Thừa Tướng Tại Thượng
Chương 2
Thừa Tướng Tại Thượng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lần thông báo này, Tàng Hiền Viên có lẽ đã bị xếp vào danh sách cuối cùng.
Đợi đến khi ta cùng các đồng liêu trong viện đến sảnh nghị sự, bên trong đã có hơn nửa số người.
Cả sảnh đường toàn là mạc liêu với những lời lẽ khéo léo, tháo vát, khiến không khí trở nên ồn ào, náo nhiệt, làm ta đau cả đầu.
Thế nhưng hôm nay, nghe những âm thanh này, trong lòng ta lại càng thêm bực bội hơn ngày thường.
Sau khi chào hỏi xã giao vài câu với các đồng liêu, ta liền tìm một chỗ trống gần cửa sổ và ngồi xuống.
Bên cửa sổ vốn dĩ luôn yên tĩnh hơn một chút, lại thêm tầm nhìn khoáng đạt, hễ có người đi tới từ phía sân là có thể nhận ra ngay lập tức.
Chính là Hoài Vương, Mạnh Trạch tiên sinh cùng với... Lý Ngọc.
Trông thấy bóng dáng ấy, ta bất giác định đặt tay lên bụng dưới, nhưng chợt giật mình tỉnh táo nên vội vã buông tay xuống.
Cái tên này, chẳng hiểu sao cứ hết lần này đến lần khác lại tìm đến đây.
Vả lại mỗi lần hắn xuất hiện là chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Chỉ trong chốc lát, Hoài Vương đã sải bước vào sảnh nghị sự, đồng thời cung kính mời Lý Ngọc ngồi vào ghế thượng tọa: "Tả tướng, mời."
Đó chính là cận thần của Thiên tử, vị Thừa tướng trẻ tuổi vang danh thiên hạ, Lý Ngọc.
Hôm nay hắn vẫn vận y phục màu tím, nhìn qua cứ hệt như một miếng giẻ lau.
Ngay sau khi ngồi xuống, Lý Ngọc liền tự nhiên như đang ở chính phủ đệ của mình, hắn chống cằm rồi bắt đầu đưa mắt nhìn quanh bốn phía, dường như đang tìm kiếm người nào đó.
Mạnh Trạch tiên sinh nhận ý chỉ của Hoài Vương, đứng trước mọi người trình bày sự vụ cần bàn hôm nay, thành ra không hề hay biết đến động tác nhỏ của Lý Ngọc.
Vốn dĩ Mạnh Trạch tiên sinh là cánh tay phải đắc lực của Hoài Vương, theo như lời cha ta nói, ông ấy hoàn toàn có thể sánh ngang với bậc Trọng phụ trong phủ.
Ông vốn là người gốc huyện Lâm Thiên, cho nên đến tận bây giờ, cha mẹ già của ông vẫn đang an hưởng tuổi già tại nhà tổ ở quê nhà ấy.
Nhớ lại những năm đầu khi Mạnh Trạch tiên sinh chưa đi theo Hoài Vương, ông từng chịu sự sỉ nhục của tộc lão, đến mức suýt chút nữa đã bỏ văn theo võ, đi biên thành tòng quân.
May nhờ ông nội ta tiếc tài, liền xuất tiền, xuất lực giúp ông quay lại chốn văn chương thi cử.
Cũng chính nhờ ơn tri ngộ sâu nặng mà ông nội ta để lại năm xưa mới giúp ta có được cơ hội đứng trong sảnh nghị sự ngày hôm nay.
Hồi tưởng lại hai năm trước, khi ta cầm văn thư đứng ở thiên sảnh ngoại viện Hoài Vương phủ.
Lúc ấy, Mạnh Trạch tiên sinh khẽ day day ấn đường, rồi mới miễn cưỡng nhận lấy phong văn thư vốn dĩ do cha ta tự tay viết và tự tay đóng dấu kia.
Ta đã lén xem qua, và thấy trên tờ văn thư đó giấy trắng mực đen viết rõ rằng: Lữ Tử Thừa, cháu đời thứ ba mươi tư của Lữ thị huyện Lâm Thiên.
Cứ nhìn phản ứng của Mạnh Trạch tiên sinh, ta luôn có cảm giác dường như ông đã sớm thấu tỏ sự tình.
Tuy vậy ông vẫn thu nhận ta, lại còn sắp xếp cho ta một gian phòng đơn tại Tàng Hiền Viên.
Kể từ lúc đó, ta đã sớm nhận định Mạnh Trạch tiên sinh chắc chắn là bậc tài trí làm nên nghiệp lớn.
Đợi đến khi ta hoàn hồn trở lại thì Mạnh Trạch tiên sinh cũng đã nói xong toàn bộ nội dung nghị sự hôm nay.
Thế là hỏng rồi.
Quả nhiên, ngay sau đó, từ phía thượng tọa bỗng vọng lại giọng nói của Lý Ngọc: "Tử Thừa huynh, huynh thấy thế nào?"
Vốn dĩ Lý Ngọc có giao hảo rất thân với Hoài Vương, bởi thế cũng là khách quen của sảnh nghị sự này.
Thi thoảng hắn lại cuộn mình trong chiếc ghế ở sảnh nghị sự, thản nhiên nghe đám mạc liêu của Hoài Vương phủ cãi vã.
Theo lời hắn nói, ấy là bởi trong Tướng phủ quá quạnh quẽ, còn chỗ này lại náo nhiệt vô cùng.
Khốn nỗi mỗi lần chỉ cần có mặt ở đây, thế nào hắn cũng phải chỉ đích danh yêu cầu ta bày tỏ ý kiến.
Chuyện này vốn bắt nguồn từ lúc ta mới chân ướt chân ráo đến Hoài Vương phủ, vừa khéo đúng dịp hắn tới làm khách.
Khi hành lễ với Hoài Vương, giữa đám mạc liêu đang phủ phục dưới đất, ta lại là người duy nhất thẳng người đứng dậy, trông hệt như hạc giữa bầy gà.
Bởi khi đó tuổi đời còn nhỏ, Hoài Vương cũng không nỡ so đo, nhưng hành động ấy lại bị Lý Ngọc ghi nhớ kỹ trong lòng.
Kể từ đó, hắn cứ thi thoảng lại điểm danh bắt ta trả lời câu hỏi, ta vốn biết đây là ý muốn khảo hạch nhằm mục đích chỉ điểm.
Nhưng khổ nỗi hôm nay, mọi người đang bàn luận chuyện gì ta còn chưa nghe rõ nữa là.
Ta thầm ảo não, đành cung kính vái chào một cái: "Bẩm Vương gia, Thừa tướng, Tử Thừa... tạm thời chưa có suy nghĩ gì."
Vừa dứt lời, từ Lý Ngọc, Hoài Vương cho đến Mạnh Trạch tiên sinh cùng tất thảy mọi người trong sảnh nghị sự đều không khỏi kinh ngạc nhìn ta một cái.
Bình thường mỗi khi Lý Ngọc đến, ta luôn cố gắng thể hiện đôi chút tài năng của mình.
Nhờ vào kiểu dạy dỗ theo lối "kiếm tẩu thiên phong" của cha, nên từ nhỏ ta đã được chứng kiến quá nhiều chuyện nhân sinh thế thái của bá tánh huyện Lâm Thiên.
Nên suốt hai năm làm mạc liêu này, ta cũng đã giúp Hoài Vương giải quyết không ít vấn đề thực tiễn.
Đặc biệt là những lúc Lý Ngọc tới, ta thường tình cờ nghĩ ra một hai ý tưởng sáng giá, sau khi bị hắn điểm danh liền có thể cao đàm khoát luận một phen ngay giữa sảnh đường.
Thế nhưng hôm nay, phản ứng của ta lại có chút nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Ta chỉ biết cúi đầu, tuyệt nhiên không nói thêm lời nào nữa.
Thấy vậy, Mạnh Trạch tiên sinh bèn khéo léo đỡ lời, liền điểm danh các mạc liêu khác phát biểu.
Suốt cả buổi chiều hôm ấy, Lý Ngọc cứ chống cằm cuộn mình trên ghế, chẳng buồn nói thêm câu nào.
Phần ta cũng chỉ lặng lẽ dựa bên cửa sổ, lắng nghe mọi người nghị sự.
Đại khái ta cũng đã nghe hiểu được, chuyện là Hoàng thượng vốn không hài lòng với số liệu lương thuế năm nay.
Cho nên người muốn tính toán lại toàn bộ ruộng đất trong thiên hạ nhằm chỉnh đốn lại mức thuế khóa cho công bằng.
Việc này vốn dĩ là việc tốt, nhưng nếu lỡ rơi xuống đầu ai thì lại chính là một công việc khổ sai đích thực.
Bởi lẽ một khi Hoàng thượng đã muốn thực hiện việc này, tự nhiên người đã tin chắc rằng tình trạng hiện thời chính là đất nhiều thuế ít.