13. Chương 13: Thủy Hội

Thủy Tinh - Cửu Nguyệt Hi

Chương 13: Thủy Hội

Thủy Tinh - Cửu Nguyệt Hi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Yến Vũ đeo hộp đàn trên lưng, vừa rẽ vào con hẻm nhà mình thì từ xa đã thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest chỉnh tề bước ra khỏi sân, gương mặt rạng rỡ, kẹp cặp công văn rồi đi xa dần.
Yến Vũ đẩy cổng vào. Sòng bài của Yến Hồi Nam vừa tan, ông đang hớn hở đếm mấy tờ tiền trăm mới thắng được. Ba người bạn đánh bài khác phủi vỏ hạt dưa trên người, vừa tính toán số tiền còn lại vừa lẩm bẩm rời đi.
Khi đi ngang qua Yến Vũ, một người bạn nhìn anh vài lần rồi than thở:
– Sao tôi không có được đứa con trai tốt như thế này?
– Đâu phải ai cũng may mắn như vậy.
Yến Vũ chẳng để tâm, bước vào trong nhà. Phòng khách ngổn ngang vỏ hạt dưa, vỏ quýt đường.
Yến Hồi Nam đứng giữa mớ bừa bộn, đếm tiền xong liền đưa cho anh hai trăm:
– Thắng đậm, phần con có đây.
Yến Vũ nói:
– Con không cần.
Yến Hồi Nam cũng không ép:
– Sao lại mang hộp đàn về?
Yến Vũ chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
– Quét cái nền đi. – Ông vừa ra lệnh, rồi lại ngắt lời chính mình – Thôi, thôi, đôi tay đó đâu phải để quét nhà.
Tâm trạng đang tốt, ông tự ra bếp lấy chổi hót rác, vung vài cái là gom được đống vỏ hạt dưa, vỏ quýt nhỏ xíu.
Yến Vũ đặt hộp đàn xuống, bước tới chỉnh lại bàn ghế.
Ánh hoàng hôn chiếu xiên qua tán cây anh đào, in bóng lờ mờ lên nền nhà.
– Mẹ con sắp về rồi, hôm nay ra ngoài ăn, muốn ăn gì?
– Gì cũng được. – Yến Vũ chuẩn bị vào phòng.
– Hết kỳ nghỉ này, con đi học bồi dưỡng ở Nhạc Nghệ nhé, ba đã đăng ký lớp cho con rồi. – Yến Hồi Nam đổ rác vào thùng.
Yến Vũ vịn tay vào nắm cửa, quay đầu nhìn ông:
– Ba lấy của họ bao nhiêu tiền?
– Nhiều hơn Giang Nghệ. Chậc, mấy trung tâm đào tạo như Nhạc Nghệ đúng là có tiền. Con cũng có sân tập miễn phí rồi. – Thấy Yến Vũ im lặng, ông thêm – Yên tâm, tiền ba đều để dành cho con, ba mẹ không đụng đến một đồng.
Yến Vũ nói khẽ:
– Con không có cái số để tiêu tiền đâu.
Gương mặt Yến Hồi Nam sầm lại, chổi dừng giữa không trung:
– Ở nhà cấm nói những lời này. Để mẹ con nghe thấy lại khóc, con vui lắm à?
Yến Vũ vẫn đứng đó:
– Con đã nói rồi, con không muốn đến trường. Bất kỳ trường nào.
Yến Hồi Nam nghiêm mặt:
– Ba cũng nói rồi, nghỉ xong là đi học. Nhạc Nghệ, lớp cao cấp.
Yến Vũ lặng lẽ nhìn ông, ánh mắt và gương mặt đều hiện rõ một chữ: “không”.
– Mày mà dám… – Yến Hồi Nam giơ chổi lên.
– Lại làm gì vậy? – Dư Bội Mẫn vừa bước vào sân, không kịp đóng cổng, vội chạy lại – Em tưởng anh bỏ rượu rồi cơ mà, lại uống nữa hả?
– Uống cái gì! Mẹ kiếp, hôm nay thắng tiền đang vui, nó vừa bước vào nhà đã làm mặt như đưa đám. – Yến Hồi Nam chỉ tay về phía Yến Vũ.
Dư Bội Mẫn nhìn sang con trai. Anh đứng yên, mặt không biểu cảm. Bà nói:
– Mặt nó thì sao? Em thấy là anh gây sự thì có.
– Nó ở nhà bao giờ có cười đâu, em hỏi thử xem? – Yến Hồi Nam cao giọng, nhưng Yến Vũ đã vào phòng.
– Thôi được rồi. – Dư Bội Mẫn cản chồng – Dọn dẹp chút đi. Chị Lan tặng em ba vé tắm ở Thủy Hội, cửa hàng Mộc Đường mới khai trương, nghe nói sang lắm, thoải mái lắm.
– Dịp lễ mà chỉ tặng có vậy?
– Còn có phiếu buffet ở Thủy Hội nữa, cộng lại cũng hơn chín trăm đấy.
– Để anh gọi cho Tiểu Triệu dặn việc cửa hàng, rồi chuẩn bị ra ngoài.
Dư Bội Mẫn bước đến cửa phòng Yến Vũ, gõ hai cái rồi đẩy vào. Bên ngoài cửa kính hoa văn là bóng cây lay động dưới ánh chiều tà, bên trong chỉ có một ngọn đèn bàn sáng. Yến Vũ ngồi cúi đầu xem bản nhạc.
Dư Bội Mẫn nhẹ giọng:
– Yến Vũ...
– Con không đi. – Anh không ngẩng đầu.
Giọng mẹ dịu dàng:
– Đi thư giãn một chút. Ở đó có nhiều món ngon, nhiều trò vui. Cũng có nhiều người trẻ, biết đâu con kết bạn được.
Yến Vũ:
– Con thật sự không muốn đi. Hai người cứ đi đi.
Từ ngoài cửa, Yến Hồi Nam ra lệnh:
– Mau chuẩn bị rồi đi.
Trong phòng không có động tĩnh gì.
Dư Bội Mẫn khẽ gọi:
– Yến Vũ...
Bỗng tiếng bước chân vang nhanh ngoài phòng khách. Yến Hồi Nam như cơn gió lốc xộc vào. Dư Bội Mẫn hốt hoảng ôm lấy ông nhưng không kịp. Yến Hồi Nam đã sải bước đến bàn, tát mạnh vào vai Yến Vũ.
Chiếc bút trong tay anh vạch một đường đen thẳng tắp trên tờ giấy.
Anh biết, ba anh vốn không bao giờ ra tay mạnh.
Yến Hồi Nam gằn giọng:
– Mày bị làm sao hả?
Yến Vũ ngẩng đầu, giọng nhạt, ánh mắt cũng nhạt:
– Ba nói xem, con bị làm sao?
Yến Hồi Nam giơ tay định đánh tiếp, Dư Bội Mẫn chen vào giữa:
– Yến Hồi Nam, nó vừa khỏi cảm...
– Nó chịu đi học tử tế, không chạy đến xưởng tàu bỏ hoang thì có bị cảm không? Không phải tự chuốc lấy sao? Em nói xem, có ai như nó không? Dạy dỗ thế nào cũng không nghe. Bao năm nay tính tao gần như bị nó mài mòn hết rồi. – Ông chất vấn – Rốt cuộc còn muốn tao đối xử thế nào nữa hả?
Dư Bội Mẫn đẩy chồng ra, quay sang con, giọng nghẹn ngào:
– Yến Vũ...
Anh ngẩng mắt lên, thoáng hiện chút cảm xúc. Anh muốn nói: Mẹ, mẹ biết con không thích nơi đó… Nhưng thấy khóe mắt mẹ đã đỏ hoe, ánh mắt cầu khẩn:
– Đi đi Yến Vũ. Có nhiều người trẻ, náo nhiệt lắm. Con nên tiếp xúc bên ngoài, kết thêm bạn bè.
Anh nhìn mẹ vài giây, đặt bút xuống, đứng dậy.
...
Trên đường đi, Yến Hồi Nam vừa chê chị Lan keo kiệt, lễ mà chỉ tặng vé tắm. Nhưng vừa bước vào sảnh lớn Thủy Hội, thấy cảnh sang trọng, ông thốt lên:
– Mẹ kiếp, nhà giàu đúng là biết hưởng thụ. Chỗ này như thiên đường vậy.
Lúc gửi giày lấy số, Yến Hồi Nam ngồi trên ghế, liếc sang Yến Vũ đang cúi người cởi dây giày. Thân hình thiếu niên vẫn mảnh khảnh, lưng cong thành một vòm cung.
Ông nhìn con trai im lặng, lòng bỗng chùng xuống, có chút chua xót. Cúi người, giọng ông dịu lại:
– Con trai à, chăm chỉ luyện tập, thi vào Nhạc viện Đế Đô, con sẽ thành bậc thầy. Lúc đó, tiền bạc, danh vọng, địa vị… con muốn gì có nấy. Rồi sẽ ổn thôi, con trai, tất cả sẽ ổn thôi.
Yến Vũ không đáp.
Dư Bội Mẫn cũng đặt tay lên lưng anh:
– Ba mẹ tin tương lai con sẽ rất tốt, rất tuyệt. Con cũng phải tin như vậy.
Yến Vũ đổi xong dép, cầm giày đứng dậy. Bàn tay mẹ trượt khỏi lưng, rơi xuống ghế.
Khu gửi đồ nam khá rộng, không đông.
Đến tủ số, Yến Vũ thay đồ, không vào khu tắm hay ngâm nước, mà đi thẳng lên tầng hai, vào phòng xông khô 48°C.
Anh nằm xuống, nhắm mắt. Hơi nóng nhanh chóng khiến cơ thể toát mồ hôi.
Không gian tối, kín mít, như nằm trong quan tài.
Dần dần, anh cảm thấy ngột ngạt, thiếu oxy. Máu vẫn chảy, tim đập nhanh, tai ù ù. Anh nằm yên. Mồ hôi tuôn như suối, sức lực cạn dần. Ý thức bắt đầu mơ hồ, thì có người vỗ nhẹ.
Nhân viên:
– Có khách nói cậu ở trong này lâu quá, tưởng ngất rồi. Phòng này chỉ được ở năm phút thôi nhé.
Yến Vũ đứng dậy, ra ngoài uống một cốc nước.
Tầng hai có nhà hàng, quầy nước, quầy bar và khu trò chơi, đông người, ồn ào chói tai.
Anh tìm cầu thang lên tầng ba.
Vòng cầu thang xoắn ốc trắng dẫn lên trên, tiếng ồn từ tầng hai như rơi xuống phía sau.
Tầng ba tĩnh lặng đến lạ.
Từ xa, Yến Vũ thấy khu đọc sách, định bước tới, nhưng vô tình liếc sang phải.
Một hành lang rộng trải thảm cao cấp, cuối hành lang là quầy lễ tân, bảng ghi "SPA dưỡng sinh", trên bàn đặt hoa tươi, tường dán ảnh và bảng giá. Vài kỹ thuật viên trẻ mặc đồng phục đứng hoặc ngồi trước quầy.
Chỉ thoáng nhìn, Yến Vũ đã nhận ra Lê Lý, dù cô đang đeo khẩu trang trắng.
Cô đứng ngoài quầy, mặc sơ mi trắng, váy đen ngắn đồng phục, lộ đôi chân thon dài cân đối. Đồng phục hơi chật, đặc biệt với Lê Lý, đường cong càng rõ nét.
Cô có vẻ khó chịu, đưa tay chạm vào búi tóc thấp sau gáy.
Một người trông như quản lý đi ngang, nói gì đó với cô. Trong số các kỹ thuật viên, chỉ mình Lê Lý đeo khẩu trang. Cô nghiêng đầu, tháo khẩu trang xuống.
Yến Vũ lập tức tăng tốc, bỏ đi.
Với tính cách cô, chắc chắn không muốn gặp người quen lúc này.
Anh bước nhanh, lướt qua vài người mà không để ý.
Nhưng trong số đó, Cao Hiểu Phi và Bao Nhược Lâm đồng thời quay đầu nhìn anh. Cao Hiểu Phi còn tò mò liếc theo hướng ánh mắt anh – về phía Lê Lý.
Cao Hiểu Phi lập tức nói:
– Đi mát-xa thôi.
Nhưng chưa kịp lên bậc, Lê Lý đã bị gọi đi.
Anh ta bước đến quầy, nhìn dọc hành lang nhưng không còn thấy bóng cô.
Bao Nhược Lâm cau mày:
– Nhìn ai thế, bồ cũ à?
Cao Hiểu Phi cười, khoác tay lên vai cô ta:
– Bồ cũ chẳng phải em sao, ha ha.
...
Lê Lý chỉ được đào tạo một buổi chiều và một ngày, vì thiếu người nên đã phải ra làm ngay. Cô học mát-xa đầu và vai gáy, động tác nhớ nhanh nhưng chưa thuần thục, lực tay cũng chưa chuẩn.
Ngô Hiểu nói:
– Không sao đâu, với gương mặt này của em, làm thế nào người ta cũng không nỡ trách.
Lê Lý nói:
– Em muốn được phục vụ khách nữ.
– Tùy vận thôi.
Quả nhiên cửa hàng rất đông, cô vừa làm vài phút đã cùng hai chị khác bị gọi đi.
Quản lý dẫn ba người vào phòng VVIP, nói là khách quý của ông chủ – một gia đình ba người. Ba mát-xa chân, mẹ làm spa mặt, con trai mát-xa đầu và vai gáy.
Phòng VVIP sang trọng và ấm cúng, phòng khách bày hoa tươi, đĩa trái cây lớn. Cửa phòng thay đồ khép kín.
Phòng trị liệu rộng, có vài giường và ghế mát-xa chân. Giữa các giường là bàn nhỏ đặt trà kiều mạch, đĩa trái cây nhỏ và bánh quy.
Cặp vợ chồng ngoài bốn mươi, trông trẻ trung, khỏe khoắn, gương mặt hiền hậu nhưng không kém phần tinh anh.
Họ đã thay đồ xong. Người đàn ông ngồi ghế mát-xa chân, xem điện thoại.
Người phụ nữ nằm trên giường cạnh đó, để nhân viên buộc tóc, dịu dàng trách:
– Anh à, đi thư giãn mà còn xem điện thoại.
– Rồi rồi, không xem nữa. – Ông cười, đặt điện thoại sang một bên, đặt chân vào chậu nước ấm do nhân viên dâng tới.
Bên ngoài, cửa phòng thay đồ mở ra. Người phụ nữ khẽ gọi:
– Nhanh lên, Thôi Nhượng.
Lê Lý đang ngồi bên giường trống, giật mình ngẩng lên – thấy Thôi Nhượng bước vào. Và Thôi Nhượng cũng lập tức nhận ra cô, đứng sững tại chỗ.