Ly rượu tâm sự và lời thú nhận

Thu Hanh - Vu Triết

Ly rượu tâm sự và lời thú nhận

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Trần ngư lạc nhạn] Vừa nãy quên nhắc anh, dù gì mẹ anh cũng đang trong quá trình hồi phục, có muốn hỏi gì cũng đừng quá gay gắt nhé.
Trần Giản vừa đi vào bếp vừa nói thật nhanh, đợi đến khi Thiện Vũ trả lời lại cậu mới nhét điện thoại vào trong túi.
[Phạp thiện khả trần] Xin tuân lệnh.
“Này, có phải anh là quản lý không?” Hai cô gái bước vào từ cửa hông vườn, gọi Trần Giản lại.
“Đúng vậy.” Trần Giản đáp, dừng lại.
“Tôi muốn nói cái này chút.” Một trong hai người chỉ tay ra bên ngoài, “Nhân viên chỗ các anh hút thuốc ở sân ngoài có thể tránh lúc có khách được không, chúng tôi đang chụp ảnh ở đó mà cậu ta cứ đứng đó phì phèo khói thuốc.”
“Thật sự xin lỗi, ý thức phục vụ của chúng tôi còn chưa tốt, tôi sẽ giải quyết ngay.” Trần Giản liếc nhìn ra ngoài nhưng không thấy ai cả, cũng không biết người cô gái đang nhắc đến là ai, có điều hẳn là mấy đứa trong nhóm Chuồng Lợn thôi, tuy Hồ Bạn cũng hút thuốc nhưng thường ngày luôn biết tránh đi.
“Ý tôi cũng không phải muốn làm khó cậu ta cả.” Cô gái này khá dễ tính, “Chỉ là hơi khó chịu thôi, mong cậu ta sẽ chú ý hơn.”
“Cảm ơn quý khách.” Trần Giản nói, “Chúng tôi nhất định sẽ cải thiện vấn đề này.”
“Không có gì.” Cô gái cúi đầu lướt lướt điện thoại rồi đưa máy cho bạn mình, “Tôi có thể chụp chung với anh một tấm được không?”
“Hả?” Trần Giản ngớ người, chưa kịp phản ứng.
“Chụp ảnh chung ấy, hai chúng ta.” Cô gái nói, “Tôi có sở thích sưu tầm ảnh chụp chung với người đẹp trai, nếu được thì tôi muốn chụp chung với anh một tấm, tôi sẽ đăng lên, nhưng khi đăng sẽ chú thích rõ ràng chứ không viết linh tinh, được không?”
Cô gái nói rất thẳng thắn nhưng lịch sự, Trần Giản trước giờ chưa từng gặp phải tình huống như thế này bao giờ nên cũng không biết phải nói gì, thoáng khựng lại một lát rồi gật đầu: “Được thôi.”
“Cảm ơn nhé.” Cô gái lập tức đứng ngay cạnh cậu, giơ ngón tay hình chữ V dưới cằm.
Trần Giản rất hiếm khi chụp ảnh cùng người khác, lúc chụp cũng không biết tạo dáng hay biểu cảm ra sao.
Có điều hiện giờ tâm trạng không đến nỗi tệ, nên cậu mỉm cười nhìn về phía máy ảnh.
Chụp xong, Trần Giản không vội đi ăn ngay mà đi thẳng qua cổng nhỏ bên hông vườn, cậu đi vòng nửa khu vườn rồi lại bước ra cửa sau để tìm, bấy giờ mới thấy Thằng Năm đang ngồi xổm trong đình, ngậm điếu thuốc lá.
“Không phải vừa hút thuốc ở sân xong rồi, lại hút nữa à?” Trần Giản đi qua, nói.
“Tâm trạng không được tốt.” Thằng Năm nói.
“Sao thế?” Trần Giản hỏi, ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh cậu ta.
“Chuyện tiền nong thôi, đừng hỏi làm gì.” Thằng Năm cau mày.
“Chuyện tiền nong về khía cạnh nào?” Đương nhiên Trần Giản không thể không tò mò, cậu rất nhạy cảm với tiền bạc: vay mượn, thiếu nợ, bị lừa, hay cờ bạc.
Nếu là người khác có lẽ cậu đã chẳng vội vàng truy hỏi như thế, có điều đây là mấy đứa nhóm Chuồng Lợn, tuy giờ đã chịu nghe lời, đứa nào đứa nấy làm việc ở Đại Ẩn rất chăm chỉ, thế nhưng chỉ mới mấy năm trước thôi chúng nó vẫn còn sống chẳng chút đàng hoàng, đứng đắn nào, vừa vào làm mà đã lập tức trở thành thanh niên gương mẫu, trong sạch thì làm sao dễ dàng như vậy được.
“Yên tâm đi, không đánh bạc.” Thằng Năm liếc cậu một cái là hiểu ngay cậu muốn hỏi gì, lại nhả thêm một làn khói, “Chỉ là hơi bực bội trong lòng thôi.”
“Ừm.” Trần Giản đứng dậy, bụng đói đến nỗi kêu réo, “Hút thuốc thì nhớ ra ngoài mà hút, để khách thấy thì không hay chút nào, đặc biệt là với những khách không hút thuốc.”
“Đm.” Thằng Năm khó chịu, “Hai cô gái lúc nãy vừa nói xấu gì tao đúng không?”
Trần Giản không trả lời.
“Tao chỉ đi ngang qua thôi, thấy hai cô ấy khá xinh nên muốn ngắm thêm chút, mới đứng lại ở đó…” Thằng Năm nói, “Sao hai cô ấy không nói thẳng với tao luôn, tao chắc chắn sẽ xin lỗi mà.”
“Khá chắc là họ đã lườm mày rồi mà mày không để ý.” Trần Giản nói.
“…Chắc vậy đấy.” Thằng Năm nói, “Tao chẳng có duyên với con gái.”
“Hai chuyện này thì liên quan gì đến nhau.” Trần Giản cảm giác Thằng Năm không phải không có duyên với con gái, đơn giản là nó không có đầu óc, mà không có đầu óc thì coi như không có gì cả, “Tao đi ăn cơm đây, mày… có chuyện gì thì cứ nói với tao, hoặc chỉ tâm sự thôi cũng được.”
“Ừ.” Thằng Năm gật đầu.
Trần Giản quay người đi.
“Trần Giản.” Thằng Năm nói vọng theo từ phía sau, “Trước đây tao thật sự không để ý, chỉ thấy mày lúc nào cũng mặt mày lạnh tanh, cạy miệng không nói nửa lời, đến lúc bị dồn cho cáu lên thì cực kỳ tàn nhẫn, thật ra con người mày rất tốt tính đấy chứ.”
“Đừng có hút thuốc trong vườn hoa!” Trần Giản nói, “Còn phát hiện lần nữa là trừ lương đấy!”
“Tao lại thấy mày chẳng ra gì cả rồi!” Thằng Năm kêu.
“Hút nhanh cho xong rồi vào làm việc đi!” Trần Giản nói.
Ông chủ không có ở nhà nghỉ, quản lý cũng không phải đi đưa cơm nên cậu có thể yên tâm ngồi ăn trong bếp.
“Ra nhà ăn mà ăn đi.” Tôn Na Na vào bếp tìm trái cây, thấy cậu liền nói.
“Ăn mấy miếng là xong rồi, còn không kịp ra đến nhà ăn nữa.” Trần Giản nói.
“Ăn nhanh quá không tốt cho dạ dày đâu.” Tôn Na Na cầm một quả táo ra bồn rửa, “Cũng chẳng ai tranh ăn với cậu.”
Trần Giản cười mà không đáp, đứng nhìn cô ấy rửa táo mà không thể chịu nổi, hai tay, mỗi tay ba ngón, khó khăn chà rửa quả táo.
“Để tôi làm cho.” Trần Giản đặt hộp cơm xuống, cầm lấy quả táo trong tay cô, rửa nhanh thoăn thoắt, “Tay chị gặp nước là tan ra đấy à?”
“Vừa mới thoa kem dưỡng da tay.” Tôn Na Na cười, “Cậu chu đáo thật đấy, bảo sao Thiện Vũ chẳng phải làm gì.”
Trần Giản không nói gì, lúc đưa quả táo đã rửa sạch cho Tôn Na Na, cậu bỗng thấy hơi chột dạ.
“Tôi đi đây.” Tôn Na Na dùng đầu ngón tay vén một lọn tóc ra sau tai, “Cậu cứ ăn từ từ nhé.”
“Ừm.” Trần Giản đáp.
Cậu cảm giác lời Tôn Na Na nói có hàm ý khác nhưng không thể chứng minh.
Nhưng Tôn Na Na nhắc đến Thiện Vũ lại làm cậu không kìm được mà lôi điện thoại ra xem.
Thời gian ngắn như vậy đương nhiên sẽ không có thêm tin nhắn nào mới từ Thiện Vũ, anh vừa đi ăn rồi, tuy chỉ là cơm hộp nhưng cũng là ăn chung với bố mẹ, dù không nói chuyện khi ăn thì cũng không thể nào cầm đến điện thoại.
Trần Giản thở dài.
Thật ra cậu vốn dĩ không có cảm giác gì lắm, nhưng khi nãy tự dưng Thiện Vũ lại hỏi có nhớ anh không, khiến cho cảm giác của cậu dần trở nên rõ rệt hơn.
Mới chưa đầy một ngày thôi mà nỗi nhớ nhung đó đã rất mãnh liệt, cảm giác khổ sở vì không biết làm sao để lấp đầy thời gian.
Trước đây cậu chỉ từng nhớ mẹ theo cách đó, thậm chí lúc không gặp bố còn chẳng tha thiết đến mức này.
Nhưng không giống với trạng thái khi cậu nhớ mẹ, khoảng thời gian mẹ mới mất, cậu biết rõ kiếp này sẽ không bao giờ gặp lại mẹ nữa, những dấu vết vật chất về sự tồn tại của bà cứ từ từ biến mất, chỉ còn lại ký ức, rồi dần ngay cả ký ức cũng bắt đầu mờ nhạt… đó là sự tuyệt vọng và sợ hãi.
Còn nỗi nhớ dành cho Thiện Vũ lúc này lại được tạo thành từ vô số câu hỏi.
Anh đến nơi chưa? Anh đang ở đâu? Anh đã ăn chưa? Anh đang làm gì? Anh còn ở bệnh viện không? Anh về nhà chưa? Anh có liên lạc với Nhạc Lãng không? Khi nào anh mới quay lại? Anh có định tụ tập với bạn bè không? Tâm trạng anh có tốt không?
Anh… rồi chứ?
Anh có… không?
Có vần có điệu như đang mắng người vậy.
“Tối nay có ở lại đây không?” Thiện Vũ đặt hộp cơm vào túi.
Lúc làm những việc này, anh cảm giác mình giống như Trần Giản vậy.
“Không.” Mẹ nói, “Lát nữa về nhà.”
“Rồi mai lại qua đây?” Thiện Vũ hỏi.
“Ừ.” Mẹ gật đầu, “Ở đây không ngủ được, đợt trước phải ở lại bệnh viện làm phẫu thuật, hôm nào cũng phải uống thuốc mới ngủ nổi…”
Mẹ đang nói dở thì chợt dừng lại.
“Vậy mai con đưa mẹ qua đây nhé.” Thiện Vũ nói.
Thu dọn đồ đạc xong thì mẹ anh nhận được điện thoại của cậu ấy, cậu ấy bảo muốn đến nhưng bị mẹ anh từ chối.
“Về đi, chạy đến bệnh viện làm chị lại phải tiếp chuyện vợ chồng cậu ấy.” Mẹ vừa bước ra ngoài vừa nói, “Mai? Ngày mai…”
Mẹ nhìn về phía Thiện Vũ: “Con có rảnh ăn một bữa với nhà cậu ấy không?”
“Vâng.” Thiện Vũ gật đầu, “Mai con không có lịch trình gì.”
“Được rồi.” Mẹ nói, “Đừng qua sớm quá, Thiện Vũ không dậy sớm được đâu, buổi tối nó còn chưa chắc đã ngủ được.”
Thiện Vũ xách túi đi theo sau bà với một xúc cảm rất khó tả, có lẽ vì đã quá lâu rồi không gặp lại bố mẹ nên anh đột nhiên rất khao khát được gần gũi hơn với họ.
Trước đây không như vậy, ngoài một hai năm đầu bị gửi ra ngoài ở riêng thì cho tới tận khi vào tù, anh vẫn luôn cho rằng cả đời này không gặp lại bố mẹ nữa cũng chẳng sao, chỉ cần biết họ vẫn bình an là được.
“Lưu Ngộ muốn qua đây từ sáng sớm.” Mẹ anh cúp máy, “Mẹ bảo nó đến muộn một chút rồi.”
“Nó không đòi đến nhà mình ở ngay tối nay là may rồi đấy.” Bố nói, “Thằng bé này lên đại học rồi mà không trưởng thành hơn chút nào.”
“Cả nhà cưng chiều nó mà, em bé hơn hai trăm tháng tuổi đấy.” Mẹ nói.
Nói xong bà lại im lặng, một lát sau thì thở dài.
Chiếc xe trong nhà không còn là chiếc xe mà Thiện Vũ nhớ trước kia nữa, anh đi theo bố mẹ đến gần chiếc xe, thấy đèn xe sáng lên mới hỏi một câu: “Mẹ đổi xe rồi à?”
“Đổi từ năm kia.” Mẹ nói, “Xe cũ để ở công ty.”
Thiện Vũ thoáng do dự: “Có ai lái chưa?”
“Chưa.” Mẹ anh ngồi vào buồng lái, nhìn anh, “Con muốn à?”
“Vâng.” Thiện Vũ ngồi ở hàng ghế sau.
“Hiện giờ homestay của các con đang dùng xe gì?” Bố ngồi ở ghế phụ, quay đầu lại nhìn anh.
“Xe Mazda cũ.” Thiện Vũ nói.
“Con trai nối nghiệp mẹ phết đấy nhỉ.” Bố cười nói.
“Nối nghiệp ở chỗ nào?” Thiện Vũ không hiểu lắm.
“Chiếc xe đầu tiên của công ty mẹ con hồi trước cũng là xe Mazda cũ.” Bố nói.
“Vậy à?” Đây là lần đầu tiên Thiện Vũ nghe kể chuyện đó, “Con không ấn tượng lắm.”
“Lúc ấy con không ở nhà, cũng chưa từng ngồi chiếc xe đó.” Bố nói.
Câu nói vừa dứt, cả ba người trong nhà cùng rơi vào im lặng.
“Cứ tưởng con mới là cha ruột của Lưu Ngộ đấy.” Mẹ nói.
Thiện Vũ không nhịn được cười, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
[Phạp thiện khả trần] Tôi đang trên đường về nhà, chắc sẽ gọi điện cho cậu hơi muộn.
Thiện Vũ gửi tin nhắn cho Trần Giản rồi thất thần nhìn ảnh đại diện trong khung trò chuyện của Trần Giản, cậu đã đổi sang hình của Nấm, làm anh phải bấm mở ảnh đại diện của chính mình để ngắm cho đỡ 'ghiền'.
[Trần ngư lạc nhạn] Không sao, cứ ở với bố mẹ đi, tôi đang đánh bài với mấy đứa kia trong ký túc xá.
[Phạp thiện khả trần] Có ăn tiền không?
[Trần ngư lạc nhạn] Một hào. (bằng 1/10 tệ)
[Phạp thiện khả trần] Thế chơi làm quái gì, đánh cả đêm chắc mua được Four Cirlces. (tên hãng kem)
[Trần ngư lạc nhạn] Quá 500 tệ là bị tính là đánh bạc rồi ông chủ.
Thiện Vũ cúi đầu cười.
[Phạp thiện khả trần] Nhưng mức chênh lệch hơi lớn rồi, quản lý kỹ tính quá.
[Trần ngư lạc nhạn] Vênh mặt.jpg
Trong nhà không có thay đổi gì lớn, vẫn là hình ảnh Thiện Vũ quen thuộc, phòng của anh cũng được giữ nguyên trạng, rất sạch sẽ. Bình thường luôn có một cô dọn dẹp, chắc là biết anh sắp về nên đã dọn thêm lần nữa.
Thiện Vũ mở cửa tủ quần áo ra xem, bên trong treo không ít đồ, sắp xếp từ hè sang đông, anh tiện tay lật giở, có mấy bộ anh thậm chí đã không còn nhớ rõ nữa.
Anh đóng tủ quần áo lại rồi vào phòng làm việc xem, mọi thứ cũng vẫn y như cũ. Trên bàn đặt một chồng sách liên quan đến tâm lý học chưa được động vào.
Anh bật đèn bàn lên, dựa vào bàn làm việc, thở dài một hơi thật khẽ.
Cái nơi thoáng nhìn thì lạ lẫm, nhưng lại toát ra vô vàn nét thân thuộc này.
Trước đây mỗi khi về nhà anh luôn ngồi im thất thần trong căn phòng riêng này, sẽ không ai đến làm phiền cả.
Lần này cũng thế, từ sau khi anh vào phòng cả bố và mẹ đều không tới tìm nữa.
Anh tìm một bộ đồ ngủ trong tủ quần áo, đi tắm rửa rồi thay ra.
Trời bên ngoài đã tối hẳn nhưng nhìn vẫn rất sáng, các loại đèn đuốc chiếu rọi biến màn đêm ánh lên sắc xám, khác hoàn toàn với bầu trời đêm đen đặc hoặc ngả xanh lam thậm chí có thể thấy cả dải ngân hà ở thị trấn nhỏ.
Anh định chụp một tấm gửi cho Trần Giản xem, đi ra đi vào loanh quanh tám vòng giữa hai căn phòng mới tìm thấy điện thoại trong tủ quần áo, không hiểu sao lại để điện thoại ở đó luôn.
Anh vừa giơ điện thoại lên chụp một tấm thì nghe tiếng gõ cửa phòng, một tiếng.
Là mẹ.
Bố gõ cửa bằng khớp ngón tay, mẹ sẽ búng nhẹ hai ngón tay lên cửa.
“Vào đi.” Anh đáp theo thói quen.
Ngay sau đó liền vội vàng chạy về phía cửa, đây đâu phải Đại Ẩn…
Mẹ mở cửa, thò đầu vào: “Sếp Thiện, nghỉ ngơi chưa?”
“Chưa ạ.” Thiện Vũ cười cười.
“Tâm sự chút nhé?” Mẹ nói.
Thiện Vũ ngẩn người, đây là chuyện trước đây không thường có. Mẹ anh không có thời gian, có lẽ cũng cảm thấy không cần thiết phải “tâm sự” với anh, mà anh cũng không muốn “tâm sự” lắm.
Mấy năm bỏ ngỏ, họ đều đã thay đổi rồi.
“Vâng.” Thiện Vũ gật đầu.
“Rượu hay cà phê?” Mẹ hỏi.
“Rượu.” Thiện Vũ nói.
“Qua đây,” Mẹ nghiêng đầu, “Thử rượu mẹ mới pha xem.”
“Mẹ uống rượu được không?” Thiện Vũ đi theo sau bà về phía quầy bar trong nhà.
“Mẹ chỉ uống một ly thôi.” Mẹ nói.
Thiện Vũ lấy điện thoại ra, gửi tấm ảnh vừa chụp cho Trần Giản rồi nhắn thêm vào tin.
[Phạp thiện khả trần] Tôi nói chuyện với mẹ một lúc, chắc sẽ lâu đấy, cậu đừng chờ.
[Trần ngư lạc nhạn] Ừm.
[Trần ngư lạc nhạn] Trời xấu quá.
Thiện Vũ cười cười, không thể phản bác.
Anh ngồi cạnh quầy bar, đặt điện thoại lên mặt bàn.
Mẹ anh thuần thục chọn rượu trong tủ lạnh, lấy thêm ly đá: “Bên homestay chắc bận rộn lắm hả?”
“Cũng tạm ạ.” Thiện Vũ nhìn theo động tác của bà, “Thường thì tối không nhiều việc lắm, cơ bản khách đều đến vào khoảng giữa trưa tới chiều.”
“Điện thoại cứ kêu mãi, mẹ tưởng bên homestay đang có việc gì.” Mẹ nói.
“Vòng vo quá.” Thiện Vũ nói.
Mẹ anh vừa chậm rãi rót rượu vừa liếc mắt nhìn anh: “Bạn trai à?”
Chuyện này gia đình đã biết từ lâu, nhưng vì anh cũng chưa từng rung động với bất kỳ ai nên đã rất nhiều năm rồi đây mới là lần đầu tiên mẹ nhắc đến chuyện này với anh.
Khoảnh khắc hai chữ “bạn trai” thốt ra từ miệng bà, tim Thiện Vũ đập như trống dồn vì quá đột ngột, không kịp phòng bị, không rõ là do ngượng ngùng, do xấu hổ hay là do có chút hưng phấn.
“Vâng.” Anh đáp.
“Quen ở bên đó à?” Mẹ đẩy một ly rượu đá đến trước mặt anh.
Cái ly được rót từ từ thứ rượu màu cam dần trở nên trong suốt, hơi xoay tròn dưới ánh đèn. Thiện Vũ nhìn rượu, gật đầu: “Vâng, cậu ấy là… quản lý của homestay.”
“Thử đi.” Mẹ nói.
Thiện Vũ cầm ly lên nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt nhẹ xen lẫn chua chua.
“Ngon.” Anh uống thêm một ngụm nữa, nhìn về phía phòng khách: “Bố đâu rồi ạ?”
“Ông ấy đọc sách một lát là ngủ rồi, không cho ông ấy qua đây,” Mẹ vừa uống rượu vừa nói, “Bao nhiêu năm nay chưa nói chuyện tử tế với con lần nào, khó lắm mới có một dịp tâm sự, để ông ấy qua đây lại phá hỏng hết.”
Thiện Vũ cười cười.
“Có ảnh không?” Mẹ hỏi, “Cho mẹ xem được không?”
“Có ạ.” Thiện Vũ lấy điện thoại, mở album ảnh, chọn một tấm ảnh chụp riêng Trần Giản trong số những tấm mà Diêu Dật đã chụp, mở ra đưa đến trước mặt mẹ.
Mẹ anh thuận tay lấy một cặp kính từ hộp đựng đồ bên cạnh ra đeo vào, cúi sát lại xem kỹ.
“Mẹ bị lão thị rồi ạ?” Thiện Vũ hỏi.
“Những lúc thiếu ánh sáng thì hơi hơi, cũng hơn năm mươi tuổi rồi mà.” Mẹ nói, “Thằng bé này đẹp đấy.”
“Vâng.” Thiện Vũ gật đầu.
“Bao nhiêu tuổi rồi?” Mẹ lại hỏi.
“Hai mươi tuổi.” Thiện Vũ nói.
“Ồ,” Mẹ gật đầu, dựa vào ghế, tháo kính xuống, “Trông có vẻ chín chắn, tình cảnh gia đình chắc không được tốt lắm.”
Thiện Vũ nhướng mày: “Ánh mắt sếp Lưu tinh tường quá.”
“Nhìn người thì vẫn biết nhìn.” Mẹ cười nhìn anh, im lặng một chốc mới lại mở lời: “Cảm giác như con tự dưng lớn bổng lên.”
“Con đã lớn rất nhiều năm rồi.” Thiện Vũ nói.