Trong hơi thở của anh

Thu Hanh - Vu Triết

Trong hơi thở của anh

Thu Hanh - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Câu hỏi của Thiện Vũ thực sự lấp lửng.
Có lẽ bình thường Trần Giản sẽ không cảm thấy rõ ràng như vậy, nhưng bây giờ thì khác.
Bây giờ là nửa đêm, lần đầu tiên cậu sang tắm ở phòng Thiện Vũ, mà Thiện Vũ thì vừa mới tắm xong, tóc tai còn ẩm ướt, người cũng chưa kịp lau khô…
Tất cả những điều đó kết hợp lại khiến mọi thứ trông rất khác lạ.
Trần Giản nhất thời không biết nên trả lời thế nào, cậu vung vẩy chiếc bàn chải đánh răng trong tay: “Với cả đánh răng nữa.”
“À.” Thiện Vũ tựa vào cạnh cửa phòng ngủ, khẽ cong môi nhìn cậu.
Trần Giản đứng im không nhúc nhích.
“Vào đi, không thu phí đâu.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản cười cười bước vào phòng tắm, lúc đi ngang qua Thiện Vũ, cậu nghiêng người hôn nhẹ lên má anh.
Gương mặt Thiện Vũ còn ướt nguyên, hòa lẫn mùi hương đặc trưng quen thuộc của anh, Trần Giản muốn hôn xuống cổ anh thêm lần nữa nhưng đành kìm lại.
“Thôi.” Cậu cắn răng, kiên định quay người đẩy cửa phòng tắm, “Giờ người tôi toàn bụi bẩn không.”
Thiện Vũ nở nụ cười.
Trong phòng tắm hãy còn vương vấn hơi nước ấm nóng, mùi hương đại dương thoang thoảng bao trùm lấy cậu ngay lập tức.
Cảm giác như vừa vùi mình vào vòng tay Thiện Vũ.
“Quần áo để bên ngoài kìa.” Thiện Vũ nói.
“Ò.” Trần Giản lại quay ra, treo quần áo lên cái giá ở cửa.
Thiện Vũ hẳn không phải người quá chú trọng chuyện tắm rửa, văn phòng và phòng ngủ đều được bài trí tinh xảo, đẹp đẽ, thế mà phòng tắm lại không có nổi một cái giá treo, điều kiện còn không bằng phòng dành cho khách.
…Cũng có thể là có, nhưng trong thời gian khu nghỉ dưỡng bị bỏ hoang sau đó đã bị trộm mất?
Thôi đi, ghế tám nghìn tệ còn nguyên, ai lại đi trộm cái giá treo trong phòng tắm chứ.
Hay tại cái ghế nặng quá?
Trần Giản quay trở lại phòng tắm, khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, cậu gạt bỏ hết mớ suy nghĩ hỗn độn đi, một lần nữa đắm chìm trong hơi thở của Thiện Vũ.
Cậu mở vòi nước nóng xối thẳng từ đầu xuống một lúc, nhìn mấy chai dầu gội, sữa tắm, sữa rửa mặt đặt cạnh đó. Cậu dùng hết tất cả một lượt để gội đầu, tắm rửa và rửa mặt.
Tắm rửa không mất quá nhiều thời gian, dù sao cũng là nơi lạ, ngay cả khi tắm trong phòng Thiện Vũ vẫn khiến lòng cậu bồn chồn không yên.
Đương nhiên, có lẽ chính vì đây là phòng tắm của Thiện Vũ nên lại càng khiến cậu bồn chồn hơn.
Lúc mở cửa phòng tắm lấy quần áo, thấy trên giá có chiếc khăn lông chắc là Thiện Vũ đem cho, cậu phủ khăn nhỏ lên đầu, phía dưới là khăn tắm, song khi nhấc khăn lên, cậu mới phát hiện quần áo mình để trên giá đã biến mất.
Cậu ngẩn người nhìn khăn tắm trong tay, chắc chắn quần áo không thể cuộn trong khăn tắm được.
“Thiện Vũ?” Cậu gọi.
“Ừ?” Giọng Thiện Vũ vọng ra từ phòng ngủ bên cạnh.
“Quần áo của tôi đâu?” Cậu hỏi.
“Không biết.” Thiện Vũ trả lời.
“Anh không biết?” Trần Giản nghe vậy bật cười, “Anh lấy mà anh lại không biết à?”
“Nấm vừa mới qua đây.” Thiện Vũ nói, “Có lẽ nó gặm mất rồi.”
“…Hôm qua Hồ Bạn mới bảo tôi Nấm ngốc đến nỗi giờ còn chưa dám leo lên cầu thang!” Trần Giản nói.
Thiện Vũ phía bên kia im bặt.
Cậu thở dài, đành cúi đầu, buộc khăn tắm quanh eo, đội khăn lông trên đầu rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Cửa phòng ngủ khép hờ, cậu đẩy cửa ra thấy Thiện Vũ đang tựa vào cửa sổ nhìn xuống sân.
Vẫn dáng vẻ như ban nãy, trần vai, mặc quần thể thao rộng thùng thình, tóc không còn nhỏ nước nhưng vẫn ẩm ướt.
Trong phòng chỉ bật chiếc đèn sàn ở đầu giường, ánh sáng vàng dịu hắt lên tấm lưng trần của Thiện Vũ, hiện rõ từng đường cong đẹp mắt và cả một vết sẹo chạy từ lưng vòng qua hông.
Nghe tiếng cậu bước vào, Thiện Vũ quay người, vẫn tựa vào cửa sổ, trong tay cầm điện thoại.
Thấy Thiện Vũ giơ điện thoại về phía mình, Trần Giản ngẩn ra: “Hả?”
Điện thoại Thiện Vũ phát ra mấy tiếng “tách tách”: “Chụp lén.”
“Chụp lén mà ngang nhiên quá ha.” Trần Giản nói.
“Lát nữa tôi cũng phải đăng một bài, “Quản lý đẹp trai của Đại Ẩn khi không mặc quần áo sẽ trông như thế này”, xem thử sẽ được bao nhiêu bình luận.” Thiện Vũ nói.
“…Ghen tuông tới tận bây giờ luôn hả?” Trần Giản ngạc nhiên, “Anh đói quá thì để tôi nấu gì đó cho ăn đỡ.”
“Sao thế.” Thiện Vũ vứt điện thoại lên sô pha bên cạnh, nhìn cậu, “Đợi đến lúc may mắn tôi còn muốn khắc lên bia mộ…”
“Tết nhất đừng có nói linh tinh!” Trần Giản trừng mắt nhìn anh.
Thiện Vũ cười không nói nữa, chỉ đứng tựa cửa sổ nhìn cậu.
Trần Giản im lặng hai giây rồi tiến đến ôm anh, vùi mặt vào gáy anh, nhắm mắt lại.
Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, cậu nghe rõ cả tiếng thở của chính mình, cảm giác như vừa chạy xong một trăm mét.
Khác với những cái ôm qua lớp quần áo thường ngày, sự mịn màng, săn chắc đặc trưng của làn da anh mang đến cho cậu một cơn rùng mình dễ chịu khi áp sát, nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể.
Thiện Vũ cúi đầu, môi và hơi thở cùng lúc lướt qua vai cậu, lòng bàn tay vuốt nhẹ từ xương bả vai xuống eo, rồi túm lấy chiếc khăn tắm.
Cái này không giống như cạp quần, kéo cạp quần thì quần vẫn còn đó, chứ khăn tắm mà kéo một cái là trần trụi luôn.
Trần Giản theo bản năng đưa tay nắm lấy tay Thiện Vũ.
“Hm?” Giọng Thiện Vũ áp sát bên tai cậu.
“Làm gì?” Trần Giản hỏi khẽ.
“Lúc gội đầu cậu gội sạch cả bên trong lẫn bên ngoài à?” Thiện Vũ giơ tay, đầu ngón tay miết dọc sống lưng từ eo lên gáy, cuối cùng đè lên chiếc khăn lông trên đầu cậu, vò nhẹ.
Trần Giản khựng lại hai giây mới hiểu ý anh, rồi bật cười.
“Để tóc dài thêm chút nữa cũng đẹp lắm.” Hai tay Thiện Vũ nhẹ nhàng vò đầu cậu, dùng khăn lau khô những giọt nước còn vương trên ngọn tóc.
Lực tay vô cùng dễ chịu, Trần Giản ôm eo anh, cúi đầu nhắm hai mắt.
Vò được mấy cái, tay Thiện Vũ nhấn xuống vai cậu, không đợi cậu kịp mở mắt, anh đã ấn vai cậu đẩy ngược ra sau.
Trần Giản lảo đảo lùi hai bước, ngã xuống giường.
Giây tiếp theo cậu mở mắt, Thiện Vũ đã ngồi lên người cậu, đưa tay kéo chiếc khăn tắm buộc quanh eo cậu xuống.
Không kéo được.
“Đệt.” Thiện Vũ không nhịn được cười, “Có kỹ thuật gì không vậy? Thắt chặt thế?”
“Bị đè lên rồi.” Trần Giản nói, “Đầu anh cũng bị gội sạch từ trong ra ngoài rồi hả?”
Thiện Vũ không đáp, ngón tay đặt lên trán cậu, nhẹ nhàng vén lọn tóc rủ xuống mắt cậu, rồi lại túm lấy khăn tắm, kéo mạnh sang một bên.
Khoảnh khắc khăn tắm bị giật ra, anh cũng cúi người hôn cậu.
Trần Giản ôm chặt anh, cánh tay ra sức cọ xát lên người Thiện Vũ, đồng thời luồn tay xuống kéo cạp quần anh.
Thiện Vũ chẳng mảy may do dự, chống tay lên giường đạp tuột quần xuống.
“Thả rông à?” Trần Giản hỏi.
“Để công bằng.” Thiện Vũ nói.
“Không phải chứ…” Trần Giản cười, “Chuyện này mà cũng cần chú trọng công bằng hay không công bằng nữa hả?”
“Lát nữa sợ cậu thấy bất công, nên giờ cố gắng công bằng hết mức có thể.” Thiện Vũ cúi đầu nhìn cậu.
Ánh đèn vàng dịu rọi qua nửa mặt trái của anh, đẹp vô cùng, không hổ danh là ông chủ đẹp trai nhất thị trấn.
Trần Giản nghĩ xong câu đó trong đầu mới sực tỉnh: “Lát nữa bất công cái gì?”
Thiện Vũ không đáp.
Tuy ánh sáng vàng dịu khiến Trần Giản không nhìn rõ ánh mắt Thiện Vũ, nhưng có những chuyện không cần phải nhìn rõ, cũng không cần phải nói rõ, vẫn có thể cảm nhận được.
Mọi thứ hôm nay đều khác thường.
Trần Giản liếc thoáng qua phía đầu giường.
Thiện Vũ nhanh chóng đưa tay xoay mặt cậu về nhưng cậu đã kịp nhìn rõ, hơi thở lập tức trở nên rối loạn.
“Anh…” Trần Giản giơ tay véo cằm anh, ngón tay lần từ cổ xuống ngực rồi trượt xuống tận bụng dưới mà vẫn chưa nghĩ ra nên nói gì.
Không biết vì căng thẳng hay vì máu tự dưng dồn lên đỉnh đầu, hoặc là vì không đủ ánh sáng, tầm mắt cậu bắt đầu nhòe đi, nhấp nhô cùng nhịp đập của trái tim.
“Ừ.” Thiện Vũ ập người xuống, chóp mũi cọ qua vành tai cậu, giọng nói ấm sực, “Tôi đấy.”
Nụ hôn thực sự nghiêm túc, thực sự cẩn trọng, giống như màn dạo đầu cho một cuộc thám hiểm mới, cẩn thận thăm dò, giữa hơi thở và nhịp tim, giữa ma sát của da thịt.
Cả người chìm sâu vào một niềm hưng phấn gần như nghẹt thở, không phân biệt được thứ gì đang áp sát, thứ gì đang chạm vào, hơi thở hòa lẫn với những tiếng thì thầm mất kiểm soát, âm thanh quấn quýt đan xen lấy cơ thể, nghe không rõ, khẽ khàng lướt qua từng dây thần kinh.
Nhưng ở một góc khuất nào đó vẫn còn sót lại một tia ý thức tỉnh táo, rõ ràng tiếp nhận mọi chi tiết nhỏ bé trên chiếc giường này, bao gồm cả tiếng ma sát rất khẽ khi ngón tay siết chặt lấy tấm chăn, cảm nhận rõ rệt từng chút một trong cơn mơ màng ấy…
Tiếng thở dốc dường như không thể ngừng lại, Trần Giản nghe được tiếng của chính mình, nghe được cả của Thiện Vũ, lúc thì đồng bộ, lúc thì nối tiếp nhau lên xuống.
Gió ấm điều hòa phả vào người, trong làn hơi ấm lẫn với một thoáng lạnh lẽo của giọt mồ hôi trên da thịt.
“Trần Giản.” Giọng Thiện Vũ áp sát sau tai cậu, nhẹ bẫng, lẫn cùng chút run rẩy khó nhận ra.
“Ừm?” Trần Giản vùi nửa mặt vào trong gối, nhắm mắt đáp lại.
“Đi tắm không?” Thiện Vũ hỏi.
“…Anh tắm trước đi.” Trần Giản vẫn nhắm nghiền mắt, “Tôi nghỉ chút đã.”
Thiện Vũ không đáp, cũng không nhúc nhích, một lát sau luồng hơi thở phả sau tai cậu dời lên phía trên.
“Nhìn gì?” Trần Giản hỏi.
“Chỉ nhìn vu vơ thôi.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản cười, hé mắt quay đầu đi.
Thiện Vũ chống tay xuống giường, cúi đầu nhìn cậu.
“Cảm giác thế nào?” Thiện Vũ hỏi.
“…Đệt mẹ anh.” Trần Giản khựng lại, “Đây là câu nên hỏi vào lúc này sao?”
“Tôi biết đâu chứ.” Thiện Vũ nói, “Đây là lần đầu tiên tôi hỏi mà.”
“Đệt.” Trần Giản cười quay đầu đi, lại vùi mặt vào gối.
Hai người lại lặng lẽ nằm lì trên giường thêm một lát, Thiện Vũ mới đứng dậy vào phòng tắm.
Mãi cho đến khi anh tắm rửa xong quay về phòng ngủ, Trần Giản vẫn chưa chịu nhúc nhích.
“Ngủ rồi à?” Thiện Vũ khẽ khều ngón tay lên vành tai cậu.
“Chưa.” Trần Giản nói.
“Đi tắm không?” Thiện Vũ hỏi, “Không muốn thì thôi cứ ngủ đi.”
“Tối nay tôi còn phải trực nữa.” Trần Giản nói.
“…Tối nay sắp hết rồi.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản cười không đáp.
“Có khó chịu chỗ nào không?” Thiện Vũ nhẹ nhàng hỏi.
“Không.” Trần Giản nghĩ ngợi, “Cảm giác rung động tận sâu linh hồn.”
“Dữ dội vậy sao?” Thiện Vũ nói.
“Anh bình tĩnh lắm sao?” Trần Giản nhìn anh.
“Sao có thể chứ.” Thiện Vũ nói, “Nhưng tôi cũng phải giả vờ diễn một chút chứ, đâu thể để cả hai đứa cùng đực mặt ngây ra đó được.”
Trần Giản cười: “Anh còn diễn được cơ à?”
“Ừ.” Thiện Vũ ngồi xổm xuống cạnh mép giường, hôn một cái lên chóp mũi cậu.
“Tôi đi tắm đây.” Trần Giản nói, “Hay anh tắm lại lần nữa đi.”
“Được thôi.” Thiện Vũ gật đầu.
Chắc cả đêm nay phòng tắm không tan nổi hơi nước, lúc bước vào không nhìn rõ người đâu, mặt gương hoàn toàn mờ đặc.
Trần Giản tiện tay lau gương.
“Làm gì đấy?” Thiện Vũ mở vòi hoa sen, “Muốn ngắm gì à? Lần sau quay video lại là được.”
“Cũng đúng.” Trần Giản kéo anh vào dưới vòi hoa sen, ôm nhau cùng xối nước, nghiêng đầu tựa vào vai anh, nhìn hai bóng người trong gương.
“Thật hay đùa vậy, quyết đoán thế?” Thiện Vũ nhẹ nhàng vuốt ve lưng cậu.
“Chính miệng anh nói mà, sao thế, nói xong lại hèn à?” Trần Giản nói.
Thiện Vũ cười: “Được, thế quay video.”
“Lần tới sẽ đến lượt tôi.” Trần Giản nói.
“Ừm.” Thiện Vũ gật đầu.
Một đêm tắm ba lần, Thiện Vũ quay về phòng ngủ đứng trước gương nhìn vết sẹo ngang hông mình: “Tắm đến nỗi vết sẹo sắp phẳng ra luôn rồi.”
“Mới thế đã phẳng.” Trần Giản lau tóc, “Chắc trước kia anh không hay tắm rửa lắm hả?”
Thiện Vũ “Shh” một tiếng, vươn tay nắm cằm cậu: “Hôm nay mồm miệng đã đời quá nhỉ?”
Trần Giản cười không nói nữa.
Thu dọn xong xuôi, cậu lục tủ quần áo của Thiện Vũ tìm bộ đồ thay mà mình đã mang lên đây, rồi mặc vào.
“Đi trực thật đấy à?” Thiện Vũ nhìn quanh không tìm thấy điện thoại của mình đâu, bèn cầm lấy điện thoại của cậu lên xem, “Sắp năm giờ rồi.”
“Trực chứ.” Trần Giản nói, “Anh đâu có biết thỉnh thoảng 4-5 giờ sáng đã có khách gọi đến rồi, nhất là mấy người tự lái xe, họ lái xe qua đêm đến tận đây, 6-7 giờ mới đến nơi mà 4-5 giờ đã gọi hỏi có bữa sáng không rồi.”
Thiện Vũ nhắm mắt lại, thở dài: “Tôi đi với cậu.”
“Hả?” Trần Giản nhìn anh.
“Dù sao tôi cũng không ngủ được.” Thiện Vũ nói, “Tôi cũng chưa từng thấy các cậu trực ca như thế nào.”
“Anh muốn xem thì phải tìm ca đêm chứ, ca có nửa buổi thế này thì anh xem cái gì?” Trần Giản nói.
“Thì nửa buổi nên tôi mới xem đấy, cả đêm thì chắc tôi điên mất…” Thiện Vũ đứng dậy mặc áo khoác.
“Ông chủ thật thà quá.” Trần Giản cười nói.
“Đi.” Thiện Vũ ôm cậu từ phía sau, đi ra ngoài, “Xuống bếp xem có gì ăn không.”
“Đi tuần một vòng trước đã.” Trần Giản nói.
“Đi tuần như thế nào?” Thiện Vũ hỏi.
“Từ tầng bốn xuống tầng một rồi ra vườn hoa, sau đó quay lại quầy lễ tân ngồi trực.” Trần Giản nói.
“…Đệt, phức tạp vậy?” Thiện Vũ hỏi, “Phải đi tuần mấy lần?”
“Một lần thôi.” Trần Giản cười, “Bình thường bọn Tam Bính sẽ thay phiên nhau đi tuần đêm, tôi thì quen đi trước một lượt, lỡ chúng nó lười biếng thì có chuyện gì tôi còn kịp phát hiện.”
Thiện Vũ thở dài áp vào gáy cậu: “Quản lý à…”
Lúc ra khỏi văn phòng, Thiện Vũ vẫn ôm cậu khư khư không buông tay. Tầng bốn không có khách ở, chỉ có đám đồng nghiệp đang ngủ say như chết trong ký túc xá.
Xuống đến tầng ba Thiện Vũ mới nới lỏng tay, theo cậu đi dạo một vòng quanh hành lang, rồi xuống tầng hai, tầng một, đến khi ra vườn hoa thì lại ôm choàng lấy cậu.
“Lạnh quá.” Thiện Vũ thì thầm bên tai cậu.
“Ừm.” Trần Giản kéo áo khoác, “Tôi không sao, chứ anh ban nãy tiêu hao hơi nhiều…”
Vừa dứt lời thì thấy có một người ngồi trên băng ghế dài cạnh ổ chó.
“Ai đó?” Đối phương cũng phát hiện ra hai người họ, quay đầu gằn giọng hỏi.
Là thằng Năm đang ngậm thuốc lá.
“Lại hút thuốc trong sân đấy à?” Trần Giản chỉ vào cậu ta.
Bấy giờ Thiện Vũ mới buông cánh tay đang ôm cậu ra.
“Giờ cũng đâu có ai.” Thằng Năm nói.
“Có pháo đấy nhé?” Trần Giản bước tới, giật lấy điếu thuốc trên tay cậu ta.
“Pháo ở bên kia mà,” Thằng Năm thở dài, “Tao đã cố tình vòng sang tận bên này rồi, cách hẳn một tòa nhà rồi đấy quản lý ạ.”
“Nửa đêm nửa hôm không ngủ được ra đây làm gì?” Trần Giản khom lưng nhìn thẳng mặt thằng Năm, phát hiện trên mặt cậu ta còn đọng vệt nước mắt, “Có chuyện gì à?”
“Không, thất tình vu vơ thôi ấy mà.” Thằng Năm liếc nhìn hai người họ, “Hai người làm gì đấy?”
“Đi trực.” Trần Giản nói.
“Tao ngồi đây cả đêm mà.” Thằng Năm nói, “Hai người đi trực ở đâu vậy?”
Ở trong phòng ngủ của ông chủ.
Ở trong phòng tắm của ông chủ.
Thằng Năm, mày nói gì kiêng kị một chút đi.