Cánh cửa đại học vừa mở ra, mang theo hy vọng về một tương lai tươi sáng cho cô gái miền sơn cước Ôn Tễ. Nhưng niềm vui chưa trọn, "tin xấu" đã ập đến: đối tượng đính hôn của cô, Trương Sơ Việt, bất ngờ xuất hiện để... cầu hôn.
Một Trương Sơ Việt lạnh lùng, kiệm lời, cả ngày chỉ biết cày cuốc trên nương, tối về lại co ro trong căn nhà ngói cũ kỹ. Hoàn toàn không phải mẫu người lý tưởng mà Ôn Tễ hằng mơ. Cô tìm mọi cách để từ hôn, muốn đoạn tuyệt mối duyên "trời định" này. Thế nhưng, vào một buổi trưa nắng gắt, khi nhìn thấy tấm lưng trần rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn của anh lúc làm đồng... mọi lời từ chối bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.
Tưởng chừng cánh cổng đại học sẽ là lối thoát, là khởi đầu cho cuộc sống tự do mà cô hằng khao khát. Nào ngờ, một ngày nọ, tiếng gọi "Ôn Tễ, chồng cậu đến tìm kìa!" vang vọng khắp sân trường, khiến cô chôn chân tại chỗ. Cô tức giận ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt thản nhiên của Trương Sơ Việt: "Ai cho anh nói anh là chồng tôi?!"
Người đàn ông bình tĩnh đáp: "Giấy hôn thú được tính ba tín chỉ, hôn lễ không hài lòng thì ly hôn, nhưng điểm của giấy đăng ký thì không thể lãng phí."
Nhưng liệu có thật là "không lãng phí" hay không, khi Ôn Tễ chợt nhớ lại đêm mưa gió bão bùng năm ấy, trong căn lều ẩm ướt kín mít, hơi thở cô gấp gáp, còn anh lại bình thản lắc chiếc hộp trong tay, thì thầm: "Còn một cái, đừng lãng phí."
Đây là câu chuyện tình yêu "trước hôn nhân, sau tình yêu", ngọt ngào và trưởng thành, về hành trình từ duyên nợ trời định đến tình yêu chớm nở. Từ chốn sơn cước đến giảng đường đại học, liệu "cô gái hoang dã" Ôn Tễ có thể thuần hóa được "chàng sói" lạnh lùng Trương Sơ Việt, hay chính cô lại bị anh quyến rũ hoàn toàn? Họ sẽ cùng nhau viết nên câu chuyện về tri thức và tình yêu, về hành trình vươn lên từ làng quê nhỏ bé đến thành phố lớn.
**Nhân vật chính:** Ôn Tễ, Trương Sơ Việt
**Thể loại:** Đô thị, Trời trao lương duyên, Ngọt ngào, Trưởng thành, Nhẹ nhàng.
Truyện Đề Cử






