Ngủ cùng tôi khiến em khó nói đến vậy sao?

Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Ngủ cùng tôi khiến em khó nói đến vậy sao?

Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong nhà không bật đèn, ánh sáng lờ mờ từ bức tranh tường ở ban công đối diện bị người đàn ông trước mặt che khuất, trong bóng đêm, các giác quan nhạy bén gấp bội.
Thẩm Mật kiễng chân, lưng tựa vào cánh cửa, cằm bị Tạ Dung Trác ghì chặt, anh cắn mút môi cô, tùy ý cướp đoạt không gian trong khoang miệng, càng hôn càng gấp gáp.
Cô sắp nghẹt thở, đành phải dùng sức đẩy anh ra, giọng nói bật qua kẽ răng: “Tạ Dung Trác…”
Tạ Dung Trác ôm chặt eo cô, nhấc bổng cô lên và ghì chặt vào vòng tay, cơ bắp trên tay anh rắn chắc, sức lực kinh người. Hôm nay Thẩm Mật đi giày bệt, chiều cao chênh lệch khiến cô cảm thấy Tạ Dung Trác có thể nhấc bổng cô lên chỉ bằng một tay.
Tim đập dồn dập, như đang thi xem tim ai đập nhanh hơn.
Giờ khắc này Tạ Dung Trác trở nên vô cùng nguy hiểm, Thẩm Mật hơi sợ hãi, hoảng loạn muốn chạy trốn.
Chẳng rõ có phải cảm nhận được sự kháng cự của cô hay không, cánh tay Tạ Dung Trác nới lỏng lực.
“Bật”—-
Đèn phòng khách được bật lên.
Thẩm Mật luống cuống ngẩng mặt lên, ánh mắt lấp lánh.
Tạ Dung Trác cúi đầu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt có phần tổn thương.
Thẩm Mật không rõ tại sao anh lại có cảm xúc ấy, hai tay vẫn còn đang đặt trên ngực anh, hít từng ngụm không khí trong lành: “Anh, anh say rồi.”
Tạ Dung Trác bắt lấy tay cô.
Ngoài đôi mắt cuốn hút lòng người kia, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh, hoàn toàn không thể đoán ra được là say hay tỉnh, nhưng bước đi của anh vừa nãy rõ ràng không ổn.
Mặc dù đang nghi ngờ anh say, song hai má Thẩm Mật vẫn không kìm được mà ửng đỏ: “Anh có biết anh đang làm gì không?… Anh có biết em là ai không?”
Tạ Dung Trác không nghe cô nói, chỉ nhìn gương mặt cô. Khi cô nói chuyện, hàng mi thỉnh thoảng rung động, ánh sáng bị cắt xén thành từng mảng, đậu trên chóp mũi hơi hếch, đôi môi đỏ mọng khẽ mở rồi lại đóng. Anh nảy sinh ý nghĩ khác, muốn bóp cằm cô rồi chặn môi cô lại.
Và quả thật anh đã làm thế.
Lại một lần bị sự ngang tàng nhấc bổng lên hôn, Thẩm Mật thôi không giãy dụa nữa, nhón chân để hòa theo chiều cao của Tạ Dung Trác, học cách đáp lại.
Cho đến khi cảm giác nghẹt thở lần nữa ập đến, Tạ Dung Trác mới lưu luyến buông cô ra.
“Tôi sẽ không cho kẻ khác cướp em đi.”
Thiếu oxy khiến đôi mắt xinh đẹp của Thẩm Mật như bị phủ một lớp sương mờ, cô ngẩng mặt lên, ngơ ngác nhìn Tạ Dung Trác: “Sao cơ?”
Bàn tay Tạ Dung Trác nhẹ nhàng áp lên má cô, đầu ngón tay ấn vào khóe mắt hơi ửng đỏ của cô, khàn giọng nói: “Thẩm Mật, em nói cho tôi biết đi, ngày hôm đó có phải là tôi không nên bao đồng xen vào chuyện người khác không?”
Nếu không phải vì mối tình kết thúc quá đột ngột, có lẽ cô đã có thể nhìn rõ bộ mặt thật của gã đàn ông đó.
Cũng sẽ không có cơ hội để lưu luyến.
Thẩm Mật bỗng giương mắt, biểu cảm ngập tràn sự khó tin.
Buổi chiều hôm cô bị mẹ Kha sỉ nhục, Thẩm Mật đã phải hứng chịu vô số lời chỉ trích. Gương mặt của những người từng rất đáng yêu bỗng chốc lộ ra vẻ hung tợn, nói cô là kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác. Cũng có người còn bảo cô quyến rũ chồng người ta bị vợ phát hiện nên cố ý dùng tiền tát vào mặt cô… Bọn họ chẳng phân biệt trắng đen, quay video chụp ảnh cô đăng lên mạng, xung quanh những lời mắng nhiếc đủ kiểu. Cô cắn răng kìm nước mắt chạy ra khỏi trường, suýt chút nữa đã bị một chiếc xe hơi lao vút qua đâm phải.
Tiền rải đầy đất, tài xế xuống xe giúp cô nhặt lên, hỏi cô muốn đi đâu có thể đưa đi. Cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi đây, dẫu cho chiếc xe này đi đến địa ngục đi nữa, cũng tốt hơn những con quỷ ở nhân gian này.
Cô ngồi ở ghế phụ lái, cảm giác phía sau còn có người, nhưng lúc này cô quá đỗi nhếch nhác, không còn tâm trạng để quan tâm đến người khác.
Hóa ra người ngồi trên chiếc xe đó là Tạ Dung Trác.
Anh đưa cô đi, sắp xếp cho cô ở trong một căn hộ. Cô trú ẩn trong vùng thuần khiết xa lạ ấy, cắt đứt mọi sự liên lạc với thế giới bên ngoài để điều chỉnh lại tâm trạng.
Cô vẫn luôn cho rằng đã gặp được người tốt, là ba trên trời đã phù hộ cho cô.
Nào ngờ tất thảy là bởi vì con người làm nên.
Thẩm Mật tỉ mỉ hồi tưởng lại. Khi ấy đã cách sinh nhật của Trương Chỉ Thanh hơn ba tháng, Tạ Dung Trác hẳn là từng gặp cô qua bữa tiệc sinh nhật của cô ấy, biết cô có quan hệ với Trương Chỉ Thanh, nên mới ra tay giúp đỡ cô chăng.
Nhưng tại sao anh lại xuất hiện trước cổng trường của cô?
Bàn tay to lớn đặt ở eo rút đi, giành lại được sự tự do, những suy nghĩ lan man của Thẩm Mật cũng bị kéo về.
Thân hình cao ngất của Tạ Dung Trác đứng trước mặt cô, ánh sáng từ trần nhà chiếu xuống, khúc xạ qua gọng kính, làm nổi bật đường nét khuôn mặt anh lúc ẩn lúc hiện, lạnh lùng mà sắc nét, ánh sáng vụn vặt điểm xuyết trong đôi mắt đen láy sâu thẳm đó.
Ánh mắt anh còn đẹp hơn cả sao trời.
Anh tỉ mỉ quan sát gương mặt cô, một lát sau nâng tay lên, duỗi tay móc lấy cổ áo cô.
Thẩm Mật chợt ngừng thở.
Tạ Dung Trác cụp mắt, thay cô cài lại một chiếc cúc đã bị bung.
Rồi lại kéo cổ áo sang hai bên cho thẳng thớm, vuốt phẳng nếp nhăn.
Thần kinh Thẩm Mật căng lên, đôi mắt chuyển động theo hai tay anh, hoàn toàn không dám động đậy.
Sau khi làm xong xuôi, Tạ Dung Trác khẽ khàng xoa đầu cô, rụt tay về, vẫn giữ dáng vẻ kiêu ngạo bình tĩnh như trước. Nét mặt trông không khác gì ngày thường, nhưng Thẩm Mật lại nhận ra Tạ Dung Trác đã say rồi.
Lúc tỉnh táo anh sẽ không thân mật như vậy đâu nhé.
Sau khi giúp cô chỉnh lại quần áo, Tạ Dung Trác vô cảm xoay người, bước chân anh không vững, Thẩm Mật lo lắng anh sẽ bước hụt mà ngã, may mà anh chỉ đi lên trước vài bước.
Tạ Dung Trác cúi đầu, chần chừ nhìn giường cô, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Vì để tiết kiệm không gian, phòng khách của căn hộ này được nối liền với phòng ngủ, ở giữa chỉ có một tấm rèm vải ngăn cách. Tạ Dung Trác cao lớn, trông rất lạc lõng trong không gian nhỏ bé.
Đặc biệt là khi anh mặc bộ vest đen đứng cạnh chiếc rèm ngăn nhỏ màu hồng của cô, nom càng kỳ lạ hơn.
Có lẽ là quá căng thẳng, hoặc cũng có thể đã đụng phải bệnh nghề nghiệp, thấy Tạ Dung Trác đứng, Thẩm Mật vô thức mời: “Ngài ngồi đi ạ.” Vừa nói xong mới nhận ra, chỗ duy nhất có thể ngồi trong nhà cô cũng chỉ có giường.
Cô vội vàng kéo rèm vải ra: “Nếu không chê, có thể ngồi trên giường.”
Khóe môi Tạ Dung Trác mím chặt, khuôn mặt tuấn tú không đọng lại biểu cảm gì, vài giây sau mới ngồi xuống, đôi chân dài chiếm trọn lối đi nhỏ.
“…”
Thẩm Mật dính vào tường, bước qua chân anh, hỏi: “Ngài uống nước không?”
Tạ Dung Trác nhướng mí mắt nhìn cô chăm chú, khuôn mặt có chút buồn ngủ, miễn cưỡng ‘ừ’ một tiếng.
Thẩm Mật không chịu nổi ánh mắt của anh, bị anh nhìn đến mặt đỏ tai hồng, “Vâng.” Cô xoay người, đi vào phòng bếp đun nước.
Nói là phòng bếp, thực ra lại nằm ngay cửa phòng khách, Thẩm Mật đưa lưng về phía Tạ Dung Trác, vẻ mặt xoắn xuýt một cục.
— Tình huống này rốt cuộc là gì đây!
Cô thế là bị cưỡng hôn đúng không???
Tạ Dung Trác uống say rồi kéo cô cưỡng hôn!
Anh còn bình tĩnh đến là quá quắt!
Thẩm Mật cảm giác cô nên tức giận mới phải.
Đúng.
Chuyện này rất là không nên!
Nhưng lại thấy cũng hợp tình hợp lý, vì cô tham mê vẻ đẹp của Tạ Dung Trác.
Trai đẹp dâng đến tận miệng, có lý nào lại từ chối chứ?
Hơn nữa hôn Tạ Dung Trác, lại còn sướng nữa đó.
“…”
Không nhưng, sao cô lại có thể không có giới hạn như vậy được!?
Bộ đẹp trai thì muốn làm gì cũng được sao? Cô và anh bây giờ còn chưa có quan hệ gì đâu đấy!
… Cũng không phải là chưa có quan hệ gì, cũng xem như ‘đối tượng yêu đương qua mạng tiền nhiệm’ ngắn ngủi đi.
Nhưng Tạ Dung Trác lại không thừa nhận mà!
Cô cần phải bình tĩnh lại để suy nghĩ rõ ràng chuyện này.
Bình tĩnh nào.
Thẩm Mật canh ấm nước, đợi mãi cho đến khi nước sôi.
Rót một ly nước ấm, xoay người, Tạ Dung Trác đã ngã vào chiếc giường bé nhỏ của cô, ngủ mất tiêu.
“…”
Thẩm Mật đặt cốc nước xuống, nằm úp sấp bên cạnh Tạ Dung Trác, khẽ gọi: “Sư phụ ơi?”
Hô hấp của Tạ Dung Trác rất đều đặn, trông như đã ngủ say rồi.
Thẩm Mật như một tên trộm trườn người sang, duỗi ngón trỏ chọt chọt vào lông mi anh.
Khẽ gọi: “Sếp ơi?”
Lông mi của Tạ Dung Trác rất dài, đen nhánh, yên lặng phủ trên gương mặt.
Người giả vờ ngủ lông mi sẽ rung rung, Thẩm Mật chắc chắn anh đã ngủ rồi, kéo chăn đắp lên người anh.
Điện thoại phát ra tiếng brhh brhhh, là của Tạ Dung Trác. Thẩm Mật sợ anh bị rung sẽ không thoải mái, xốc chăn lên, tìm được điện thoại trong túi quần của anh.
Người gọi đến là Lão Chu.
Hẳn là anh ta đang chờ dưới lầu.
Thẩm Mật nghe máy: “Alo Lão Chu, tôi Thẩm Mật đây, sếp đang ngủ rồi, anh về trước đi.”
Lão Chu ngớ người: “Được được, vậy thư ký Thẩm và sếp Tạ nghỉ ngơi sớm một chút, tôi không quấy rầy hai người nữa.”
Thẩm Mật: “Không phải…”
Lão Chu đã hiểu ý rồi cúp điện thoại.
“…”
***
Thẩm Mật mở máy tính lên xử lý vài tài liệu, nhìn đồng hồ đã gần mười hai giờ rưỡi.
Cô đứng dậy khởi động gân cốt, ôm đồ ngủ đi vào phòng tắm.
Từ phòng tắm bước ra, nhìn người đàn ông trên giường, bỗng chốc không biết nên đứng ở đâu cho phải.
Ban đầu định ra ngoài thuê một phòng khách sạn, nhưng Tạ Dung Trác vẫn còn say, Thẩm Mật không yên tâm để anh một mình.
Căn hộ của Thẩm Mật còn chưa đến 40 mét vuông, những khu vực có thể sử dụng đều đã tận dụng hết rồi, để không có cảm giác ngột ngạt, cô mua không quá nhiều nội thất, chủ yếu là vì không có tiền để mua. Trong nhà lại không có sofa, nền nhà thì lạnh, cũng không có dư chăn.
Cô nằm bò ra mép giường nhìn Tạ Dung Trác, anh ngủ rất ngoan, nằm xuống rồi là không hề động đậy nữa.
Thẩm Mật nghĩ bụng: Hôn cũng đã hôn rồi, ngủ một tí thì có làm sao?
Căn nhà mình bỏ tiền ra mua mà lại không được ngủ, nào có ai tự ấm ức bản thân như vậy chứ!
Cô lấy tấm ga trải giường dự phòng ra, xoắn thành hình dây thừng, đặt ở giữa giường làm vạch ngăn cách, nằm lên giường, chui vào chăn.
Giường này là giường đơn, không gian vốn đã nhỏ, một Tạ Dung Trác to xác như vậy nằm trên đó, ở giữa lại có một vạch phân cách, chỗ còn lại cho Thẩm Mật chỉ còn một chút xíu.
Thẩm Mật nằm nghiêng, ngay cả không gian để trở mình cũng không có.
Cô kéo kéo chăn, cuối cùng cũng có được một chút mép chăn, vội vàng đắp kín người.
Có người bên cạnh, không thể ngủ được.
Mở mắt đến nửa đêm, Thẩm Mật khó khăn trở mình, giương mắt nhìn góc nghiêng của Tạ Dung Trác, thay anh gỡ kính xuống. Vừa gỡ ra như thể được giải trừ phong ấn, vị công tử lạnh lùng kiêu ngạo lập tức trở nên hơi non nớt.
Thẩm Mật ngồi dậy, chống khuỷu tay lên gối, cúi đầu ngắm nhìn vẻ đẹp của Tạ Dung Trác ở cự ly gần.
Nhìn thế này, cảm giác áp bức mà Tạ Dung Trác thường mang lại đều đến từ đôi mắt của anh. Dáng vẻ lúc ngủ không chút uy hiếp nào, im lặng vô hại, trông như rất dễ bị bắt nạt.
Thẩm Mật không kìm được chọc chọc hai má anh.
Cô dán mắt vào khuôn mặt tuấn tú của anh, sống mũi cao thẳng. Ánh mắt di chuyển xuống đôi môi anh, Thẩm Mật lập tức nhớ đến cảnh tượng vài giờ trước Tạ Dung Trác như thể đã phát điên lên, muốn xé toạc cô rồi nuốt chửng.
Cô quay mặt đi, như một con chuột chũi nhanh chóng rụt vào trong chăn, trở mình quay lưng về phía anh.
Cô duỗi tay sờ sờ môi.
Cái chứng ám ảnh số chẵn này của Tạ Dung Trác, thật sự đã hôn cô hai lần.
Hôn cũng đã hôn rồi, ngủ cũng đã ngủ rồi.
Lúc theo đuổi anh, chắc là sẽ dễ dàng hơn một chút chứ nhỉ?
Không biết nghĩ đến điều gì, Thẩm Mật đột nhiên mở bừng hai mắt——
Tạ Dung Trác mắc chứng sạch sẽ, nếu như tinh thần không minh mẫn thì chắc chắn sẽ không miệng chạm miệng cô đâu!
Cắn môi cô, uống nước bọt cô, nhất định anh sẽ cảm thấy bẩn chết cho xem!
Chuyện này không được nói ra, phải nuốt hết vào bụng!
***
Trời chưa hửng nắng Thẩm Mật đã tỉnh giấc.
Tấm ga trải giường ngăn giữa cô và Tạ Dung Trác đã bị đá xuống đất từ lâu.
Trong chăn ấm áp, Tạ Dung Trác như một cái lò sưởi.
Vài giây sau, Thẩm Mật mới ý thức được, đầu của cô, đang gối trên cánh tay Tạ Dung Trác!
Đầu gối thì đè lên chân anh, ôm anh như ôm một con búp bê, cả người treo trên người anh—
Thẩm Mật ảo não nhắm hai mắt lại, nín thở, thật cẩn thận rụt tay và chân về, từng chút một bò ra khỏi chăn.
Thấy Tạ Dung Trác vẫn còn nhắm mắt say giấc, cô không nhịn được vươn cổ, ghé sát cằm anh ngửi ngửi.
Trên người anh có một mùi hương của sương tuyết, có lẽ là do quần áo dính rượu vang đỏ, hòa quyện vào nhau như một ly đá bào đặt dưới cái nắng gay gắt, khiến người ta khô cả cổ họng.
Không phải hay nói đàn ông thối sao? Nhưng sao trên người Tạ Dung Trác lại thơm thế.
Thẩm Mật nuốt nước miếng, nhanh chóng xoay người xuống giường.
Bàn máy tính ở nhà dùng chung với bàn ăn, đặt ngay cạnh giường, Thẩm Mật ngồi trước bàn, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn thoáng qua một cái.
Thấy Tạ Dung Trác có dấu hiệu sắp tỉnh, cô lập tức quay lưng lại, gõ lung tung trên bàn phím.
Nghe tiếng gõ phím lạch cà lạch cạch, Tạ Dung Trác chậm rãi mở mắt ra, nhìn chằm chằm trần nhà trắng toát đơn điệu vài giây, rồi lại cúi đầu nhìn chiếc chăn màu hồng chói mắt trên người. Anh ngồi dậy, hốc mắt hơi nhức.
Anh thấy khó chịu, cau mày nâng tay day day huyệt thái dương, quay đầu tìm kiếm mắt kính.
Thẩm Mật quay đầu lại, ân cần hỏi han ngọt xớt: “Sư phụ ơi, người tỉnh rồi ạ?”
Nghe thấy giọng nói của Thẩm Mật, Tạ Dung Trác hơi sửng sốt, ngẩng đầu, xuyên qua tấm rèm hồng mỏng tang bên giường, nheo mắt lại nhìn cô.
Có lẽ vì thấy cô ngồi trước máy tính từ sáng sớm, vẻ mặt anh có chút hoang mang: “Tôi sắp xếp cho em nhiều việc lắm à?”
“Không có.” Thẩm Mật gập laptop lại, giúp anh lấy kính đưa sang, ngồi xổm bên giường, nghiêng đầu tươi cười quan tâm hỏi: “Tối hôm qua anh ngủ có ngon không?”
Tạ Dung Trác nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt nhìn cô đầy sự dò xét.
Chừng là vì cô nhiệt tình lạ thường, làm anh có chút ngây người.
Hoàn hồn lại, anh nhìn cô thật sâu, đoạn quay mặt đi, đáp: “Ngon.”
Cũng không thể nói là ngon được, giường của cô quá nhỏ, chân anh không duỗi thẳng được, cánh tay cũng ê ẩm.
Tạ Dung Trác nhận lấy kính từ tay cô đeo vào, ánh mắt không phân biệt được vui buồn, lại khôi phục vẻ lạnh lùng thờ ơ thường ngày.
“Em thì sao?” Anh đứng dậy, vừa mặc áo khoác vừa khẽ hỏi: “Tối qua ngủ ngon chứ?”
Anh vừa đứng dậy, khoảng cách chiều cao lập tức khiến Thẩm Mật có cảm giác bị áp bức, cô tránh né ánh mắt anh: “Tạm tạm, không được tốt lắm.”
Tạ Dung Trác là người bắt bẻ, không thể nào cho phép cô ngủ cùng anh.
Nếu để anh biết tối qua cô cũng ở trên giường, không biết sẽ xảy ra thảm kịch gì nữa.
Thẩm Mật lừa anh: “Tối hôm qua em đến khách sạn bên cạnh thuê một phòng, rạng sáng mới quay về.” Vì để nâng cao mức độ tin cậy, cô còn ngáp một cái: “Có hơi ồn.”
“Vậy sao.” Tạ Dung Trác cúi đầu sửa sang lại vạt áo: “Ở một đêm bao tiền?”
Thẩm Mật chợt dạ đáp: “… Ngài hỏi cái này làm gì vậy?”
Tạ Dung Trác: “Em không nói, tôi thanh toán lại cho em thế nào được?”
“Một, hai trăm tệ.”
“Rẻ vậy sao?”
“Hình như là hai trăm rưỡi, ông chủ giảm giá cho em nên…”
Tạ Dung Trác cắt ngang lời cô: “Nói ngủ cùng tôi khiến em khó mở lời đến vậy sao?”
???
Biểu cảm của Thẩm Mật như bị đơ máy, cứng đờ ngẩng đầu lên.
Cái gì mà! Khó mở lời! Đến vậy!
Chuyện này nếu là ai thì cũng sẽ xấu hổ thôi mà! Sao anh có thể thản nhiên như vậy chứ!?
“Nếu thế,” Thẩm Mật giả vờ bình tĩnh nói: “Có thể em sẽ đi rêu rao lung tung đấy ạ.”
Tạ Dung Trác: “Có cần thông báo cho các phòng ban mở cuộc họp tuyên truyền không?”
“Thật ra cũng không cần lắm đâu.”
Nhận thấy đôi mắt đen lấp lánh ánh cười sau cặp kính, Thẩm Mật nhận ra mình bị trêu chọc, đỏ mặt: “Anh phiền quá đi!”
[Lời tác giả]
Thẩm Mật, cô gái thẳng như sắt thép bị ép phải làm nũng~