Vẻ đẹp của Tần Tranh rạng rỡ đến mức, người theo đuổi cô đông đảo không đếm xuể. Tủ đồ học sinh của cô từng chật ních thư tình, nhưng có một lá thư đặc biệt đến lạ lùng. Nội dung chỉ vỏn vẹn một câu, như một mật mã: 【Hôm nay trời mưa rồi】
Cô nhận ra nét chữ của Vân An – người con gái cô yêu suốt bảy năm trời, nhưng cũng là người đã đoạn tuyệt tình duyên, bặt vô âm tín. Trong cơn phẫn uất tột cùng, cô xé nát lá thư, nhưng rồi lại tỉ mẩn dán từng mảnh nhỏ lại. Cô tự nhủ, phải đợi Vân An xuất hiện, xé tan nó ngay trước mặt nàng, như một lời đáp trả.
Tần Tranh mòn mỏi chờ đợi, nhưng Vân An vẫn bặt tăm. Thay vào đó, 98 lá thư khác, tất cả đều mang nét chữ quen thuộc ấy, lần lượt tìm đến tay cô.
Rồi cô bàng hoàng nhận ra, lá thư đầu tiên không phải lời tỏ tình, mà là một lời từ biệt vĩnh viễn.
***
Nhiều năm sau, khi mọi hiểu lầm được hóa giải và tình yêu lại đơm hoa kết trái...
Tần Tranh có một niềm say mê đặc biệt với dâu tây. Nỗi thèm thuồng từ thuở ấu thơ khiến cô dù lớn rồi cũng chẳng bao giờ thấy đủ. Vân An, người hiểu rõ cô hơn ai hết, đã biến nửa khu vườn thành một "thiên đường dâu tây". Mỗi chiều tan sở, Tần Tranh lại thỏa thích ngắt những trái dâu tây đỏ mọng.
Một hôm nọ, Vân An tan làm về, thấy Tần Tranh đang nằm sấp trên sô pha, mắt nhìn chằm chằm ra vườn. Vân An tiến lại gần, khẽ vuốt tóc cô: "Hôm nay không ra vườn hái dâu sao?"
Tần Tranh bĩu môi, chỉ tay ra vườn: "Ăn hết sạch rồi còn đâu!"
Vân An đưa mắt nhìn ra khu vườn, quả nhiên những trái dâu tây căng mọng đã bị "càn quét" không còn một mống. Thấy vẻ mặt ủ dột của Tần Tranh, nàng mỉm cười đầy ẩn ý, khẽ nắm tay cô kéo vào phòng.
Tần Tranh ngơ ngác: "Làm gì thế?"
Vân An ôm chặt lấy cô, thì thầm bên tai: "Trồng dâu tây."
Sáng hôm sau.
Tần Tranh lảo đảo bước ra khỏi phòng tìm nước uống, bất giác nhìn thấy những "quả dâu tây" đỏ ửng lấm tấm trên làn da trắng ngần của mình.
Cô cắn môi, dở khóc dở cười. Hóa ra, Vân An còn mê "dâu tây" hơn cả cô nữa!
Truyện Đề Cử






