12. Chương 12: Giấc Mơ Và Sự Thật

Thuốc Hay - Bạch Lộ Vi Song

Chương 12: Giấc Mơ Và Sự Thật

Thuốc Hay - Bạch Lộ Vi Song thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ hôm đó trở đi, Đường Quân không còn thấy cô xuất hiện trong giấc mơ nữa.
Dạo gần đây, tiệm bánh của anh ngày càng đông khách nhờ những chiếc bánh tinh xảo và đáng yêu của anh, nhất là những chiếc bánh nhỏ giá chỉ vài chục tệ. Với tài nghệ của mình, Đường Quân vừa tạo hình bánh đẹp mắt, vừa khiến chúng trở nên hấp dẫn đối với học sinh các trường cấp ba quanh đây. Mặc dù đã ba mươi hai tuổi, nhưng anh vẫn giữ được vẻ trẻ trung như sinh viên đại học. Gương mặt gầy gò, nhợt nhạt trước đây nhờ sự chăm sóc của cha mẹ mà giờ đã đầy đặn, sắc mặt của anh cũng dần trở nên tươi tắn hơn, khôi phục lại vẻ đẹp trai thuở trước.
Con gái chủ tiệm ở trường không ngừng quảng cáo những chiếc bánh nhỏ của Đường Quân, khiến việc mua bánh và chụp ảnh tại tiệm trở thành trào lưu của giới trẻ trong thành phố nhỏ. Thế nhưng, việc không còn nhìn thấy cô trong mơ suốt thời gian dài khiến Đường Quân lo lắng. Có lẽ vì tâm trạng không tốt, anh càng trở nên trầm lặng, thậm chí tỏa ra một vẻ u ám khó tả.
Thấy anh làm việc quá sức, chủ tiệm bảo anh về sớm nghỉ ngơi. Đường Quân không từ chối, bởi dạo này anh ngủ không được ngon, cảm giác mệt mỏi cứ dai dẳng.
Sau khi hoàn thành vài chiếc bánh nhỏ và để vào tủ lạnh, anh cởi tạp dề chuẩn bị về nhà. Vừa bước ra khỏi bếp thì con gái chủ tiệm đã đẩy cửa bước vào, cô bé hoạt bát chào anh: "Anh Đường, về rồi à?"
"Em tan học rồi à?" Đường Quân nở nụ cười thân thiện.
Cô bé gật đầu: "Mẹ em phải đi lấy hàng, bảo anh không khỏe nên cần nghỉ ngơi, thế là bảo em trông tiệm một chút." Nói xong, cô bé quan sát anh rồi nói: "Trông anh đúng là cần nghỉ ngơi rồi đấy."
"Chỉ là mất ngủ thôi." Đường Quân đáp.
Cô bé đứng ở quầy mỉm cười: "Vậy anh mau về nghỉ đi."
Bỗng nhiên, một cơn đau nhói từ đỉnh đầu khiến bóng dáng cô gái trước mặt anh dần mờ đi, rồi biến thành người con gái mà anh đã lâu không gặp. Lần này, anh đã nhìn thấy rõ dung nhan của cô.
Cô ấy có mái tóc dài đen nhánh, hai bên buộc gọn sau đầu, đôi mắt sáng ngời, đường nét thanh tú dịu dàng. Mặc chiếc váy dài tím nhạt, cô đứng thẳng lưng với dáng vẻ tao nhã, chẳng khác nào nàng công chúa xinh đẹp bước ra từ truyện cổ tích.
"Sao em lại ở đây?" Anh mất hồn nhìn cô hỏi.
"Chẳng phải chúng ta đã quyết định sẽ sống chung rồi sao? Vậy nên cả hai phải cùng nhau đi làm để kiếm tiền sinh hoạt chứ."
Khi cô mỉm cười, hai lúm đồng tiền xuất hiện trên má, cô giống như nàng công chúa từ ngai vàng bước xuống vì anh.
"Không, anh..." Anh định nói gì đó, nhưng đầu anh đau như búa bổ, trời đất quay cuồng. Hình như có ai đó đang gọi tên anh, nhưng anh chìm vào bóng tối.
Một cảm giác lạnh lướt qua trán, anh ho khan vài tiếng rồi dần mở mắt. Anh thấy cô đang xem nhiệt kế, gương mặt dịu dàng, mái tóc dài hơi xoăn, vẫn xinh đẹp như nàng công chúa trong truyện cổ tích.
Một cảm giác chua xót dâng lên tận đáy mắt, nước mắt khiến tầm nhìn của anh nhòe đi. Anh vội lau đi, vì nếu mắt bị nhòe, anh sẽ không thể nhìn rõ cô được nữa.
"Khó chịu lắm sao? Nhưng anh đâu có sốt." Cô ngạc nhiên nhìn nhiệt kế rồi nói: "Không lẽ nhiệt kế bị hỏng rồi? Để em đi mua cái mới và ít thuốc cho anh."
"Đừng đi!" Anh vội bật dậy, hai tay nắm chặt tay cô, giọng đầy khẩn cầu: "Xin em đừng đi, anh xin em đấy."
"Sao thế?" Cô mỉm cười ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng ôm lấy anh: "Được rồi, em không đi nữa. Có lẽ dạo này anh làm việc vất vả quá, ngày nào cũng đi sớm về khuya. Hôm nay cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi."
"Anh không muốn em đi làm thêm, anh sẽ làm việc chăm chỉ, Khiết Khiết," anh nắm chặt tay cô, nghiêm túc nói: "Em đừng vất vả đi làm thêm nữa."
"Làm thêm? Làm thêm gì?" Cô hơi bối rối, rút từ đầu giường ra vài tờ khăn giấy trắng: "Dạo này em bận vẽ bản thảo muốn chết đây, làm gì có thời gian mà đi làm thêm chứ."
Đầu anh cứ ong ong, mơ màng nói: "Tiệm bánh... Em đứng ở quầy thu ngân."
"À, đó là chuyện từ hồi đại học rồi, em chỉ đi làm thêm có một lần thôi, sao anh còn nhớ mãi thế?" Cô bất lực cười, vẫn dịu dàng và kiên nhẫn: "Với lại, nếu không phải em từng làm thêm ở tiệm bánh đó thì làm sao anh biết mình thích làm bánh chứ?"
Hóa ra anh thích làm bánh cũng vì cô. Anh lặng lẽ nhìn cô, như đang ngắm một viên bảo ngọc vô giá. Nước mắt anh lại rơi nhiều hơn.
"Sao vậy? Anh cảm thấy không khỏe ở đâu à?" Cô lo lắng giúp anh lau nước mắt, mỉm cười: "Khóc đến mức nước mũi sắp chảy ra rồi kìa, thế này thì anh không còn là kẹo ngọt nữa mà biến thành con sên luôn rồi."
"Anh không phải con sên!" Anh cầm lấy khăn giấy của cô, xì mũi thật mạnh rồi u uất: "Tại sao em lại bỏ rơi anh chứ? Anh chỉ có mình em thôi. Là vì anh hay khóc sao? Hay vì dạo này anh không về nhà nấu cơm? Đợi anh xong việc, anh sẽ ở nhà nấu cơm cho em mỗi ngày, được không?"
Cô tròn mắt kinh ngạc trước những lời vô cớ này, không biết giải thích thế nào. Nhìn dáng vẻ ương ngạnh và chóp mũi đỏ bừng của anh, cô cảm thấy anh đáng yêu vô cùng, hệt như chú chó to lớn bị lạc chủ.
"Anh đâu chỉ có mình em chứ."
Nghe cô nói, Đường Quân như bị sét đánh giữa trời quang. Anh nhìn cô với vẻ không tin nổi: "Anh chỉ có mình em thôi! Từ khi em đồng ý làm bạn gái anh, anh đã luôn giữ mình vì em..."
Thấy anh càng nói càng quá đáng, cô vội đưa tay bịt miệng anh: "Anh chờ em một chút."
Cô rời khỏi phòng, anh càng khóc to hơn vì uất ức, thầm trách mình là đàn ông mà khóc lóc như thế này đúng là mất mặt. Nhưng anh vẫn thích dáng vẻ cô chiều chuộng và bao dung mình.
Cô nhanh chóng quay lại, trong tay ôm một thứ gì đó. Anh lau nước mắt, nhìn kỹ mới biết đó là một chú mèo nhỏ lông xám xanh.
"Mèo?" Anh ngạc nhiên nhìn sinh vật nhỏ đang kêu "meo meo".
"Ừ, con mèo của khách hàng mới sinh, họ tặng em một đứa. Sau này nó sẽ là thành viên trong gia đình chúng ta."
Cô đưa chú mèo nhỏ cho anh, anh chần chừ rồi nhận lấy, nhẹ nhàng v**t v* cơ thể nhỏ bé của nó: "Nó còn nhỏ quá, em đã đặt tên cho nó chưa?"