Chương 65: Gánh nặng tâm hồn

Thực Tập Sinh Pháp Y - Phàm Phạm-er

Chương 65: Gánh nặng tâm hồn

Thực Tập Sinh Pháp Y - Phàm Phạm-er thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

===
Chương 65
Tác giả: Phàm Phạm-er | Editor: Chan
Đồng Tự tỉnh dậy giữa đêm, trời vẫn còn tối, ánh đèn thành phố lọt qua khe rèm cửa, cùng tiếng ồn ào của điều hòa tạo nên một bầu không khí uể oải.
Cậu quay mình, có lẽ đã làm Lục Vọng tỉnh giấc chút ít, người kia theo bản năng đưa tay ôm chặt lấy cậu.
Cánh tay siết chặt, kéo cậu từ mép giường vào giữa giường.
Đồng Tự thầm nghĩ: "Tên này ngủ mà vẫn chiếm hữu như vậy sao?"
Hai cơ thể sát vào nhau, mang lại cảm giác an tâm, nhưng Đồng Tự chẳng chút buồn ngủ.
Sợ đánh thức người bên cạnh, cậu chỉ nằm yên nhìn chằm chằm vào trần nhà xám xịt, tâm trí trôi dạt theo nhịp thở đều đều của Lục Vọng.
Dạo này xảy ra quá nhiều chuyện. Nếu như Tô Đạt và Lâm Hiểu Hiểu không có chuyện ấy, có lẽ họ vẫn đang cùng nhau uống rượu, chơi game, sống vô tư đến tận khi tốt nghiệp.
Thật sự không thể ngủ được nữa, cậu lặng lẽ xuống giường.
Đồng Tự đẩy cửa phòng mẹ từng ở, di ảnh của bà Hà vẫn treo giữa tường. Trước đây, cậu không bao giờ bước vào đây, bởi không dám đối diện với di ảnh của mẹ.
Giờ đây, cuối cùng cậu đã buông bỏ được nỗi đau về cái chết của mẹ, nên mới có dũng khí nhìn lại căn phòng này một lần nữa.
Mọi vật dụng của bà Hà đều được cất trong tủ. Cậu bật đèn, ngồi xổm trước tủ, kéo ra chiếc hộp giấy nặng trịch đặt dưới cùng, bên trong mọi thứ vẫn còn nguyên như cũ.
Ở phía trên cùng là một cuốn album ảnh cũ kỹ.
Trong album lưu giữ những khoảnh khắc trưởng thành của cậu và em gái. Em gái trong hai năm gần đây thay đổi nhiều, vẫn là cô bé dễ thương hồi nhỏ nhưng giờ suốt ngày cãi lại.
Một tấm ảnh chụp riêng của bà Hà kẹp giữa album, khi đó bà mới đi làm, mặc chiếc áo blouse trắng, đứng trước tòa nhà cũ, nở nụ cười rạng rỡ đầy sức sống tuổi trẻ.
Dưới album là bằng khen, giấy chứng nhận bà Hà từng nhận khi còn sống, tất cả đều được giữ gìn cẩn thận.
Một tấm giấy chứng nhận ghi: *"Trân trọng bổ nhiệm bà Hà Viên làm cố vấn Hiệp hội Tâm lý học Trẻ em Phồn Tinh, nhiệm kỳ từ 31 tháng 8 năm 2020 đến 31 tháng 8 năm 2025."*
Không ngờ ngoài việc là giảng viên trường y, mẹ còn giữ chức vụ tại hiệp hội này.
Đồng Tự chưa từng nghe nói về hiệp hội, liền tra trên điện thoại, mới biết đây là tổ chức nghiên cứu tâm lý trẻ em, thu thập và phân tích dữ liệu tâm lý trẻ nhỏ.
Lúc ấy mẹ rất bận, dường như đang làm việc liên quan đến tâm lý học trẻ em. Đồng Tự nhớ khi ấy cậu và em gái còn từng giúp mẹ điền bảng khảo sát.
Mọi chuyện như vừa xảy ra ngày hôm qua.
Đồng Tự nghĩ: Nếu mẹ còn sống, nhất định phải nhờ bà đánh giá lại tâm lý của Đồng Miểu, xem còn cứu vãn được không.
Nghĩ đến đây, cậu thở dài, đặt lại giấy chứng nhận vào hộp, rồi mở một cuốn sổ tay.
Bà Hà là người nghiêm túc, thích ghi chép mọi việc vào sổ, thường lập kế hoạch hằng ngày rồi lần lượt hoàn thành. Nhìn vào thấy rất thú vị.
Đồng Tự lật đến trang cuối, phía trên liệt kê vài việc còn dang dở.
Việc thứ nhất: Đăng ký lớp học vẽ cho Đồng Miểu.
Hồi đó, bà Hà nói rất nghiêm khắc: nếu không lọt vào top 10 thì đừng mong vẽ nữa. Không ngờ trong thâm tâm bà đã nhượng bộ.
Đáng tiếc là Đồng Miểu không chờ được đến ngày mẹ thay đổi ý định, từ sau khi bà mất, cô bé không bao giờ cầm bút vẽ nữa.
Việc thứ hai: Gọi điện cho Đồng Tự nói về chuyện vào Đảng của sinh viên.
Đồng Tự nhớ hồi ấy mình vừa vào đại học, bà Hà đặt nhiều kỳ vọng, mở miệng ra là chuyện kết nạp Đảng. Lúc ấy cậu nổi loạn, cãi lại rằng suốt đời chỉ muốn làm đội viên thiếu niên. Giờ nghĩ lại, chắc chắn chuyện đó quan trọng với bà, nếu không bà đã không ghi vào sổ.
Việc thứ ba: Tải dữ liệu trong máy tính lên cho hiệp hội.
Hiệp hội ấy có lẽ là Hiệp hội Tâm lý học Trẻ em Phồn Tinh, chuyện này đã qua hai năm, dữ liệu có lẽ lỗi thời, nhưng Đồng Tự nghĩ vẫn có thể thử.
Việc thứ tư: Đăng ký buổi tọa đàm tâm lý học của thầy Mặc Tung.
Hằng năm bà Hà đều đăng ký tham gia, nhưng chưa lần nào có cơ hội nghe. Có lần Đồng Tự muốn an ủi mẹ, đã mua hai vé concert tặng bà.
Cậu vẫn nhớ cảnh bà Hà chen giữa biển người, vẫy gậy phát sáng như đứa trẻ.
Hôm đó, bà Hà nói với cậu: *"Cuộc đời mẹ, dù không có Đồng Tranh cũng vẫn rất rực rỡ. Mẹ có sự nghiệp mình yêu thích, còn có hai anh em con. Đồng Tranh đã từng đồng hành với tuổi trẻ của mẹ, như vậy là đủ rồi…"*
Ký ức hiện về rõ ràng như mới hôm qua, nhưng càng nhớ càng đau lòng. Đồng Tự khép cuốn sổ lại, quyết định giúp bà hoàn thành bốn việc còn dang dở.
Cậu tìm thấy chiếc laptop mẹ từng dùng, cắm điện rồi bật máy.
Giao diện đăng nhập hiện lên.
Đồng Tự nhớ mật khẩu máy tính của mẹ là ngày sinh nhật của Đồng Miểu.
Sau khi vào màn hình chính, cậu thấy thư mục "Hội Nghiên Cứu Trẻ Em", mở ra bên trong là từng hàng thư mục đặt theo tên người, tổng cộng hơn 200 thư mục.
Cậu mở thư mục [Chu Tân Vũ], xem sơ qua ghi lại tình trạng tâm lý của cậu ta, phản ứng trong nhiều tình huống khác nhau. Cuối cùng, bà Hà kết luận đứa trẻ này mắc Hội chứng rối loạn do căng thẳng, rồi trình bày quá trình chẩn đoán và điều trị.
Các tài liệu được sắp xếp theo thứ tự thời gian. Đồng Tự dùng chuột kéo xuống dưới cùng, và một thư mục đập vào mắt: [Trương Mẫn].
Đồng Tự cảm thấy bất thường, nhấp vào thư mục đó, sau khi xem thông tin cá nhân, cậu xác nhận đây chính là Trương Mẫn, kẻ đã đầu độc mình, khi ấy mới 13 tuổi!
Hóa ra Trương Mẫn là bệnh nhân của mẹ mình sao?
Vậy mà khi đối chất, cậu ta không chịu nói gì hết?
Cậu tiếp tục đọc. Trong ghi chú, bà Hà viết: [Đứa trẻ này mắc rối loạn nhân cách né tránh, tránh giao tiếp xã hội, nội tâm nhạy cảm, dễ tổn thương, thiếu tự tin và thiếu chính kiến, rất dễ bị người khác lợi dụng và lạc lối.
Quá trình trưởng thành thiếu sự quan tâm và yêu thương, tính cách bị đè nén trong thời gian dài. Trong quá trình phỏng vấn, tôi tiếp xúc với mẹ của đứa trẻ, đây là mẹ đơn thân, có dấu hiệu trầm cảm, và trong thời gian dài đã thực hiện bạo lực gia đình và bạo lực lời nói với con…
Đứa trẻ này có xu hướng mơ hồ về tâm lý giới tính, điều này liên quan đến việc thiếu vắng vai trò người cha trong quá trình trưởng thành.]""
Đồng Tự đọc xong bản báo cáo của bà Hà, ngày ghi cuối là 18 tháng 7 năm 2020.
Cậu mở trang web chính thức của hiệp hội nhưng không tìm thấy kênh để đăng tải báo cáo. Tuy nhiên, khi đăng nhập vào trang chủ, trang web tự động đăng nhập vào tài khoản thành viên của bà Hà.
Đồng Tự nhấp vào ảnh đại diện của bà, trên trang chính thấy nhiều bài nhật ký ẩn. Trong đó, có một bài thu hút sự chú ý đặc biệt.
*[Tôi đã nghiên cứu tâm lý học được mười hai năm, từng gặp rất nhiều trẻ em “có vấn đề”. Khi lớn lên, các em ấy sẽ trở thành người như thế nào? Hôm nay tôi tiếp xúc với một ca bệnh, là nam thanh niên 24 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, chuyên ngành điện tử thông tin, IQ rất cao, nhưng mắc chứng rối loạn nhân cách kiểu né tránh, EQ vẫn dừng lại ở thời thơ ấu. Cậu ta rất đam mê nghiên cứu Kinh Dịch và huyền học, còn khoe với tôi hình xăm trên cánh tay. Vì tôi không có kiến thức về huyền học cổ nên không thể trao đổi nhiều với cậu ta. Tôi đã cố gắng tư vấn tâm lý cho cậu ấy, khuyên nên thử kết bạn với ai đó. Ngày 17 tháng 5 năm 2020]*""
*[Ngày 20 tháng 8 năm 2020, hai bệnh nhân của tôi đã nhận ra nhau trong một lần trị liệu. Họ cách nhau hơn mười tuổi nhưng lại yêu nhau. Một mặt, tôi thấy mừng vì họ tìm được sự an ủi từ nhau, nhưng mặt khác, tôi lại có linh cảm chẳng lành, vì môi trường trưởng thành của họ giống nhau đến đáng sợ. Nếu tiếp tục tiếp xúc, có thể sẽ xảy ra vấn đề.]""
*[Ngày 15 tháng 10 năm 2020, tôi gặp rắc rối, vẫn luôn cố gắng giải quyết, nhưng chỉ có thể nhìn mọi chuyện ngày càng tệ hơn! Tuy nhiên, tôi sẽ cố hết sức để tìm cách xử lý.]""
Đây là bài nhật ký cuối cùng của bà Hà, chỉ cách ngày xảy ra tai nạn xe của bà đúng năm ngày.
Sau khi đọc xong, sống lưng Đồng Tự toát mồ hôi lạnh.
Cậu tiếp tục lật xem các tài liệu khác của bà Hà và bất ngờ phát hiện hồ sơ khám bệnh của Ngô Trình!
Đầu óc cậu quay cuồng, thì ra Ngô Trình cũng là bệnh nhân của bà ấy. Không chỉ Ngô Trình, mà cả Trương Mẫn cũng vậy!
Trong hai năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao vụ án lần này lại kéo cả hai người họ vào?
Đồng Tự vẫn chưa nghĩ ra, nhưng trời thì đã sáng. Trong khi không tìm được manh mối nào, cậu quyết định mang laptop của bà Hà đến cục cảnh sát tìm đội trưởng.
Vương Nhạc đọc xong ghi chép của bà Hà cũng cảm thấy bế tắc: *"Nghe nói thầy Mặc sẽ quay về thành phố Nham Hải sớm, cậu chuẩn bị trước tư liệu đi, đến lúc đó mời thầy Mặc xem qua."*"
Đồng Tự rời văn phòng đội trưởng, nhìn thấy Lục Vọng đang viết báo cáo thí nghiệm.
Đồng Tự ngồi xuống ghế bên cạnh Lục Vọng, nghiêm túc hỏi: *"Anh nói xem, Ngô Chí có thể đã nạp tiền vào một số điện thoại khác không?"*""
Lục Vọng dừng bút: *"Em đang nói ai vậy?"*""
*"Không phải anh đã lưu số điện thoại của Trịnh Dũng sao? Nhờ anh ta tra thử số điện thoại này đi."*""
Đồng Tự lấy ra số của Ngô Trình.
Lục Vọng: *"Để anh gọi hỏi thử."*""
Điện thoại vừa đổ hai hồi chuông thì đã được bắt máy. Trịnh Dũng vừa kết thúc ca trực, đang định về ngủ bù: *"Trong tài khoản còn hai nghìn, tuần trước vừa mới nạp tiền."*""
Lục Vọng hỏi: *"Thẻ này làm từ bao giờ?"*""
Trịnh Dũng hơi ngớ người, cúi đầu tra trên máy tính: *"Ngày 30 tháng 6 năm 2020, có gì không ổn sao?"*""
*"Không có gì, cảm ơn anh."*""
Lục Vọng cúp máy.
Đồng Tự phân tích: *"Trương Tuyết Oánh bắt đầu làm việc ở nhà hàng lẩu cách đây bốn năm, Ngô Trình làm thẻ hội viên ở đó hai năm trước, vậy bọn họ chắc chắn có rất nhiều cơ hội gặp mặt. Nhà hàng lẩu lại gần chỗ Trương Mẫn đi học, Trương Mẫn sau giờ học thường đến đó làm bài tập, vậy có khi họ đã quen Ngô Trình từ lâu rồi?"*""
Lục Vọng đáp: *"Phục vụ nhà hàng lẩu, con của phục vụ, khách quen thường xuyên đến ăn, giữa họ có thể có mối liên hệ gì được chứ?"*""
Đồng Tự trong lòng có một giả thuyết, nhưng không đủ tự tin để chứng minh. Hiện giờ, họ chỉ có thể đợi thầy Mặc về.