24. Chương 24: Nỗi khao khát gần gũi

Thử Xem - Mộc Chi Hướng Bắc

Chương 24: Nỗi khao khát gần gũi

Thử Xem - Mộc Chi Hướng Bắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khác với nhiều đứa trẻ sinh ra đã bị bỏ rơi ở cổng viện mồ côi, lần đầu tiên Vương Mai gặp Bùi Sâm là vào một đêm đông giá rét, khi cậu đã bảy tuổi. Cậu mặc chiếc áo bông bẩn thỉu, quần ngắn cũn cỡn, ngồi thu mình bên thùng rác. Vương Mai vừa quay lưng đổ rác, chưa kịp bước đi đã thấy cậu lao ra từ góc tường, móc trong túi rác ra nửa chiếc bánh bao đã ôi thiu, vội vàng nhét vào miệng.
“Mãi sau này dì mới biết, Bùi Sâm từ nhỏ đã không còn cha mẹ, được một bà cụ bán hàng đầu ngõ nhặt về nuôi.” Vương Mai ngồi bên cửa sổ hơ nắng, giọng vừa dịu dàng vừa xót xa: “Bà cụ ấy có con ở xa, nói về quê ăn Tết, ai ngờ đột nhiên bị bệnh rồi chẳng quay lại nữa. Bùi Sâm đói đến mức không chịu nổi, nên tự mình chạy ra ngoài móc rác ăn.”
Khương Thanh Diễn cúi đầu nhìn xuống viên gạch dưới chân, tim thắt lại, hai tay buông thõng run rẩy, không dám tưởng tượng Bùi Sâm đã phải trải qua bao nhiêu khổ cực từ nhỏ đến lớn.
Từ An tiếp lời, cười nói: “Lúc mới đến viện mồ côi, mấy đứa trẻ không ưa nó, tranh thủ lúc thầy cô không để ý là bắt nạt. Nhưng nó đâu phải dạng dễ bị bắt nạt, chưa đầy một tuần đã đánh cho mấy đứa kia phải chịu thua.”
Nói đến đây, ông Từ ho vài tiếng, Khương Thanh Diễn bước lên đỡ lấy vai ông vỗ vỗ, miễn cưỡng cười: “Trẻ con đánh nhau mà bác không quản sao?”
“Muốn quản cũng phải có sức chứ.” Từ An thở dài: “Việc ở viện mồ côi nhiều lắm, đủ mọi lứa tuổi, nhiều lúc thật sự không thể chăm sóc hết.”
Đã là cố gắng lắm rồi khi có thể cho những đứa trẻ không nhà cửa một nơi tránh gió che mưa. Nói cách khác, có một đứa mạnh mẽ đứng ra làm đầu tàu lại là chuyện tốt. Bùi Sâm ra tay tàn nhẫn, lại ít nói, bọn trẻ đều sợ cậu, cũng nhờ có cậu mà Từ An đỡ vất vả hơn nhiều.
“Năm ấy dì Mai của cháu còn sợ nó đi sai đường, tôi thì nói không đâu.” Từ An cười hì hì, giọng pha chút tự hào: “Nó đói đến mức ấy mà cũng không trộm cướp, tôi nói đứa trẻ này nhất định sẽ sống đàng hoàng.”
Đã lâu rồi Khương Thanh Diễn mới thấy mình đau lòng vì một người như thế. Anh đoán được con đường Bùi Sâm đã đi qua thật khó khăn, nhưng không ngờ lại khổ đến như vậy.
“Nó có được ngày hôm nay hoàn toàn là tự mình vùng lên. Nó là người từ trong bùn lầy bước ra, đứa trẻ này cả đời cũng không thể lạc lối được.” Từ An ngồi bên giường bệnh, mỉm cười cảm thán.
Trong mắt ông hiện rõ sự mãn nguyện, thật lòng coi mỗi đứa trẻ trong viện mồ côi như ruột thịt. Vương Mai liếc ông một cái đầy trách mắng, rồi quay sang Khương Thanh Diễn: “Lão Từ quý Bùi Sâm lắm, nói nó cứng rắn, tôi thì lại mong nó bớt vất vả, sớm tìm được một cô gái tốt để kết hôn sinh con, sống cuộc đời bình thường thì tốt biết mấy.”
Khương Thanh Diễn không nói gì, nhưng trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó kìm nén. Từ An hừ một tiếng: “Theo tôi thấy thì cái xứ Lạc Ba này chẳng có đứa nào xứng với Bùi Sâm cả!”
“Ông còn muốn thế nào nữa.” Vương Mai lườm ông: “Quan trọng là Bùi Sâm thích, ông nói cũng đâu có ích gì.”
Rõ ràng đây là chuyện Từ An đã nghĩ đến rất nhiều lần, vừa mở miệng đã nói: “Nhất định phải là người có học thức, hiểu lễ nghĩa, tính cách cũng phải tốt, không cần quá dịu dàng, nhưng mà…”
Vốn từ của ông nghèo nàn, cũng không biết trên đời có cô gái nào như vậy không. Nhìn thoáng qua Khương Thanh Diễn, ông cố moi móc từ vốn từ hạn hẹp của mình, lại cứ cảm thấy phải là kiểu như bác sĩ Khương mới được. Nhưng bác sĩ Khương dù sao cũng là đàn ông, lấy anh làm ví dụ thì thật không thích hợp, nên Từ An vội vàng chuyển chủ đề.
Giờ nghỉ trưa không dài, Khương Thanh Diễn lại ở lại phòng bệnh trò chuyện với hai ông bà thêm một lúc rồi mới rời đi. Sáng anh gần như chưa ăn, trưa lại không thấy đói, bèn quay về văn phòng, bóc kẹo mút cho vào miệng, lấy điện thoại gọi cho Trần Ký, người đã nhẫn tâm vứt bỏ anh tối qua.
Quần áo vứt bừa bãi từ phòng khách tới phòng ngủ, kỳ nam đang nằm gối đầu lên Trần Ký. Nghe tiếng chuông điện thoại, y vất vả lắm mới mò được điện thoại, nhấn nút nghe.
“Anh đang ở đâu đấy?” Khương Thanh Diễn hỏi thẳng.
Kỳ Nam bị tiếng chuông đánh thức, cau mày cựa mình, khẽ rên một tiếng. Trần Ký hôn lên mái tóc anh ta, dịu giọng dỗ dành: “Ngủ thêm một lát đi.”
Khương Thanh Diễn: …
Kỳ Nam trong chăn đá Trần Ký một cú, nhíu mày khó chịu. Trần Ký vội xoay người xuống giường, nhẹ tay khép cửa phòng ngủ rồi đi ra ngoài.
“Có chuyện gì thế?” Sau khi chắc chắn sẽ không làm phiền đến Kỳ Nam, Trần Ký mới hạ giọng hỏi.
Khương Thanh Diễn khó chịu: “Phải là tôi hỏi anh có chuyện gì mới đúng chứ? Hai người các anh là sao đấy, giờ anh đang ở đâu?”
“Nói ra dài lắm, gặp rồi nói đi.” Trần Ký cười: “Sáng mai tôi sẽ đến bệnh viện, gặp viện trưởng Trần xong sẽ qua thăm ông Từ mà cậu nói.”
Khương Thanh Diễn nhận ra đối phương không muốn nói nhiều lúc này, cũng biết điều cúp máy. Trần Ký nhắn lại vài tin trên WeChat, cửa phòng ngủ bị mở ra, Kỳ Nam cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần thể thao, phớt lờ Trần Ký đang ở phòng khách, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Trên người anh ta đầy dấu hôn, đều là dấu vết phóng túng của hai người tối qua. Hai năm không gặp, rất nhiều điều như đã khắc sâu vào xương tủy, phản ứng của cơ thể là rõ ràng nhất, họ từng vô cùng ăn ý trên giường, giờ vẫn vậy.
Trần Ký bước đến, Kỳ Nam nhíu mày đứng trước bồn rửa mặt, một tay chống lên thành bồn, soi gương đánh răng, ánh mắt dừng lại trên người Trần Ký, rồi lại lặng lẽ dời đi.
“Khó chịu à? Có phải bị anh làm ồn không?” Trần Ký đi đến đứng sau lưng Kỳ Nam, bàn tay ấm áp áp lên thắt lưng anh ta.
Kỳ Nam “hừ” một tiếng, cúi người súc miệng. Trần Ký hôn lên xương bả vai anh ta, cảm nhận được cơ thể dưới lòng bàn tay khẽ run lên.
“Đừng chạm vào tôi.” Kỳ Nam quay người nhìn y: “Lát nữa dọn đồ rồi cút đi cho tôi.”
Anh ta nói xong liền nghiêng người muốn lướt qua y, nhưng lại bị Trần Ký tóm lấy cổ tay. Y nhìn bề ngoài dễ gần, hay cười với tất cả mọi người, thực ra lại là người cực kỳ mạnh mẽ, điểm này Kỳ Nam luôn biết rõ.
“Anh đã nói rồi, anh đến để đòi lại câu trả lời của hai năm trước.” Trần Ký nhìn không biểu cảm nhìn Kỳ Nam: “Năm đó em không chịu đi cùng anh, bây giờ thì sao?”
Kỳ Nam cười khẩy, tối qua hai người không rõ đã về nhà thế nào từ quán bar, vừa bước vào cửa là như thiên lôi địa hỏa cuốn lấy nhau. Trên giường, Trần Ký hoàn toàn nắm thế chủ động, làm ác đến mức Kỳ Nam thậm chí không nhớ mình đã mất ý thức lúc nào.
Hiện tại anh ta đứng còn không vững, hai chân mềm nhũn, đầu nặng như trì, cố gắng chống đỡ để nhìn Trần Ký: “Nếu anh muốn lên giường, tôi lúc nào cũng sẵn sàng, dù sao tôi cũng thấy sướng rồi, còn mấy chuyện khác thì miễn đi.”
Lúc trước anh ta cũng giữ thái độ dửng dưng như vậy, bây giờ vẫn không thay đổi. Ngọn lửa trong lòng Trần Ký lại bị khơi lên, nhưng nhìn sắc mặt của Kỳ Nam, y vẫn cố nhịn: “Em cứ lên giường nghỉ trước đi, anh đi nấu cơm.”
“Quan hệ của chúng ta chỉ giới hạn trên giường thôi, nấu cơm thì khỏi, anh có thể đi rồi.” Cổ tay Kỳ Nam bị Trần Ký nắm chặt, không nhúc nhích được, cũng chẳng còn sức, giọng điệu thì cứng rắn, nhưng ánh mắt lại không kiềm được mà dịu xuống.
Anh ta giống như một con thú có gai, vừa không thể ép buộc, lại chẳng thể mạnh tay. Lúc trước khi chuyến tình nguyện y tế kết thúc, Trần Ký chẳng nghe được một câu “thích” từ miệng anh ta mà đã phải rời đi. Khi đó y từng nói sẽ cho Kỳ Nam thời gian.
Hai năm đã chờ rồi, cũng chẳng cần phải vội thêm một lúc. Trần Ký thở dài, tay nới lỏng một chút, cúi người bế Kỳ Nam lên.
“Đụ má anh…” Kỳ Nam giãy giụa.
“Đừng động đậy.” Trần Ký ôm rất chắc, bế anh ta quay về đặt lại lên giường: “Ngủ thêm lát nữa đi em, cơm chín anh gọi.”
Kỳ Nam vẫn cau mày, nhưng ngay giây sau, trên cặp mày đang nhíu chặt ấy liền phủ lên một nụ hôn nhẹ như chạm khẽ, tựa như một liều thuốc ngủ tức thì xoa dịu sự bực bội trong lòng anh ta, hiếm khi ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Trước khi tan ca buổi tối, Khương Thanh Diễn lại đến phòng bệnh một lần nữa, vẫn không thấy Bùi Sâm. Anh chẳng nói được cảm giác trong lòng là gì, lý trí thì bảo nên tránh xa Bùi Sâm càng tốt, nhưng nỗi hụt hẫng lại cứ lấn tới, chiếm lấy tâm trí anh, cuối cùng nhấn chìm luôn cả lý trí.
Sân nhỏ vốn đã đông người, hôm nay trông lại càng nhộn nhịp hơn. Người ra kẻ vào đều là đám Gia Gia. Khương Thanh Diễn đi tới mới thấy trong sân đã dựng hai lò nướng, trên vỉ đã có vài loại rau củ và cánh gà, Tằng Chấn quấn tạp dề cùng Mễ Hòa đang nướng đồ.
“Anh Khương!” Vừa thấy Khương Thanh Diễn bước vào, Mễ Hòa đã gọi lớn: “Tối nay ăn đồ nướng nè! Mau đi rửa tay rồi qua đây! Bên kia còn một cái bếp, anh nướng chung với anh Bùi nha!”
Cô nàng này tranh thủ lúc Bùi Sâm chưa ra đã xếp đặt xong cả hai người. Khương Thanh Diễn còn chưa nói gì thì Bùi Sâm đã từ sảnh trước bước ra, ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung một khoảnh khắc.
Bùi Sâm chỉ mặc một chiếc áo len cổ tròn màu xám đậm, bên dưới là quần jean. Có vài bạn trẻ mới đến hôm nay khẽ hỏi Mễ Hòa hắn là ai, Mễ Hòa hết sức kiêu ngạo nói đó là ông chủ.
Ông chủ của họ chỉ nhờ gương mặt đó thôi cũng đủ hút khách rồi, chỉ tiếc là hắn không cho chụp ảnh, không thể đăng lên trang web.
“Vậy tôi lên thay đồ trước.” Khương Thanh Diễn nói với Bùi Sâm.
Bùi Sâm cũng nhìn anh, gật đầu.
Khương Thanh Diễn lên lầu, Bùi Sâm xắn tay áo, lấy một xiên thịt cừu trên bàn đặt lên lò nướng. Mễ Hòa bỏ mặc bạn trai, liền sáp lại gần anh: “Anh Bùi, lát nữa anh nhớ dỗ anh Khương nha, em cố tình tạo cơ hội cho hai người đó.”
Bùi Sâm liếc nhìn cô một cái: “Cậu ấy đi làm cả ngày rồi, em còn bắt cậu ấy xuống nướng đồ làm gì.”
“Thì tại thấy hai người giống như đang giận nhau mà.” Mễ Hòa bĩu môi rất đỗi tự nhiên. Thấy Khương Thanh Diễn đã thay đồ đi xuống, cô liền thúc cùi chỏ ra hiệu: “Anh Khương xuống rồi kìa.”
Khương Thanh Diễn rất tự giác, sau khi đi ra liền đến bên cạnh Bùi Sâm, chưa kịp giúp gì đã bị khói xộc vào mũi khiến anh quay đi ho mấy tiếng.
“Đứng xa ra chút.” Bùi Sâm một tay cầm xiên thịt, tay kia theo phản xạ định kéo Khương Thanh Diễn về phía sau, nhưng chưa kịp chạm vào đã khựng lại giữa chừng, chỉ dùng khuỷu tay chắn cho anh một cái.
Khương Thanh Diễn nhận ra hành động đó, cũng không nói gì, lặng lẽ lùi lại một bước theo động tác của hắn. Có rất nhiều lời anh muốn nói, nhất là sau khi nghe Từ An kể về quá khứ của Bùi Sâm, anh cảm thấy rất đau lòng, muốn lại gần hắn, nắm lấy tay hắn, mang đến cho hắn thật nhiều ấm áp, nhưng dường như Bùi Sâm không muốn cho anh cơ hội đó.