Chương 79

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hiếm khi nào Thiện Vũ lại ngủ dậy sớm như vậy, anh vội vàng cầm điện thoại lên xem giờ, mới chưa đến tám giờ.
Dù ngủ đủ hay chưa, một khi đã tỉnh giấc thì rất khó ngủ lại. Nếu ở Đại Ẩn, anh sẽ thức dậy luôn, rồi ra cửa sổ ngắm nhìn những nhân viên đang dọn dẹp vườn hoa bên dưới, những người quét rác trên con đường nhỏ, và cả những du khách sớm mai ra ngoài dạo chơi.
Thế nhưng lúc này anh đang ở nhà, mở mắt vài giây, anh mới dần nhận ra sự quen thuộc trong căn phòng vốn xa lạ này.
Trần Giản thường thức dậy vào khoảng hơn bảy giờ, nên chắc chắn vẫn chưa liên lạc với anh. Thiện Vũ khẽ cười.
Cậu ấy vốn dĩ là như vậy, dù đã dặn phải gọi anh dậy, nhưng cậu ấy toàn canh đúng lúc anh tự tỉnh giấc, vì sợ gọi sớm quá anh sẽ mất ngủ.
Sau khi đánh răng, rửa mặt, thay quần áo xong, anh rời phòng ngủ đi đến nhà ăn, Thiện Vũ ngửi thấy mùi bữa sáng thơm lừng.
Bố mẹ đã ngồi sẵn ở bàn ăn, có vẻ như đã ăn sáng xong rồi.
“Chào buổi sáng, sếp Thiện.” Mẹ anh ngẩng đầu lên, thấy anh thì chào, “Ngủ ngon không con?”
“Tàm tạm ạ.” Thiện Vũ khẽ cười, “Con ngủ được.”
“Dậy rồi à?” Bố anh quay đầu lại, nhìn chằm chằm nét mặt anh như muốn xác nhận xem anh có nói thật hay không. “Ăn sáng đi, hôm nay có đến bệnh viện với mẹ con không?”
“Có ạ.” Thiện Vũ gật đầu, liếc nhìn vào trong bếp, “Bố mẹ tự làm bữa sáng à?”
“Làm gì có chuyện đó, bố mẹ nào có tài nấu nướng đâu.” Bố anh nói, “Cô giúp việc đến nấu từ sáng sớm đấy, còn làm riêng món con thích nhất nữa, không biết mấy năm nay khẩu vị con có thay đổi không nhỉ?”
“Vẫn thích chứ, khẩu vị đâu dễ thay đổi như vậy được.” Thiện Vũ múc cho mình một bát cháo nóng hổi, cháo thịt băm cùng ít vụn quẩy giòn, ăn kèm với mấy chiếc bánh bao hấp nhỏ.
Vậy là xong một bữa sáng chẳng mấy lành mạnh, toàn tinh bột, đường, dầu mỡ và gần như không có protein.
“Hẹn mấy giờ khám ạ?” Thiện Vũ hỏi mẹ.
“Tám rưỡi đến chín giờ.” Mẹ anh nói.
Thiện Vũ ngồi xuống, cầm lấy một chiếc bánh bao cắn một miếng, rồi xem điện thoại. Khi phát hiện đã là tám giờ mười phút, anh lập tức đứng bật dậy.
“Không vội.” Mẹ anh nói, “Cứ ăn đi.”
Thiện Vũ không nhúc nhích, cứ đứng yên nuốt xong miếng bánh bao rồi mới nói: “Đợi ăn xong mới qua đó thì phải hẹn lại thời gian chứ, trên giấy tờ nhập viện ghi rõ mà.”
“Không sao mà.” Mẹ anh nói, “Cứ đợi trong phòng bệnh là được, con cứ ăn đi.”
Thiện Vũ do dự ngồi xuống trở lại, cúi đầu húp một ngụm cháo.
“Anh chưa đi à?” Mẹ anh nhìn sang bố, “Không phải anh bảo sáng nay có buổi hội thảo sao?”
“Đợi nó ăn xong rồi anh đi.” Bố anh liếc nhìn Thiện Vũ, “Nếu nó muốn ăn thêm gì thì anh đi mua.”
“Anh qua đứng cạnh nó đi.” Mẹ anh nói, “Đưa cho nó khăn lau tay các thứ nữa, rồi lát nữa bảo nó đưa mười tệ tiền boa.”
Bố anh bật cười.
Thiện Vũ cũng bật cười, uống một ngụm nước: “Bố bận thì cứ đi đi, con ăn thế này là đủ rồi.”
“Được rồi, bố qua đó điểm danh một chút.” Bố anh đứng dậy, “Con cứ ăn từ từ.”
Tuy mẹ đã bảo không phải vội nhưng Thiện Vũ vẫn giải quyết bữa sáng một cách nhanh chóng, chiếc bánh bao cuối cùng được nuốt xuống khi anh vừa bước vào thang máy.
Anh mải nghĩ liệu lát nữa lái xe có còn nhớ đường hay không, kết quả là khi xuống đến gara, anh đã thấy trợ lý Tiểu Diệp đứng ngay ngoài cửa.
“Tiểu Diệp lái xe à?” Thiện Vũ hỏi.
Trước đây mẹ anh toàn tự lái xe, giờ xem ra có vẻ oai quá nhỉ.
“Ừ.” Mẹ anh gật đầu, rồi ghé sát tai anh nói nhỏ, “Mấy năm nay mẹ hơi bị lão thị rồi, mà vốn đã loạn thị sẵn, nhất là buổi tối thì lái xe không nhìn rõ đường.”
“Để người khác lái vẫn an toàn hơn.” Thiện Vũ gật đầu.
Bỗng nhiên anh thấy lòng mình chua chát, mọi hình ảnh về mẹ trong anh dường như vẫn dừng lại ở năm, sáu năm về trước. Khi ấy mẹ tựa như một người phụ nữ mạnh mẽ, không bao giờ già đi, luôn dứt khoát, gọn gàng, gan dạ, mạnh mẽ và đầy khí thế.
Giờ đã bắt đầu đau bệnh, bắt đầu sợ hãi, và cả lão thị nữa.
Xe chạy khỏi gara, Thiện Vũ ngồi cùng mẹ ở hàng ghế sau. Anh lấy điện thoại trong túi ra xem, Trần Giản vẫn chưa gọi điện cho anh, cũng chẳng hề nhắn tin.
Tạo phản rồi!
Ngay khi anh định gửi tin nhắn trách móc thì điện thoại anh reo.
Là Trần Giản gọi tới.
Thiện Vũ đợi hai giây rồi mới nghe máy: “Alo?”
“Dậy chưa?” Trần Giản bên kia hỏi.
“Ra ngoài luôn rồi.” Thiện Vũ nói.
“Sớm vậy?” Trần Giản ngạc nhiên, “Đến bệnh viện với mẹ à?”
“Ừ, sáng nay mẹ anh có lịch khám.” Thiện Vũ liếc nhìn mẹ một cái.
“Anh đang ở trong xe à?” Trần Giản chợt hạ giọng.
Thiện Vũ cười: “Ừ.”
“Anh lái xe hả?” Trần Giản hỏi.
“Không.” Thiện Vũ nói.
“Anh để mẹ anh lái xe á?” Trần Giản giật mình, nhưng giọng rất khẽ như sợ sếp Lưu nghe thấy.
“Trợ lý của mẹ anh lái.” Thiện Vũ nói.
“Ồ.” Trần Giản ngừng lại giây lát, “Thế thì anh vẫn không bì được với sếp Lưu rồi, trợ lý của anh mới đặt lịch thi bằng lái xe bài số ba thôi.”
Thiện Vũ không nhịn được cười: “Không sao, chắc sẽ lấy được bằng trước Tết thôi.”
“Nói nhỏ thôi.” Trần Giản nói, “Thế lát nữa đến bệnh viện khi nào rảnh anh gọi lại cho tôi nhé, có việc này cần nói với anh.”
“Nói đi.” Thiện Vũ nói, “Phải nửa tiếng nữa mới đến bệnh viện.”
“Giờ cao điểm buổi sáng, phải hơn bốn mươi phút.” Tiểu Diệp nói khẽ.
“À, phải hơn bốn mươi phút.” Thiện Vũ nói.
“Có hai việc, tôi nói việc ngắn trước nhé.” Trần Giản nói, “Mới tức thì thôi, bên Lương Dã có xô xát, một nhân viên phục vụ cãi nhau với Đại Lý, suýt chút nữa cầm tua vít đâm Đại Lý.”
“Xong các cậu cản lại đúng không?” Thiện Vũ hỏi.
“Ừ.” Trần Giản đáp, “Sao anh biết?”
“Bên bọn họ toàn nhân viên nữ cả, nếu các cậu không qua đó can ngăn thì với thể trạng của Đại Lý, cậu ta đánh thắng được ai chứ,” Thiện Vũ nói, “Bị người ta thọc cho thành vòi hoa sen từ lâu rồi.”
Mẹ ngồi bên cạnh phì cười.
“Nhân viên phục vụ kia không chịu ở lại Lương Dã, muốn sang chỗ chúng ta làm việc.” Trần Giản vẫn thì thào, “Tôi sợ gây thêm ồn ào nên đã cho cậu ta qua đây, giờ xử lý thế nào?”
“Sao lại cãi nhau?” Thiện Vũ hỏi.
“Hai tháng rồi không được nghỉ, hình như lúc nghỉ trong kho hàng còn bị phát hiện ra. Giờ muốn xin nghỉ phép nhưng Đại Lý không cho, thế là nổi khùng lên.” Trần Giản nói, “Tôi thấy ý định của cậu ta… Lỡ như cậu ta muốn ở lại chỗ chúng ta làm thì sao?”
“Cậu thấy sao?” Thiện Vũ lại hỏi.
“Mặc dù bảo là có thể giúp được ai thì nên giúp…” Trần Giản nói, “Có điều bây giờ chỗ chúng ta tạm thời không còn vị trí nào để giúp cả. Thằng Tư, thằng Năm trước định đi học nghề từ tận năm ngoái, mà giờ cả hai đứa nó đều chưa đi…”
“Có trống chỗ cũng không giữ lại được.” Thiện Vũ nói, “Chúng ta không biết rõ gốc gác về người này như Trần Nhị Hổ, giữ lại về sau khả năng sẽ thêm phiền phức đấy.”
“Ừm.” Trần Giản đáp, “Tôi biết rồi.”
“Nói khéo léo một chút, nếu cậu ta muốn đi thì bảo Trần Nhị Hổ lái xe đưa lên thị trấn trên.” Thiện Vũ nói, “Đừng để cậu ta ghi hận… Cần tôi dạy cậu phải nói thế nào không?”
“Nói khéo? Anh dạy tôi á?” Trần Giản nói, “Nghe anh dạy tôi chỉ sợ nói xong cậu ta cầm tua vít đâm tôi luôn.”
Thiện Vũ bật cười thành tiếng.
“Còn một chuyện này nữa, cái này phiền hơn nhiều này.” Giọng Trần Giản bỗng trở nên vô cùng buồn phiền, nghe giọng thôi cũng đủ thấy cậu đang cau mày rồi. “Không biết phải làm sao nữa.”
“Nói đi, việc gì mà còn không thể làm được?” Thiện Vũ nói.
“Chú Đinh vừa mới gọi điện thoại tới bảo lên thành phố tham gia một cuộc họp về du lịch trọng điểm gì đó của Sở Văn hóa và Du lịch thành phố, Đại Ẩn chúng ta phải tham gia.” Trần Giản nói.
“Khi nào?” Thiện Vũ hỏi.
“Thứ hai tuần sau.” Trần Giản nói, “Hai ngày nữa thôi.”
“Ừ, không phải thế thì tốt sao?” Thiện Vũ nói.
“Chuyện này thì là chuyện tốt, nhưng ai đi đây?” Trần Giản hạ thấp giọng kêu lên, “Họp thành phố đấy, toàn mấy đại diện nhà hàng, đại diện homestay, rồi người phụ trách các dự án du lịch các kiểu…”
“Trong thị trấn ngoài chúng ta ra thì còn ai đi nữa?” Thiện Vũ hỏi.
“Nhiều người lắm, từ bé đến lớn cùng lắm tôi cũng mới chỉ tham dự lễ khai giảng, lễ bế giảng thôi,” Trần Giản không nghe Thiện Vũ nói gì, “Chú Đinh còn bảo phải phát biểu, có khi phải phát biểu đấy! Sếp à! Lỡ như phải lên phát biểu thì làm sao bây giờ, lần trước mới họp nhân viên thôi mà tôi đã sắp nổ tung rồi…”
Trần Giản căng thẳng đến mức quên cả kiểm soát tông giọng, âm thanh truyền ra ngoài tai nghe ngày một lớn, khiến sếp Lưu ngồi bên cạnh nghe rõ mồn một, cuối cùng nghiêng đầu phì cười.
“Này.” Thiện Vũ cười ngắt lời Trần Giản, “Tôi đang hỏi cậu, còn những ai đi?”
“À.” Trần Giản sực tỉnh, “Ngoài Đại Ẩn ra thì còn nhà hàng bên sườn núi, có chỗ chèo bè với cả chú Đinh nữa.”
“Vậy lần này Đại Ẩn được coi trọng lắm đấy.” Thiện Vũ nghĩ, “Đừng lo, chỉ riêng thị trấn Hồng Diệp đã có tới bốn đại diện tham gia rồi, kể cả là về du lịch trọng điểm thì cũng sẽ không quá ít người đâu. Dù có tới lượt cậu phát biểu thì cũng chỉ nói đôi ba câu thôi, có gì mà sợ.”
“…Tôi đi thật á?” Trần Giản sửng sốt.
“Cậu hiểu về homestay và thị trấn hơn chú Đinh, trong số các bên tham dự không có ai là dân bản địa thực sự lớn lên ở đây cả.” Thiện Vũ thong thả nói, “Cậu là người có đủ tự tin nhất rồi.”
Trần Giản không đáp, dường như đang suy nghĩ.
“Trong máy tính của tôi có tài liệu gửi cho Lục Vận, cậu xem qua đi.” Thiện Vũ nói, “Nếu thực sự phải lên phát biểu thì nói mấy câu tổng kết nội dung trong đó là được.”
“Lục Vận là ai?” Trần Giản hỏi.
“Trưởng ban Lục, chữ Vân 匀 bên cạnh chữ Điền 田 ấy. (Vận: 畇)” Thiện Vũ nói.
“Là một chữ à?” Trần Giản khua tay viết theo.
“Ừ, nghĩa là chỉnh tề ngay ngắn.” Thiện Vũ nói.
“Đúng là ông chủ, cái này cũng biết.” Trần Giản nói.
“Tôi tra đó.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản khựng lại, mấy giây sau phì cười: “Đm.”
“Còn mấy ngày nữa, cậu cứ chuẩn bị một chút là được rồi.” Thiện Vũ nói, “Nếu để tôi đi thật, đến đoạn phát biểu tôi sẽ chuồn vào nhà vệ sinh ngay.”
“Anh…” Trần Giản hơi ngừng lại rồi thở dài, “Anh sẽ không làm thế đâu, nhưng tôi cũng biết anh không thể đi được, vừa mới về nhà hai ngày đã lại đi thì không hay chút nào đâu.”
“Trần Giản.” Thiện Vũ gọi cậu.
“Đừng có gọi tên tôi.” Trần Giản lo lắng thì thầm, “Mẹ anh nghe thấy lại biết thì tôi chết mất.”
“…Không được biết à?” Thiện Vũ hỏi.
“Không được, ngại lắm, tôi cứ nhớ đến lần trước nghe điện thoại của bác ấy là lại thấy xấu hổ.” Trần Giản nói.
Thiện Vũ cười không đáp.
Một lát sau Trần Giản như sực nhớ ra gì đó, cậu hạ giọng hết mức có thể, gần như chỉ bật hơi thành tiếng: “Bác ấy biết rồi à?”
“Gì?” Thiện Vũ cong môi.
“Thì…” Trần Giản nói được nửa chừng lại ngưng, “Hay sếp thử phát huy siêu năng lực của sếp đi?”
“Ừ, phải.” Thiện Vũ cười, “Biết rồi.”
“Tôi… Đm.” Trần Giản nói, nghe như tiếng đau bụng vậy, “Cứ vậy đi đã, anh đi với mẹ anh đi.”
“Đi xem tài liệu rồi chuẩn bị đi.” Thiện Vũ nói, “Nhớ lấy một số vấn đề trọng tâm của buổi họp, về phải báo cáo lại cho tôi đấy.”
“Biết rồi biết rồi thưa ông chủ.” Trần Giản thì thào nói liến thoắng.
“Làm việc đi.” Thiện Vũ nói.
“Ừ.” Trần Giản đáp, “Tôi cúp đây.”
“Ừ.” Thiện Vũ nói, nhưng không cúp máy.
Bên kia Trần Giản cũng không cúp, mấy giây sau, cậu hỏi: “Anh đang đợi tôi cúp trước à?”
“Không.” Thiện Vũ nói.
“Tôi nhớ anh lắm.” Trần Giản nói bằng giọng hờn dỗi, “Tưởng tượng đến thứ hai phải tự tham gia cuộc họp lại càng nhớ anh hơn.”
“Ừ.” Thiện Vũ nói, “Cúp đi.”
“Con không tham gia cuộc họp đó à?” Đợi Thiện Vũ cúp máy rồi, mẹ anh mới hỏi.
“Không, con vừa mới về mà.” Thiện Vũ nói, “Cậu ấy căng thẳng vậy thôi chứ gặp việc nghiêm túc thì vẫn làm đâu ra đấy cả.”
“Có thời gian thì cứ đi một chuyến, nghe giọng thằng bé cảm giác tóc tai sắp dựng đứng vì sợ rồi đấy.” Mẹ anh nói, “Dù sao cũng còn nhỏ, tầm tuổi Lưu Ngộ thôi đúng không con.”
“Cậu ấy đáng tin hơn Lưu Ngộ nhiều.” Thiện Vũ nói.
“Này.” Mẹ anh nói, “Câu đó không được để Lưu Ngộ nghe thấy đâu.”
“Mẹ không mách lẻo là được.” Thiện Vũ nói.
“Cái đó chưa chắc.” Mẹ anh nói.
Thiện Vũ cười quay đầu nhìn bà.
“Có nói cũng chẳng ảnh hưởng gì được đến nó đâu.” Mẹ anh cười, “Hồi trước mợ con tốn bao nhiêu công sức để ngăn không cho nó suốt ngày bám theo con, cuối cùng cũng chẳng ích gì.”
“Lúc ấy con…” Thiện Vũ khẽ thở dài.
“Lúc ấy con chẳng có gì không tốt cả đâu. Đôi khi mẹ không cho con dắt nó theo kè kè khắp nơi cũng là vì mẹ hơi bực,” Mẹ anh nói, “nên mới bảo mợ con để mắt đến, mà đuổi cũng không đuổi được.”
“Mẹ xem mẹ có ấu trĩ không.” Thiện Vũ cười.
“Cũng đành chịu.” Mẹ anh buông lỏng tay, “Trưởng thành quá nhanh thì sẽ già đi thôi.”
Tiểu Diệp quen đường nên lái qua mấy con đường tắt mà Thiện Vũ không hề biết. Lúc đến bệnh viện còn chưa tới chín giờ, vẫn kịp giờ mẹ anh vào khám bệnh.
Thiện Vũ “đi cùng mẹ” tức là anh thật sự chỉ đi cùng, anh không nắm rõ bệnh viện này chút nào. Gần như toàn bộ là Tiểu Diệp lo hết, công việc của anh chỉ là làm linh vật của mẹ.
Lúc mẹ anh vào khám, Thiện Vũ và Tiểu Diệp ngồi đợi ngoài hành lang.
“Thời gian trước anh không ở trong nước à?” Tiểu Diệp hỏi anh.
“Cũng… không hẳn.” Nếu là người khác, anh sẽ nói thẳng luôn là anh đi tù, nhưng đây là nhân viên công ty mẹ, anh không dám làm càn đến mức đó. “Nhưng đúng là mấy năm rồi không về nhà.”
“Hôm nay tâm trạng sếp Lưu tốt hơn hẳn.” Tiểu Diệp nói, “Có thể thấy rõ luôn đấy, anh có thời gian thì về thăm bà ấy nhiều hơn nhé.”
“…Ừm.” Thiện Vũ gật đầu, “Cô làm trợ lý bao lâu rồi?”
“Hai năm ạ.” Tiểu Diệp cười, “Nhưng em vừa tốt nghiệp đại học là vào công ty luôn, hai năm trước em làm thư ký văn phòng.”
“Giỏi quá.” Thiện Vũ nói.
“Sếp Lưu hướng dẫn em, ban đầu em toàn làm sai cả.” Tiểu Diệp nói, “Bà ấy cũng chỉ dạy em từng chút một thôi.”
Cô dùng từ “cũng”, có lẽ là vì ban nãy trên xe, Tiểu Diệp đã nghe được cuộc gọi giữa anh và Trần Giản.
“Hai mẹ con anh giống nhau quá.” Tiểu Diệp nói.
Thiện Vũ nói: “Dù gì cũng là mẹ con ruột thịt.”
Tiểu Diệp rất bận rộn, ngồi trên băng ghế ngoài hành lang, còn ôm chồng tài liệu gọi điện thoại liên tục.
Thiện Vũ đi đến bên cửa sổ, cũng gọi một cuộc.
Tuy anh muốn để Trần Giản tham gia buổi họp kia, nhưng có một số vấn đề vẫn phải tìm hiểu trước.
“Alo.” Giọng Diêu Dập truyền tới.
“Bận không?” Thiện Vũ nói.
“Không bận.” Diêu Dập nói, “Cậu về rồi à?”
“Mới về chiều qua.” Thiện Vũ nói, “Mai dẫn chồng cậu đi ăn một bữa nhé?”
“Ừ.” Diêu Dập cười, “Tìm tôi có việc gì?”
“Nhạy quá vậy.” Thiện Vũ nói.
“Có bao giờ cậu hẹn đi ăn mà lại hẹn với tôi đâu.” Diêu Dập nói.
“Cậu có quen người làm bên văn hóa du lịch không?” Thiện Vũ hỏi.
“Bình thường, thi thoảng họp tỉnh thì có gặp thôi.” Diêu Dập nói, “Tùy người.”
“Lục Vận, quen không?” Thiện Vũ nói.
“Không quen lắm nhưng có biết, nhân tài cuồng công việc, tiền đồ rộng mở.” Diêu Dập nói, “Phó trưởng phòng phát triển tài nguyên bên đó, sao vậy?”
“Đợt trước anh ta mới qua thăm Đại Ẩn một chuyến.” Thiện Vũ nói.
“Vậy thị trấn các cậu có triển vọng rồi đấy.” Diêu Dập nói, “Năm nay anh ta vừa lên đã đẩy mạnh vào mấy thôn làng cổ, thành công lắm đấy.”
“Vậy buổi họp tuần sau của bọn tôi cũng do anh ta…” Thiện Vũ nói, “Tôi biết rồi.”
“Có cần tôi giúp chào hỏi một tiếng không?” Diêu Dập hỏi.
“Không phải cậu bảo không thân sao?” Thiện Vũ hỏi.
“Chỗ tôi có người thân.” Diêu Dập nói.
“Giữ để sau đi.” Thiện Vũ nói, “Tôi chỉ hỏi qua chuyện cuộc họp thôi, không cần quan hệ rộng đến thế đâu.”
“Ông chủ Thiện để tâm quá.” Diêu Dập cười nói, “Tính làm việc lâu dài ở thị trấn hả?”
“Đang rảnh thì làm.” Thiện Vũ nói.
Mở máy tính của Thiện Vũ lên khiến Trần Giản sửng sốt. Màn hình nền là ảnh chụp chung của hai người trong buổi tiệc nướng BBQ ở vườn hoa hôm đó, tuy lọt vào trong khung hình không chỉ riêng hai người họ mà còn có cả đám nhân viên Đại Ẩn, nhưng Trần Giản vẫn không biết Thiện Vũ đổi từ bao giờ.
Nhưng nếu là người khác chắc không nhìn rõ ngay được đâu.
Vì toàn bộ màn hình nền chất đầy thư mục và tệp tin che kín mặt cả hai người.
Trần Giản cũng không biết phải tìm cái tài liệu hôm đó ở đâu.
Đành phải mở xem từng tệp một.
Xem được vài cái thì cậu dừng lại. Ngoài các công việc thường ngày của Đại Ẩn như tiền lương, lịch làm việc các kiểu, thì còn rất nhiều thứ liên quan đến việc kinh doanh của homestay, còn có thể thấy không ít thông tin, bài báo liên quan đến phát triển du lịch nữa…
Trần Giản dựa vào ghế, lặng lẽ ngây ra một lúc.
Sau đó lấy điện thoại chụp một tấm gửi cho Thiện Vũ.
[Trần ngư lạc nhạn] Ở trong cái nào vậy?
Thiện Vũ trả lời rất nhanh chóng, vẫn là bức ảnh vừa gửi đó, trên đó có vẽ một mũi tên và dòng chữ viết tay “bấm vào đây”.
Trần Giản nhớ lại cái “bổ vào đây này” lần trước, tự dưng ngồi một mình một chỗ mà cười vu vơ đến nửa ngày.