Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 22: Thẩm Mật: Kế Hoạch Nhà Phúc Lợi
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, các cuộc họp lớn nhỏ liên tục diễn ra. Tạ Dung Trác bận họp cả ngày, Thẩm Mật cũng bận tối mặt tối mũi.
Tuy phần lớn các cuộc họp không trực tiếp liên quan đến Thẩm Mật, nhưng cô vẫn tham gia đến 90%, cẩn thận ghi chép từng buổi.
Mọi người đều nhận ra Tạ Dung Trác đang bồi dưỡng Thẩm Mật. Chốn công sở, không ai dại dột đến mức coi cô là một thư ký nhỏ bé bình thường. Kỹ năng quan sát sắc thái là điều cần thiết, nên nhiều khi Thẩm Mật còn chưa kịp mở lời, nhóm quản lý đã chủ động đưa tài liệu cho cô.
Sau đó lại là cuộc họp video dài hơn một tiếng đồng hồ, các cuộc hẹn của đối tác, các cuộc điện thoại, tiếp khách liên tục.
Bận rộn đến giờ trưa, khi đối tác đến ký hợp đồng thì Thẩm Mật mới thật sự có thời gian rảnh.
Trong phòng họp, đối tác vẫn đang nói chuyện, Tạ Dung Trác cúi đầu lật xem tài liệu, thỉnh thoảng đáp lại vài câu, phần lớn thời gian đều chăm chú lắng nghe.
Anh toát ra khí chất cao quý, áp đảo người đối diện. Những người khác rõ ràng rất e dè anh, trong lúc nói chuyện đều tỏ ra thăm dò cẩn thận.
Thật khó tưởng tượng nổi, một người điềm tĩnh như vậy mà tối qua lại tức giận đến mức vứt chìa khóa, bỏ đi không nói một lời.
Thẩm Mật hồi tưởng lại, dường như mọi chuyện bắt đầu từ khi cô nói ‘con gái lớn tránh ba’, sắc mặt Tạ Dung Trác đã thay đổi.
Chắc chắn câu nói ám chỉ anh có ‘sở thích đặc biệt’ đã chọc giận anh rồi.
Thẩm Mật hối hận đỡ trán, một người đàn ông toát lên vẻ lạnh lùng cấm dục từ đầu đến chân như Tạ Dung Trác làm sao có thể có sở thích đó chứ??
Sao cô có thể nhắc về chuyện này với anh được chứ!
Thật sự, trái tim ‘thình thịch’ quá mức cũng chẳng phải chuyện hay.
Điện thoại rung lên, là Trương Chỉ Thanh gọi đến. Thẩm Mật bắt máy, đi về phía bàn làm việc: “A lô.”
“Mật Mật ơi cậu còn đang tăng ca chứ? Tớ giúp cậu chọn gà nướng ngon lắm! Thẻ công ty của tớ không dùng được, cậu xuống nhà ăn đi.”
Thẩm Mật mang bữa tối của Tạ Dung Trác đến văn phòng cho anh trước, gửi tin nhắn WeChat rồi mới xuống nhà ăn tìm Trương Chỉ Thanh.
Ngành tài chính phải tăng ca là chuyện rất đỗi bình thường, nhà ăn nhân viên vào buổi tối vẫn đông người.
Thấy Thẩm Mật, Trương Chỉ Thanh tự giác nhận lỗi, chủ động nhận sai: “Hu hu hu, Mật Mật ơi tớ xin lỗi, tớ sai rồi, thật sự tớ không ngờ chú út của tớ lại đến thật.” Cô ấy kéo Thẩm Mật, đáng thương nói: “Tớ giành chỗ cho cậu rồi, cậu ngồi đi, ngồi đi.”
Thẩm Mật ngồi xuống, không lên tiếng.
Trong một số trường hợp, cô và Tạ Dung Trác rất giống nhau, đặc biệt là khi im lặng nhìn người khác với vẻ mặt không cảm xúc, điều đó khiến Trương Chỉ Thanh vô cùng sợ hãi.
“Cậu đừng dùng vẻ mặt này mà, cậu cười một cái đi.”
Thẩm Mật cười nhưng không có ý cười: “Hì.”
Vậy đúng là Trương Chỉ Thanh đã lừa người đến, cô còn bảo lạ sao Tạ Dung Trác lại đột nhiên đưa cô đi xem phim.
Trương Chỉ Thanh nằm úp mặt trên bàn, chớp chớp mắt, tủi thân nói: “Nếu chú út tớ đã xuất hiện, vậy tớ nhất định không thể làm kỳ đà cản mũi được đúng không?” Cô ấy bĩu môi: “Nể tình tớ vi phạm lần đầu, cậu tha thứ cho tớ lần này đi mà. Lần sau tớ vẫn sẽ dám nữa.”
“Cậu dám thật.” Thẩm Mật không giả vờ được nữa, mở túi trên bàn, bị mùi gà nướng thơm lừng làm cho nuốt nước bọt ừng ực, xé găng tay bắt đầu ăn: “Sao đột nhiên cậu lại muốn tác hợp tớ với chú út của cậu thế?”
“Vì tớ muốn cậu làm thím út của tớ.” Trương Chỉ Thanh không hề che giấu: “Chú út tớ có rất nhiều tiền! Không phải cậu muốn kiếm tiền sao? Cứ kiếm trên người Tạ Dung Trác là được mà!”
“….?”
“Cái này gọi là nước phù sa không chảy ruộng ngoài, không thể để tiểu yêu tinh bên ngoài chiếm của hời được.”
“…”
“Với sắc đẹp và trí thông minh của cậu, lại thêm sự giúp sức của Gia Cát Lượng tớ đây, hai chúng ta nội ứng ngoại hợp, tớ không tin không túm được chú ấy!”
“Cậu tạo phản à? Để chú út cậu biết, cậu chỉ có thể gánh cái tội ăn cây táo rào cây sung.”
“Sao cậu lại là người ngoài được chứ? Cậu là ân nhân của tớ, là chị em tốt nhất của tớ! Hơn nữa, chờ đến lúc chú ấy biết được, còn chưa chắc ai nắm thóp ai đâu!”
Thẩm Mật xé một cái đùi gà đưa cho Trương Chỉ Thanh, “Nhưng hôm qua tớ đã đắc tội với anh ấy rất nặng, đến giờ mà anh ấy vẫn còn giận tớ.”
Sáng nay Tạ Dung Trác gặp cô, còn chẳng buồn nhìn cô lấy một cái. Tuy rằng anh vẫn dẫn cô đi họp, nhưng suốt buổi cứ coi cô như không khí.
“Hả? Chú út tớ tức giận? Cậu làm sao mà được vậy?! Mau mau mau, kể cho tớ nghe xem nào.”
“Làm sao được vậy là thế nào?” Thẩm Mật nuốt miếng thịt gà, “Chẳng lẽ bình thường anh ấy chưa từng tức giận?”
Cũng không phải là chưa từng tức giận, chỉ là kiểu thờ ơ gần như lạnh lùng đó dễ khiến người ta lầm tưởng anh vốn tính lạnh nhạt. Nếu không phải Tạ Dung Trác biểu hiện đặc biệt rõ ràng, Thẩm Mật sẽ không thể nhận ra anh đã tức giận.
Trương Chỉ Thanh vô cùng tò mò, rốt cuộc chuyện gì có thể khiến Tạ Dung Trác mất kiểm soát cảm xúc đến mức không thể che giấu.
Vẻ mặt cô ấy tò mò: “Sao cậu biết chú út tớ tức giận? Chú ấy quát cậu? Quát như thế nào? Có phải là ôm vai cậu vừa lay vừa gào thét không?”
Thẩm Mật suýt nghẹn: “Cậu cảm thấy Tạ Dung Trác sẽ làm ra chuyện như vậy sao?”
Trương Chỉ Thanh: “Cũng khó nói lắm, đóa hoa trên núi mà một khi yêu vào là dễ phát điên vì tình lắm.”
Thẩm Mật: “Nghe cứ như cậu có nhiều kinh nghiệm lắm vậy.”
Trương Chỉ Thanh kiêu ngạo nói: “Kinh nghiệm thì không dám nhận, nhưng chắc chắn tớ biết nhiều hơn cậu. Đừng quên tớ có bạn trai rồi nhé.”
Thẩm Mật kể lại một lượt những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua cho Trương Chỉ Thanh.
Có điều, cô lược bớt tình tiết ‘yêu qua mạng’.
Cô biết Tạ Dung Trác nhất định không muốn cháu gái biết chuyện này, không nói ra là để giữ thể diện cho anh.
Vẻ mặt Trương Chỉ Thanh kinh ngạc: “Tức đến mức ngay cả xe cũng không thèm sao?!”
Thẩm Mật: “Đúng vậy!”
“Chú ấy nói là cậu biến mất khỏi tầm mắt của chú ấy??”
“Đúng vậy!”
“Con người 36 độ sao có thể làm ra chuyện lạnh lùng như vậy chứ!”
“Đúng đó!”
“Không không không không đúng, cậu chờ chút…” Trương Chỉ Thanh ngừng lại: “Chú út tớ đưa xe của chú ấy cho cậu, rồi tự bỏ đi?”
Thẩm Mật: “Ừm á.”
“Đi bộ?”
“Lại chẳng?”
“Nếu vậy thì… hình như cũng không lạnh lùng lắm đâu.” Trương Chỉ Thanh hơi ngơ ngác, nhìn Thẩm Mật ngây ra vài giây: “Sao tớ cứ có cảm giác hai người giống như hai vợ chồng cãi nhau, người chồng để lại nhà cho vợ, rồi tự bỏ nhà đi bụi vậy?”
Thẩm Mật: “?”
Trương Chỉ Thanh đột nhiên cảm thấy hành vi của Tạ Dung Trác thật kỳ lạ. Anh không thích người khác chạm vào đồ của mình, ngay cả Trương Chỉ Thanh cũng không được tùy tiện lái xe của anh. Trước đây cô ấy từng nhìn trúng một chiếc xe thể thao, cầu xin Tạ Dung Trác lâu ơi là lâu nhưng anh cũng không đồng ý cho lái.
Cô ấy ngẩng đầu: “Mật Mật này, có khi nào chú út tớ thích cậu không?”
Thẩm Mật nói chắc như đinh đóng cột: “Không thể nào.”
Cô đã thả thính anh trong game lâu như vậy, Tạ Dung Trác còn chẳng có chút phản ứng nào! Thậm chí từng khiến cô lầm tưởng anh là con gái nữa.
Sau này biết giới tính thật, Thẩm Mật nhanh chóng rung động, nóng lòng muốn cùng anh yêu qua mạng rồi gặp mặt ngoài đời. Cô đã dùng đủ thứ lời tán tỉnh bông đùa có ý đồ, kết quả thì sao? Tạ Dung Trác lại dỗ dành cô như dỗ con gái của mình!
Trương Chỉ Thanh cũng cảm thấy không thể nào, Tạ Dung Trác không phải là người dễ rung động, nếu không thì đã kết hôn từ lâu rồi.
Người ta có câu 'gái theo trai chỉ cách một lớp màn', bao nhiêu năm nay nhiều cô gái xinh đẹp theo đuổi anh như vậy, nhưng cũng không thấy anh hẹn hò với ai. Hơn nữa, anh và Thẩm Mật mới quen nhau được bao lâu chứ, sao có thể nhanh chóng rơi vào lưới tình được.
“Không biết tại sao, tớ cứ có cảm giác chú út đối xử với cậu rất đặc biệt.” Còn đặc biệt ở đâu thì Trương Chỉ Thanh lại không nói ra được, “Hay là cậu suy nghĩ lại về chú ấy xem sao?”
Thẩm Mật nào dám chứ.
Tạ Dung Trác là 'cơm cha áo mẹ' của cô, nhỡ mà thất bại, nào là năm bảo hiểm, quỹ nhà ở, kế hoạch mua nhà, tất cả đều sẽ tan tành mất.
“Mật Mật, cậu nói thật cho tớ biết đi, cậu có cảm giác gì với chú út tớ không? Bỏ qua những gì mẹ Kha Triển đã từng nói, bỏ qua xuất thân của cậu, đừng nghĩ đến bất cứ điều gì khác, chỉ thuần túy về con người chú út tớ thôi.”
Thẩm Mật không cần nghĩ ngợi đã đáp: “Không một ai từ chối được Tạ Dung Trác cả.”
“Vậy được!” Trương Chỉ Thanh đập bàn đứng dậy: “Có những lời này của cậu, tớ có làm Gia Cát Lượng 'ăn cây táo rào cây sung' cũng được!”
“Không nhưng,” Thẩm Mật đột nhiên hơi hối hận về những lời buộc miệng vừa nãy: “Tớ không có ý đó! Cậu đừng làm bậy nhé, anh ấy vẫn còn giận tớ đó!”
“Yên tâm đi tớ có diệu kế!”
*
Khi Thẩm Mật lên lầu, Tạ Dung Trác đã họp xong. Mười phút trước anh đã gửi tin nhắn bảo cô tan làm trước.
Cửa văn phòng tổng giám đốc mở rộng. Thẩm Mật ngồi ở bàn làm việc nhìn vào trong, Tạ Dung Trác đang cúi đầu nghiêm túc làm việc. Ngồi ở vị trí của anh, khi thành công hay thất bại không còn được đo lường bằng tiền nữa, dường như anh lại càng bận rộn hơn.
Thu dọn xong tài liệu, Thẩm Mật tắt máy tính rồi tan làm.
Ở Tuệ Thành, mặt trời lặn sớm, chưa đến bảy giờ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ánh đèn cao ốc chiếu sáng quảng trường, cả con phố đèn đóm sáng trưng. Trong túi Thẩm Mật có không ít tiền mặt, không muốn chen chúc tàu điện ngầm, cô mở ứng dụng gọi xe, xếp hàng ba con số…
“Thẩm Mật? Cô cũng đang chờ xe à, hay là chúng ta đi ghép xe đi.” Ninh Hân Lôi than phiền: “Hình như ở ngã tư phía trước xảy ra tai nạn giao thông, hôm nay khó gọi xe quá, tôi đã đợi hơn nửa tiếng rồi.”
Thẩm Mật: “Hình như chúng ta không tiện đường nhỉ?”
“Ừ nhỉ.”
Thời gian chờ xe khá nhàm chán, Ninh Hân Lôi không nhịn được chia sẻ mấy tin đồn với Thẩm Mật.
“Cô biết không, ngày hôm qua sếp đã đi ăn tối cùng 'ánh trăng sáng' đó! Còn tặng cô gái đó một chiếc túi Birkin da hiếm!!”
Thẩm Mật: ???
Nói cả buổi trời hóa ra nhân vật chính của tin đồn là cô sao??
“Có tiền lãng mạn gớm đấy, ngưỡng mộ quá!” Ninh Hân Lôi không để ý đến biểu cảm của Thẩm Mật, nhìn chằm chằm điện thoại tự nói một mình: “Tôi hơi tò mò, một người lạnh lùng cao quý như sếp, trước mặt bạn gái có phải cũng nghiêm chỉnh như vậy không?” Gương mặt cô ấy đầy tò mò: “Cô nói xem sếp có thật sự hiến thân không?”
Thẩm Mật: “….”
Hiểu rồi, tin đồn không thể tin!
….
Quảng trường bên ngoài khu dân cư đang thi công. Thẩm Mật bảo tài xế đậu xe bên đường, tự mình đi bộ vào.
Dọc theo đường đi, các dải cây xanh đã được tu sửa, xung quanh toàn là camera giám sát. Ban đêm đèn đuốc sáng rực, không còn những cống nước bẩn thỉu hay những kẻ lêu lổng không đứng đắn nữa, cảm giác tràn đầy an toàn.
Khu vực này tốt như vậy, chờ đến khi quảng trường xây xong, khu thương mại cũng sẽ hình thành, nhà ở gần đó chắc chắn sẽ cung không đủ cầu. Căn nhà Thẩm Mật hiện đang ở đầy đủ tiện nghi, sau một thời gian được cô bày biện tỉ mỉ đã trở nên đặc biệt ấm cúng và thoải mái, cô đã không nỡ chuyển đi mất rồi.
Cô từng hỏi qua, chỉ cần trở thành nhân viên chính thức, có biểu hiện đặc biệt xuất sắc, dù chưa làm đủ mười năm cũng có thể mua nhà phúc lợi. Mấy năm gần đây, mỗi năm công ty đều có một số lượng nhỏ chỉ tiêu, sau khi được lãnh đạo phòng ban duyệt thì chỉ cần ký hợp đồng với công ty là được.
Thẩm Mật đứng ngoài ban công, nhìn bức tường đối diện.
Ngoài việc tầm nhìn từ ban công không được đẹp lắm, buổi tối hơi tối, thì vị trí địa lý và giá cả của căn hộ này không có điểm nào để chê, cô muốn mua.
Phát hiện bức tường đối diện được dựng một tấm bạt chống thấm, hình như đang thi công vẽ tranh tường. Có vẻ như đã vẽ được một thời gian rồi, dưới đất vung vãi khá nhiều màu mực.
Thẩm Mật đột nhiên hơi chờ mong, dù sao thì cô cũng là ‘khán giả’ có góc nhìn đẹp nhất.
Ngay cả bức tranh tường cũng đang níu giữ cô, căn nhà này cô nhất định phải có!
Thẩm Mật không muốn lợi dụng mối quan hệ thầy trò để đi cửa sau, nhưng cô có xuất sắc hay không, cũng chỉ có duy nhất Tạ Dung Trác có thể đánh giá.
Cũng chỉ có anh mới có thể phê duyệt đơn xin mua nhà phúc lợi cho cô, cô không còn con đường nào khác.
Trở về phòng, Thẩm Mật cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho Tạ Dung Trác.
Thẩm Mật: Em đã về nhà rồi ạ!
Thẩm Mật: Anh còn đang tăng ca sao?
Thẩm Mật: Bên ngoài nhà tối quá.
Thẩm Mật: Chắc không ai mua nó đâu nhỉ, đáng thương quá đi mất!
Thẩm Mật: Hay là, anh duyệt cho em mua nhé?
Cùng lúc đó.
Trước cửa sổ kính sát đất trong văn phòng, Tạ Dung Trác gác chân lên ghế, gập laptop lại, tháo kính ra, đưa tay day day mi tâm.
Điện thoại không ngừng rung lên báo tin nhắn.
Dám quấy rầy anh đến vậy, không cần xem cũng biết là ai.
Anh cầm điện thoại lên, mở tin nhắn xem.
Duệ Hưng Hoa Thượng là do một tay Tạ Dung Trác tự thành lập. Để giữ chân các nhân tài cấp cao, mấy năm trước anh đã hợp tác với các nhà phát triển bất động sản xây dựng vài tòa nhà, năm ngoái đã bàn giao toàn bộ.
Trên thực tế, anh vừa phê duyệt xong danh sách nhân sự, tất cả nhân viên văn phòng tổng giám đốc đều đã đủ điều kiện mua nhà.
Bao gồm cả Thẩm Mật vừa mới được điều chuyển đến.
Cuối mỗi câu cô đều thêm từ cảm thán, ngay cả dấu câu cũng không bỏ sót, có thể nói là rất cố ý làm dáng.
Như trong game vậy.
Tạ Dung Trác nhìn điện thoại, lẳng lặng nở nụ cười thật khẽ.
*
Thẩm Mật nhìn chằm chằm vào điện thoại. Mười phút trôi qua, Tạ Dung Trác vẫn không trả lời.
Vừa định bỏ cuộc, khung chat đột nhiên hiện ra tin trả lời của Tạ Dung Trác.
Dsm: Ở công ty.
Hả? Có ý gì vậy??
Như thể đoán được cô sẽ mờ mịt, anh lại gửi thêm một tin nhắn nữa.
Dsm: Đang trong giờ làm, xử lý chuyện công.
Thẩm Mật: “…”
Hiểu rồi.
Không sao, cô chờ được!
Một giờ sau.
Thẩm Mật siêng năng: Sư phụ, bây giờ người đã tan làm rồi chứ?
Tạ Dung Trác trả lời: Chưa.
Hai giờ sau.
Thẩm Mật siêng năng: Sư phụ, bây giờ người đã tan làm rồi chứ?
Tạ Dung Trác trả lời ngay lập tức: Không bán.
Thẩm Mật: “…”
[Lời tác giả]
Sếp Tạ anh trêu chọc vợ anh như vậy không sợ phải ngủ dưới sàn sao!!