Thu Hanh - Vu Triết
Nỗi lo sợ và lời tạm biệt
Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảnh khắc cửa thang máy mở ra ở tầng bốn, Thiện Vũ vẫn ôm chặt lấy Trần Giản không buông.
“Đến rồi.” Trần Giản đưa tay giữ cửa, lắng nghe tiếng động bên ngoài, mấy hôm nay tầng bốn chỉ có hai phòng có khách, ký túc xá cũng không có người, hành lang lúc này rất yên tĩnh.
Thiện Vũ dừng thêm vài giây mới miễn cưỡng bỏ tay ra, quay người bước khỏi thang máy, vừa đi vừa đưa tay xoa hai bên thái dương, rồi dừng bước trước cửa văn phòng.
“Nếu không ổn thì lát nữa tôi đưa anh đến chỗ Trần Tẩm Quất, để ông ấy xoa bóp cho anh.” Trần Giản bước tới, lấy chìa khóa từ trong túi anh rồi mở cửa văn phòng.
“Vậy tôi chết luôn giữa đường cho xong,” Thiện Vũ bước vào văn phòng, mặc kệ chìa khóa còn cắm trên cửa, “Cái cửa tồi tàn này có đổi sang khóa nhận diện khuôn mặt cá nhân được không?”
“Được.” Trần Giản rút chìa khóa ra, “Mai tôi sẽ tìm người đến đổi.”
Ban đầu Trần Giản nghĩ Thiện Vũ nói đau đầu chỉ là để diễn tả mức độ mệt mỏi khi phải đối phó với lãnh đạo, hoặc chỉ hơi đau đầu một chút.
Nhưng khi Thiện Vũ thay sang quần áo thể thao và bước ra sau khi rửa mặt sạch sẽ, Trần Giản nhận thấy mắt anh đỏ hoe, sắc mặt cũng chẳng khá hơn là bao.
Xem ra không phải diễn tả mức độ, mà là chứng đau đầu của anh lại tái phát thật rồi.
“Lên giường nằm đi, tôi xoa bóp cho anh.” Trần Giản nói.
“Không nằm được, máu dồn lên não sẽ càng đau hơn,” Thiện Vũ tìm thuốc giảm đau uống, “Cậu gọi điện cho Đại Lý đi.”
“Anh ta biết chữa đau đầu hả?” Trần Giản lập tức lấy điện thoại ra.
“Gọi hắn đến chứng kiến xem tôi tức chết vì cậu ra sao,” Thiện Vũ nói, “Chứ không tôi sợ mấy người dưới lầu kia lại giúp cậu làm chứng giả cho mà xem.”
Trần Giản sửng sốt mấy giây rồi bật cười: “Chết tiệt, trong đầu tôi giờ chỉ toàn chuyện anh đau đầu thôi.”
“Không sao đâu, không chết được, uống thuốc một lát là đỡ,” Thiện Vũ đưa tay vuốt vuốt tóc trên đầu cậu, “Kể lại tình hình chủ nhiệm Lục ở đây cho Đại Lý biết một tiếng, dù sao cũng đến một chuyến mà lại không vào trong, chắc chắn bọn họ sẽ nghĩ chúng ta giở trò.”
“Ừ.” Trần Giản gật đầu.
“Biết nên nói gì và không nên nói gì rồi chứ?” Thiện Vũ hỏi.
“Chủ nhiệm Lục chỉ đi dạo một vòng xem qua khu kinh doanh, hỏi thăm về số lượng khách,” Trần Giản nói, “Ngoài ra, chuyện anh viết luận văn và cáo trạng thì không nói.”
Thiện Vũ cười cười: “Tôi cáo trạng hồi nào?”
“Dù sao thì chủ nhiệm Lục cũng nhìn ra chúng ta là người bỏ công sức nhiều nhất, còn họ thì đi quảng cáo chừa chúng ta ra mà.” Trần Giản nói.
“Miễn họ không gây rắc rối, chúng ta sẽ peace and love.” Thiện Vũ nói.
“Nếu không vì nghĩ đến chuyện này, tôi đã muốn kêu Tam Bính qua đó dựng quầy thuyết giáo một trận rồi,” Trần Giản vỗ đùi, kêu to, “Bọn họ tính toán đủ đường, nhưng chủ nhiệm lại sáng suốt phân biệt phải trái!”
Thiện Vũ tựa vào bàn cười tủm tỉm, nhưng chưa cười được mấy câu lại ôm đầu: “Aish, cười nhiều làm tôi đau đầu quá.”
“Tôi gọi điện thoại xong sẽ xoa bóp cho anh.” Trần Giản gọi điện cho Đại Lý.
Đại Lý bên kia chắc luôn cầm điện thoại trong tay, vừa gọi một tiếng hắn đã bắt máy ngay.
“Có chuyện gì thế? Trần Giản?” Giọng Đại Lý thể hiện rõ sự băn khoăn và bực tức, “Sao chủ nhiệm Lục lại đi rồi?”
“Tôi đâu có biết,” Trần Giản trả lời vô cùng thành thật, “Ông ấy đến chỗ chúng tôi cũng chỉ đi dạo một vòng, xem qua địa điểm, hỏi han tình hình khách khứa, bọn tôi muốn mời ông ấy ở lại ăn cơm mà ông ấy cũng không chịu…”
“Ông ấy không nói gì về lễ hội lửa trại à?” Đại Lý hỏi.
“Hỏi vài câu thôi,” Trần Giản hạ thấp giọng, “Ông ấy nói trước đây có từng lướt qua rồi…”
Tuy chủ nhiệm Lục không nhắc đến, nhưng nếu đã lướt buổi tiệc nướng BBQ với du khách của Đại Ẩn thì chắc chắn ông ta cũng đã thấy những quảng cáo của mấy homestay kia trong giai đoạn trước.
“Lướt qua quảng cáo của bọn tôi là chuyện bình thường, sự kiện sau đó có nhiều người chụp ảnh như vậy đương nhiên cũng sẽ lướt thấy…” Đại Lý cũng xác nhận, “Chủ nhiệm Lục còn lướt thấy cái gì nữa không?”
“Ông ấy còn trẻ lắm, trông chỉ ngoài ba mươi,” Trần Giản nói, “Chắc vẫn còn ở độ tuổi thức khuya dùng điện thoại.”
“…Không còn gì khác à?” Đại Lý hỏi.
“Hết rồi, ông ấy nói mấy nhà chúng ta đã vất vả rồi.” Trần Giản nói.
Đại Lý im lặng một lúc, vẫn rất khó hiểu: “Chỉ thế thôi sao?”
“Còn uống một tách cà phê.” Trần Giản nói.
“Chết tiệt,” Đại Lý dường như không thể tìm ra lý do chủ nhiệm Lục rút ngắn quy trình phía sau từ cuộc trò chuyện này, vô cùng bực bội mà không có chỗ trút giận, hắn ta chỉ đành nói: “Không sao, rồi sau này sẽ biết nguyên do thôi.”
“Ừm.” Trần Giản đáp.
Sau khi cúp điện thoại, cậu bước vào phòng ngủ, Thiện Vũ đang nhắm mắt dựa vào thành giường.
“Tôi nói thế được không?” Trần Giản hỏi.
“Được.” Thiện Vũ nói.
“Xin chào, tôi là Trần Giản, nhân viên xoa bóp duy nhất của nhà nghỉ,” Trần Giản đi đến mép giường, “Quý khách muốn xoa bóp kiểu gì?”
Thiện Vũ cười cười đưa tay vén áo cậu lên, lần mò quanh eo cậu một lúc, sau đó lại thở dài rồi ngồi dậy: “Cậu dựa ra sau đi, tôi sẽ tựa vào cậu.”
“Tôi chưa thay quần áo.” Trần Giản nói.
“Sắp đau chết rồi, không chê đâu mà,” Thiện Vũ nói, “Không thì cậu cứ cởi hết ra rồi lên đây.”
“…Mai thay ga giường đi.” Trần Giản lên giường, ngồi tựa vào thành giường phía sau Thiện Vũ. Thiện Vũ tựa vào lòng cậu, nhắm mắt lại.
Tư thế này thật sự hơi…
“Hôm qua anh ngủ không ngon à?” Trần Giản lấy lại bình tĩnh, ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp đầu Thiện Vũ.
“Ấn mạnh tay hơn chút.” Thiện Vũ nói.
“Ừm.” Trần Giản dồn thêm lực vào tay, ngón tay ấn dọc từ xương lông mày Thiện Vũ xuống đến thái dương, rồi lại xoa lên đỉnh đầu, “Thế này được không?”
“Được,” Thiện Vũ thở phào một hơi nhẹ nhõm, “Không phải ngủ không ngon, nếu chỉ vì ngủ không ngon mà đau đầu thì tôi phải đau hết nửa tháng rồi.”
“Uống thuốc rồi có đỡ không?” Trần Giản hỏi.
“Chủ nhiệm Lục mà đi chậm hơn nửa tiếng thì chắc uống thuốc cũng vô ích,” Thiện Vũ nói, “Giờ vẫn còn kịp.”
“Chủ nhiệm Lục này cũng ổn đấy chứ, khá hòa nhã.” Trần Giản nói.
“Ừ, về tôi sẽ hỏi thăm Diêu Dập xem thân phận anh ta ra sao.” Thiện Vũ nói.
“Bây giờ đừng nghĩ đến chuyện công việc nữa.” Trần Giản nói.
“Bỏ mặc công việc thì bị nói,” Thiện Vũ nói, “Quản lý công việc rồi cũng bị nói, tôi không đau đầu thì ai đau đầu.”
Trần Giản cười cười, cúi đầu hôn nhẹ lên đỉnh đầu anh: “Anh thật sự rất giỏi, nếu hôm nay anh thực sự không có ở đây không biết bọn tôi sẽ biến nó thành ra cái gì nữa không biết, có khi ông ấy chỉ đi quanh nửa vòng là đã muốn bỏ vào xem các nhà bên trong rồi.”
“Thật ra biến thành cái gì cũng không sợ,” Thiện Vũ nói, “Thậm chí dù có lôi đầu chủ nhiệm Lục ra đánh cho một trận thì cũng chỉ cần chọn ra một kẻ vào đồn cảnh sát ngồi mấy ngày thôi, nếu muốn làm ăn thì vẫn có thể tiếp tục làm ăn được.”
“…Bọn tôi bị điên chắc?” Trần Giản bật cười.
“Ý tôi muốn nói với cậu là không sao hết, đừng cảm thấy quá khó khăn,” Thiện Vũ cười, “Nếu không biết diễn thì cứ thành thật một chút, cùng lắm người ta chỉ nghĩ cậu là một kẻ ngốc nghếch, dù không cho cậu lợi lộc gì thì cũng không đến mức làm khó dễ.”
“Ừm.” Trần Giản cúi đầu nhìn anh.
Đây là lần đầu tiên cậu nhìn Thiện Vũ ở góc độ này, tuy chỉ thấy được hàng mi và sống mũi nhưng vẫn thấy rất đẹp… thậm chí vì cơn đau đầu, Thiện Vũ nhắm nghiền mắt, hơi nhíu mày, lại càng trông…
Trần Giản thu lại suy nghĩ, ngón tay vẫn tiếp tục xoa bóp đầu Thiện Vũ nhưng tâm trí đã rối bời.
“Này,” Thiện Vũ đột nhiên cười hỏi, “Nghĩ gì thế?”
“Hm?” Trần Giản dừng tay.
“Cái đó chọc vào tôi rồi.” Thiện Vũ nói.
“Chết tiệt,” Trần Giản sửng sốt muốn lùi lại phía sau, nhưng phía sau là gối, không còn chỗ nào để lùi nữa, cậu thở dài, “Một lát nữa là ổn thôi.”
Thiện Vũ cười không đáp.
“Đỡ đau đầu chưa?” Trần Giản chuyển sang chuyện khác.
“Xoa bóp đến lúc ăn cơm đi, đến lúc đó chắc thuốc cũng phát huy tác dụng.” Thiện Vũ nói.
“Tôi không đói.” Trần Giản nói.
“Nhưng tôi đói mà.” Thiện Vũ nói.
“Ừ.” Trần Giản nở nụ cười.
Thiện Vũ đưa tay chạm lên mặt cậu, rồi vòng ra sau gáy choàng lấy cổ cậu.
“Không phải anh đang đau đầu sao?” Sự chú ý mà Trần Giản vừa khó khăn lắm mới chuyển sang chuyện khác lập tức quay trở lại toàn bộ, lúc cúi đầu có thể nghe rõ tiếng thở dốc thoáng chốc trở nên nhanh hẳn lên của mình.
Trần Giản, tội lỗi quá.
Người ta đang đau đầu mà.
“Trước khi thuốc có tác dụng thì thử giảm đau vật lý xem sao.” Thiện Vũ nói khẽ, vòng tay ôm lấy cổ cậu, ngửa đầu.
Trần Giản không nói nữa, nắm lấy cằm Thiện Vũ kéo xuống hôn, tay còn lại luồn vào trong cổ áo anh lần dọc xuống.
Nơi tiếp xúc là vùng da cũng nóng rẫy y như môi Thiện Vũ lúc này, phập phồng theo nhịp thở dưới lòng bàn tay cậu.
Một góc độ chưa từng trải nghiệm, sự thăm dò và đụng chạm quen thuộc lẫn trong xúc cảm xa lạ, Trần Giản thậm chí còn cảm nhận được một cơn choáng váng mãnh liệt…
Khi Hồ Bạn thông báo qua bộ đàm rằng họ đã đi mua cơm về, Trần Giản chỉ vừa mới buông Thiện Vũ ra, ngửa đầu tựa vào thành giường, Thiện Vũ gối đầu lên bụng cậu, nhắm mắt lại.
“Tôi chóng mặt quá.” Trần Giản nói.
“Cúi đầu như thế còn bị đè ép đốt sống cổ,” Thiện Vũ cong khóe môi, “Chóng mặt là chuyện bình thường.”
“Anh có sốt không đó?” Trần Giản bừng tỉnh, đặt tay lên trán Thiện Vũ, “Tôi thấy anh hơi nóng.”
“Lúc đau đầu thì nhiệt độ cơ thể sẽ hơi cao một chút thôi,” Thiện Vũ đặt tay lên tay cậu, “Qua cơn đau là ổn.”
“Ồ.” Đầu ngón tay Trần Giản tiếp tục nhẹ nhàng xoa bóp thái dương cho anh.
“Đi lấy cơm đi,” Thiện Vũ nói, “Giờ tôi đã có thể ăn hết ba suất cơm lận.”
“Ừm.” Trần Giản cười đáp, rồi ngồi dậy.
Đám Tam Bính đi mua cơm rất nhanh, nhất là khi ông chủ đã đánh tiếng muốn ăn đồ ngon thì càng phải làm việc nhanh nhẹn.
Khi Trần Giản xuống tầng, cậu thấy trên bàn bếp có một đống hộp đựng thức ăn.
Mấy người họ đang mở từng hộp thức ăn ra, bày vào đĩa.
“Mấy món đã đặt đây sao?” Trần Giản đi qua xem.
“Thế nào,” Tam Bính nói, “Cái nhà hàng gì ở phố số hai ấy, toàn món đặc sản của họ.”
“Được rồi, cứ lấy ngẫu nhiên mấy món cho ông chủ Thiện đi.” Trần Giản nói.
“Cậu ấy không xuống ăn sao?” Triệu Phương Phương hỏi.
“Anh ấy đau đầu.” Trần Giản nói.
“Sao lại đau đầu rồi?” Trần Nhị Hổ ngớ người ra.
“Vừa nãy nói chuyện với chủ nhiệm Lục mệt quá thôi,” Hồ Bạn nói, “Mấy chuyện này là mệt nhất đấy, huống hồ gì một người như anh ta bình thường còn lười làm thân với hàng xóm nữa là.”
Tam Bính hơi khó hiểu: “Nhưng tôi thấy anh ấy trò chuyện thoải mái lắm mà, còn nói cười vui vẻ nữa.”
“Giỏi là giỏi ở chỗ đó đấy.” Hồ Bạn nói.
Trần Nhị Hổ tặc lưỡi.
“Vẫn chưa giỏi lắm đâu, đau đầu vật vã ra đấy kia kìa.” Thằng Tư hùa theo anh đại của mình.
“Ầy,” Tôn Na Na cầm đũa cẩn thận bày biện món ăn đã đổ ra đĩa, “Chắc nói được mười phút là cậu rút súng bắn tỉa ra "pằng pằng" chủ nhiệm Lục luôn, chắc chắn không phải đau đầu gì đâu.”
“Ầy,” Tam Bính nói khẽ, “Nói thật thì trấn nhỏ này phát triển bao nhiêu năm nay, hình như đây là lần đầu tiên có lãnh đạo cấp cao đến, có phải là khu du lịch của chúng ta thật sự có thể phát triển hơn không?”
“Hy vọng là thế,” Thằng Năm nghĩ ngợi, “Nếu thật sự có thể nổi tiếng, tao sẽ bảo với bố tao không đi học nghề nữa, ở đây tốt biết bao.”
“Ai mà chẳng mong vậy,” Thằng Tư nói, “Hy vọng chủ nhiệm Lục này là người có thể làm nên chuyện.”
Chủ nhiệm Lục có làm nên chuyện hay không thì chưa biết, nhưng Trần Giản nghe ngóng được thông tin từ chỗ chú Đinh rằng sau khi tham quan Đại Ẩn, chưa đầy một tuần sau chủ nhiệm Lục đã quay lại trấn nhỏ này thêm hai lần, cũng không cần chú Đinh đi cùng, chỉ dẫn theo một đồng nghiệp. Một lần lên núi ở lại một đêm, một lần lái xe máy chạy khắp mấy thôn làng xung quanh.
Tuy nhiên theo ý của chú Đinh thì hẳn cho đến trước Tết sẽ không có động tĩnh gì khác nữa.
Không có động tĩnh gì khác cũng tốt, Thiện Vũ đã mua được vé hạng thương gia, khởi hành sớm vào sáng hôm nay, nếu trước khi anh quay lại mà xảy ra chuyện gì, Trần Giản thực sự lo mình sẽ không xử lý nổi.
“Có nhiêu đây đồ thôi sao?” Trần Giản nhìn “hành lý” của Thiện Vũ.
Chỉ có một túi thể thao còn chẳng chất đầy, cảm giác đồ mang đi tập gym còn nhiều hơn thế.
“Ừ, cũng không ở lại lâu,” Thiện Vũ nói, “Còn phải ngồi cái chuyến xe khách chết tiệt kia, mang nhiều đồ quá không tiện.”
“Túi đồ khô chị Triệu đưa cho anh đã mang theo chưa?” Trần Giản hỏi.
“Mang rồi,” Thiện Vũ nói, “Nếu không thì tôi còn chẳng cần dùng đến cái túi này.”
“Điện thoại, sạc pin, có cần mang thêm ít đồ ăn vặt không…” Trần Giản cũng không biết mình đang nói gì nữa, tóm lại là đầu óc rối bời lung tung nhưng miệng vẫn không muốn ngừng lại.
“Trần Giản.” Thiện Vũ đi tới đứng trước mặt cậu, áp rất sát, hơi thở có thể phả thẳng vào mặt cậu.
“Ừ?” Trần Giản nhìn anh.
“Tôi chỉ đi mấy ngày thôi, không mang gì theo cũng chẳng sao cả.” Thiện Vũ nói.
“Ồ.” Trần Giản đáp.
“Nhớ nhắn tin cho tôi,” Thiện Vũ nói, “Không cần báo cáo công việc, nói mấy chuyện tào lao thôi cũng được.”
“Ừm.” Trần Giản gật đầu.
“Tôi nhắn tin cho cậu thì đừng chỉ trả lời “ừ, ờ, được” nhé,” Thiện Vũ nói, “Ngay cả lúc tay tàn tật nhất tôi cũng chẳng gõ chữ đơn điệu như vậy đâu.”
Trần Giản bật cười: “Biết rồi.”
Thiện Vũ ôm cậu, cắn nhẹ một cái vào vành tai cậu.
Trần Giản vùi mặt vào hõm cổ anh.
“Tôi hơi sợ.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản ngẩn người, rồi siết chặt cánh tay.
“Đừng sợ,” Cậu khẽ nói, “Cậu chỉ cần biết họ rất nhớ anh là được, những chuyện khác không cần lo, đã mấy năm không gặp rồi. Nếu là con trai tôi, dù có thành heo tôi cũng sẽ…”
“Này.” Thiện Vũ bật cười, “An ủi thì an ủi đi, sao còn mắng người ta nữa chứ.”
“Tôi… hơi rối, cậu cứ bỏ ngoài tai đi.” Trần Giản nói.
“Biết rồi.” Thiện Vũ luồn tay vào áo cậu, xoa mạnh bờ lưng cậu.
So với Trần Giản, nhân viên của Đại Ẩn bình tĩnh hơn nhiều, dù sao trước đây ông chủ cũng đã từng về nhà rồi.
“Không cần tôi đưa đi sao?” Trần Nhị Hổ rất khó hiểu, “Đi xe khách khó chịu lắm, tôi lái xe đưa anh đến nhà ga là được mà?”
“Không cần,” Thiện Vũ ngồi lên yên sau xe mô tô của Trần Giản, “Dạo này bận rộn, khách đông lên, mấy chuyện rắc rối lặt vặt cũng nhiều, trong nhà nghỉ lúc nào cũng cần có người ổn định trật tự.”
“Cũng phải.” Trần Nhị Hổ đột nhiên trầm ngâm, nghĩ thế nào lại nói thêm: “Vậy để Na Na đưa anh đi, chị ấy cũng có bằng lái.”
“Thần kinh, cậu còn không đưa được lại để phụ nữ như tôi đưa đi à? Thôi khỏi lo đi.” Tôn Na Na đi ra từ trong nhà với một tách cà phê trên tay.
Thiện Vũ cười mà không đáp.
Trần Giản nhanh chóng khởi động xe, rồi lái đi.
Lần trước đứng ở ngã tư đợi xe, tâm trạng như thế nào Trần Giản đã không còn nhớ rõ lắm. Lần này có lẽ cũng sẽ quên thôi, bởi vì bây giờ trong đầu cậu chỉ có một chữ: rối.
Vừa không muốn Thiện Vũ về nhà, lại vừa sợ rằng Thiện Vũ thật sự sẽ không về nhà nữa.
Thiện Vũ tựa vào cột biển báo, giơ điện thoại lên chụp cậu mấy tấm rồi hất cằm: “Lại đây.”
“Ừm.” Trần Giản đáp một tiếng, đi tới.
Thiện Vũ vòng tay ôm choàng vai cậu, giơ điện thoại lên: “Làm một biểu cảm đi.”
Trần Giản mỉm cười với màn hình điện thoại của Thiện Vũ.
“Cậu cười lên thật sự rất đáng yêu.” Thiện Vũ nhấn nút chụp, rồi cúi đầu nhìn bức ảnh.
“Về nhà Nhạc Lãng đón anh à?” Trần Giản hỏi.
“Lưu Ngộ đón,” Thiện Vũ nói, “Bọn nhỏ được nghỉ rồi, tôi về mà không cho nó đón chắc nó lấy dây thòng lọng treo cổ tôi mất.”
Trần Giản bật cười.
“Lên xe có thể tôi sẽ ngủ tạm một lát, bình thường tôi lên xe là ngủ được ngay,” Thiện Vũ nói, “Đến nơi sẽ nhắn tin cho cậu.”
“Ừm.” Trần Giản đáp, quay đầu nhìn về hướng xe tới thì phát hiện xe khách đã chạy đến đầu đường bên kia, cậu không nhịn được chửi thề một câu, “Chết tiệt, sao hôm nay đến đúng giờ thế.”
Thiện Vũ cười nhìn cậu rồi lại nhìn ngó xung quanh, sau đó tiến tới hôn một cái lên khóe miệng cậu.
Chuyến xe khách trước Tết đông hơn bình thường, khoảnh khắc cửa xe mở ra, Thiện Vũ suýt nữa quay đầu nói với Trần Giản rằng “Hay là chạy xe máy đưa tôi ra đó luôn đi.”
Nhưng anh vẫn cố nhịn xuống, cắn răng quay người chen lên xe.
Phải nhanh chóng kết thúc quá trình tiễn biệt này thôi, sự khó chịu đã hiện rõ trên mặt Trần Giản rồi, nếu còn để cậu đưa đi nữa e rằng cậu sẽ khóc ngay tại chỗ mất.
Bản thân Thiện Vũ cũng rất không thích tiễn biệt. Bất kể bản chất của sự tiễn biệt là gì thì về hình thức đều giống y như nhau: trừ khi là tiễn kẻ thù đi chết, còn không thì người tiễn sẽ luôn luôn đứng tại chỗ cũ, nhìn đối phương rời đi…
Trần Giản đứng nhìn mãi đến khi chiếc xe khách biến mất ở phía bên kia đường cùng làn khói mờ ảo mới quay người leo lên xe máy.
Muốn phát triển du lịch, có phải nên sửa lại con đường này trước không...
Vừa khởi động xe, còn chưa kịp nhấn chân ga, điện thoại cậu đã vang lên một tiếng.
Lấy điện thoại ra, cậu đã thấy tin nhắn của Thiện Vũ ngay trên thanh thông báo.
[Phạp thiện khả trần] Hết chỗ rồi, tôi lại phải ngồi trên một bao gạo.
Trần Giản không nhịn được cười thành tiếng.
Giây phút ấy, cái cảm giác bị thứ gì đó chặn nghẹn, treo lơ lửng giữa không trung không biết bám víu vào đâu bỗng tan biến đi rất nhiều.