Chương 82

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phía bên kia Lục Vận vẫn đang phát biểu, lúc này đại khái đang nói về việc phát triển khu vực quanh thị trấn Hồng Diệp thành một điểm du lịch tổng thể. Trần Giản nghe rõ từng chữ một nhưng cậu vừa nghe xong câu trước đã quên ngay. Đến khi câu sau lọt vào tai thì tay cậu đã không kịp ghi chép nữa...
Thiện Vũ ngồi trên ghế phía sau cậu. Rõ ràng anh ấy nói không đến được, còn giúp cậu chuẩn bị đầy đủ cho cuộc họp, vậy mà giờ lại ngồi ngay sau lưng cậu.
Trần Giản quay lại nhìn anh một cái.
Thiện Vũ hơi hất cằm, ra hiệu cậu chú ý nghe Lục Vận nói.
Trần Giản đành ngồi yên, vừa nghe vừa ghi chép một cách vô thức một lúc, cuối cùng vẫn đặt bút xuống, lấy điện thoại nhắn tin cho Thiện Vũ.
[Trần ngư lạc nhạn] Sao anh lại đến đây?
Điện thoại của Thiện Vũ phía sau không báo tin nhưng Trần Giản vẫn nghe thấy tiếng anh cựa quậy, đang lục tìm điện thoại trong túi áo.
Trần Giản giật mình, vội vàng tắt chuông điện thoại của mình.
[Phạp thiện khả trần] Tàu cao tốc, xuống tàu cái là đến đây luôn.
[Trần ngư lạc nhạn] Tôi tưởng anh lái xe chứ.
[Phạp thiện khả trần] Lái xe mất hơn bốn tiếng, tàu cao tốc chỉ hơn hai tiếng.
[Trần ngư lạc nhạn] Hơn sáu giờ sáng anh đã dậy.
[Phạp thiện khả trần] 6 rưỡi rời giường 7 giờ ra cửa 8 giờ lên tàu 10 rưỡi về tới sau đó đến đây.
Chưa kịp để Trần Giản đọc hết tin nhắn, Thiện Vũ đã gửi thêm một cái khác.
[Phạp thiện khả trần] Nghe nghiêm túc nào, đừng chơi điện thoại.
Trần Giản cúi đầu cười, đặt điện thoại xuống bàn.
Lúc cậu định lấy bút mới phát hiện ra bút và sổ trước mặt mình đã được Tôn Na Na lấy đi từ lúc nào. Cô đang cầm bút ghi chép nhanh chóng trên cuốn sổ.
Chữ viết trái ngược hoàn toàn với chữ cậu phía trên.
“Na Na.” Trần Giản thì thầm, “Để tôi.”
“Cứ nói chuyện đi.” Tôn Na Na không ngừng tay, nói rất khẽ, “Cái tên này đúng là đến để làm phiền người khác mà.”
“…Nói xong rồi ạ.” Trần Giản nói.
Tôn Na Na ghi xong câu đang viết dở rồi đặt trả sổ và bút lại trước mặt cậu.
Trần Giản nhanh chóng nhận lấy rồi tiếp tục ghi chép.
Cậu ngại nghĩ xa xôi, nhưng nếu nói câu Tôn Na Na vừa nói không có ý gì khác thì đến kẻ ngốc cũng không tin.
Giờ phút này tâm trạng Trần Giản có phần phức tạp, vừa phấn khích, vừa bối rối, vừa vui mừng, vừa ngượng ngùng, vừa viết lung tung lên sổ, vừa ngại ngùng...
Cũng may buổi họp thực sự đúng như những gì Lục Vận nói từ đầu, không dài dòng, đi thẳng vào trọng tâm. Hơn nữa, có lẽ vì xét đến việc những người ở đây đa phần trông không giống những người cấp cao thường xuyên họp hành nên cũng không yêu cầu mọi người phải phát biểu.
“Một lần nữa cảm ơn mọi người đã phối hợp với công tác của chúng tôi. Chúng tôi muốn phát triển thành một điểm du lịch tổng hợp có sức cạnh tranh mạnh mẽ hơn nữa.” Lục Vận nhìn một lượt mọi người trong buổi họp, “Tiếp tục làm phong phú thêm các loại hình du lịch địa phương trên cơ sở bảo tồn tốt tài nguyên, để du khách không chỉ đến xem mà còn có thể trải nghiệm, tham gia và lưu lại lâu hơn…”
Tiếng vỗ tay vang lên trong phòng họp, Trần Giản đặt bút, vỗ tay theo mọi người.
Buổi họp kết thúc tốt đẹp mà cậu không cần phải phát biểu, lại còn có Thiện Vũ đến, tất cả khiến cậu vô cùng nhẹ nhõm và vui vẻ.
Lục Vận tâm lý hơn hẳn các thầy cô ngày xưa cứ dạy quá giờ liên tục. Buổi họp kết thúc vào đúng giờ ăn cơm.
“Đi ăn cơm căng tin không? Hay ra ngoài ăn hàng?” Trần Giản kiểm tra lại phần ghi âm trong điện thoại, đã lưu, sau đó tiện tay nhét vội bút và sổ vào túi áo rồi đứng dậy nhìn Thiện Vũ ngồi phía sau.
“Ăn căng tin.” Thiện Vũ cười.
“Biết trước cậu đến được thì tôi đã không tới rồi.” Tôn Na Na đứng dậy sửa sang lại quần áo.
“Cứ coi như nửa ngày nghỉ phép đi.” Thiện Vũ đứng dậy, vừa ra khỏi phòng họp vừa trò chuyện vài câu với chú Đinh.
“Nhìn mấy người kia kìa.” Tôn Na Na hơi nghiêng đầu về phía Lục Vận.
Trần Giản quay đầu qua xem, thấy Lục Vận đang bị mấy người tham dự họp vây quanh trước cửa phòng để nói chuyện gì đó.
“Chúng ta có cần…” Trần Giản ngừng lại.
Tuy không biết vừa họp xong đã lại vây quanh lãnh đạo thì có thể nói được gì, nhưng mọi người đã xúm lại thì chẳng phải bọn họ cũng nên đến nhập hội sao?
Cứ nói đại cái gì đó.
Trưởng ban Lục, hôm nay đã dắt chó đi dạo chưa?
“Không cần đâu.” Thiện Vũ nói xong với chú Đinh thì quay đầu lại, “Làm lỡ giờ cơm của người khác là tội đáng chết lắm. Giờ anh ta cũng chẳng nghe lọt tai lời nào của mọi người đâu, dù có việc quan trọng cũng chẳng ai chọn thời điểm này để nói.”
“Để cho người ta quen mặt thôi, chúng ta thì không cần.” Tôn Na Na đảo mắt, nhìn hai người họ, “Hai gương mặt đại diện của Đại Ẩn này thì một khi đã gặp là không thể nào quên được.”
Trần Giản cười.
“Cái đó cũng đúng.” Thiện Vũ nói.
Còn dám nhận nữa chứ?
Đúng là không khiêm tốn chút nào!
Căng tin đã dành riêng vài bàn cho những người đến dự họp.
Mọi người ở thị trấn Hồng Diệp đi lấy cơm rồi ngồi chung với nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.
“Nghe danh ông chủ Đại Ẩn giỏi giang đã lâu,” chị Từ nói, “mà mãi chưa có cơ hội gặp mặt, hôm nay mới biết anh còn trẻ như vậy.”
“Thật ra trước đây chúng tôi đã đến Bán Sơn ăn rồi.” Thiện Vũ cười.
“Vậy sao?” Chị Từ có vẻ ngạc nhiên, “Lúc nào thế?”
“Hôm Quốc khánh,” Thiện Vũ nói, “đi cùng với bạn.”
“Lần sau có ghé qua với bạn nữa thì báo tôi một tiếng nhé,” chị Từ nói.
“Ừm, chắc chắn rồi.” Thiện Vũ gật đầu.
“Dạo này chúng tôi đang thử nghiệm món mới, mọi người rảnh thì có thể tới đóng góp ý kiến. Sau này chúng ta hợp tác nhiều hơn.” Chị Từ cười nói.
“Vậy thì phải đến nếm thử thôi.” Anh Dương vừa ăn vừa nói, song rất chân thành nói thêm, “Ý kiến thì không chắc có thể đề xuất được, tôi là người khá dễ tính, món gì cũng ăn được hết…”
“Không sao hết.” Chị Từ nói, “Đều là cơm nhà thôi mà.”
Những người ở đây đều thuộc các hộ mà Lục Vận đã đến khảo sát. Không biết có phải đã được chọn lọc kỹ không nhưng anh Dương, chị Từ đều rất chân chất, nói chuyện không quanh co lòng vòng như đám người Hạ Lương.
Thiện Vũ rất kiệm lời, dù sao cũng là “ăn không nói có”, anh Dương cũng không nói chuyện nhiều, nhưng Tôn Na Na, chị Từ và chú Đinh thì tán gẫu khá rôm rả.
Trần Giản thỉnh thoảng phụ họa vài câu. Bữa hôm nay cậu thật sự nuốt không trôi, cảm giác như hai cái bánh bao to đùng vẫn còn nằm chình ình trong bụng, trong khi Thiện Vũ ăn hết một khay xong còn đi lấy thêm thức ăn.
“Anh chưa ăn sáng đúng không?” Trần Giản thì thầm hỏi.
“Ừm.” Thiện Vũ đáp.
“Không phải hạng ghế thương gia của các anh có đồ ăn sao?” Trần Giản hỏi.
Thiện Vũ cười: “Không đặt trước nên chỉ mua được vé toa hạng hai thôi.”
Trần Giản thoáng khựng lại: “Vậy mệt lắm hả?”
“Cũng không đến nỗi, tuy tôi cũng thích hưởng thụ,” Thiện Vũ nói nhỏ, “nhưng không đến mức chỉ ngồi toa hạng hai hai tiếng rưỡi thôi đã mệt đâu.”
Trần Giản cười.
Ăn xong bữa trưa ở căng tin, quy trình buổi họp hôm nay coi như đã hoàn tất. Mọi người chào tạm biệt nhau ở bãi đỗ xe, chú Đinh đi nhờ xe anh Dương về thị trấn.
Sau khi mọi người đã đi hết, ba người Đại Ẩn cũng cùng nhau lên xe.
“Ông chủ Thiện, cậu sắp xếp lịch trình thế nào vậy?” Tôn Na Na hỏi.
“Anh vẫn phải về nhà chứ?” Trần Giản cũng hỏi.
Thiện Vũ không mang theo hành lý nào ngoài chiếc điện thoại, cũng không lái chiếc Mercedes-Benz mà anh đã “trấn lột” từ chỗ sếp Lưu về...
“Ừm.” Thiện Vũ dựa vào sau ghế, “Tôi đi chuyến ba rưỡi chiều về, tối nay còn phải đi ăn cơm với nhà bác cả, bác hai nữa.”
“Anh đúng là…” Trần Giản nói được một nửa thì ngừng lại, vì Tôn Na Na đang ngồi bên cạnh, cậu cũng không biết nên nói thế nào cho phải.
“Hôm nay cũng không có việc gì làm nên muốn tới đây xem sao.” Thiện Vũ vẫn rất hiểu cậu muốn nói gì, “Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Đại Ẩn tham gia một cuộc họp cấp cao như thế này mà.”
“Thế hai người xuống xe nhé?” Tôn Na Na nói.
“Hả?” Thiện Vũ nhìn cô.
“Tôi định qua khu phố thương mại bên kia dạo một chút, tiện thể mua đồ cho mọi người luôn,” Tôn Na Na nói, “tôi cần dùng xe.”
“…Thế chúng tôi thì sao?” Thiện Vũ hỏi.
“Thì hai người tự đi dạo đâu đó đi.” Tôn Na Na bắt đầu thắt dây an toàn, “Tự đi bộ nhé.”
“Vậy chúng ta…” Thiện Vũ quay đầu nhìn Trần Giản.
“Hai người xuống xe.” Tôn Na Na bổ sung câu giúp anh.
“Rồi rồi rồi rồi rồi rồi...” Thiện Vũ vừa nói vừa mở cửa xuống xe.
Trần Giản cũng xuống xe theo anh.
Sau đó Tôn Na Na lái xe rời đi.
Thậm chí Tôn Na Na còn không thèm chở hai người họ từ bãi đỗ xe ra đến cổng chính của Cục Văn hóa và Du lịch, cả hai phải tự đi bộ từ bãi đỗ xe ra ngoài.
“Tôi cảm giác Na Na…” Trần Giản vừa đi vừa liếc nhìn Thiện Vũ.
“Ừ.” Thiện Vũ đáp.
“Ừ gì?” Trần Giản hỏi.
“Cậu cảm giác hình như Na Na đã biết chuyện gì đó.” Thiện Vũ nói, “Ừ, hẳn là cô ấy đã biết rồi.”
“…Đm.” Trần Giản kéo khóa áo lên tận cổ, bỗng hơi đỏ mặt.
“Cô ấy và Bạn Bạn đều biết.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản im lặng, hồi lâu sau mới thở dài: “Rõ ràng đến vậy sao?”
“Hết sức rõ ràng.” Thiện Vũ cười.
“Liệu hai cô ấy có cảm thấy…” Trần Giản nhíu mày.
“Họ cảm thấy thế nào cậu không cảm nhận được sao?” Thiện Vũ nói.
Trần Giản nghĩ, mọi thứ đều bình thường.
Cậu cười cười.
Giữa trưa, xung quanh rất mực tĩnh lặng, thỉnh thoảng mới có người đi qua. Sự yên tĩnh nơi cơ quan chính phủ này không giống những chỗ khác, hơi quá nghiêm túc.
Trần Giản lẳng lặng cúi đầu đi ra khỏi cổng chính cùng Thiện Vũ. Nhìn xe cộ trên đường, nhìn dòng người qua lại trên lối đi bộ, âm thanh ồn ào dần dần lấp đầy tai cậu. Lúc này, cậu mới đột nhiên quay sang nhìn chằm chằm Thiện Vũ.
“Gì vậy?” Thiện Vũ cũng nhìn cậu.
“Đm.” Trần Giản không nén được nụ cười, “Anh đến đây thật này!”
“Cậu vừa mới phát hiện ra tôi đến à?” Thiện Vũ nói, “Đã ăn xong một bữa rồi đó, quản lý Trần.”
Trần Giản cười nhìn xung quanh. Chếch phía đối diện là một con đường nhỏ thoạt trông có vẻ vắng người, cậu chỉ vào đó: “Chúng ta đi hướng kia đi.”
“Ừm.” Thiện Vũ đáp.
Trần Giản lại im lặng, nhanh chân bước đến phía đó rồi vội vàng rẽ vào con đường nhỏ. Đây là đường một chiều rất ít xe, có thể thấy lác đác vài quán trọ nhỏ ven đường.
Trần Giản dừng bước, quay đầu ôm chầm lấy Thiện Vũ.
“Ối.” Thiện Vũ cũng đưa tay ôm lấy cậu, “Làm tôi giật cả mình.”
“Tôi mới là người bị giật mình vì anh nè.” Trần Giản ra sức siết chặt vòng tay, dù xung quanh không có người qua lại nhưng dù gì cũng đang đứng giữa đường, cậu không đủ can đảm để vùi mặt vào cổ Thiện Vũ, chỉ đành cố gắng khiến cái ôm này trông giống như vừa gặp lại một người bạn cũ hết mức có thể.
“Giật mình ư?” Thiện Vũ cười, giọng nói sát bên tai cậu, “Không mừng sao?”
“Có chứ, rất mừng.” Trần Giản lại siết chặt vòng tay một lần nữa, tay cậu nắm lấy vai áo Thiện Vũ, chặt đến mức ngón tay run run, “Thật sự không đời nào tôi ngờ tới, anh đúng là… quá điên rồ.”
Thiện Vũ không đáp, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu.
Trần Giản thoáng thấy có người đi tới từ đằng xa, nhưng cậu không nhúc nhích, chỉ nhắm nghiền hai mắt.
Lâu ngày gặp lại mà, ôm nhiều một chút cũng là chuyện hết sức bình thường thôi.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân người qua đường lướt qua rồi xa dần, cậu mới mở mắt, buông Thiện Vũ ra.
Phần vai áo khoác lông vũ của Thiện Vũ đã bị cậu nắm đến nhăn nhúm.
“Xin lỗi.” Trần Giản đưa tay vuốt vuốt, chẳng ích gì, “Áo anh chẳng chống nhăn gì.”
“Chất liệu nào chống được kiểu nắm như cậu, chưa bị cậu kéo rách lỗ chỗ đã là tốt lắm rồi.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản cười, đút tay vào trong túi, cùng anh chậm rãi đi về phía trước.
Ba rưỡi Thiện Vũ lên tàu quay về, vậy thì muộn nhất là 2h40 phải xuất phát. Bây giờ là hơn 1h10, bọn họ có thể ở cùng nhau khoảng một tiếng nữa.
“Anh lạnh không?” Trần Giản hỏi, “Đi bộ một chút hay tìm chỗ nào ngồi không?”
“Tùy cậu.” Thiện Vũ nói.
“Tôi muốn đi bộ,” Trần Giản nói, “Đi dạo phơi nắng.”
“Đằng kia có một công viên công cộng.” Thiện Vũ nói, “Lúc bắt xe đến đây tôi có nhìn thấy, qua đó đi.”
“Ừm.” Trần Giản gật đầu.
Lúc đi ngang qua một tiệm cà phê, Thiện Vũ mua hai ly cà phê Mocha.
“Uống thử cà phê bên ngoài Đại Ẩn xem.” Thiện Vũ đưa ly cà phê cho cậu.
“Có vẻ…” Trần Giản uống một ngụm, nói nhỏ, “ngon hơn của Đại Ẩn sao?”
“Ừ.” Thiện Vũ nở nụ cười, “Đây là barista chuyên nghiệp, hạt cà phê xịn, máy móc cũng đắt hơn nhiều mà.”
Trần Giản lại uống thêm ngụm nữa, một lát sau mới lại hỏi: “Anh có nhớ tôi không?”
“Không nhớ thì tôi tốn công tốn sức chạy qua đây một chuyến làm gì?” Thiện Vũ nói, “Đương nhiên là nhớ rồi.”
“Không phải anh vừa bảo rằng vì đây là lần đầu tiên Đại Ẩn tham gia cuộc họp như thế này sao?” Trần Giản nói.
“Thì cũng phải có một lý do đối ngoại chứ.” Thiện Vũ nói, “Chẳng lẽ tôi lại nói thẳng trước mặt Na Na là tôi nhớ cậu nên mới mượn cơ hội này về gặp mặt?”
“Đm.” Trần Giản cười.
Công viên công cộng này có không ít người đi tản bộ. Hôm nay nắng đẹp, nhiều người làm việc gần đó ăn trưa xong thì ra ngồi ghế phơi nắng nghỉ ngơi.
Trần Giản chưa từng có trải nghiệm như thế này. Cậu chậm rãi bước trong công viên nhỏ, nghe tiếng nói chuyện phiếm và tiếng cười đùa thỉnh thoảng vọng đến bên cạnh, ngắm nhìn người qua đường nhàn nhã dưới ánh nắng.
Vào mùa này, công viên không còn sắc xanh cây lá, cảnh vật có phần tiêu điều. Thế nhưng mỗi khi cánh tay đung đưa chạm phải Thiện Vũ, trong mắt cậu lại đong đầy hơi ấm.
“Bố mẹ anh có biết hôm nay anh đến đây không?” Trần Giản hỏi.
“Biết.” Thiện Vũ nói, “Hôm qua tôi bảo với mẹ là hôm nay phải qua đây họp.”
“Vậy bác ấy…” Trần Giản thoáng ngừng lại, “liệu có thấy tôi vô dụng quá không?”
“Cậu mới hai mươi tuổi thôi.” Thiện Vũ nói, “Theo lẽ thường thì cậu đáng lẽ đang đi học đại học, ngu ngốc như Lưu Ngộ ấy, cậu định phải hữu dụng đến mức nào?”
“Anh mới ngu ngốc.” Trần Giản nói.
“Năng lực của cậu đã vượt qua 99.99999%...” Thiện Vũ đọc một tràng số chín thật dài, “bạn đồng trang lứa. Mẹ tôi là tư bản bóc lột thâm niên, đương nhiên sẽ nhìn ra thôi.”
Trần Giản cười không đáp.
“Chắc là Tết này họ sẽ đến thị trấn đấy, khoảng sau mùng hai,” Thiện Vũ nói.
Nụ cười của Trần Giản lập tức đóng băng trên gương mặt. Rất lâu sau, cậu mới đè thấp giọng bật thốt: “Cái gì cơ?”
“Tôi không ăn Tết ở nhà,” Thiện Vũ nói, “nên là…”
“Thế thì anh ăn Tết ở nhà đi!” Trần Giản nói.
Thiện Vũ “Suỵt” một tiếng, nhìn cậu.
Trần Giản cũng nhìn anh.
“Cậu nói thế đấy nhé.” Thiện Vũ nói.
“Tôi đâu có.” Trần Giản giật mình, nói dối trắng trợn phủi sạch những lời mình vừa thốt ra chỉ một giây trước, “Tôi chả nói gì.”
Thiện Vũ nhìn cậu, vừa đi về phía trước vừa hơi nghiêng đầu cười.
“Đến thật à?” Trần Giản bắt kịp anh, “Hay anh trêu tôi đó?”
“Không có trêu, lấy chuyện này ra trêu tôi sợ cậu chết ngất mất.” Thiện Vũ nói, “Giờ vẫn chưa chốt hẳn, nhưng đã đề xuất rồi thì cơ bản sẽ là như thế. Nếu cậu cảm thấy…”
“Tôi không sao cả.” Trần Giản vội nói ngay, “Chỉ là… chưa chuẩn bị tâm lý thôi.”
Thiện Vũ quay đầu nhìn cậu.
“Giờ thì đã chuẩn bị xong rồi.” Trần Giản nói.
“Ngoài bố mẹ tôi,” Thiện Vũ nói, “khả năng còn cả nhà Lưu Ngộ nữa.”
“…Anh đợi tôi chuẩn bị thêm chút nữa.” Trần Giản nói.
Ngồi trên băng ghế dài ven đường uống hết ly cà phê, Trần Giản mới thở dài: “Tôi dễ bị căng thẳng thật đấy.”
“Trẻ con ai cũng thế mà.” Thiện Vũ nói.
“Nhưng tôi nghĩ nếu cả nhà Lưu Ngộ cũng tới,” Trần Giản bóp bóp cái ly, “Có khi tôi sẽ đỡ áp lực hơn một chút ấy chứ.”
“Tôi còn đang định ngăn không cho Lưu Ngộ đến ấy mà.” Thiện Vũ nói.
“Không ngăn được chứ gì.” Trần Giản nói, “Cậu ta ngoài mặt có thể đồng ý sẽ không tới, sau đó lại cho anh một “bất ngờ”.”
Thiện Vũ cười cười: “Haiz.”
“Bố tôi sẽ ở lại nhà nghỉ hai ngày 30 và mùng một.” Trần Giản nói, “Tôi gọi ông ấy qua ăn Tết cùng, tiện thể phụ trách cơm nước luôn.”
“Ừ.” Thiện Vũ bình tĩnh đáp.
Nhưng hai giây sau, anh đang ngồi dựa vào băng ghế bỗng nhiên bật thẳng dậy: “Khoan đã, bố cậu phụ trách cơm nước nghĩa là sao?”
“Tết này chị Triệu không ở lại nhà nghỉ, mùng ba mới quay lại.” Trần Giản nói, “Không có ai nấu cơm, thị trấn ngày Tết cũng phải từ mùng hai mới bắt đầu giao hàng lại.”
“Như thế… không phù hợp lắm đâu?” Thiện Vũ nói.
“Trả tiền là hợp lý hết.” Trần Giản nói, “Nghe tôi đi.”
“…Cậu chắc chưa?” Thiện Vũ hỏi.
“Chưa từng gặp chuyện như thế bao giờ đúng không,” Trần Giản nhìn anh, không hiểu sao hơi đắc ý, “ông chủ Thiện?”
“Chưa.” Thiện Vũ nói.
“Chưa trải đủ sự đời rồi.” Trần Giản nói.
“Ừm.” Thiện Vũ gật đầu.
Trần Giản nở nụ cười, dựa vào ghế ngửa đầu nhắm mắt phơi nắng.
Một lát sau mới lại nói: “Nhưng mà… Tạm thời tôi chưa định nói với bố về chuyện của chúng ta…”
“Ừm.” Thiện Vũ lên tiếng, “Không sao, nói hay không đều được.”
“Nhưng bố mẹ anh đều biết rồi.” Trần Giản quay đầu nhìn anh, “Bố tôi lại chưa biết, liệu anh có…”
“Cả đời này không nói cũng không sao cả.” Thiện Vũ nói, “Tôi chỉ cần thái độ của cậu thôi, còn người khác có biết hay không, có đồng ý hay không, tôi không quan tâm.”