba nhà các anh đã bàn bạc xong xuôi hết rồi mới tìm đến chúng tôi sao?” Trần Giản nhìn anh ta.
“Không phải không phải.” Đại Lý lập tức hơi ngượng, cười nói, “Chủ yếu là bình thường ba nhà chúng tôi giao lưu với nhau nhiều hơn nên mới có ý tưởng này trước, sau đó hỏi lại nhà các cậu rồi mọi người mới cùng nhau thảo luận chi tiết.”
“Ồ.” Trần Giản gật gù.
Trần Giản không thoải mái lắm khi nghe nói như vậy. Bình thường ba nhà này cơ bản chẳng qua lại gì với Đại Ẩn, vậy mà bây giờ lại bảo ba nhà các anh thường giao lưu nhiều với nhau.
Ba nhà các anh giao lưu như thế nào?
Có lập nhóm chat không?
Cho tôi vào nhóm với?
Đương nhiên cậu không hỏi như thế. Nếu là Thiện Vũ, có lẽ anh ấy sẽ hỏi thật. Dù sao, ông chủ Thiện vẫn luôn phóng khoáng, không để bụng những chuyện nhỏ nhặt.
“Chúng tôi đang nghĩ đến việc tổ chức lửa trại các kiểu.” Đại Lý nói, “Không biết bên Đại Ẩn có ý tưởng gì không.”
“Tổ chức hoạt động thì tốt thôi.” Trần Giản nói, “Nhưng nếu các anh đã có ý tưởng vả lại đều có nhiều kinh nghiệm hơn chúng tôi, chi bằng các anh liệt kê luôn những phần cần Đại Ẩn hợp tác để chúng tôi xem xét?”
Dù sao thì thiểu số cũng phải theo đa số. Đại Ẩn là thiểu số, tốt nhất là bỏ qua những lời khách sáo đó, đi thẳng vào vấn đề xem chúng ta có thể tham gia được không là được.
“Vậy sao? Cậu có thể quyết định được sao?” Đại Lý hỏi, có vẻ khá ngờ vực.
Câu nói đó lại không làm Trần Giản khó chịu. Đại Lý hơn ba mươi tuổi rồi, còn lớn tuổi hơn cả Thiện Vũ. Quản lý của hai nhà còn lại cũng đều tầm tuổi đó. Trong mắt bọn họ, một người mới hai mươi như cậu chỉ là đứa trẻ con.
“Tôi sẽ thương lượng lại với ông chủ.” Trần Giản nói, “Có điều anh ấy là người sợ phiền phức, chắc các anh cũng biết ít nhiều rồi, nói chung là nên đơn giản hóa một chút thì hơn.”
Anh Lý, hành vi của ông chủ Thiện rất khó đoán, anh ta mà phiền lên thì có khi sẽ không tham gia nữa, các anh sẽ thiếu người góp tiền góp sức, mà đợi đến khi các anh làm xong anh ta lại dẫn chúng tôi tới hưởng ké cũng không phải là chuyện không thể.
“Được rồi.” Đại Lý gật đầu, “Vậy giờ tôi kết bạn với cậu rồi gửi qua cho cậu nhé?”
“Ừm.” Trần Giản gật đầu.
“Đại Ẩn Trần trong nhóm chung là cậu đúng không?” Đại Lý lấy điện thoại ra xem.
“Đúng vậy.” Trần Giản nói.
“Trần ngư…” Chắc hẳn Đại Lý đã nhấp mở hồ sơ của cậu, ngước mắt nhìn về phía cậu.
“Là tôi.” Trần Giản đáp vội.
Nhóm chung là nhóm tập trung tất cả quản lý của mọi nhà nghỉ trong thị trấn, bình thường không ai nói chuyện phiếm trong đó cả, chỉ dùng để nhận các thể loại thông báo khác nhau. Trần Giản không ngại ở trong nhóm với cái tên Trần ngư lạc nhạn, nhưng nếu Đại Lý dám đọc to thành tiếng, cậu sẽ “diệt khẩu” anh ta ngay.
“Được rồi, lát nữa tôi sẽ liên hệ với cậu sau.” Đại Lý đứng lên, “Cậu thương lượng lại với ông chủ Thiện một chút xem có được không nhé.”
“Cũng được thôi, có vẻ không vấn đề gì cả, cũng không tốn nhiều tiền lắm, vừa khéo ông chủ Tiền mới trả cho chúng ta xong.” Thiện Vũ nằm trên sô pha, cầm điện thoại của Trần Giản xem qua về quy trình chung của sự kiện lửa trại mà Đại Lý gửi tới, đánh dấu sẵn những phần cần Đại Ẩn hợp tác.
“Bọn họ đã sớm lên kế hoạch từ trước rồi.” Trần Giản hơi khó chịu, “Thế mà chúng ta phải chi tiền ngang họ trong khi công việc thì nhiều.”
“Cậu không đoán được chắc?” Thiện Vũ cười cười, “Không sao, chúng ta bỏ nhiều công sức thì chúng ta mới có thể nổi bật.”
“Hả?” Trần Giản nhìn anh.
“Bảo chị Tiểu Dập của cậu hỗ trợ tìm người đến đây đưa tin.” Thiện Vũ nói, “Nếu Đại Ẩn chịu khó đầu tư, chúng ta có thể làm trung gian cho các cô ấy với thị trấn để tổ chức một số tour du lịch.”
“Diêu Dập làm du lịch à?” Trần Giản hỏi.
“Ở Cục Du lịch.” Thiện Vũ nói, “Làm ở đây phiền phức quá nên không muốn tham gia thôi.”
“Ừm.” Trần Giản nhìn anh, “Chỗ này cũng chẳng có gì phát triển, không cần tốn nhiều công sức đến thế.”
Thiện Vũ không nói gì, ánh mắt chuyển từ chiếc điện thoại đang cầm sang gương mặt Trần Giản.
Trần Giản cũng không nói gì, đợi anh mở miệng.
Nhưng Thiện Vũ mãi không mở miệng, chỉ nhìn cậu chằm chằm.
“Tôi nói gì sai à?” Cuối cùng vẫn là Trần Giản không chịu nổi.
“Ngồi xuống đi.” Thiện Vũ nói.
Nãy giờ Trần Giản đứng bên cạnh sô pha vì Thiện Vũ đã nằm chiếm hết cả chiếc sô pha ba chỗ. Giờ bảo cậu ngồi, cậu cũng không biết phải ngồi xuống đâu nữa.
Thiện Vũ nhích chân vào bên trong sô pha, chừa đủ chỗ cho cậu ngồi. Trần Giản ngồi xuống, khuỷu tay chống đầu gối, nhìn đống thuốc bắc chất trên bàn trà mà Thiện Vũ vừa mới lấy từ chỗ Trần Tẩm Quất.
Người này thậm chí còn đưa cả vợ chồng Nhạc Lãng đi tìm Trần Tẩm Quất…
“Này.” Thiện Vũ quơ chân, chạm khẽ sau lưng cậu.
Trần Giản quay đầu nhìn anh.
“Tôi sẽ không đi.” Thiện Vũ cũng nhìn cậu.
Trần Giản ngẩn người.
Tôi sẽ không đi.
Chỉ ba chữ đơn giản như vậy lập tức khơi lên một mớ cảm xúc trào dâng trong lòng cậu, rất lâu sau cậu vẫn chưa thể định thần lại.
“Nghe chưa?” Thiện Vũ hỏi.
“Ừm.” Trần Giản đáp.
“Có muốn nói gì không?” Thiện Vũ lại hỏi.
Có.
Rất nhiều.
Trần Giản vẫn nhìn anh, nhưng lại không biết phải bắt đầu nói từ đâu.
Thiện Vũ rất kiên nhẫn, không giục cậu cũng không nói gì khác, lại bắt đầu xem điện thoại. Trần Giản ngồi ngây ra đó một lúc mới nhớ ra nãy giờ Thiện Vũ vẫn đang xem điện thoại của mình.
“Anh vẫn chưa xem xong à?” Trần Giản vội nhớ lại xem trong điện thoại của mình có chứa cái gì không thể công khai hay không, “Tôi gửi thẳng tài liệu kia qua cho anh nhé.”
“Sợ chứ gì.” Thiện Vũ cười cười, đặt chiếc điện thoại xuống cạnh chân cậu. Màn hình điện thoại tối đen. Thì ra Thiện Vũ vừa cầm điện thoại đã tắt màn hình rồi.
Trần Giản cũng cười cười đặt điện thoại lên bàn trà, đoạn nhìn thoáng qua đống thuốc bắc kia.
“Anh dẫn hai người họ tới chỗ Trần Tẩm Quất xoa bóp à?” Trần Giản hỏi.
“Ừ, dạo đông dạo tây rồi tới đó, nhưng mà bọn họ không dám.” Thiện Vũ nói, “Sợ đau.”
“Chắc họ cũng lo không phải cơ sở y tế chính quy.” Trần Giản nói, “Nhiều người không tin lắm.”
“Tôi đã thử qua rồi, bọn họ có gì mà phải lo.” Thiện Vũ nói, “Đằng nào cũng đến đây, mai còn định lên núi ngắm tuyết.”
“Bọn họ…” Cuối cùng Trần Giản cũng sắp xếp lại được thắc mắc đầu tiên, “Sao tự dưng lại muốn đến đây chơi?”
“Trùng hợp là chưa dùng hết số ngày nghỉ phép.” Thiện Vũ nói, “Nên… đến đây xem quản lý.”
“Đến đây xem…” Trần Giản hơi ngừng lại, “cái gì cơ?”
“Xem quản lý, còn chưa đủ rõ ràng sao?” Thiện Vũ nói, “Cậu không nhận ra à?”
“Tôi không.” Trần Giản trả lời chắc nịch.
“Cậu không nhận ra mà lại hỏi vậy.” Thiện Vũ nói, “Nếu cậu cho rằng họ chỉ đơn giản là đến đây chơi, cậu có hỏi như thế không?”
Trần Giản không nói gì, liếc mắt nhìn Thiện Vũ.
“Nhưng họ không có ý xấu, cũng không có mục đích gì đâu.” Thiện Vũ nói, “Chỉ là muốn xem thử thôi… Cậu hiểu ý tôi không?”
“Hả?” Trần Giản ngẩn người. Cậu có thể cảm nhận được rằng hai vợ chồng Nhạc Lãng không có ý xấu gì cả, nhưng nhất thời chưa hiểu được ý tứ trong nửa câu sau của Thiện Vũ.
“Để xem người tôi thích trông như thế nào.” Thiện Vũ nói.
Câu nói ấy thốt ra dường như đi kèm với một hiệu ứng ù tai.
Có những chuyện khi chỉ ở trong tâm trí thì rất mơ hồ, tựa như có một lớp bảo vệ vậy, bạn rõ, bạn biết, nhưng có một khoảng cách, có một lớp giảm xóc.
Thế nhưng khi nó trở thành thanh âm, trở thành lời nói cất ra khi mặt đối mặt…
Giống như một nhát dao cắt rách chiếc túi trong suốt đang trùm trên đầu mình, tất thảy những ánh sáng mờ nhòe kia đều trở nên rõ nét, ngay cả không khí cũng rõ ràng đến lạ thường.
Nhịp thở của Trần Giản đột nhiên trở nên hỗn loạn, như thể bị Nấm ngậm đi mất, tuy chạy không nhanh nhưng lại khó có thể đuổi kịp.
…Trần Giản, mày “hả” lên như vậy để làm gì?
“Ồ.” Trần Giản cảm giác câu đáp của mình không chân thực như đang nằm mơ vậy, cổ họng hơi nghẹn lại.
“Nếu cậu thấy không thoải mái thì ngày mai họ có thể rời đi ngay lập tức.” Thiện Vũ nói, “Hoặc bảo họ chuyển chỗ ở…”
“Không không không không không…” Trần Giản vội vàng xua tay, cuối cùng đầu óc cũng trở lại với vận tốc quay bình thường, “Ý tôi không phải như vậy, tôi chỉ hỏi vậy thôi.”
“Cũng không cần chú tâm quá mức đâu, bạn của ông chủ, tuy không phải du khách bình thường nhưng cứ đối xử như bình thường là được.” Thiện Vũ nói, “Giống như trước đây Tiền Vũ có bạn bè đến chơi thôi.”
“…Anh ta không có bạn bè nào tới cả.” Trần Giản nói.
“Cậu…” Thiện Vũ cười, “Bảo tôi phải an ủi cậu thế nào đây?”
Trần Giản nghĩ ngợi xong cũng nở nụ cười.
Không hiểu sao bỗng dưng thấy hơi nhẹ nhõm.
Như vừa trút được một gánh nặng nào đó.
Như vừa trả được cho ai đó hai vạn tệ.
“Buổi tối ra vườn hoa nướng đồ đi.” Thiện Vũ nói, “Hầm một nồi cá, làm thêm ít thịt các kiểu, gọi tất cả mọi người đến đây chúng ta ăn cùng nhau một bữa, tiện thể phát lì xì luôn.”
“Ừm.” Trần Giản gật đầu, “Để tôi nói một tiếng với chị Triệu.”
“Bảo Tam Bính hoặc ai đó đi mua ít rượu về, cùng uống một tí.” Thiện Vũ nói, “Báo với khách tối nay quầy lễ tân sẽ không có nhân viên phục vụ. Nếu có yêu cầu gì thì cứ gọi điện thoại cho quản lý. Ai muốn đến tham gia nướng thịt thì rất chào đón.”
“Mời cả khách tới luôn hả?” Trần Giản hỏi.
“Chơi mà.” Thiện Vũ nói, “Tiện thể bảo Diêu Dập chụp vài tấm ảnh, biết đâu về sau có thể dùng được thì sao.”
“Dùng làm gì?” Trần Giản hỏi.
“Đại Ẩn dẫn đầu các nhà điều hành homestay trong thị trấn chuẩn bị các hoạt động giải trí cho du khách của mình, mở rộng thành tiệc tối lửa trại gì đó gì đó của cả thị trấn.” Thiện Vũ nói, “Mấy nhà họ chắc chắn sẽ nghĩ ra một số chiêu trò để nổi bật, chúng ta cũng phải chuẩn bị chứ.”
Trần Giản nhìn anh, có hơi ngạc nhiên.
“Tôi đỉnh không?” Thiện Vũ hỏi.
“Đỉnh.” Trần Giản gật đầu.
“Học hỏi chút đi.” Thiện Vũ nói.
“Ò.” Trần Giản đáp.
“Đi làm việc đi, quản lý.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản đứng dậy, tiện tay cầm thuốc bắc đặt trên bàn trà: “Đống thuốc này anh có muốn uống luôn tối nay không?”
“Đừng hỏi tôi.” Thiện Vũ nói, “Tôi thì chả bao giờ muốn uống cả.”
“Được rồi.” Trần Giản cười xoay người rời khỏi văn phòng.
Hai hôm nay, đây là lần đầu tiên cậu ra khỏi văn phòng mà không có cảm giác thất thần.
Ông chủ tự dưng nảy ra ý tưởng tổ chức bữa tối kiêm tiệc nướng trong vườn hoa. Tuy thời gian gấp gáp nhưng đám nhân viên hết sức nhiệt tình. Trong cái trấn nhỏ chẳng có gì để giải trí này, đây đã được coi là một việc cực kỳ hấp dẫn.
Thằng Tư, người một tuần chỉ đến làm ba buổi, nghe tin cũng chạy tới. Mọi người vào bếp giúp Triệu Phương Phương một tay, người thì đi mua rượu và nguyên liệu nấu ăn, người thì dọn dẹp bày trí trong vườn, lại còn cả khách đến hóng hớt trò vui. Hỗn loạn mà vui vẻ, Trần Nhị Hổ đến chuồng lợn cũ khiêng cả chiếc thùng sắt to đùng mà hồi xưa bọn họ dùng để nhóm lửa mỗi khi tụ tập ở đây.
Có mấy nhóm khách trong homestay đến xem, Hồ Bạn tiện thể mời họ luôn.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng cho bữa tối, có khoảng hai, ba mươi người tụ tập trong vườn hoa – chưa kể các nhân viên của Đại Ẩn.
“Thú vị thật.” Nhạc Lãng cầm một ly rượu vang đỏ.
“Vợ mày đâu?” Thiện Vũ hỏi.
“Đi chụp ảnh theo yêu cầu của mày rồi.” Nhạc Lãng nói.
“Ăn xong hẵng chụp chứ.” Thiện Vũ nói.
“Cô ấy đang theo chế độ 16/8 [1] mà.” Nhạc Lãng nói, “Không ăn tối. Để tao bảo cô ấy đến đây chụp mấy tấm ảnh cho bọn mày… à không, cho các nhân viên.”
[1] Phương pháp nhịn ăn gián đoạn 16/8: một ngày chỉ ăn trong vòng 8 tiếng, sau đó nhịn ăn 16 tiếng (nhịn ăn nhưng có thể uống nước, trà và các món 0 calorie).
Sau khi Nhạc Lãng rời đi, Thiện Vũ liếc mắt nhìn Trần Giản: “Không định chạy đi đâu à?”
“Gì?” Trần Giản đưa cho anh một xiên thịt Tam Bính vừa mang tới.
“Sắp đến chụp ảnh rồi đấy.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản không nói gì.
Nhưng cũng đứng đó không nhúc nhích.
Khi Diêu Dập cầm máy ảnh đi tới, cậu vẫn đang đứng bên cạnh Thiện Vũ.
“Ông chủ và quản lý chụp một tấm không?” Cô hỏi.
“Ừm.” Trần Giản đáp.
Diêu Dập giơ máy ảnh lên, song không ấn màn trập vội mà lại bỏ máy ảnh xuống: “Tự nhiên một chút nào, nhìn em trai bây giờ cứ như vừa bắt cóc Thiện Vũ vậy.”
“Đừng giết con tin.” Nhạc Lãng nói, “Tiền chuộc dễ thương lượng thôi mà.”
Trần Giản bật cười, cúi đầu nhìn thoáng qua. Thiện Vũ đang ngồi trên ghế phía trước cậu, còn cậu thì cầm một bó xiên thịt đứng cạnh anh, đống xiên còn chĩa vào Thiện Vũ… Cũng hơi giống thật.
Nhưng vẫn căng thẳng và dồn hết tâm trí.
“Trần Giản ăn một miếng đi.” Nhạc Lãng nói.
Trần Giản cắn một miếng thịt, máy ảnh đằng kia phát ra một chuỗi tiếng tách tách nho nhỏ.
“Gương mặt hai người đều rất hợp để chụp ảnh.” Diêu Dập nhìn vào máy ảnh rồi đưa cho Nhạc Lãng xem qua: “Kiểu đầu của nhóc tóc xoăn trông được đấy chứ, thấy em chụp đẹp trai chưa.”
“Này!” Thiện Vũ kêu lên.
“Gì?” Nhạc Lãng nhìn anh.
“Đừng…” Thiện Vũ còn chưa nói xong, Trần Giản đã đập nhẹ đầu gối vào lưng ghế.
“Không có gì.” Thiện Vũ sửa lời.
“Không được gọi là tóc xoăn à?” Diêu Dập phản ứng rất nhanh.
“Được ạ.” Trần Giản nói, “Không sao hết.”
Sau khi hai người họ rời đi, Thiện Vũ quay lại nhìn cậu: “Quy tắc của cậu rõ ràng đến mức chĩa mũi nhọn vậy sao?”
“Không giống nhau.” Trần Giản ngồi xuống bên cạnh anh.
“Không giống ở chỗ nào?” Thiện Vũ cắn một miếng thịt, vừa ăn vừa hỏi.
Trần Giản nhìn anh.
“Hả?” Thiện Vũ cũng nhìn cậu.
“Tưởng anh không nói chuyện lúc ăn chứ?” Trần Giản hỏi.
“Thi thoảng tôi phá lệ.” Thiện Vũ nói.