Món Quà Khiến Anh Rơi Lệ

Thu Hanh - Vu Triết

Món Quà Khiến Anh Rơi Lệ

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước mắt là gương mặt Thiện Vũ ẩn trong ánh nắng lờ mờ, những đường nét trên gương mặt anh được phủ một lớp vàng óng ả, dưới làn da là những mạch máu đang đập theo nhịp tim.
Không biết là do điều hòa bật quá mạnh hay ánh nắng ban trưa quá ấm, Trần Giản cảm thấy lồng ngực mình như thắt lại. Mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn, đến cả tiếng thở dốc nặng nề của chính mình cũng nghe rõ mồn một.
Thiện Vũ hẳn cũng không khác gì, hơi thở nóng rẫy phả vào tai cậu, hòa quyện như làn gió lướt qua ánh nắng ngoài cửa sổ, khiến cậu nhất thời không phân biệt được đó là tiếng của ai, chỉ cảm nhận được sự nhấp nhô phập phồng theo từng ngón tay vuốt ve trên cơ thể...
Khi chiếc xe thứ ba cuốn theo cát bụi phóng qua bên cạnh, tiếng thở dốc gần như lấp đầy khoang xe mới dần dần lắng xuống, ánh nắng cũng dần trở nên rõ ràng hơn, một cành cây khô nho nhỏ xoay tròn bay qua cửa sổ xe rồi nhẹ nhàng rơi xuống trước mũi xe.
Trần Giản nhắm mắt lại, khẽ khàng thở ra một hơi thật dài.
Thiện Vũ vươn tay mở hộc đựng đồ, lấy tập khăn giấy ướt rút mấy tờ cho cậu, sau đó nghiêng người quay trở lại ghế lái.
“Cậu còn tâm trí đếm xe nữa sao?” Thiện Vũ cười, đưa tay ấn nút trên cửa sổ xe.
“Ừm.” Lưng ghế từ từ dựng thẳng, Trần Giản chỉnh trang lại trang phục, tựa lưng vào ghế và quay đầu nhìn ngó xung quanh, “Cái ghế này dựng thẳng lên kiểu gì?”
“Làm sao, cậu còn đếm số xe nữa sao?” Thiện Vũ cười, đưa tay ấn nút trên cửa sổ xe.
“Ừm.” Lưng ghế từ từ dựng thẳng, Trần Giản kéo cạp quần, “Tôi bị lo mà, so về tố chất tâm lý ai bì được với anh… May mà không xe nào bóp còi, không chắc tôi…”
“Cậu làm sao,” Thiện Vũ cười, “Chẳng lẽ còn có thể dọa cậu sợ đến mức sinh bệnh thầm kín?”
Trần Giản liếc anh, nghĩ gì đó rồi cười.
“Về chưa?” Thiện Vũ đưa túi rác cho cậu.
“Ừ.” Trần Giản gật đầu, bỏ giấy trong tay vào rồi buộc gọn túi đựng rác đặt dưới chân, chẳng nỡ nhìn, “Lúc gần trưa Tam Bính đưa sếp Hà bên công ty du lịch qua thôn cũ, giữa trưa sếp Hà bảo muốn ăn tạm cái gì đó trong thôn, chắc sắp quay lại rồi.”
“Không ngờ cậu lại không đích thân đi đấy.” Thiện Vũ thắt chặt dây an toàn, rồi lái xe đi.
“Tôi muốn ra đây đón anh mà.” Trần Giản nói, “Tam Bính rất am hiểu thôn cũ, cậu ấy cũng lớn lên ở đây mà… Anh ăn gì chưa?”
“Chưa.” Thiện Vũ nói, “Trưa nay các cậu ăn có đồ thừa gì không?”
“Nói gì vậy, ông chủ mới về mà phải ăn đồ thừa à.” Trần Giản nói, “Phố số hai mới mở một nhà hàng Tây, đi ăn thử không?”
“Cậu mời à?” Thiện Vũ hỏi.
“Ừ.” Trần Giản gật đầu, “Cứ ăn thoải mái đi, tháng này sếp sắp phát lương rồi, tôi đang rủng rỉnh tiền đây.”
Xe dừng lại ven đường phố số hai.
Thiện Vũ xuống xe, nhìn “nhà hàng Tây” mới mở trước mặt.
“Burger King.” Anh nhìn Trần Giản.
“Ừ.” Trần Giản nói, “Nó không phải đồ Trung Quốc thì là gì?”
“…Đúng đúng đúng, không phải đồ Trung Quốc thì đương nhiên là đồ Tây rồi.” Thiện Vũ nói.
“Đúng vậy.” Trần Giản vẫy tay, “Đi nào.”
“Cậu đang trêu tôi đấy à,” Thiện Vũ theo sau cậu đi vào trong quán, “Hay chỉ đơn giản là keo kiệt vậy?”
“Đúng là keo kiệt đấy.” Trần Giản nói, “Dù sao cũng khá rẻ, hồi xưa lúc đi học trên thành phố khi nào thèm tôi lại tới đây ăn.”
Thiện Vũ không nói gì, khá rẻ, nhưng thèm mới ăn.
Điều đó chứng tỏ bình thường cậu ấy còn ăn những món rẻ hơn nhiều, Thiện Vũ nhớ lại món bánh xào hồi trước Trần Giản dẫn anh đi ăn, món đó đúng là rẻ thật, lại còn no bụng.
Trần Giản ăn trưa rồi nên chỉ gọi cho Thiện Vũ hai cái hamburger và một phần bánh khoai mỡ, thêm một ly Coca nữa.
Thiện Vũ nhìn khay thức ăn: “Sao cậu bảo cậu ăn rồi?”
“Thì gọi cho anh đó.” Trần Giản nói.
“Ngay cả hồi mới ra tù tôi cũng không ăn nhiều như vậy đâu…” Thiện Vũ nói.
“Ăn không hết thì cho tôi.” Trần Giản cười, “Tôi thích gọi đồ ăn dư ra một chút, nhìn mới thấy thỏa mãn, cảm giác yên tâm hơn.”
Thiện Vũ không nói gì, chỉ nhìn cậu, vươn tay định vuốt ve má cậu.
Tay anh vừa mới nhấc lên đã bị Trần Giản ấn xuống bàn: “Ông chủ, anh nhìn xung quanh một lượt đi đã…”
Thiện Vũ quay đầu nhìn một lượt, tuy không phải giờ cơm nhưng vì mới khai trương nên trong quán rất đông người.
“Ngoại trừ du khách, hơn nửa số người ở đây quen biết anh.” Trần Giản nói, “Và mọi người đều quen biết tôi.”
Thiện Vũ không nhịn được cười: “Thế ra tôi đang yêu một người nổi tiếng à?”
“Ừ.” Trần Giản gật đầu, “Anh giữ gìn hình tượng ông chủ công nghệ cao lạnh lùng, vô tình của mình đi chứ.”
Thiện Vũ cười mở một cái hamburger ra, cắn một miếng.
“Hôm qua Đậu Đỏ nói chuyện với mấy đứa bạn, bảo rằng anh chủ nhà nghỉ không còn què chân nữa rồi.” Trần Giản nhìn anh, thì thào nói chuyện, “Con bé ấy còn bảo, là vì chân anh có gắn một con robot.”
“Bảo với Đậu Đỏ tôi chính là robot.” Thiện Vũ nuốt miếng hamburger xuống, uống một ngụm Coca.
“Đậu Đỏ còn lâu mới tin, trước mặt con bé anh chẳng có chút bí ẩn nào cả.” Trần Giản nói, “Con bé ấy quá thông minh.”
“Giờ con bé vẫn chưa đi mẫu giáo à?” Thiện Vũ hỏi.
“Ở thôn mới có một trường mẫu giáo.” Trần Giản nói, “Con bé học ở đó, nhưng thi thoảng nó lại mè nheo không chịu đi, ông bà cũng đành chịu, cho ở nhà…”
“Có định lên thành phố học không?” Thiện Vũ hỏi.
“Chưa chắc nữa, thủ tục rườm rà lắm.” Trần Giản nói, “Bố con bé nghĩ con gái thì học ở đây thôi cũng được, ông bà cũng không thể nói gì hơn.”
“Tiếc thật.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản không đáp, chỉ khẽ thở dài một tiếng.
Cả khay thức ăn, Thiện Vũ chỉ ăn một cái hamburger và một cái bánh khoai mỡ, còn lại thì gói mang về.
“Đem về cho thằng Tư thằng Năm ăn.” Trần Giản nói, “Hai đứa nó đúng là như ma đói đầu thai.”
“…Cậu lấy đâu ra tự tin mà nói chúng nó, cậu thậm chí còn chưa đầu thai mà đã.” Thiện Vũ nói, “Đúng là ma đói thứ thiệt.”
“Ngày nào tôi cũng chạy tới chạy lui, tiêu hao nhiều năng lượng mà.” Trần Giản nói.
“Thế sao nãy không ăn gì đi.” Thiện Vũ nói, “Vừa rồi đi một chuyến cũng tiêu hao nhiều năng lượng mà.”
Trần Giản đột nhiên quay đầu nhìn anh.
“Làm sao, người nổi tiếng?” Thiện Vũ nhìn cậu, cong môi cười: “Ngôn ngữ bí ẩn cỡ đó chắc người ta không giải mã được đâu nhỉ?”
Trần Giản chậc lưỡi, quay người bước ra ngoài.
Thấy xe đỗ ngoài cửa, cậu nhanh chân bước tới vỗ vỗ đầu xe, sau đó lùi lại hai bước, đi vòng ra phía trước xe ngắm nghía hồi lâu.
“Bao giờ thi sát hạch?” Thiện Vũ hỏi.
“Sáng thứ sáu.” Trần Giản giơ điện thoại chụp một tấm ảnh xe, “Huấn luyện viên bảo chắc chắn tôi sẽ đỗ ngay lần đầu, hẳn có thể lấy được bằng trước Tết.”
“Về sau xe này cho cậu lái.” Thiện Vũ nói.
“Tôi lái xe kia được rồi.” Trần Giản nói, “Xe này để trong homestay chắc không ai dám lái đâu, lỡ va quệt một cái…”
“Hồi trước mẹ tôi lái xe cũng va quệt suốt mà.” Thiện Vũ lên xe.
Trần Giản mở cửa xe, vừa mới ngồi lên ghế phụ đã lại mở cửa xe và nhảy xuống.
“Làm gì vậy?” Thiện Vũ nhìn cậu.
“Vứt rác.” Trần Giản ném túi đựng rác bên chân vào thùng rác ven đường.
Thiện Vũ không nói gì, chỉ nghiêng đầu cười.
Lúc quay về homestay, chỗ đỗ xe trong sân đã chật kín.
“Tam Bính với sếp Hà quay lại rồi.” Trần Giản chỉ vào hai chiếc xe ngoài cùng, “Bọn họ tới năm người, đi hai xe.”
Người từ công ty du lịch với trưởng ban Lục tác phong không quá giống nhau.
“Vậy thì đỗ ven lề đường bên ngoài đi.” Thiện Vũ chuẩn bị lùi xe.
“Không cần.” Trần Giản nói, “Vào trong đi, đỗ ở cửa sau vườn hoa, tôi đã thương lượng với mấy nhà nghỉ bên trong rồi, khi nào đông xe thì mọi người cứ đỗ ở khu đất trống, miễn sao vẫn chừa đường cho xe qua lại là được, đến khi nào chật kín rồi mới đỗ ra ngoài đường.”
“Khéo léo quá nhỉ.” Thiện Vũ chạy xe vào con đường nhỏ, đỗ xe cạnh cửa sau vườn hoa Đại Ẩn.
“Cũng không hẳn do tôi khéo léo.” Trần Giản nói, “Từ lúc đi họp về, bọn họ đều tìm đến tôi, vừa muốn nghe ngóng tin tức vừa muốn làm quen.”
“Sướng không?” Thiện Vũ hỏi.
“Nhờ phúc của ông chủ.” Trần Giản nói, “Ban đầu vì chuyện của nhân viên phục vụ kia mà Đại Lý cứ thấy tôi là nhướng mày, nhưng hôm thứ hai tôi về, ầy —— lông mày lại dãn phẳng ra rồi.”
Thiện Vũ cười, đưa tay véo má cậu: “Cậu lộ nguyên hình rồi nhé.”
Tiến vào vườn hoa từ cửa sau, người đầu tiên ra chào đón là Nấm.
Nó ngậm một quả bóng, ngoáy mông chạy tới, quấn quýt bên chân Thiện Vũ dụi dụi.
“Con chó này lớn nhanh quá.” Thiện Vũ khom lưng xoa đầu Nấm, “Tôi đi gặp sếp Hà trước, cậu bảo đám Trần Nhị Hổ mang hành lý của tôi lên phòng đi, cái vali to thì không cần, trong đó toàn là đồ Tết, bảo chị Triệu xem xem để được đâu thì để.”
“Ừm.” Trần Giản đáp.
“Aiya ông chủ Thiện!” Tam Bính vác cây lau nhà đi ra, trông thấy anh thì ngạc nhiên, “Về từ bao giờ vậy?”
“Vừa mới.” Thiện Vũ nhìn cậu ta, “Cậu đang vác cờ tạo phản đấy à? Bị bắt rồi nhé.”
“Vừa mới lau sàn xong ạ.” Tam Bính cười ngượng ngùng, hạ cây lau nhà xuống đất, “Mấy vị sếp Hà đang ngồi trong quán cà phê.”
“Ừ, mày…” Trần Giản thở dài, “Tối nay họp sẽ nói sau.”
“Có ai thấy đâu mà.” Tam Bính nói.
“Ông chủ Thiện không phải người sao?” Trần Giản nói.
Thiện Vũ liếc nhìn cậu.
“Tôi cũng không chắc.” Trần Giản bổ sung thêm.
Tam Bính nở nụ cười: “Đm, tôi biết rồi, lần sau sẽ chú ý.”
Thiện Vũ vào phòng, đi thẳng tới quán cà phê.
“Ông chủ Thiện về rồi!” Hồ Bạn đang pha cà phê, thấy anh liền vẫy tay.
“Ừ.” Thiện Vũ cười.
“Sếp Hà cũng vừa mới vào đây.” Hồ Bạn lại giới thiệu với mấy người trong quán cà phê, “Đây là ông chủ Thiện của chúng tôi, vừa mới đích thân vội vã quay về.”
Mấy người đang ngồi trong quán cà phê liền đứng dậy, một người đàn ông gầy gò ngoài bốn mươi tuổi vươn tay về phía Thiện Vũ: “Làm phiền ông chủ Thiện rồi.”
“Không phiền gì, sếp Hà.” Thiện Vũ bắt tay anh ta, “Chuyện nên làm thôi mà… Hôm nay tới thôn cũ rồi chứ?”
“Đúng vậy, cậu em Trần Giai Lễ đã dẫn chúng tôi đi rồi, còn được thưởng thức một bữa cơm nông gia nữa.” Sếp Hà nói, “Trước khi đến đây tôi không hề biết thôn cũ này là một thôn làng cổ hoàn toàn chưa từng được khai phá đấy.”
“Đúng vậy, vẫn còn rất nhiều nhà cũ được bảo tồn tốt, mấy tấm bia ở sân phơi thóc kia cũng đều là đồ cũ cả.” Thiện Vũ ngồi xuống cùng bọn họ, “Có lẽ ngay cả tên thôn cũ nữa, sau này vẫn sẽ được dùng đến.”
“Đúng vậy!” Sếp Hà gật gù, “Chúng ta nên khai thác sâu hơn về mảng văn hóa nơi đây.”
Có lẽ vì hai hôm nay ngủ không đủ giấc, lái xe suốt nửa ngày trời, lại còn “vận động” một trận trên xe nữa nên giờ phút này anh buồn ngủ rũ mắt, vốn định về ngủ tạm một lúc nữa, ai ngờ mấy vị này đã quay trở lại rồi.
Chỉ đành cố gắng trò chuyện thêm một lúc nữa.
“Phía nam núi còn một thôn làng nhỏ hơn thôn cũ một chút.” Cũng may Trần Giản đi tới, “Hiện giờ ở thôn ấy gần như không có ai ở, nhưng lại có rất nhiều nhà cũ, bia đá cũng nhiều hơn bên này, hơn nữa còn có một tuyến đường đi bộ ngang qua đó.”
“Ngày mai đi xem nhé?” Sếp Hà nhìn mấy người bên cạnh.
Mọi người đều gật đầu đồng ý.
“Vậy ngày mai tôi sẽ dẫn sếp Hà đến đó.” Trần Giản nói.
Sau đó cậu tiếp quản câu chuyện một cách vô cùng tự nhiên.
Có lẽ vì trước mặt không phải “trưởng ban”, Trần Giản đối diện với sếp Hà thoải mái hơn nhiều so với khi đối diện với Lục Vận, Thiện Vũ cũng không cần phải mở miệng nữa.
Trò chuyện một lát, tạm thời chốt xong lịch trình khảo sát ngày mai, sếp Hà nhìn Thiện Vũ: “Ông chủ Thiện lái xe cả ngày chắc cũng mệt rồi, cậu đi nghỉ trước đi, mai lại nói tiếp, tối nay chúng tôi sẽ đi tham quan thị trấn Hồng Diệp.”
“Vâng.” Thiện Vũ cười gật đầu, “Có gì cần chúng tôi hỗ trợ thì cứ nói, hơn nửa số nhân viên ở đây đều là người địa phương chính gốc cả.”
“Cái này tôi biết.” Sếp Hà cười nói, “Lục Vận sắp xếp riêng cho chúng tôi đến ở Đại Ẩn cũng là vì lý do này mà.”
Trước khi lên tầng, Thiện Vũ ra quầy lễ tân nói chuyện với mấy người Tôn Na Na vài câu.
“Trông cậu cứ như vừa đi chặn đường cướp bóc về vậy.” Tôn Na Na cười nói.
“Nguyên cái vali đồ Tết to đùng này,” Trần Nhị Hổ chỉ vào đống đồ chất trên quầy phòng bếp, “chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ, toàn hàng tốt cả.”
“Tôi chưa xem nữa, bố tôi mua, ông ấy đóng thùng gửi luôn.” Thiện Vũ nói.
“Sếp Lão Thiện hào phóng quá…” Thằng Năm hết sức cảm động.
“Cũng chưa già lắm đâu.” Thiện Vũ nói.
“Sếp Đại Thiện…” Thằng Năm sửa lại.
Trần Giản không nhịn được cười, nghe như Đại Thiện nhân (người tốt bụng) vậy.
“Cũng không phải sếp đâu.” Trần Nhị Hổ hỏi, “Người ta là giáo sư mà!”
“Giáo sư Đại Thiện…” Thằng Năm bắt đầu lúng túng.
“Sao mày cứ nhất thiết phải thêm từ đệm trước chữ Thiện vậy chứ!” Thằng Tư bên cạnh không chịu nổi nữa.
Trần Giản vào thang máy rồi vẫn còn cảm thán: “Đại Ẩn chúng ta chỉ dựa vào cái đám này mà cũng làm nên chuyện, còn lừa được cả Lục Vận nữa chứ…”
“Đừng nói linh tinh, ai lừa, con người ai cũng có rất nhiều mặt mà thôi.” Thiện Vũ chậc một tiếng.
Trần Giản nở nụ cười, gật đầu nhìn anh: “Vâng, giống như ông chủ của chúng ta, bình thường hễ thấy có chuyện là lẩn mất, nhưng thật ra lại không thiếu việc gì.”
Thiện Vũ cười không đáp.
Thang máy dừng lại ở tầng bốn, Trần Giản tiến lên một bước, ghé sát lại gần và hôn nhẹ lên môi anh.
Cậu cũng không biết tại sao mình lại không đợi vào trong văn phòng rồi hẵng làm.
Đúng lúc đang hôn thì cửa mở ra.
Ngay sau đó, từ đầu kia hành lang vọng đến tiếng khách khứa cười nói đi về hướng này.
Cậu lập tức hoảng hốt, chân tay luống cuống ấn nút đóng cửa thang.
“Này này này.” Thiện Vũ chen chân chặn cửa lại, đẩy cậu ra khỏi thang máy, thì thào: “Cứ ra ngoài bình thường thôi, làm như sợ người ta không thấy vậy sao?”
“…Ồ.” Trần Giản hơi khựng lại, rồi đi về phía văn phòng.
Lúc chạm mặt khách, cậu hơi cúi người chào: “Chào buổi chiều.”
Thiện Vũ cũng nói theo cậu: “Chào buổi chiều.”
“Chào buổi chiều.” Vị khách vui vẻ bước vào thang máy.
“Tố chất tâm lý của tôi,” Trần Giản bước vào văn phòng, quay người lại, “thật là…”
Thiện Vũ đá cửa đóng lại, vươn tay ôm chặt lấy cậu, rồi nghiêng đầu cắn một cái lên cổ cậu.
“A!” Trần Giản đè thấp giọng kêu khẽ: “Đau quá… Anh giết người à…”
Thiện Vũ nhả miệng, đang định nói chuyện thì bỗng dưng cảm giác như văn phòng mình có gì đó khác lạ.
Anh không buông Trần Giản mà ôm cậu chậm rãi xoay nửa vòng quanh phòng, sau đó nhìn thấy cạnh chiếc tủ phía sau bàn làm việc có thêm một cái kệ màu đen.
Trên đó đặt một chiếc hộp kính lớn.
Dựa theo kinh nghiệm của mình, chỉ cần nhìn lướt qua anh đã nhận ra đây là một chiếc lồng nuôi bò sát đắt tiền.
“Chết tiệt?” Anh buông Trần Giản ra, kinh ngạc đi tới trước lồng bò sát, sau đó thấy nguyên một con thằn lằn ở bên trong.
“Thằn lằn đuôi béo, màu cam trắng không vân.” Trần Giản đi tới đứng bên cạnh anh, “Cùng loại với con trước đây của anh phải không?”
“Cậu mua à?” Thiện Vũ quay đầu nhìn cậu.
“Ừ.” Trần Giản cười, “Quà năm mới đấy, tôi đưa ảnh trong vòng bạn bè của anh cho ông chủ xem, ông ấy nói là loại này, đúng không?”
“Đúng rồi.” Lúc cất tiếng trả lời, Thiện Vũ cảm giác giọng mình khàn đặc lại.
“Trong cửa tiệm không có, ông ấy dẫn tôi sang tiệm của một người bạn khác mới tìm được con này.” Trần Giản thở phào nhẹ nhõm, “Ông ấy cũng bảo không có con trưởng thành, chỉ có mấy con cỡ nhỡ thôi, dễ nuôi hơn con non…”
“Sao cậu lại…” Trong một khoảnh khắc, Thiện Vũ nảy ra rất nhiều suy nghĩ, cảm xúc cuộn trào, “nghĩ đến việc mua con này làm quà vậy…”
“Tôi cũng không biết, chỉ là thấy… tuy anh cũng đã quen thuộc với nơi này, nhưng dù sao cũng không phải nơi anh lớn lên từ nhỏ.” Trần Giản nói, “Vả lại, tôi cảm giác anh sẽ rất thích con thằn lằn này…”
Thiện Vũ im lặng, chỉ dựa vào cạnh tủ nhìn Trần Giản.
Cả mắt và sống mũi anh đều cay xè.
Nước mắt trượt xuống theo khóe mắt, anh cũng không đưa tay lau đi.
“Sao lại khóc rồi.” Trần Giản cuống quýt, ngón tay khẽ cọ nhẹ lên mặt anh: “Anh đừng… anh đừng làm tôi sợ…”