Món Quà Ấm Áp và Lời Bộc Bạch

Thu Hanh - Vu Triết

Món Quà Ấm Áp và Lời Bộc Bạch

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc mũ không hiện ra ngay khi mở hộp, mà còn được bọc bên ngoài bởi một lớp giấy lụa màu hồng nhạt, bên trên đặt một tấm thiệp.
Cách đóng gói trang trọng đến mức khiến Trần Giản thoáng tiếc nuối vì đã không thắt một chiếc nơ thật to lên chuồng của Anh Hai để đáp lại.
Cậu cầm tấm thiệp xem trước.
Trên đó chỉ viết một chữ Giản bằng bút lông, nhìn là biết Thiện Vũ viết, chữ viết rất đẹp, mực xanh lam lấp lánh ánh bạc.
“Giản.” Trần Giản cầm tấm thiệp, đọc thành tiếng.
“Trần Giản.” Thiện Vũ nói.
“Hm?” Trần Giản quay đầu nhìn anh.
“Thêm họ vào đi.” Thiện Vũ nói, “Nghe như đang mắng chửi vậy.”
Trần Giản cười, bỏ tấm thiệp vào trong túi áo khoác của mình.
“Cái đó mà cũng cất đi à.” Thiện Vũ nói, “Anh thấy lớp giấy gói trông đơn điệu quá nên mới thêm tấm thiệp này vào cho có chút điểm nhấn thôi.”
“Đến cả mác áo mới tôi còn giữ lại một thời gian mà.” Trần Giản nói, “Thiệp như này đương nhiên phải giữ rồi, bên trên còn có chữ anh viết nữa chứ.”
“Ừm.” Thiện Vũ dựa vào cửa xe nhìn cậu.
Trần Giản cúi đầu mở lớp giấy gói lụa, trông thấy bên trong là một chiếc mũ len màu xám tro.
“Thích màu này không?” Thiện Vũ hỏi, “Anh thấy áo khoác của cậu toàn là màu xám.”
“Thích, tôi thích màu xám và màu xanh lam.” Trần Giản cầm lấy mũ.
Đây là một chiếc mũ len kiểu dáng rất đơn giản, gần như trơn màu, chỉ có một chiếc nơ nhỏ xíu màu đỏ, thắt bằng sợi chỉ to bằng đầu ngón tay, điểm xuyết gần vành mũ.
Sợi len rất mềm, đầu ngón tay lún vào lớp lông, cảm giác vô cùng ấm áp. Cậu vừa đội lên đầu vừa hỏi: “Đây là len gì vậy? Sờ vào cảm giác không giống mấy cái mũ len bán ngoài cửa hàng, dễ chịu thật.”
“Cashmere chứ còn gì nữa.” Thiện Vũ giúp cậu chỉnh lại tóc trên trán, sau đó tiện tay nâng cằm cậu lên, “Đm, đội mũ lên xinh quá.”
“Vậy hả?” Trần Giản sờ sờ mũ trên đầu, chỉnh chiếc nơ bướm nho nhỏ kia tới vị trí đuôi mày.
Thành thật mà nói, cậu không ngờ tay nghề của Thiện Vũ lại tốt như vậy, nếu không biết trước chắc chắn cậu sẽ nghĩ cái mũ này là anh mua. Kích cỡ cũng rất vừa vặn, không giống cái cậu mua hồi mùa đông năm ngoái, mới đội được một tiếng đã đau đầu, ép cho mái tóc xoăn tự nhiên của cậu thẳng đờ ra.
Thiện Vũ lấy điện thoại, chụp liền mấy tấm trước mặt cậu: “Để thay ảnh đại diện.”
“Lại thay?” Trần Giản nhìn anh.
“Ừ.” Thiện Vũ nói, “Đẹp trai mơn mởn mà.”
“Cho tôi xem.” Trần Giản ghé lại gần.
Thiện Vũ xoay màn hình điện thoại qua cho cậu: “Cậu chọn một tấm đi.”
Trần Giản ngắm nghía ảnh chụp, đúng là… rất đẹp trai. Hồi trước cậu đội mũ chỉ để che gió là được, cũng không để ý việc đội kiểu nào, lại càng không bao giờ giống Thiện Vũ, đội xong còn phải chỉnh trang tóc tai.
Hơn nữa chiếc mũ Thiện Vũ đan cũng rất đẹp. Tuy nơ bên vành mũ rất nhỏ – nếu nhìn từ xa có chăng chỉ thấy một chấm đỏ – thế nhưng tông màu xám trơn vốn dĩ có phần nặng nề, buồn tẻ này bỗng chốc trở nên sáng bừng hẳn lên nhờ điểm nhấn nhỏ xíu đó.
“Anh thích nơ bướm lắm hả?” Trần Giản chỉ vào ảnh chụp, “Dùng tấm này đi.”
“Ừ, hồi nhỏ anh thấy nơ bướm thường đi liền với quà tặng.” Thiện Vũ đổi sang tấm ảnh Trần Giản đã chọn, “Nhìn thấy nơ là có cảm giác chuyện vui sắp tới.”
“Mai tôi sẽ thắt một chiếc nơ cho Anh Hai.” Trần Giản nói.
“Cậu thắt nơ lên con sâu gạo của Anh Hai đi.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản tưởng tượng đến viễn cảnh đó, cảm giác Anh Hai sẽ chửi thề mất.
“Lên đi, quản lý.” Thiện Vũ vỗ lên xe, nói: “Lái vài vòng đi.”
Trần Giản ngồi vào ghế lái, thắt kỹ dây an toàn, sau đó ngồi im thin thít.
“Hm?” Thiện Vũ nhìn cậu.
“Khởi động thế nào?” Trần Giản hỏi.
“Chỗ đó có cái nút.” Thiện Vũ chỉ chỉ.
Trần Giản nhìn theo hướng anh chỉ, thấy một nút bấm cạnh bảng điều khiển. Sau khi nhấn xuống, bảng đồng hồ và màn hình trung tâm điều khiển trước mặt đồng thời sáng lên, hiện ra hai màn hình lớn cùng một loạt biểu tượng và chữ số.
“Đm,” Trần Giản không nhịn được cảm thán, “kiểu này chắc tôi không lái nổi xe này đâu.”
“Cứ kệ mấy chức năng linh tinh đó đi.” Thiện Vũ nói, “Cứ lái là được.”
So với xe của huấn luyện viên, chiếc xe này sau khi đã nắm được các chức năng cơ bản thì lái nhẹ nhàng hơn nhiều, tay chân cũng khá thoải mái.
Trần Giản lái được hai vòng đã bắt đầu ảo tưởng mình là một tay lái lão luyện mười năm kinh nghiệm.
Ngoại trừ việc hơi khó ước lượng chiều dài chiều rộng của xe nên hai lần tấp lề đều suýt quệt vào vỉa hè thì mọi thứ đều ổn cả.
“Thế nào,” Trần Giản quay đầu nhìn Thiện Vũ, “Lần đầu ngồi xe tôi lái, thấy ổn chứ?”
“Ừ.” Thiện Vũ cũng quay đầu nhìn cậu, “Lần đầu ngồi ghế lái của tôi, mấy lần tôi đánh lái hộ cậu cũng thấy ổn chứ?”
Trần Giản không nhịn được cười: “Này nhé! Chỉ là tôi chưa quen với hình dáng xe lắm thôi mà!”
“Khá lắm.” Thiện Vũ nói, “Hồi Lưu Ngộ mới lấy bằng, ngoài dũng cảm ra thì chẳng còn gì cả.”
“Dũng cảm thế nào?” Trần Giản hỏi.
“Cứ thế lao thẳng vào làn đường ngược chiều, kéo lại không kịp.” Thiện Vũ nói.
“Tôi còn chưa chính thức ra đường lớn nữa.” Trần Giản nói, “Có khi cũng chẳng khác gì.”
“Đương nhiên không thể.” Thiện Vũ vươn tay qua khều má cậu một cái, “Lúc tôi dạy nó tập xe không hề nhẹ nhàng như dạy cậu.”
“Nào!” Trần Giản kêu lên, “Đang lái xe, đừng có quấy rầy tài xế!”
“Aiya!” Thiện Vũ bị giật mình trước tiếng kêu của cậu, lập tức giơ tay lên, “Kêu lớn vậy, ai không biết lại tưởng tôi đang sờ mó lung tung đấy.”
Trần Giản im lặng, mấy giây sau mới nở nụ cười: “Anh nói vậy tôi cũng không biết trả lời sao.”
“Thế mà cậu cũng không bỏ sót câu nào để trả lời cả.” Thiện Vũ nói.
Cậu cứ lái qua lái lại trên con đường này tầm nửa tiếng mới đổi sang cho Thiện Vũ lái về. Nếu không phải về ăn trưa thì Trần Giản còn chưa nỡ rời đi.
Cảm giác lái xe xịn khác hẳn.
“Mai đoàn của sếp Hà còn quay lại Đại Ẩn đúng không?” Trần Giản vừa hỏi vừa nghiên cứu các thể loại nút bấm trên xe.
“Ừ.” Thiện Vũ đáp, “Ban đầu định về thẳng thành phố luôn, nhưng tôi đã cố giữ họ lại một chút.”
“Để làm gì?” Trần Giản hỏi, “Không phải tuyến đường trong khu vực mình đã xong hết rồi sao?”
“Thì cũng phải nghe ngóng xem các địa phương khác có gì hay ho chứ.” Thiện Vũ nói, “Thị trấn Hồng Diệp chỉ là khởi điểm thôi, đằng sau còn mấy lộ trình nữa.”
“Là… còn định đầu tư làm thêm cái khác nữa à?” Trần Giản hỏi.
“Giờ thì chưa có tiền.” Thiện Vũ nói, “Chỉ mới tìm hiểu thử thôi. Khi đã quy hoạch một tuyến du lịch thì sẽ luôn cần có vài điểm trọng yếu. Cần xem xét có thị trấn nào tiềm năng không, nếu có chắc chắn sẽ đi kèm vài chính sách hỗ trợ…”
“Nếu không có thì sao?” Trần Giản hỏi.
“Thì tìm cách biến nó thành hiện thực.” Thiện Vũ nói.
“Cách gì?” Trần Giản hỏi tiếp.
Thiện Vũ phì cười trước câu hỏi của cậu: “Vẫn chưa nghĩ ra được.”
Trần Giản cười không nói nữa.
Đôi khi con người thật kỳ lạ, khi ông chủ không quan tâm đến chuyện làm ăn thì cậu không cảm thấy an toàn, đến khi ông chủ để tâm đến chuyện làm ăn quá mức, dường như sắp sửa khởi nghiệp lớn, cậu vẫn không cảm thấy an toàn.
Quay về Đại Ẩn, Trần Giản vừa vào cửa đã bị Hồ Bạn túm chặt.
“Trai đẹp đây rồi! Cho tôi ngắm nghía chút nào!” Hồ Bạn đưa tay sờ sờ cái mũ của cậu, “Mũ ở đâu vậy, lúc đi đâu có cái này? Không phải hai người đi tập xe sao? Hay là đi mua sắm à?”
Không đợi Trần Giản kịp nghĩ xem nên bịa ra lai lịch cái mũ này thế nào, Thiện Vũ đã bước vào từ ngoài cửa: “Mũ tôi đan đó.”
“Gì cơ?” Tôn Na Na đang đứng ở quầy lễ tân lập tức chạy chậm tới, “Không thể nào! Tôi khó tin quá đi mất!”
“Vãi!” Tam Bính cũng sấn tới, nhìn Thiện Vũ rồi nhìn cái mũ, rồi lại nhìn Thiện Vũ rồi lại nhìn cái mũ, “Anh bỏ tiền thuê người làm riêng đúng không? Có phải tiệm đan áo len thủ công ở đầu đường đó không?”
“Tiệm đó dệt máy, chẳng qua là có thể đặt làm theo hoa văn và kiểu dáng thôi mà.” Hồ Bạn nói.
“Đừng có lạc đề,” Tôn Na Na bất đắc dĩ liếc nhìn hai người họ.
“Vậy đề tài là gì?” Tam Bính hỏi, túm lấy cánh tay Trần Giản kéo lại ngay khi cậu vừa định chuồn đi.
“Cậu đan thật hả?” Tôn Na Na nhìn Thiện Vũ.
“Ừ.” Thiện Vũ cười cười.
“Tôi cũng muốn,” Tôn Na Na nói ngay.
“Hả?” Thiện Vũ ngẩn người.
“Tôi cũng muốn!” Hồ Bạn phản ứng ngay lập tức, “Tôi cũng muốn!”
“Thế tôi cũng muốn,” Tam Bính lập tức hùa theo, “Anh Nhị Hổ cũng muốn, nếu cả hai bọn tôi đều có… thì đương nhiên thằng Tư, thằng Năm cũng phải có…”
“Bọn tôi cũng muốn ——” Bên phía phòng bếp truyền đến tiếng cười của chị Triệu.
Trần Giản nhìn Thiện Vũ.
Này thì khoe khoang.
Khoe thêm vài câu nữa xem nào.
Mũ anh tự tay đan cơ đấy.
Giờ thì anh cứ thong thả mà đan cả cái cửa hàng mũ đi.
Còn điểm trọng yếu của tuyến du lịch nữa à, trọng yếu là anh phải đan tám cái mũ kia kìa.
“…Thật ra là mua.” Thiện Vũ sửa lời.
Đừng mà, sao lại mua, là anh đan cơ mà.
“Ông chủ thiên vị rõ ràng quá.” Hồ Bạn nói.
“Thiên vị là lẽ dĩ nhiên thôi.” Tam Bính nói.
Cái gì mà cái gì đó! Trần Giản trừng mắt nhìn Tam Bính.
“Dù sao người ta cũng là quản lý mà.” Tam Bính thở dài, giọng nhỏ dần, “Làm việc cũng đâu có giống bọn mình.”
“Mày nói thật hay đang diễn kịch vậy?” Trần Giản thật sự không nhịn được mà hỏi.
“Tao mà có kỹ năng diễn xuất đến mức đó à!” Tam Bính hỏi vặn lại.
Tôn Na Na bật cười thành tiếng.
“Mũ thì khó quá.” Cuối cùng Thiện Vũ lên tiếng lần nữa: “Khăn quàng cổ thì được.”
“Thật ạ?” Giọng Hồ Bạn cao vút lên.
“Ừ, quà năm mới.” Thiện Vũ gật đầu.
“Được ạ được ạ được ạ!” Hồ Bạn đáp liên thanh.
“Mỗi người một cái, có thể coi là đồng phục của Đại Ẩn được không?” Tam Bính hỏi, “Tầng một nhiều người ra vào, khí lạnh ùa vào trong, có chiếc khăn quàng cổ cũng ấm hơn phần nào.”
“Tôi thấy ổn đấy.” Tôn Na Na xoay người nhìn Thiện Vũ đang bước vội về phía thang máy, “Có được chọn màu không, ông chủ?”
“…Không được!” Thiện Vũ nói.
Ngay khi Trần Giản đang định chuồn theo thì điện thoại cậu vang lên.
Cậu vội vàng lôi điện thoại ra, bắt máy luôn không kịp nhìn xem là ai, chỉ sợ Thiện Vũ trốn mất, rồi cái đám này sẽ lập tức kéo cậu lại hỏi cho ra lẽ chuyện cái mũ.
“Alo? Trần Giản à?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng một bà cụ.
Trần Giản sửng sốt hai giây mới nghe ra là bà của Đậu Đỏ, bình thường bà rất ít khi gọi điện cho cậu, đột ngột quá khiến cậu suýt nữa không nhận ra.
“Cháu đây bà.” Trần Giản nói.
“Có chuyện này bà muốn nhờ cháu một chút.” Bà nói.
“Không phiền ạ.” Trần Giản đi sang một bên, “Có chuyện gì thế bà?”
“Hôm nay cháu có thời gian đưa Đậu Đỏ lên thành phố không?” Bà cụ nói, “Trần Bân nhờ một người bạn đón con bé ở bến xe khách…”
“Lên thành phố?” Trần Giản ngẩn người, “Đi chơi ạ?”
“Lên thành phố ăn Tết.” Bà nói.
“Vậy ông bà thì sao?” Trần Giản hỏi ngay.
“Ông bà không đi được,” Bà cụ cười nói, “chúng nó thuê cái phòng nhỏ xíu trên thành phố, không đủ chỗ ở hết.”
“Họ không về ăn Tết sao?” Trần Giản nhíu mày.
“Trần Bân Tết này nhận thêm việc, không về được.” Bà nói, “Nó bảo là kiếm được khá nhiều tiền…”
Không hiểu sao Trần Giản hơi bực. Đáng lẽ cậu không có quyền can thiệp vào chuyện nhà Đậu Đỏ, bố mẹ của người ta, con cái của người ta… Nhưng dẫu sao cũng đã ở nhờ nhà ông bà nhiều năm như thế, sống chung thời gian dài như thế, về mặt tình cảm, họ đã không khác gì ông bà ruột của cậu.
“Thật không thể chịu nổi,” Trần Giản ngồi trong xe, nhíu chặt mày. “Ông bà mong mỏi cả năm, đã sắm sẵn đồ Tết rồi, giờ không biết sẽ buồn đến mức nào.”
Thiện Vũ lái xe cùng cậu về thôn đón Đậu Đỏ, tiện thể mang theo một ít quà Tết mà Thiện Vũ định đưa cho bố cậu, nhờ ông gửi tặng cho người bác lớn tuổi cùng nhà trước Tết, coi như cảm ơn người ta vì đã chiếu cố trước đây.
“Hay hôm đó mình đưa ông bà đến homestay đi.” Thiện Vũ nói.
“Chắc chắn ông bà sẽ không chịu đâu.” Trần Giản thở dài, “Ngày thường ông bà đến góp vui còn được, chứ đây là Tết mà, nhà mình thì vắng vẻ, lại phải đi đón Tết ở nhà người khác…”
Thiện Vũ cũng thở dài, không nói nữa.
Bình thường Đậu Đỏ không mấy hứng thú với thành phố, lại càng không chịu việc Tết nhất phải ở xa ông bà, cứ bĩu môi không chịu nói lời nào.
Xe chạy ra khỏi thị trấn, con bé mới cúi đầu khóc thút thít.
Trần Giản ngồi cùng ở hàng ghế sau, ôm con bé vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về, cũng không nói lời an ủi nào – bởi lúc này, không một câu từ nào có thể an ủi được Đậu Đỏ.
“Em không muốn đi.” Đậu Đỏ vừa khóc vừa nói.
“Không nhớ bố mẹ con sao?” Trần Giản hỏi con bé.
“Không nhớ.” Đậu Đỏ lau nước mắt, “Con không quen bọn họ.”
Trần Giản cúi đầu nhìn con bé: “Sao lại không quen?”
“Không nhớ rõ.” Đậu Đỏ nức nở, “Con muốn ở với ông bà cơ…”
Xe đột nhiên chạy chậm lại, Trần Giản nhìn sang Thiện Vũ.
Thiện Vũ đỗ xe lại ven đường, quay đầu nhìn Đậu Đỏ: “Không muốn đi thì cứ nói với họ là không đi nữa, anh sẽ gọi điện giúp em.”
Đậu Đỏ ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Thiện Vũ.
Trần Giản sửng sốt, vài giây sau cậu dường như mới hiểu tại sao Thiện Vũ lại nói như vậy.
Đậu Đỏ lớn lên cùng ông bà, tình cảm thân thiết, gắn bó hơn nhiều so với bố mẹ…
Đậu Đỏ lúc này bị đưa đến chỗ bố mẹ, những người vốn dĩ một năm chỉ gặp mặt vài lần, có lẽ cũng giống như Tiểu Thiện Vũ năm xưa bị đưa đến nhà bác cả.
Nhưng cũng không hoàn toàn giống nhau.
Đậu Đỏ ngẩn ra chốc lát, rồi khẽ nói: “Thôi, con đi.”
“Tại sao?” Thiện Vũ hỏi.
“Con sợ họ bực mình,” Đậu Đỏ nói, “sẽ giận ông bà mất.”
Thiện Vũ im lặng nhìn con bé, một lát sau mới lại quay đầu tiếp tục lái xe đi.
“Em có mang đồng hồ theo không?” Trần Giản hỏi Đậu Đỏ.
“Có ạ.” Đậu Đỏ gật đầu.
“Lúc nào không vui cứ gọi cho anh nhé.” Trần Giản nói.
“Vâng.” Đậu Đỏ dựa vào lòng cậu, một lát sau lại bắt đầu khóc.
Lúc giao lại Đậu Đỏ cho bố mẹ con bé ở bến xe khách, Trần Giản muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ nhìn mãi đến khi bọn họ bế Đậu Đỏ lên xe điện đi mất rồi mới quay người trở lại xe.
“Anh không sao chứ?” Trần Giản nhìn Thiện Vũ.
“Không sao.” Thiện Vũ cười cười. “Chỉ là tự dưng hơi khó chịu thôi.”
“Trong thôn có rất nhiều đứa trẻ… đều phải trải qua chuyện như vậy.” Trần Giản nói.
Thiện Vũ không nói gì, vươn tay véo nhẹ mấy cái vào sau gáy Trần Giản: “Gọi điện cho bố cậu đi, giờ mình qua tìm ông ấy.”
“Ừm.” Trần Giản đáp.
Theo lý thuyết, bố cậu hẳn vẫn đang ở trạm giao hàng cũ. Nhưng lúc Trần Giản gọi điện, ông lại cứ ấp a ấp úng mãi, cuối cùng mới đưa ra địa chỉ là một quán trọ nhỏ.
“Chắc chắn lại đang giấu tôi chuyện gì rồi.” Trần Giản nhíu mày.
“Đổi việc à?” Thiện Vũ hỏi.
“Không thể chỉ đơn giản là đổi việc đâu.” Trần Giản nói.
“Lát nữa cứ từ từ hỏi ông ấy.” Thiện Vũ nói, “Chuyện lớn đến mấy, dù sao ông ấy vẫn nghe máy được mà.”
Trần Giản cắn môi. Tuy nói vậy có hơi… nhưng quả thực đúng là như thế.
Khoảnh khắc nhìn thấy bố mình tay chân lành lặn trước cửa quán trọ, Trần Giản thở phào nhẹ nhõm. Không bị thương, không ốm bệnh…
Ngoại trừ gương mặt có phần nứt nẻ và tinh thần trông có vẻ mỏi mệt hơn trước.
“Chẳng phải bảo Tết mới về sao?” Bố cậu hỏi, “Sao giờ lại chạy tới đây?”
Trần Giản quay đầu nhìn thoáng qua xe và Thiện Vũ trên xe: “Con đưa Đậu Đỏ đến đây, tiện thể mang ít quà Tết tới. Lúc trước bố bị thương, người bác kia đã rất tận tình… Hai người còn làm việc cùng nhau không?”
“Ông ấy cũng ở đây.” Bố cậu thoáng do dự, rồi thở dài: “Không trả nổi tiền thuê phòng bên kia nữa, nên ở lại đây đến hôm 30…”
“Hai người không đi giao hàng nữa à?” Trần Giản hỏi.
“Trạm giao hàng đó đổi chủ rồi, tiền công cho mỗi đơn lại bị ép xuống, phí phạt giao trễ cũng cao hơn trước.” Bố nói, “Lương tháng này cũng không trả. Hơn ba mươi người trong trạm đều đang đợi tiền lương, chẳng ai buồn làm nữa, nhận lương xong chắc cũng sẽ bỏ đi hết…”
Khi nói những lời này, bố cậu không hề giận dữ, giọng điệu rất mực bình thản. Suốt mấy năm qua ông đã gặp không ít chuyện như thế này, lòng đã chẳng còn gợn sóng từ lâu.
“Sao bố không nói với con? Đã không phát lương thì bố gửi tiền vào thẻ làm gì?” Trần Giản nói.
“Ra Tết, bọn bố bàn nhau không làm giao hàng chuyên tuyến nữa, chuyển sang nhận đơn tự do…” Bố không trả lời câu hỏi của cậu.
“Bố.” Trần Giản ngắt lời ông.
“Con không cần lo cho bố.” Ông nhìn cậu, “Con cũng đâu có dễ dàng gì, công việc không dễ làm, con cứ yên ổn là được…”
“Con làm việc rất tốt, nhà nghỉ này bây giờ không có con thì không được đâu.” Trần Giản sốt ruột, cậu không biết phải nói thế nào bố mới thật sự yên tâm, thật sự tin rằng cậu sẽ không bị liên lụy nữa. “Giờ con kiếm được nhiều lắm, trong năm nay con sẽ trả được hết nợ, bố mới thật sự là không cần lo lắng cho con nữa.”
“Bố biết con làm tốt.” Bố cậu nói, “Ông chủ cũng trọng dụng con… Thôi đi nhanh đi, đừng để ông chủ chờ lâu không hay, cũng đừng có lấy quà Tết…”
“Bố.” Trần Giản nhìn ông.
Bố cậu cũng nhìn cậu.
“Bố đợi con chút.” Nói rồi, Trần Giản quay người đi về phía xe bên kia.
Thấy cậu bước nhanh về phía mình với biểu cảm không biết là tức giận, nôn nóng hay là một cảm xúc nào khác, Thiện Vũ vội vàng hạ cửa sổ xe xuống, nhoài người ra.
“Sao thế?” Thiện Vũ hỏi.
“Tôi nói đây,” Trần Giản bám tay vào cửa sổ xe, nhìn anh.
“Nói gì?” Thiện Vũ sửng sốt.
“Tôi nói đây,” Trần Giản lặp lại lần nữa.
Đợi đến khi Thiện Vũ đột nhiên hiểu ra cậu định nói gì, Trần Giản đã quay người đi về phía bố mình.
“Trần Giản!” Thiện Vũ đè thấp giọng kêu lên.
Trần Giản không quay đầu lại.
“Đm,” Thiện Vũ mở cửa xuống xe.