Chương 45: Si Mê Thẩm Mật

Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 45: Si Mê Thẩm Mật

Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khả năng cách âm của cửa sổ trong tứ hợp viện không được tốt lắm, Thẩm Mật nghe rõ mồn một tiếng người trò chuyện, tiếng đi lại bên ngoài, đột nhiên có chút lo lắng, không biết những âm thanh mà cô không kiềm chế được phát ra vừa nãy có bị nghe thấy không.
Cô thúc giục: “Anh ở lại đủ chưa thế, mau ra ngoài đi.”
“Chưa đủ.” Tạ Dung Trác bất ngờ trêu chọc cô.
Khi cô nhăn mũi, sắp sửa làm mình làm mẩy, anh mới khẽ cười: “Ra đây.”
Khi Tạ Dung Trác rút ra ngoài, Thẩm Mật nín thở, cột sống tê dại như bị điện giật, và cảm giác đó còn lan tỏa không ngừng, mạnh mẽ hơn bội phần theo sự rút ra của anh.
Đến tận khi anh hoàn toàn rút ra, cô mới rã rời ngã vào người anh tự do hít thở.
Tạ Dung Trác ôm cô, cúi đầu từ tốn lau sạch, vo tròn miếng giấy đã dùng ném vào thùng rác.
Anh quay đầu lại, khi ánh mắt đầy kìm nén nhìn cô, khuôn mặt lạnh lùng nhưng ẩn chứa khao khát sâu sắc khiến Thẩm Mật cảm thấy mình vẫn còn sức hấp dẫn!
Có điều cô chỉ xúc động được hai giây.
Hai giây sau, Thẩm Mật nhận ra giới hạn của bản thân.
Biết Tạ Dung Trác có chứng ám ảnh số chẵn, nhưng không ngờ trong chuyện này cũng vậy, Thẩm Mật mệt lả.
Cô dựa vào lòng Tạ Dung Trác mềm nhũn như không xương, lười biếng nói: “Tạ Dung Trác, anh giúp em tắm rửa đi.”
Tạ Dung Trác mang tâm trạng vui sướng, ngồi xuống mép giường ôm cô đi vào phòng tắm.
Nhìn những vết đỏ từ cổ Thẩm Mật lan dài xuống dưới, yết hầu Tạ Dung Trác khẽ nhúc nhích. Song thấy dáng vẻ mệt đến đáng thương của cô, cuối cùng anh vẫn cố gắng kìm nén.
Tắm rửa xong, Thẩm Mật mới thấy khá hơn được một chút.
Một lúc nữa là đến giờ ăn cơm, dì giúp việc trong nhà sẽ đến gõ cửa, Tạ Dung Trác nhặt nội y trên bàn học lên, mặc lại cho Thẩm Mật.
Thẩm Mật nằm trong lòng anh không động đậy, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.
Đây là lĩnh vực xa lạ của Tạ Dung Trác, vừa nãy còn phải có sự hỗ trợ của Thẩm Mật mới cởi được. Cô thân hình đầy đặn, mặc nội y cài trước, hai dây mảnh đan chéo sau lưng, khá phức tạp với những người mới làm quen, Tạ Dung Trác loay hoay mấy lần vẫn không móc được cái móc nhỏ đó.
Nhưng anh rất có kiên nhẫn, cúi đầu cẩn thận nghiên cứu, Thẩm Mật cũng không chắc là Tạ Dung Trác đang nhìn cô, hay đang thật sự nhìn vào cái cài nữa.
Cô chẳng có tâm trạng tìm hiểu, mệt mỏi rã rời.
Có thể là vì tay phải của Tạ Dung Trác bị thương, ngón tay không được linh hoạt cho lắm, ngón cái luôn vô tình chạm vào da thịt cô.
Ngón tay anh chạm khẽ, Thẩm Mật không nhịn được run lên.
Vài phút sau, cuối cùng anh cũng cài thành công.
Rồi còn chu đáo giúp cô điều chỉnh dây áo lên vị trí thích hợp, ánh mắt dừng lại ở khóa cài, đôi con ngươi sâu thẳm, hỏi cô: “Thế này được chưa?”
Ánh mắt anh thẳng thắn, không chỉ đơn thuần nhìn vào móc cài, hai má Thẩm Mật nóng bừng lên, thẹn thùng quay mặt đi, khẽ nói: “Anh cố ý mà.”
Anh không buồn giấu diếm, thẳng thắn thừa nhận: “Em đẹp thế này, anh có thể giữ tâm trong sáng được sao?”
Biết cô xấu hổ, Tạ Dung Trác không trêu chọc cô nữa: “Quần áo để thay đâu?”
Thẩm Mật nghiêng đầu, hất cằm về phía vali, giọng nói nhỏ nhẹ ỉu xìu: “Trong túi đựng màu xanh lam ấy.”
Tạ Dung Trác lấy một cái gối tựa, đưa tay ôm eo Thẩm Mật, lót gối tựa vào sau lưng cô: “Ngồi dựa vào đây.”
Thẩm Mật ngoan ngoãn dựa vào: “Cảm ơn.”
“Cảm ơn cái gì?”
Tạ Dung Trác cười, khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng như băng tuyết dần tan chảy: “Cảm ơn anh đã khiến em thỏa mãn?”
Thẩm Mật che mặt, giơ chân đá anh: “Hừm, anh phiền chết đi được!”
“Đừng nghịch ngợm.” Tạ Dung Trác bắt lấy mắt cá chân cô, cúi đầu hôn lên trán cô: “Lát nữa lại đau.”
Thẩm Mật rụt chân về, vùi mặt vào đầu gối, Thẩm Mật xương nhỏ, thân hình tuy cao ráo nhưng trông rất thanh thoát, thân hình nhỏ bé co ro trong ghế sô pha, mái tóc xõa trên cánh tay trắng ngần, trông thật yếu ớt đáng thương.
Ánh mắt Tạ Dung Trác dừng lại trên người cô đầy lưu luyến mấy giây, rồi mới xoay người.
“Lấy quần dài, đừng lấy váy.”
Nếu đột nhiên thay váy ra ngoài ăn tối, há chẳng phải cả thế giới sẽ biết cô và Tạ Dung Trác đóng cửa lại làm gì suốt buổi chiều ư!
“Được.”
Tạ Dung Trác quay lại, một tay ôm cô đặt lên bàn học.
Thẩm Mật lười biếng tựa vào cửa sổ, hàng mi dài rủ xuống gò má trắng nõn, mái tóc dài xõa trên cánh tay, không bày ra biểu cảm gì, nhưng vẻ lười biếng phong tình ấy thôi đã đủ sức lay động lòng người rồi.
Tạ Dung Trác đột nhiên nghĩ, nếu Thẩm Mật là một bình hoa, muốn gả cho anh để mưu cầu tiền tài, muốn sống sung sướng không làm gì, thì cũng không phải là anh không thể nuôi cô cả đời.
Cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt của Tạ Dung Trác, Thẩm Mật run lên khe khẽ, theo bản năng lùi lại, khẽ rên: “Đủ rồi.”
“Còn đau không.” Tạ Dung Trác đưa tay vuốt những sợi tóc rối trên má cô, dùng ngón tay chải mượt.
Ánh mắt Thẩm Mật đáng thương vô cùng, thành thật gật đầu: “Anh làm lâu quá.” Cô quay mặt qua một bên: “Không công bằng.”
Tạ Dung Trác giúp cô mặc áo khoác ngắn vào, dường như không hiểu được nỗi oán giận của cô, véo lấy má cô.
“Sao nào? Em còn muốn làm anh đứng dậy không nổi sao?”
Thẩm Mật nằm bẹp than thở: “Ai cũng là tấm chiếu mới, sao anh lại không mệt.”
Người ra sức là anh, kết quả, người than mệt lại là cô.
Ánh mắt Tạ Dung Trác tràn đầy dịu dàng, nâng cằm cô lên, hôn nhẹ lên môi cô, giọng nói dịu dàng: “Lần sau sẽ không đau nữa.”
Lần! Sau!?
Chưa mấy mà anh đã muốn có lần sau rồi sao?
Tối nay anh lại làm số chẵn… ngày mai cô còn sống nổi không???
Thẩm Mật đẩy Tạ Dung Trác ra, chỉ vào eo anh, muốn nói gì đó, nhưng nghẹn ứ đến đỏ cả mặt mà không thốt nên lời, hai giây sau lại nhanh chóng chỉ vào mặt anh: “Đêm nay anh không được ngủ cùng em nữa!”
Tạ Dung Trác: “?”
“Vậy anh ngủ với ai?”
Thẩm Mật: “… Dù sao thì, cũng không được ngủ cùng em.”
Tạ Dung Trác nhướng mi: “Dùng xong vứt à?”
Thẩm Mật ôm gối tựa run lẩy bẩy, giọng nói đầy khí thế nhưng hoàn toàn không có sức uy hiếp: “Chẳng phải anh đã nói em có thể dùng anh làm trợ thủ đắc lực sao? Chẳng phải anh đã nói em là nữ vương đại nhân của anh sao? Sao nào, mới có tác dụng một lần, đã muốn phản bội, không nghe lời nữ vương nữa rồi à?”
Tạ Dung Trác bật cười khẽ, cánh tay dài giơ lên, ôm cô vào lòng.
“Còn có sức mắng người?”
“… Không còn.” Thẩm Mật lập tức đầu hàng, hai cánh tay mảnh khảnh vòng lấy cổ Tạ Dung Trác, bám chặt lấy anh làm nũng: “Con nào dám mắng người đâu, sư phụ.”
Sắc mặt Tạ Dung Trác đột nhiên tối sầm lại.
Thẩm Mật hoang mang cúi đầu.
Ánh mắt anh thâm trầm, nghiêng đầu khẽ nói bên tai cô: “Tư thế này không tồi.”
???
Thẩm Mật: “Anh phiền muốn chết!!!”
“Dung Trác, cô Thẩm.”
Dì giúp việc gõ cửa: “Ăn cơm thôi.”
Tạ Dung Trác đáp lại một tiếng, đưa tay nâng Thẩm Mật lên, khẽ cắn nhẹ tai cô, hỏi: “Có đi được không?”
Thẩm Mật tỏ vẻ: “Đương nhiên là được rồi, thành tích thể dục của em tốt lắm đó.”
Nói rồi, cô đứng lên đi được vài bước, đau đến hít hà.
Thật sự không phải là cô yếu ớt đâu, mà vì Tạ Dung Trác quá mạnh mẽ.
“Đừng đi nữa.” Tạ Dung Trác lo lắng đỡ cô, có hơi hối hận vì vừa nãy đã không khống chế được: “Anh bế em vào.”
Thẩm Mật: “Không được, lần đầu tiên ra mắt gia đình mà đã lười như vậy, ba anh sẽ không vui đâu.” Cô nghĩ ngợi: “Anh cứ nói… em bị trẹo chân. Nhân lúc người khác không để ý anh lén bế em ra ngoài, đặt em lên ghế là được.”
“Họ khó mà không để ý.”
Tạ Dung Trác bật cười, nhưng vẫn cúi người bế cô lên.
“Chờ một chút!”
Thẩm Mật nhìn về phía thùng rác, lát nữa dì giúp việc trong nhà chắc chắn sẽ vào dọn rác.
Tạ Dung Trác nhìn theo ánh mắt của cô, “Lúc lấy anh không để ý, mua phải loại nhỏ rồi.”
Rõ ràng là anh quá khủng! Thẩm Mật không thể tin được cơ thể mình lại như biển rộng đón trăm sông co giãn đến thế.
Cô dùng hết sức lực toàn thân, ngồi xổm xuống nhanh chóng lấy túi rác ra, tiện tay thắt chặt một nút.
“Anh mua khi nào thế.”
Phòng anh vậy mà lại có thứ này.
Giọng Tạ Dung Trác rất bình tĩnh: “Lúc em đi hái anh đào.”
Anh đã trở lại dáng vẻ nghiêm túc, nói chuyện này mà vẻ mặt vẫn bình thản.
“Ăn nữa không?”
Tạ Dung Trác đột nhiên bưng đĩa anh đào lên, ánh mắt bỗng trở nên quyến rũ: “Ngọt lắm đấy.”
“Em không cần!”
Thẩm Mật đã không thể nhìn thẳng vào quả anh đào nữa rồi.
***
Kế hoạch vừa rồi của cô rất hoàn hảo, tiếc là vừa thực hiện bước đầu tiên đã gặp rắc rối. Khi bị Tạ Dung Trác bế đến phòng ăn, thì vừa lúc lại gặp Trương Chỉ Thanh.
Thẩm Mật: “…”
Trương Chỉ Thanh cứ tưởng bản thân nhìn nhầm, đưa tay dụi mắt, vài giây sau mới kinh ngạc trợn tròn mắt.
Trong mắt cô ấy, Tạ Dung Trác khá lạnh lùng nghiêm túc, dù có là yêu đương đi nữa cũng nên thuộc tuýp người tu khổ hạnh, chẳng biết tình yêu là gì.
Không ngờ một người lạnh lùng, ít nói như vậy, khi thể hiện tình cảm lại chẳng hề biết kiềm chế, cũng chẳng thấy xấu hổ chút nào!
Trương Chỉ Thanh nhìn về phía Thẩm Mật, trong mắt là sự khen ngợi ‘chỉ có cậu mới làm được’.
Thẩm Mật ngượng ngùng vùi mặt vào lòng Tạ Dung Trác, hai giây sau mới chợt nhận ra mình không nên trốn, quay đầu lại nhìn Trương Chỉ Thanh, ấp úng: “Tớ bị trẹo chân á.”
Trương Chỉ Thanh gật đầu: “Hiểu.”
Nhưng trên mặt rõ ràng là ‘chị em ơi giỏi quá’, ‘hồ ly tinh cũng phải chào thua’, ‘cố gắng không ngừng nhé’!
Thẩm Mật: “…”
“Kéo ghế ra.”
Tạ Dung Trác ra lệnh.
“Vâng ạ.” Trương Chỉ Thanh lăng xăng kéo ghế ra: “Dì út ơi, hai tiếng nghỉ trưa chắc hẳn dì đã vất vả lắm nhỉ? Mời dì ngồi.”
Thẩm Mật: “…”
Giết cô luôn cho rồi.
“Biết em ấy xấu hổ, thì đừng chọc em ấy nữa.”
Trương Chỉ Thanh lập tức im bặt, đưa tay lên miệng làm động tác kéo khóa.
Tạ Dung Trác ngồi xuống bên cạnh Thẩm Mật.
Anh vẫn mặc bộ vest đen chỉnh tề đó, vẻ mặt nghiêm túc, nào có ai ngờ chỉ nửa tiếng trước đây thôi, anh áo mũ chỉnh tề lại làm chuyện phóng túng trên người cô.
Thẩm Mật nhìn chiếc áo sơ mi bị cơ bắp làm căng ra của Tạ Dung Trác, lại nhìn về phía vòng eo săn chắc đầy sức mạnh của anh, cuối cùng nhìn chằm chằm vào chiếc khóa thắt lưng kim loại. Từng cảnh tượng bên cửa sổ lướt qua trong đầu, cô nhanh chóng dời tầm mắt.
Không thể nghĩ nữa không thể nghĩ nữa.
***
Ăn xong bữa tối, Thẩm Mật vẫn cảm thấy như có vật gì đó, cứ như thể Tạ Dung Trác vẫn còn ở trong đó.
Di chứng sau khi hưởng thụ.
Lần sau không thể cho anh ở trong lâu như vậy nữa.
Cũng may đến đêm về Tạ Dung Trác chỉ ôm cô, ôm ấp, dỗ dành, chiều chuộng cô, ăn no rồi hưởng phúc, chỉ ăn hai quả anh đào, chứ thật sự không làm thêm gì nữa.
***
Nghỉ ngơi hai ngày, Thẩm Mật cũng đã hồi phục sức khỏe, sáng sớm ngày hôm sau liền lên máy bay bay về Tuệ Thành.
Tạ Dung Trác có hẹn với đối tác thảo luận về dự án, đã trì hoãn hai ngày, vừa đáp máy bay liền đi gặp gỡ đối tác.
Anh không ở đây, Thẩm Mật cũng không cần đến công ty, vội vàng đi đến chỗ Triệu Bách Lạp bàn bạc kế hoạch công việc tiếp theo.
Việc trang trí nhà cửa đã hoàn tất, sau khi xong việc, Thẩm Mật đi thẳng đến nhà Tạ Dung Trác.
Sau khi đến nhà anh, cô cuộn tròn trên ghế sô pha, nhắn tin hỏi Tạ Dung Trác buổi tối mấy giờ về.
Tạ Dung Trác nhanh chóng trả lời: Chừng chín giờ.
Thẩm Mật: Uống thuốc chưa? Nhớ không được uống rượu đó.
Khi nhận được tin nhắn này Tạ Dung Trác đang ngồi trong phòng riêng, phòng riêng được trang hoàng xa hoa lộng lẫy xung quanh hoàn toàn không hợp với khí chất lạnh lùng trên người anh, vài đối tác trung niên đang hút xì gà nâng ly cụng chén, nói cười rôm rả, tưởng như thân thiện vui vẻ, trên thực tế đều là những tay lão luyện ăn nói, ngấm ngầm tính toán để giành lấy lợi ích lớn nhất cho bản thân.
Tạ Dung Trác không để ý đến lời họ, cúi đầu nhìn điện thoại, gõ chữ trả lời: Uống rồi, không uống.
Thẩm Mật: Sư phụ cưng của em ngoan quá!
Tạ Dung Trác bỗng bật cười thành tiếng.
Các đối tác đều ngẩng đầu nhìn anh, tò mò hỏi: “Tổng giám đốc Tạ có chuyện vui gì vậy, nói ra chia sẻ với chúng tôi đi?”
“Vui đến mức này, chắc là tin nhắn của bạn gái nhỉ?”
“Sao cơ? Sếp Tạ có bạn gái rồi?”
Tạ Dung Trác khẽ nhướng mi.
Các đối tác bắt đầu khách sáo: “Sếp Tạ của chúng ta cuối cùng cũng đã mở lòng sao? Ai mà không biết, ánh mắt của sếp Tạ đâu phải tầm thường.”
Gần đây chuyện ba anh em nhà họ Tất tranh giành gia sản ồn ào khắp nơi, nếu lúc này chi lớn nhà họ Tất thực sự có thể kết sui gia với Tạ Dung Trác, vậy thì thế lực của chi lớn nhà họ Tất sẽ rất mạnh. Ai mà chẳng hiểu lợi ích kinh doanh từ việc liên hôn giữa hai gia tộc lớn mạnh cơ chứ, đây là thời điểm tốt nhất để chọn phe.
Nhóm đối tác nhắc đến lại thấy hứng thú: “Là thiên kim nhà ai mà có phúc phần như vậy chứ?
Tạ Dung Trác: “Nhà họ Thẩm.”
Nhà họ Thẩm.
“Là nhà họ Thẩm kinh doanh trang sức sao, hay nhà họ Thẩm làm bất động sản?”
So về thực lực thì hai gia đình đó vẫn chênh lệch quá lớn so với Ngân hàng Duệ Hưng, chưa thể chen chân vào giới thượng lưu của họ, theo lý mà nói, Tạ Dung Trác không cần phải kết hôn với họ.
“Em ấy không muốn công khai.” Tạ Dung Trác cong môi, nụ cười nhạt nhòa: “Tạm thời giữ bí mật.”
Nhóm đối tác nhìn nhau.
Bạn gái không muốn công khai với cậu mà cậu còn cười tươi rói như vậy sao??
Bên kia.
Thẩm Mật nằm sấp trên ghế sô pha đợi một lúc, thấy Tạ Dung Trác không trả lời tin nhắn, thầm nghĩ bụng chắc là anh đang bận, đang chuẩn bị đi tắm, điện thoại lại nhảy lên tin nhắn mới.
Dsm: Đừng ngủ vội, đợi anh về
Thẩm Mật cười ngọt lịm, ngồi xếp bằng, gõ chữ: Chờ anh về làm gì chứ?
Dsm: Ngủ với anh.
“…”
Thẩm Mật bị câu nói bất ngờ của anh khiến cô trở tay không kịp, chuyển chủ đề một cách không mấy khéo léo.
Gõ chữ hỏi anh: Tên wechat của anh có phải là viết tắt của ‘nhiều bí ẩn’ không?
Dsm: Không phải
Ồ, không phải có nghĩa là ‘nhiều bí ẩn’ sao?
Thẩm Mật đột nhiên rất hiếu kỳ hỏi: Vậy là gì?
Tạ Dung Trác trả lời: Doi shen mi.
Doi shen mi?
… doi Thẩm Mật?
—- doi Thẩm Mật!??