Sức mạnh là tấm khiên, là vương miện. Khi tấm khiên ấy vỡ tan, vương miện rơi xuống, bi kịch ắt sẽ ập đến – một định luật nghiệt ngã mà ngay cả kẻ từng đứng trên vạn người cũng không thể tránh khỏi.
Đó chính là bi kịch của Vân Thanh Nham. Từ một phàm nhân mang trong mình thiên phú dị bẩm, định mệnh xô đẩy anh bước chân vào Tiên Giới, nơi anh vươn lên đỉnh phong, trở thành một trong Thập Đại Tiên Đế lừng lẫy, quyền uy tối thượng.
Thế nhưng, cuộc sống bất tử nơi tiên giới, tưởng chừng vĩnh hằng và vô tận, lại trở nên trống rỗng, vô vị đến nao lòng. Sau ba nghìn năm cô độc, nỗi cô đơn và hoài niệm về cố hương dần gặm nhấm tâm hồn anh. Vân Thanh Nham quyết định từ bỏ ngai vị tối cao, rũ bỏ hào quang Tiên Đế, chỉ để tìm về mái ấm, tìm lại những ký ức đã ngủ quên.
Nhưng con đường trở về cố hương lại nhuốm màu máu và nước mắt. Vượt qua muôn trùng không gian, mọi tu vi, thần khí của anh tan biến, trở thành một phàm nhân yếu ớt không hơn không kém. Khi bước chân trở lại chốn xưa, cảnh tượng đập vào mắt anh không gì ngoài sự đổ nát và bi thương: cha mẹ bị giam cầm, muội muội lâm nguy, và cả gia tộc đã bị hủy diệt dưới lưỡi đao tàn độc của kẻ thù.
Giữa vực sâu tuyệt vọng, thứ duy nhất còn lại trong anh là ý chí sắt đá và thiên phú bẩm sinh chưa từng mai một. Một lần nữa, Vân Thanh Nham phải gượng dậy từ tro tàn, bắt đầu hành trình tu luyện gian khổ, từng bước đoạt lại sức mạnh đã mất – để cứu vớt người thân, phục hưng gia tộc lụn bại, và một lần nữa khẳng định: Dù thân xác phàm trần, ý chí Tiên Đế vĩnh viễn bất diệt!
Truyện Đề Cử






