Chương 49: Ngoại truyện 3

Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 49: Ngoại truyện 3

Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Mật bị gu thẩm mỹ của Tạ Dung Trác khiến cô phải tấm tắc khen ngợi.
Những chiếc váy anh chọn phần lớn là kiểu ren xuyên thấu kết hợp thêu hoa, tuy đều là màu đen, nhưng cũng có thể phân biệt được hơn chục sắc độ khác nhau của màu đen ấy.
Giống như chiếc mà cô đang mặc đây.
Lụa satin đen ôm trọn tấm lưng mỏng manh trắng ngần và đường cong của Thẩm Mật, bàn tay Tạ Dung Trác đặt lên người cô, khiến sắc đen của lụa được tôn lên thêm phần ấm áp bởi làn da trắng lạnh của anh.
Sự đối lập thị giác giữa đen và trắng mang đến một vẻ đẹp lay động lòng người.
Tạ Dung Trác nhìn cô.
Thẩm Mật nhìn tay anh.
Bàn tay anh như một tác phẩm nghệ thuật, nhất là khi những đốt ngón tay thon dài của anh ấn nhẹ vào mép váy cô, khẽ lướt qua làn da cô, luôn dễ dàng khiến cô mềm nhũn.
Vài phút sau, bàn tay to lớn đang bao phủ trên người cô rút đi, Thẩm Mật có chút hụt hẫng, chủ động vòng tay qua cổ Tạ Dung Trác, ngay sau đó, Tạ Dung Trác ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô đặt lên đùi mình.
Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên môi cô, hỏi: “Thích không?”
Thẩm Mật mềm nhũn tựa vào lòng anh: “Thích.”
Tạ Dung Trác cúi đầu, nhìn chăm chú vào phần ngực đầy đặn được bao bọc trong lớp lụa, nâng lên, một tay không sao ôm trọn, đôi mắt anh sâu thẳm, hỏi khẽ: “Thích anh, hay là thích váy?”
Tay Thẩm Mật khoác lên cánh tay rắn rỏi của anh, mạch đập của anh vẫn bình thường, vẻ mặt điềm tĩnh, nếu không phải vì đôi mắt kia để lộ sự dao động, thì hoàn toàn không thể nhận ra anh cũng đã nảy sinh ham muốn.
Thẩm Mật nói: “Thích anh.”
Tạ Dung Trác dường như đã được câu trả lời của cô làm hài lòng, thuần thục chiều chuộng cô, trêu chọc, nhẹ nhàng, vuốt ve chậm rãi, “Là chỗ này sao?” Giọng anh đầy dịu dàng: “Muốn thử chiếc khác không?”
“Ưm…”
Thẩm Mật bị những ngón tay anh đụng chạm đến mê mẩn, mơ màng, thoải mái nhắm mắt rên khẽ.
Tạ Dung Trác thích nghe giọng nói lười biếng quyến rũ của cô, thích nhìn vẻ bất lực trong mắt cô chỉ còn hình bóng anh.
Điều đó khiến anh cảm giác được cô cần mình, có được cảm giác thành tựu mạnh mẽ.
Trong chuyện này, Tạ Dung Trác không hề quan tâm liệu bản thân mình có thoải mái hay chăng, điều anh quan tâm hơn cả là cảm nhận của Thẩm Mật.
Trước mặt Tạ Dung Trác, Thẩm Mật chưa bao giờ tiếc lời bày tỏ sự vui sướng của mình.
Dù sao anh cũng sẽ nhớ hết mọi biểu cảm nhỏ nhặt của cô.
Tạ Dung Trác nắm rõ từng điểm nhạy cảm trên cơ thể cô.
Dưới ánh mắt của anh, mọi sự che giấu của cô đều trở nên vô ích.
Mọi thứ diễn ra rất nhanh.
“Vào trong phòng.” Giọng nói kìm nén thúc giục của Thẩm Mật vang lên.
Cô hơi ngửa mặt lên, mí mắt nửa khép nửa mở, trong ánh mắt đầy ngọt ngào, quyến rũ.
Mạch đập của Tạ Dung Trác không thể bình thường như trước nữa.
Nhưng trong chuyện chọn váy cho cô, Tạ Dung Trác lại có sự kiên nhẫn đến lạ: “Đừng vội.”
Đèn phòng khách đang bật, mọi sự mê đắm của cô đều không thể thoát khỏi ánh mắt anh.
Thẩm Mật không hề che giấu sự si mê của mình dành cho anh.
Tạ Dung Trác cúi đầu nhìn cô, hàng mi anh mỏng và dài, khẽ phủ bóng lên khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh cô lúc này, tựa như mặt biển tĩnh lặng ẩn chứa những đợt sóng ngầm cuộn trào, ngay cả đường cằm sắc nét cũng toát lên vẻ cấm dục.
Thẩm Mật bị vẻ ngoài lạnh lùng kiêu ngạo và tự chủ của anh hấp dẫn đến mức khiến cô say đắm.
Cô thích vẻ trầm ổn bình tĩnh của Tạ Dung Trác.
Khi anh kìm nén đến cực điểm rồi mất kiểm soát, tiếng thở dài bật ra không thể kiềm chế mới là gợi cảm nhất.
Hơi thở cô dồn dập, nũng nịu thúc giục anh: “Sư phụ ơi.”
Tay Tạ Dung Trác ghì lấy gáy cô, thì thầm bên tai: “Gọi anh là gì nào?”
Thẩm Mật không cưỡng lại được sự cám dỗ, hoàn toàn mất đi mọi nguyên tắc, gọi tất cả những gì anh muốn nghe, chỉ để anh làm theo ý cô.
Những lời nói này dường như chạm đúng vào một điểm nào đó, Tạ Dung Trác ôm cô sải bước về phòng ngủ.
Những dải ruy băng phức tạp dưới ngón tay Tạ Dung Trác trở nên dễ dàng cởi bỏ, từng cái một được tháo ra, rồi rơi xuống.
Chiếc váy mà anh đích thân mặc cho cô trượt xuống sàn nhà.
Trong phòng ngủ thỉnh thoảng vang lên tiếng rên rỉ vui sướng của cô gái.
*
Thẩm Mật nghi ngờ mình có vấn đề.
Nữ chính trong tiểu thuyết hoặc là sẽ cáu kỉnh chê nam chính không biết tiết chế, hoặc là nghi ngờ người đàn ông của mình chỉ thích thân thể cô mà điên cuồng vắt kiệt sức lực, nói tóm lại là cảm thấy bản thân chịu ấm ức lớn lắm.
Nhưng sao đến lượt cô, cô lại sung sướng đến chết đi được vậy chứ?
Thẩm Mật chẳng những không chê Tạ Dung Trác mạnh mẽ, dai sức, thích làm nhiều hiệp, mà ngược lại cô còn rất hưởng thụ.
Người ta đồn rằng đàn ông sau khi kết hôn thì vẻ đẹp trai cũng sẽ bị bào mòn theo, nhưng Thẩm Mật lại thấy Tạ Dung Trác vẫn đẹp trai không ngừng, như đêm qua vậy.
“Ông chủ, tối qua anh vất vả rồi.”
Thẩm Mật tựa vào lòng Tạ Dung Trác, tay chân không yên cứ cọ chỗ này, chạm chỗ kia, nhưng ánh mắt lại cực kỳ chân thành: “Hôm nay anh muốn ăn món gì nào?”
Ngón tay cô khẽ gãi cơ bụng của Tạ Dung Trác, giọng điệu dịu dàng: “Thư ký nhỏ ngọt ngào của anh sẽ làm cho anh nhé.”
Mấy cái trò nũng nịu này, Thẩm Mật làm rất tự nhiên.
Tạ Dung Trác nào chịu nổi khi cô nũng nịu.
Anh sẽ lập tức đánh mất nguyên tắc và giới hạn của mình, để thỏa mãn mọi yêu cầu vô lý của cô.
Trước chiêu sát thủ này của Thẩm Mật, Tạ Dung Trác không nhắc đến, đáp lại cũng khá lạnh nhạt.
“Không ăn.”
Thấy anh thờ ơ, Thẩm Mật thầm nghĩ người đàn ông này ý chí thật là sắt đá, khó tán tỉnh quá.
Cô hất chăn ra, giải phóng đôi tay rồi vươn vai một cái dài, giả vờ như đang hoạt động gân cốt, cố tình vặn vẹo trên giường, đẩy Tạ Dung Trác xuống đất, nhằm bày tỏ sự bất mãn với thái độ thờ ơ ‘rút lui vô tình’ của anh.
Chỉ với thân hình nhỏ bé của cô, đẩy nửa ngày mà Tạ Dung Trác chẳng mảy may nhúc nhích chút nào, ngược lại còn bị anh ôm chặt hơn, bám chặt lấy anh như bạch tuộc.
Nhìn dáng vẻ tràn đầy năng lượng như vậy của cô, Tạ Dung Trác nheo mắt, biểu cảm mang theo vài phần thăm dò, nghi hoặc.
“Thẩm Mật, không phải em vẫn luôn lừa anh đấy chứ?”
Thẩm Mật thích nghe giọng anh lúc vừa tỉnh dậy nhất, ban đầu thì đắm đuối say mê, sau đó như sực nhớ ra chuyện gì, thế là bắt đầu giả ngơ.
“Không có mà.”
Tạ Dung Trác ôm cô xoay người lại, đè lên người cô, chóp mũi dán vào hõm cổ cô: “Chẳng phải bảo không còn sức lực sao, chẳng phải sắp chết rồi sao?”
“Anh thấy em còn hăng lắm.”
Anh bắt được bàn tay đang không ngoan ngoãn bên eo của cô: “Còn có tâm trạng chiếm hời của anh nữa.”
Bị bắt quả tang sàm sỡ, Thẩm Mật chớp mắt, vẻ mặt vô tội nói: “Em nói là sướng muốn chết đấy chứ.”
“Vậy sao.”
Tạ Dung Trác túm lấy cổ tay cô, kéo lên trên đỉnh đầu, động tác của anh đầy ngang ngược, song giọng nói lại dịu dàng đến lạ: “Vậy chờ chết rồi hẵng nói.”
“Ối?... Ưm....”
Thẩm Mật lại bị ép thử thêm chiếc váy khác.
“Bảy giờ!”
“Tạ Dung Trác!”
“Sắp tám giờ rồi!!”
“Sư phụ ơi…”
“Chín giờ rồi!!”
Giọng Thẩm Mật run lẩy bẩy: “Sếp à, chín giờ rưỡi sếp còn một buổi họp…”
….
Vì quá đắc ý, che giấu thực lực thất bại, khiến hai năm ngụy trang công sức đều đổ sông đổ biển.
*
Mười giờ rưỡi sáng.
Thẩm Mật mệt mỏi rã rời, mặt mày tiều tụy bước vào văn phòng, thế nhưng không một ai nghĩ rằng cô mệt mỏi vì chuyện giường chiếu cả. Gần đây cô cùng Tạ Dung Trác đi công tác không ít, thân thể phong trần mệt mỏi như vậy rất phù hợp với di chứng sau chuyến đi dài.
Ninh Hân Lôi bưng đĩa trái cây đã rửa sạch đến.
“Thẩm Mật, ăn anh đào không? Sáng nay lúc đi tạt qua đầu phố tôi mua đó, khá tươi…”
“Đem đi đi!” Thẩm Mật phản ứng rất dữ dội, lùi lại thật xa, vội vàng từ chối: “Không, không đâu, tôi không ăn, cảm ơn nha.”
Vẻ mặt Ninh Hân Lôi ngơ ngác: “Cô dị ứng với anh đào à? Hay…” Cô chọt chọt bụng Thẩm Mật: “Có rồi?”
Thẩm Mật: “Chỉ là tôi… ăn ngấy rồi.”
Đều tại Tạ Dung Trác cả!
Mua bao cao su vị anh đào, dùng suốt hai năm ròng!
Bây giờ ngửi thấy mùi anh đào là cô sẽ liên tưởng đến một chuyện nào đó, đặc biệt là mua sữa chua, Thẩm Mật tuyệt đối sẽ không chọn vị anh đào.
“Làm tôi sợ chết khiếp.” Ninh Hân Lôi nhét một quả anh đào vào miệng: “Còn tưởng cô đột nhiên kiêng khem thế này là vì mang thai cơ đấy.”
Thẩm Mật: “… Không đâu.”
Về chuyện này Tạ Dung Trác dùng biện pháp rất tốt, cô không cần phải lo lắng.
Mỗi ngày vào giờ này là lúc Tạ Dung Trác họp, cũng là khoảng thời gian thư giãn nhất của những người lười biếng còn lại trong văn phòng, bàn làm việc của Thẩm Mật là nơi nguy hiểm nhất trong phòng tổng giám đốc, nhưng đồng thời cũng là nơi an toàn nhất.
Ninh Hân Lôi bắt đầu buôn chuyện phiếm: “Ôi này mấy người đã nghe tin chưa, ông chủ đang chuẩn bị cho đám cưới, sắp kết hôn rồi!”
Thẩm Mật ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn qua vai Ninh Hân Lôi về phía cửa phòng Tổng giám đốc.
Ninh Hân Lôi còn muốn nói gì đó, cửa văn phòng lại đột ngột bị đẩy ra, hóa ra là Tạ Dung Trác, người đáng lẽ đang ở phòng họp, lại bước ra từ văn phòng.
Bầu không khí đông cứng lại.
Ninh Hân Lôi máy móc quay đầu lại, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cô nàng đã nghĩ ra mấy chục cách chết.
“Cầm lấy đi!” Thẩm Mật đưa cho cô nàng một phần tài liệu, giúp cô nàng giấu giếm.
“Chào sếp buổi sáng ạ.”
Tạ Dung Trác nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Không còn sáng nữa.”
Thẩm Mật: “…”
Tên đàn ông này không phải là muốn trừ lương cô đấy chứ.
“Đúng là không còn sáng nữa, thư ký Thẩm tăng ca cả tối hôm qua vừa mới đến thôi ạ.” Ninh Hân Lôi biết hôm nay Thẩm Mật đi làm muộn, yểm trợ cho cô, gương mặt thì cứng đờ đến méo mó, nói xong liền chuẩn bị chuồn đi.
“Đã thử đồ cưới chưa? Có thích không?”
Tạ Dung Trác bất thình lình hỏi.
Giọng điệu dịu dàng ấy cả đời này Ninh Hân Lôi chưa từng được nghe qua bao giờ.
Bước chân Ninh Hân Lôi khựng lại, trên mặt đầy dấu hỏi chấm, đi được vài bước, như thể đột nhiên hiểu ra điều gì, quay phắt người lại, nhìn Thẩm Mật với vẻ mặt không sao tin nổi.
Thẩm Mật chậm rãi quay đầu, nhìn Ninh Hân Lôi cười bẽn lẽn: “Thì vừa rồi cô đã nói đó, sếp đang chuẩn bị cho đám cưới, là thật.”
Ninh Hân Lôi: “Rồi?”
Thẩm Mật: “Cô dâu, là tôi đó.”
Ninh Hân Lôi: “… Vãi.”
Giác quan thứ sáu của cô ấy quả nhiên không sai! Thẩm Mật chính là bà chủ, cô nàng đã cược trúng rồi!
Hai năm nay vuốt mông ngựa không hề vô ích!
Chưa đầy nửa giờ, ‘tin đồn yêu đương lén lút’ của Thẩm Mật và Tạ Dung Trác tự động sụp đổ trên các nhóm buôn chuyện.
Có người trong cuộc tiết lộ: Thật ra hai người họ đã đăng ký kết hôn từ lâu rồi, chỉ là thư ký Thẩm vẫn còn nợ Tổng giám đốc Tạ một khoản tiền chưa trả xong, nên không muốn bị người khác bàn ra tán vào, tối qua sau khi trả hết nợ nần, họ mới công khai chuyện này.
Quần chúng hóng chuyện A: Hóa ra còn đăng ký kết hôn!? Vậy khoản nợ đó có không trả cũng chẳng sao mà nhỉ? Dù sao cũng là vợ chồng hợp pháp rồi, tiền của Tổng giám đốc Tạ chẳng phải cũng là của cô ấy sao.
Quần chúng hóng chuyện B: Tầm nhìn thiển cận quá đấy, người cô ấy cưới là Tạ Dung Trác! Nhà họ Tạ là gia tộc giàu có danh giá, không có chút bản lĩnh thì sao ông cụ có thể để cô ấy bước vào cửa chứ? Nói không chừng cái ông ấy thích chính sự kiên trì ấy của cô ấy thì sao.
Quần chúng hóng chuyện C: Bỏ qua gia thế mà xét về năng lực cá nhân thì Thẩm Mật rất xứng đôi với sếp nhé, cô ấy còn trẻ như vậy đã xây dựng được thương hiệu của riêng mình, chẳng phải mấy bồ cũng phải xếp hàng ngày ngày mua trà sữa của cô ấy uống sao? Chỉ với hai năm ngắn ngủi mà người ta đã kiếm được tám chữ số, tầm nhìn này, được mấy người trong chúng ta làm được?
Quần chúng hóng chuyện D: Ghen tị, nhưng không đố kỵ, tôi là kẻ mê nhan sắc, nói chứ cô ấy đẹp điên đảo hú hú hú….
*
Thư ký xinh đẹp lúc này đang ngồi trên máy bay, trong lòng vô cùng bồn chồn.
Hai ngày nữa là đám cưới của cô và Tạ Dung Trác.
Thẩm Mật sẽ đến nhà mẹ nuôi ở hai ngày, sau đó xuất giá từ nhà mẹ nuôi.
Theo phong tục, hai ngày này cô không được gặp Tạ Dung Trác.
Cô đã thử hết tất cả các bộ váy cưới, nhưng đến khi thật sự phải mặc nó để xuất giá, Thẩm Mật vẫn căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Mẹ nuôi: “Đừng căng thẳng, cả hành trình này mẹ sẽ luôn đồng hành cùng con.”
Thẩm Mật ôm lấy mẹ nuôi: “Mẹ đối với con tốt quá.”
Mẹ nuôi: “Nói ngớ ngẩn cái gì đấy? Con là con gái của mẹ, mẹ không tốt với con thì tốt với ai đây?”
Thẩm Mật: “Cảm ơn mẹ nuôi, con cũng sẽ đối xử thật tốt với mẹ nuôi! Đợi tiền từ các dự án về, con sẽ mua cho mẹ nuôi một biệt thự thật lớn để nuôi chó.”
Mẹ nuôi vui vẻ: “Con cứ lo tốt cho bản thân trước đi, chờ dư dả rồi tính sau.”
Thẩm Mật thỏ thẻ: “Con có tiền mà, Tạ Dung Trác cho con nhiều tiền lắm, mua biệt thự cho mẹ nuôi thì cứ quẹt thẻ của anh ấy!”
Mẹ nuôi cười to: “Vậy thì được nhé.”
Ông nội Tạ chuẩn bị cho Thẩm Mật một phần sính lễ hậu hĩnh, mẹ nuôi cũng cho cô rất nhiều.
Lễ thành hôn, đồ trang sức bằng vàng đeo đầy người Thẩm Mật, nặng đến mức cô suýt chút nữa đã không đứng thẳng lưng nổi.
Có lẽ vì không khí vui tươi náo nhiệt của đám cưới, Thẩm Mật bỗng nhớ đến ba mình.
Thuở tấm bé cô từng nói với ba, cô muốn học đại học, muốn đến thành phố lớn mua nhà, muốn tự mình làm bà chủ ngồi trong văn phòng.
Và cô đã làm được tất cả.
Chỉ duy có chuyện bước vào thánh đường hôn nhân là cô chưa từng nghĩ tới, xem như là nhân tiện mà làm thôi.
Đối với Thẩm Mật mà nói, trước khi gặp Tạ Dung Trác, hôn nhân là thứ trừu tượng, tình yêu cũng không cụ thể.
Sau khi gặp anh cô mới cảm nhận được cái gọi là cưng chiều yêu thương, là muốn sở hữu một người cả một đời.
Cô sẽ không hối hận.
Dẫu cho sau này tình cảm có biến cố, cô cũng sẽ không hối hận khi trở thành vợ anh.
Tất cả những gì Tạ Dung Trác làm cho cô đều xứng đáng với sự lựa chọn đầy kiên định của cô.
Ông nội Tạ chọn ngày cũng đã cân nhắc đến thời tiết, chọn một mùa đông trong bốn mùa, Thẩm Mật mặc áo uyên ương, tay cầm quạt tròn che nửa khuôn mặt, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ như son, hàng mày và ánh mắt mang vẻ lạnh lùng kiều diễm đẹp tuyệt trần.
Đầu đội phượng quan, mình khoác khăn quàng, kiệu tám người khiêng, mười dặm hồng trang, Thẩm Mật được rước vào nhà họ Tạ trong cảnh tượng vô cùng long trọng và rực rỡ.
Sân lớn chật kín người là người.
Sau khi bái thiên địa, cô dâu chú rể đặt dấu tay lên giấy kết hôn, trao lời thề yêu thương nhau trọn đời không nghi ngờ.
Buổi lễ kết thúc.
Thẩm Mật được dẫn vào phòng.
Phòng của Tạ Dung Trác đã được sửa sang lại, giường và đồ nội thất đều làm từ gỗ hoàng hoa lê quý hiếm không phô trương, bất kỳ chiếc ghế nào trong phòng cũng có giá trị như một món đồ sưu tầm văn vật, đây cũng là thành ý lớn nhất để chào đón cô dâu.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng được đẩy ra.
Thẩm Mật cụp mắt, lợi dụng khe hở dưới khăn che mặt nhìn sàn nhà.
Cô muốn hỏi người tới có phải là Tạ Dung Trác hay chăng, song lại nhớ lời mẹ nuôi dặn dò, không được nói lung tung, sẽ gặp điềm xui. Thẩm Mật cũng xem như là một người 'hệ Phật', mỗi đi ngang qua chùa chiền đều sẽ vào quyên góp chút tiền khấn vài câu, nhưng cô tin một cách linh hoạt hơn, tin điều tốt, không tin điều xấu, nên nói hay không nói cũng đều là điềm lành, cô không quá để ý.
Dưới khăn che mặt xuất hiện một đôi giày nam, đi qua đi lại trước mặt cô.
Nhìn bước chân thầm lặng, Thẩm Mật xác định đây là Tạ Dung Trác.
Nếu đổi lại là người khác, trong tình huống này đã sớm lên tiếng, chỉ có chú rể của cô mới tuân thủ các quy tắc nghiêm ngặt, không nói lung tung, chỉ để cầu một điềm lành tốt đẹp.
Tạ Dung Trác đang tuân thủ quy tắc, vậy nên cô cũng không thể lên tiếng phá vỡ.
Thẩm Mật mím môi, chờ đợi trong sự nhàm chán.
Lượn lờ một lúc, Tạ Dung Trác cuối cùng cũng lại gần, đưa tay ra, có lẽ là muốn vén khăn voan che mặt cô lên.
Nhưng anh dường như nhớ ra có bước nào đó chưa làm, tay dừng lại giữa không trung.
Tấm khăn trùm đầu vẫn có ánh sáng xuyên qua, Thẩm Mật có thể thấy được động tác của anh, suýt nữa thì đã bật cười. Cơ thể khẽ run lên, cô cố nín lại, rồi thò tay dưới gối lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Tạ Dung Trác.
'Ông tổ' đã quy định không được nói, chứ đâu quy định không được gửi WeChat.
Điện thoại Tạ Dung Trác vang lên một tiếng.
Thẩm Mật: Sai rồi, không phải dùng tay.
Tạ Dung Trác: “...”
Anh cúi đầu gõ chữ.
dsm: Vậy nên dùng cái gì?
Thẩm Mật chỉ vào món đồ bên cạnh, gõ chữ trong khăn voan đáp lại: Mẹ nuôi bảo là phải dùng cây cân, mang hàm nghĩa là như ý nguyện.
Tạ Dung Trác quay đầu nhìn cây cân đặt trên bàn bên cạnh, cầm lên.
Điện thoại lại vang hai tiếng nữa.
Thẩm Mật: Cẩn thận một chút!
Thẩm Mật: Đừng chọc vào mặt em.
Tạ Dung Trác: “...”
Anh xoay người, cẩn thận quan sát khăn voan một chập, tìm đúng vị trí, nhấc lên, từ từ vén lên.
Gương mặt xinh đẹp rạng rỡ của Thẩm Mật xuất hiện trước mắt anh.
Cô dâu trang điểm hoa đào, rất đẹp, cũng rất hợp với cô.
Thẩm Mật ngẩng đầu, Tạ Dung Trác cúi đầu, bốn mắt nhìn nhau.
Có lẽ vì vẻ mặt của Tạ Dung Trác quá đỗi nghiêm túc, Thẩm Mật cũng trở nên tĩnh lặng, thu lại những biểu cảm thừa thãi, yên lặng nhìn thẳng vào mắt anh.
Đường môi Tạ Dung Trác mím chặt, vẻ mặt nghiêm nghị, như đang cố gắng ghi nhớ điều gì đó.
Vài giây sau, anh đưa tay lên, lòng bàn tay bao phủ trên đỉnh đầu Thẩm Mật, dịu dàng vuốt ve mái tóc cô.
Thẩm Mật nhớ ra quy trình này. Mẹ nuôi từng nói, chú rể vuốt tóc, tượng trưng cho 'vợ chồng kết tóc'.
Cô ngoan ngoãn ngồi yên, nghiêng đầu phối hợp, dụi dụi vào lòng bàn tay Tạ Dung Trác.
Tạ Dung Trác lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, như đang thất thần.
Quy trình này kết thúc, tiếp theo là uống rượu giao bôi.
Thẩm Mật thỏ thẻ nhắc nhở: “Nói được rồi đó.”
Tạ Dung Trác lại đột nhiên không biết nói gì.
Đám cưới long trọng này kết thúc, anh mới chính thức có cảm giác được sở hữu Thẩm Mật hoàn toàn.
Nhìn cô mặc áo cưới, anh có chút căng thẳng.
“Em mặc hồng y đẹp quá đi mất.”
Thẩm Mật nhìn chú rể của mình, ánh mắt cũng không nỡ chớp.
Không nhìn ra chút xíu căng thẳng nào từ cô.
Tạ Dung Trác: “…”
Cứ như thật sự căng thẳng chỉ có mỗi anh thôi vậy.
“Cái này,” Thẩm Mật chỉ chỉ khăn che mặt đỏ trong tay anh, sợ anh quên: “Phải ném lên nóc nhà.”
Tạ Dung Trác nắm khăn voan che mặt của Thẩm Mật, các ngón tay siết lại, khớp xương trắng bệch, như thể không nỡ ném, lại như thể căng thẳng đến luống cuống, sợ làm sai một bước là sẽ không có điềm lành trăm năm hòa hợp.
Bất kỳ sự kiện nào anh tham gia cũng tự có khí chất riêng, được người ta nịnh bợ, được vây quanh, luôn kiêu ngạo chói mắt, như một kẻ nắm quyền ở tít trên cao.
Một người như vậy, ấy thế mà cũng có lúc bị ràng buộc bởi phong tục lạc hậu.
Tạ Dung Trác là người theo thuyết vô thần, đương nhiên sẽ không tin vào những điềm lành này.
Nhưng anh muốn nhận được tất cả mọi lời chúc phúc.
Chỉ cần có thể được cùng Thẩm Mật đầu bạc răng long, thà tin là có còn hơn không.
Thẩm Mật nghiêng đầu đánh giá vẻ mặt anh, đột nhiên bật cười một tiếng: “Tạ Dung Trác, anh căng thẳng sao?”
Tạ Dung Trác lúc này mới hoàn hồn, khẽ nhướng mi, giọng không nóng vội: “Nghĩ đến một lát sẽ được động phòng cùng em, không cho anh ngại ngùng một chút được ư?”
Mặt Thẩm Mật lập tức đỏ bừng.
Người bị hành cho chết đi sống lại chính là cô, anh xấu hổ cái gì chứ!!
Tuy nhiên, sự lo lắng của Tạ Dung Trác quả thật rất cần thiết.
Phòng cách âm không tốt, khả năng tự chủ của Thẩm Mật lại rất kém, cứ mỗi khi đến ngưỡng giới hạn sẽ luôn mất kiểm soát.
Đêm nay, thật đáng lo mà.
“Dù sao cũng đâu ai biết, có thể không làm được không?”
Thẩm Mật chân thành đặt câu hỏi.
Tạ Dung Trác nói: “Điềm gở đấy.”
“Nhưng chính anh đã nói cách âm phòng này kém, anh cũng đâu phải không biết em…”
Nhưng bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ đến vấn đề này.
“Khăn voan,” Thẩm Mật kéo kéo tay áo của Tạ Dung Trác: “Anh mau ném khăn voan lên đi, mẹ nuôi nói phải làm ngay đó, ném lên càng cao sẽ càng may mắn.”
May mà đám cưới được tổ chức ở nhà cũ, Thẩm Mật thầm nghĩ, nếu là trong căn hộ chung cư ở thành phố, phong tục này sẽ khiến chú rể trở thành đối tượng có nguy cơ cao 'ném vật thể từ trên cao' nhất.
Tạ Dung Trác cầm khăn voan của cô đi ra ngoài.
Đợi anh ném xong quay về phòng, Thẩm Mật đã ngồi bên bàn rồi.
Cô cầm ấm rượu lên, hỏi anh: “Ném lên cao không?”
Tạ Dung Trác bước đến ngồi xuống.
“Cao.”
Anh ném khăn voan lên chính giữa nóc nhà, nhất định sẽ được đầu bạc răng long cùng cô.
Có thể là vì khí chất lạnh lùng, khi Tạ Dung Trác mặc đồ đỏ trông quyến rũ mê hồn, giống hệt một vị giáo chủ đẹp trai vừa chính vừa tà trong thế giới võ hiệp, trong ánh nến lung linh, đôi mắt xếch của anh càng thêm mê người.
Thẩm Mật chống tay lên cằm: “Tạ Dung Trác ơi, anh đẹp trai quá đi.”
Tạ Dung Trác nhìn khuôn mặt cô, tranh thủ liếc nhìn ly rượu trên tay cô.
“Đầy rồi.”
“…”
Rượu đổ lênh láng cả tay cô.
Thẩm Mật cảm thấy mình như một kẻ háo sắc!
Cô nâng chén: “Uống cho có nhé?”
“Tay, đưa đây.”
Tạ Dung Trác rất chú tâm.
Trong phân đoạn này Thẩm Mật đã cố gắng rất nhiều để không bật cười.
Uống xong rượu giao bôi.
Thẩm Mật và Tạ Dung Trác ngồi đối diện nhau, mắt to trừng mắt nhỏ.
Quy tắc đám cưới nhiều vô số kể, mũ phượng thì lại rất nặng, đồ vàng trên cổ và cổ tay càng ngày càng nặng, cả thể xác lẫn tinh thần đều rệu rã, Thẩm Mật đã mệt đến choáng váng: “Kế tiếp là động phòng trước, hay nên tắm rửa trước rồi động phòng thế?”
Cô lẩm bẩm: “Muốn ngủ một giấc quá đi à, em có thể cởi đồ được chưa?”
Tạ Dung Trác rõ ràng là hiểu sai ý: “Gấp lắm sao?”
Thẩm Mật: “?”
Tạ Dung Trác nhìn cô một chập.
“Kỳ an toàn chứ?”
Thẩm Mật: “?”
Tạ Dung Trác nói: “Chưa mua anh đào.”
“?”
“Cũng chưa mua váy.”
“…”
Thẩm Mật vốn dĩ không có ý đó, nhưng đột nhiên lại có hơi nghĩ lệch về phía đó.
Hai ngày ba đêm không gặp, cũng nhớ anh lắm.
Đối diện với ánh mắt của cô, không cần câu từ gì cả.
Tạ Dung Trác ôm ngang người cô lên.
Thẩm Mật nhận ra mình bị lừa rồi.
Với sự ăn ý giữa Tạ Dung Trác và cô, anh chắc chắn không hiểu lầm ý cô.
Trừ phi là anh cố ý.
Mũ phượng của Thẩm Mật bị gỡ xuống, các cúc áo cưới được tháo ra.
Đồ lót rơi rải rác trên bàn uống rượu giao bôi.
Hạ màn che.
Tạ Dung Trác nói: “Anh sẽ nhẹ nhàng thôi, em đừng kêu nhé.”
Thẩm Mật ôm cổ anh, cưỡi lên người anh, mặt đối mặt.
Vai Tạ Dung Trác rất rộng, cơ bắp toàn thân chỗ nào cũng rắn chắc, khi tựa vào mang đến cảm giác được nâng đỡ, nằm trong lòng anh thế này, trông cô có vẻ nhỏ xinh, nhưng Thẩm Mật lại thích kiểu chênh lệch thể hình thế này.
Được bao bọc trong vòng tay anh, đặc biệt có cảm giác an toàn.
“Tạ Dung Trác ơi, em không nhịn được.”
Tạ Dung Trác đỡ lấy gáy cô, ấn đầu cô tựa vào vai mình.
“Em ngoan nhé.”
“Nhịn một chút.”
Anh hôn khóe mắt cô, rồi chóp mũi, đến môi, mút mát vành tai cô, giọng nói dịu dàng: “Chỉ được rên cho anh nghe.”