Thuốc Hay - Bạch Lộ Vi Song
Giấc Mơ Kỳ Lạ
Thuốc Hay - Bạch Lộ Vi Song thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba Đường từ trong bếp bước ra, tay bưng đĩa dưa hấu cắt sẵn, đặt lên bàn trà trước mặt Đường Quân rồi nghiêm giọng: “Làm đàn ông phải sống cho xứng đáng. Bị bệnh thì chữa, không bệnh thì sống cho ra dáng.”
“Vâng, còn tiền nợ thì sao…”
Mẹ Đường nắm chặt tay anh, giọng đầy lo lắng: “Mọi chuyện giờ đã ổn cả rồi, con đừng nghĩ ngợi nữa. Tiểu Quân, ở lại quê nhà với ba mẹ cho tốt, được không?”
Ba Đường nhìn anh, lấy trong túi ra một bao thuốc, châm một điếu rồi chậm rãi nói: “Bác sĩ vẫn phải theo dõi, đề phòng bất trắc.”
Đường Quân không khỏi ngạc nhiên khi biết mình bị bệnh tâm thần. Anh cảm thấy đầu óc mình hoàn toàn tỉnh táo, nhưng ký ức lại có nhiều khoảng trống.
Phải sống thật tốt, không để ba mẹ phải lo lắng thêm.
Ba Đường đang nấu ăn, anh cùng mẹ trò chuyện thêm chút. Đến khi ba nấu xong, cả nhà cùng nhau dùng bữa trưa. Hương vị quen thuộc khiến anh không khỏi cay mắt.
Đây chính là hương vị của gia đình.
Thấy anh có phản ứng lạ, ba mẹ nhìn nhau, rồi ba anh gắp cho anh miếng thịt, cau mày nói: “Ăn nhiều vào, nhìn con gầy quá không ra dáng gì cả.”
Sau bữa cơm, Đường Quân muốn giúp dọn dẹp nhưng bị mẹ ngăn lại.
“Con vừa khỏi bệnh, đi nghỉ ngơi đi.” Mẹ dịu dàng nói.
Không thể làm trái lời mẹ, anh trở về phòng. Phòng vẫn y nguyên như trong ký ức, với chiếc giường lớn, tủ quần áo và bàn học cùng kệ sách.
Anh bước tới bàn học, trên đó có chiếc gương tròn. Lúc này, anh mới nhìn rõ khuôn mặt mình…
Da anh trắng bệch bất thường, má hóp lại, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và tiều tụy. Quả thật, trước đây anh từng bị bệnh nặng.
Đặt gương xuống, anh mệt mỏi ngả lưng lên giường, theo thói quen tìm điện thoại trong túi nhưng không thấy.
Anh định hỏi ba mẹ về chiếc điện thoại, nhưng cơn buồn ngủ khiến mắt anh nặng trĩu.
Vừa than thở rằng ăn xong buồn ngủ, anh nhắm mắt lại.
---
Có người thở hổn hển gần cổ anh, hơi ấm khiến anh cảm thấy tê dại sống lưng. Đường Quân căng thẳng, hét lên: “Ai đó?!”
Anh cố mở mắt nhưng chỉ thấy bóng tối, nhận ra mình bị bịt mắt. Muốn cử động nhưng tay chân đều bị trói chặt.
Sợ hãi xen lẫn kỳ lạ tràn ngập trong lòng, anh tiếp tục hét: “Đây là bắt cóc à?! Tôi sẽ báo cảnh sát!”
Dường như đối phương không nghe thấy, ngay lúc đó anh cảm nhận được thứ gì đó mềm mại đưa vào miệng. Bản năng khiến anh muốn cắn, nhưng đầu lưỡi nhanh chóng nhận ra vị ngọt lan ra.
“Ngọt không, Đường Đường? Đây là kem tươi vừa đánh xong. Muốn ăn thêm không?”
Giọng phụ nữ nhẹ nhàng nhưng đầy giễu cợt vang lên.
Đường Quân muốn né, cố xoay đầu để ngón tay rời khỏi miệng. Cô ta rút tay ra, nhưng ngay sau đó bắt đầu bôi kem tươi lên mặt anh.
Anh ngửi thấy mùi ngọt ngào của kem bơ, cô ta đang bôi kem lên mặt mình, khiến anh vừa xấu hổ vừa tức giận. Điều khiến anh choáng váng là cơ thể mình không nghe lời, ngược lại còn phản ứng ngầm trước sự khiêu khích.
“Đường Đường biến thành kem bơ rồi.” Tiếng cười trầm thấp của cô ta vang lên.
Có thứ gì đó mềm mại lướt qua má anh, Đường Quân ngừng thở – cô ta đang l**m lớp kem trên mặt anh!
"Đến đây nào, Đường Đường, tôi sẽ ôm chặt cậu.” Ngón tay cô ta v**t v* phía sau gáy anh. “Để từng khớp xương cậu đều cảm nhận được tình yêu của tôi."
Anh choáng váng, rõ ràng mình bị kẻ điên bắt cóc, và đó lại là một người phụ nữ!
Cô ta có sở thích kỳ quặc khiến Đường Quân sợ hãi không ngừng. Ba mẹ ở nhà mà sao không ai phát hiện ra người phụ nữ điên này chứ?!
Anh càng giãy giụa dữ dội, nhưng cơ thể dường như không còn khống chế được nữa, ngược lại còn phản bội lại anh.
Cơ thể anh dần tiến gần cô ta, âm thầm bày tỏ mong chờ được cô “yêu thương”.
Cứu với! Mình đang làm gì thế này?! Mình bị bắt cóc mà lại đáp lại kẻ bắt cóc…
A a a a… Đường Quân hét lên một tiếng, trong chốc lát cảm thấy mình lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể. Anh đột nhiên mở mắt, ngồi dậy ngay.
“Con sao vậy?!” Cánh cửa phòng bật mở, mẹ anh hốt hoảng chạy vào, nhìn sắc mặt tái nhợt của anh, lo lắng hỏi: “Có chuyện gì thế?! Con không khỏe chỗ nào à, Tiểu Quân?”
Đường Quân nhìn quanh phòng – chẳng có người phụ nữ nào cả. Trước ánh mắt lo lắng của mẹ, anh vẫn ngơ ngác.
Vừa rồi là giấc mơ xuân kỳ lạ?
“Tiểu Quân?” Nghe giọng lo lắng của mẹ, anh vội nói: “Hình như con nằm mơ thôi, nhưng con không nhớ rõ lắm.”
Mẹ nhẹ nhàng vỗ vai an ủi: “Không sao đâu,” bà đau lòng vỗ lưng anh, “Đừng ngủ nữa, dậy ăn chút trái cây đi.”
Anh gật đầu, nhìn xuống cổ tay, phát hiện vết đỏ như bị trói. Giật mình, anh cúi sát kiểm tra kỹ hơn, thì ra đó là vết sẹo cũ.
Anh nhẹ nhàng đưa tay che mặt, cố gắng xua đi giấc mơ kỳ quặc.
---
Từ hôm có giấc mơ kỳ lạ đó, mỗi lần ngủ Đường Quân đều cảm thấy lo sợ, nhưng nhiều ngày trôi qua, anh không gặp lại giấc mơ ấy nữa.
Ba mẹ anh tìm đủ lý do giữ anh ở nhà, không cho tự ý ra ngoài.
Anh cũng không nhất thiết phải ra ngoài, nhưng ở độ tuổi này, anh cảm thấy có lỗi.
Một hôm trong bữa cơm, anh đề cập đến việc mình không có điện thoại.
Ba mẹ không rõ điện thoại cũ của anh ở đâu, nên đồng ý mua cho anh cái mới.
Khoảng một tuần sau, thấy anh đã ổn định, mẹ đưa anh ra ngoài mua điện thoại mới.
Khi nhận chiếc điện thoại mới, nhìn vào danh bạ chỉ có tên ba mẹ, Đường Quân cảm giác như mình đang bắt đầu cuộc đời mới.