49. Chương 49: Món Ngọt Thứ Hai Mươi Tám

Thực Vị - Thất Nguyệt Thất Nhạc

Chương 49: Món Ngọt Thứ Hai Mươi Tám

Thực Vị - Thất Nguyệt Thất Nhạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Này! Tequila, đừng có ngồi thừ ra như thế!” Sơ Tiểu Niên vừa nhồm nhoàm cắn miếng sandwich vừa lộ vẻ mãn nguyện, đẩy khay bánh tinh xảo trước mặt về phía cô: “Ăn gì đi chứ!”
Trần Túy cuối cùng cũng bừng tỉnh, lúc này mới phát hiện mình đã cầm cốc trà trước mặt mà ngẩn ngơ đã lâu. Cô cầm lấy một miếng sandwich, lại nhìn những món tráng miệng nhỏ xinh đẹp mắt trên khay, cảm thấy đau đầu.
Một người chăm tập gym như cô mà lại đồng ý ra ngoài uống trà chiều với Sơ Tiểu Niên, đúng là điên thật rồi.
Người đối diện dường như đã đoán được suy nghĩ của cô, cười tủm tỉm vài tiếng: “Thật ra gọi cậu ra là có chuyện quan trọng muốn nói đó!” Cậu ấy gõ lên bàn: “Tớ vừa hóng được một chuyện!”
“Chuyện gì?” Trần Túy hỏi cậu ấy cho có, thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, vẻ mặt hiện rõ ba chữ “không hứng thú”.
Sơ Tiểu Niên cũng chẳng để tâm, tự lấy lại tinh thần, ngồi thẳng lưng rồi nói: “Cậu biết không? Leo sắp kết hôn rồi đó!”
Không khí giữa hai người lạnh đi một chút, Trần Túy bình thản đáp: “Tôi biết rồi.”
“Hả? Cái gì cơ? Cậu biết rồi á?” Sơ Tiểu Niên sau khi ngạc nhiên thì bực bội khoanh tay trước ngực: “Được lắm Steven! Chuyện lớn như vậy mà không nói cho tớ trước!”
Hả? Sao lại nhắc đến Steven làm gì.
Sau khi kịp nhận ra mình vừa lỡ lời, Trần Túy đính chính lại: “Không phải Steven nói cho tôi, là Leo tự nói.”
“Ồ…” Sơ Tiểu Niên ngập ngừng nói: “Xin lỗi, tớ không biết cậu và người yêu cũ vẫn còn liên lạc.”
Trần Túy nhún vai, uống một ngụm trà: “Cũng không hẳn là liên lạc thường xuyên, chỉ là thỉnh thoảng hỏi thăm nhau vài câu thôi.”
“Vậy à…” Sơ Tiểu Niên chợt nghĩ đến gì đó, chồm người về phía trước: “Khoan đã, vậy cái ‘ý tưởng’ mà cậu nói với tớ hôm đó…”
“Leo muốn tôi về làm phù dâu trong đám cưới của anh ấy, tôi thấy cũng được, nhưng muốn bàn với cậu xem có cần thiết phải đi không.”
Dù sao thì xin nghỉ phép năm vẫn phải báo với sếp một tiếng.
Lần này Sơ Tiểu Niên hoàn toàn cạn lời. Cậu ấy không thể tin nổi mình lại hiểu lầm Trần Túy muốn về Pháp, và bỏ lỡ một cơ hội buôn chuyện đáng giá cả gia tài.
Không chỉ vậy, hôm đó mình còn tức giận đến nỗi bỏ dở món Crème brûlée caramel!
Nhưng chuyện này không thể trách ai được, là do cậu ấy không nắm bắt được ba cơ hội đó thôi.
“Vậy, vậy cậu nghĩ thế nào?” Sơ Tiểu Niên hỏi yếu ớt.
“Nghĩ thế nào à.” Trần Túy nói ngắn gọn: “Nếu cậu duyệt đơn xin nghỉ, tôi sẽ về đó một tuần, rồi đi nhanh về nhanh.”
“Cậu thật sự định về làm phù dâu cho anh ta à…”
Trần Túy nhìn cậu ấy với vẻ mặt như thể “tại sao lại không”, chậm rãi nói: “Anh ấy tìm được bạn đời để kết hôn, tôi rất mừng cho anh ấy.” Uống một ngụm trà, cô mới bổ sung: “Chủ yếu là bên Pháp cũng có một số việc dồn lại, nhân tiện có thể giải quyết cùng lúc.”
“Má ơi!” Sơ Tiểu Niên thầm thương cảm cho Leo vài giây rồi nói: “Có gì mà tớ không duyệt chứ, nhà hàng này cậu không cần lo, Cảnh Phàn lo được hết.” Nói xong, cậu ấy lại hỏi dò: “Vậy bên chỗ Tần Phong… cậu nói với anh ấy chưa?”
Nhắc đến người này, Trần Túy lại có chút phiền lòng.
“Chưa.” Cô nói: “Nhưng Tần Phong đã biết chuyện rồi.”
“Hả? Anh ấy biết bằng cách nào…”
“Anh ấy đã xem điện thoại của tôi.”
“Má ơi!”
Sơ Tiểu Niên xoa ngực vài cái để trấn tĩnh lại, ngẫm nghĩ kỹ thì thấy không đúng: “Vậy hai người cãi nhau vì chuyện này à? Rồi anh ấy đồng ý đi công tác một tuần thay cho chị tớ?”
Trần Túy không nói gì, xem như ngầm thừa nhận.
“Haizz, không phải, hai người đang làm cái trò gì vậy? Chỉ vì chuyện người yêu cũ đã chia tay thôi sao? Vấn đề là cậu cũng đâu có thích Leo!”
“Ai mà biết.” Trần Túy cũng không rõ, chuyện đơn giản như vậy mà sao lại trở nên rắc rối đến thế.
Sơ Tiểu Niên ăn một chiếc Macaron để trấn an, không nhịn được thở dài than thở: “Tần Phong cũng quá nhỏ mọn rồi, chẳng phải chỉ là về tham dự đám cưới người yêu cũ thôi sao! Có gì mà không thể nói chuyện đàng hoàng, còn giận dỗi đến mức này. Haizz, tớ đã nói với cậu rồi mà, con người anh ấy trong chuyện tình cảm cố chấp lắm, cái đồ thần kinh thô như cậu vốn dĩ đã không để ý đến cảm xúc của anh ấy.”
E rằng Tần Phong cũng đã dồn nén lửa giận từ lâu, bây giờ mới bộc phát ra hết thôi.
Nghĩ đến đây, Sơ Tiểu Niên thở dài: “Ai bảo hai người lúc đó không nghe tớ, cậu xem bây giờ thì hay rồi, cậu chọc người ta giận đến mức bỏ đi rồi.”
“Sao lại thành tôi chọc anh ấy giận chứ.” Trần Túy liếc Sơ Tiểu Niên một cái, khẽ cười: “Không hổ là người một nhà, đến thời khắc quan trọng, cậu vẫn bênh vực anh trai mình.”
“Tôi cảnh cáo quý cô ngồi đối diện xin đừng ăn nói hàm hồ nhé! Tôi có thể kiện cô tội phỉ báng đấy!”
Sơ Tiểu Niên biết cãi nhau với Trần Túy rất khó thắng, đột nhiên lại thấy đồng cảm với hoàn cảnh của Tần Phong. Bạn gái người ta hờn dỗi, cãi nhau, đều sẽ làm nũng, còn cô nàng đối diện này thì...
Cậu ấy tặc lưỡi hai tiếng, không bình luận gì thêm.
Hai người nói chuyện vu vơ, ăn vài miếng bánh trên khay trước mặt. Một lúc sau, Trần Túy chỉ vào những món tráng miệng đầy màu sắc ở tầng trên: “Mấy món tráng miệng này đều là của cậu đấy.”
“Hả? Cậu không ăn miếng nào à?”
Trần Túy lắc đầu: “Không ăn.”
Sơ Tiểu Niên bĩu môi, cầm lấy một miếng bánh Mousse, “Ôi chao, có người cuộc sống đã khổ sở như vậy rồi, sao không mau ăn chút đường bổ sung năng lượng đi.”
Trần Túy nhìn chằm chằm Sơ Tiểu Niên một hồi, khẽ cười nói: “Chỉ toàn bổ sung chất béo thôi.”
“Cậu!” Ai đó tức giận, hối hận vì cái miệng mình lỡ lời chọc người ta, kết quả lại bị phản đòn chí mạng.
Càng nghĩ cậu ấy càng không hiểu, rốt cuộc tại sao Tần Phong cứ khăng khăng phải yêu một người phụ nữ khó chiều như vậy?
Chẳng lẽ là thích tự ngược đãi?
Một lát sau, cậu ấy lại hỏi: “Nói đi thì cũng phải nói lại, cậu định làm gì? Hai người cứ chiến tranh lạnh thế này đâu phải là cách hay?”
“Mà này… cậu sẽ không chia tay với anh ấy chứ?” Nói đến cuối, giọng cậu ấy nhỏ dần, dù sao người đối diện này có quá nhiều ý tưởng trời ơi đất hỡi, cậu ấy không tài nào đoán được.
Trần Túy ngẫm nghĩ, nói: “Không biết.” Cô dừng lại một giây: “Có lẽ chưa phải lúc này.”
“OMG…” Sơ Tiểu Niên thốt lên một tiếng kinh ngạc, rồi lập tức bụm miệng lại, hạ thấp giọng: “Tớ thật sự kinh ngạc đó, giới hạn của cậu bây giờ hình như càng ngày càng cao rồi, nếu là trước đây cậu đã chẳng nói hai lời mà thu dọn đồ đạc bỏ đi rồi ấy chứ?”
“Ừ, chắc vậy.” Trần Túy đồng ý. Dù sao lúc trước Leo không nói một tiếng đã dẫn bạn về nhà cô uống rượu, cô đã lập tức nói chia tay rồi.
Nhưng khi Sơ Tiểu Niên hỏi tại sao bây giờ cô lại có “tiêu chuẩn kép” với Tần Phong như vậy, cô lại không trả lời được.
Lần đầu tiên Trần Túy thực sự cảm nhận được khái niệm trừu tượng về “cảm xúc”. Một lúc sau, trong đầu cô chợt lóe lên một ví dụ có thể hình dung được tâm trạng của mình.
Cô nói, nhớ hồi học lý thuyết ở Le Cordon Bleu có một tiết giảng về chủ đề “phân biệt đối xử”. Hôm đó, trước khi tan học, thầy giáo đã đặt ra một câu hỏi.
“Nếu có một người khuyết tật ngồi xe lăn đến nhà hàng ứng tuyển, muốn vào làm bếp, bạn có cho người đó cơ hội này không?”
Đặt câu hỏi như vậy cho một lớp học vừa nghe bài giảng về “phân biệt đối xử” rõ ràng là một cái bẫy, vì vậy mọi người trong lớp đều im lặng, không ai muốn giẫm phải bẫy.
Cuối cùng Trần Túy “may mắn” trở thành người bị thầy giáo gọi tên. Sơ Tiểu Niên nhớ rõ lúc đó mình đã thầm toát mồ hôi hộ cô.
Đương nhiên, câu trả lời của cô vô cùng dứt khoát: “Không.”
Thế là trong lớp có người khe khẽ hít vào một hơi, nhưng vượt ngoài dự liệu của mọi người, thầy giáo lại rất hài lòng với câu trả lời này. Khi được hỏi về lý do và suy nghĩ của mình, cô càng trả lời thẳng thắn.
“Tất cả các thiết bị trong bếp đều theo tiêu chuẩn thông thường. Bếp lò, bàn thao tác, lối đi… đều không phù hợp với người khuyết tật ngồi xe lăn. Thuê người đó là vi phạm quy tắc an toàn bếp, rất nguy hiểm.”
Đến tận bây giờ Sơ Tiểu Niên vẫn còn nhớ tâm trạng lúc đó của mình, phản ứng đầu tiên chắc chắn là ảo não.
An toàn của nhà bếp chắc chắn phải đặt lên hàng đầu, một đạo lý đơn giản như vậy mà cậu ấy lại lưỡng lự không dám trả lời chỉ vì nó có liên quan đến “phân biệt đối xử”.
Chỉ riêng điểm này thôi, cậu ấy đã biết mình vĩnh viễn không bằng Trần Túy. Cô ấy bất cứ lúc nào cũng có thể làm việc không phân tâm, cho nên cậu ấy luôn cảm thấy mình không thể nhìn thấu cô.
Giống như hôm nay, trong khi cậu ấy chắc chắn Trần Túy sẽ muốn chia tay với Tần Phong, thì người đối diện lại hoàn toàn không nghĩ đến chuyện đó.
Thật là một người phụ nữ bí ẩn…
Sơ Tiểu Niên lẩm bẩm trong lòng, rồi lại hỏi: “Vậy, cậu đột nhiên đưa ra ví dụ này là muốn nói gì?”
Trần Túy do dự vài giây, nói: “Người ta phải nhận rõ thực tế, nhìn thấu bản chất của vấn đề, cũng phải học cách tự thỏa hiệp.”
Một lần nữa hồi tưởng lại khúc nhạc đệm chen ngang trong lớp học năm đó, cô vẫn không thể hiểu được, tại sao mọi người lại phí tâm tổn trí và quanh co lòng vòng với một vấn đề đơn giản như vậy, rõ ràng đáp án đã nằm ngay trong đề bài.
Mà Sơ Tiểu Niên cũng thật sự không ngờ rằng, trong đời mình lại có thể nghe được một bài phát biểu tổng kết từ miệng Trần Túy. Người này bình thường ít nói lại thẳng thắn, hôm nay đúng là “sống lâu mới thấy”.
Mặc dù cậu ấy vẫn không đoán được, “bản chất” mà Trần Túy nói đến là gì, “tự thỏa hiệp” lại đại diện cho điều gì, nhưng vào lúc này lại phát hiện ra một điều thú vị khác.
“Này, cậu có phát hiện ra không, cậu và Tần Phong càng ngày càng giống nhau rồi đấy.”
“Hử?” Trần Túy đặt ly xuống, nghi hoặc nhìn Sơ Tiểu Niên.
Sơ Tiểu Niên chống cằm, nói: “Thì… cách nói chuyện ấy, ngữ khí gì gì đó, thật sự rất giống.” Thấy vẻ mặt khó hiểu của Trần Túy, cậu ấy dở khóc dở cười giải thích: “Ví dụ như, Tần Phong chưa bao giờ trực tiếp bày tỏ quan điểm và ý kiến của mình. Anh ấy luôn suy tư, rồi sau đó sẽ đưa ra ‘một ví dụ’.”
“Đưa ra ví dụ?” Trần Túy cảm thấy cách nói này thật thú vị.
“Chính là cách cậu vừa nói chuyện đó, là ‘phương pháp giao tiếp kiểu Tần thị’ điển hình: nói bóng gió, vòng vo tam quốc để bày tỏ quan điểm của mình, rồi mặc kệ người khác có hiểu hay không.”
Trần Túy trầm ngâm vài giây: “Vậy là vừa nãy cậu không hiểu gì cả.”
“… Cậu im miệng đi, tớ không muốn nói cái này.” Sơ Tiểu Niên đảo mắt, đây đâu phải là vấn đề có hiểu hay không? Thật không biết Tần Phong bình thường giao tiếp với người này ra sao nữa. Cậu ấy thầm oán trách nửa ngày trời, mới nói: “Tự dưng cảm thấy có lẽ Steven đã nói đúng.”
Hai người bọn họ, thật sự rất xứng đôi.
Nhưng tình hình hiện tại của hai người không mấy lạc quan, cậu ấy nên giúp cô bạn thân và người anh trai mình đánh cược một phen.
Thế là Sơ Tiểu Niên nghĩ ra một ý tưởng cực kỳ quái gở.
“Tequila, cậu có dám đi ‘du lịch’ một chuyến theo kiểu nói đi là đi không?”
Trần Túy lập tức hiểu ý, nhướng mày: “Có gì mà không dám.”
Khoảnh khắc này, hai người bạn thân không hẹn mà cùng có một sự hiểu biết sâu sắc hơn về câu “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”.
HẾT CHƯƠNG 49