57. Hoa nơi thành nhỏ – Cơn bão trắng

Tiên Họa Trước Mắt - Nhạc Thiên Nguyệt

Hoa nơi thành nhỏ – Cơn bão trắng

Tiên Họa Trước Mắt - Nhạc Thiên Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiên họa trước mắt –
Nhạc Thiên Nguyệt
Edit:
chi
Xa xa ngắm hoa nơi thành nhỏ (2)
Lận Phụ Thanh bất ngờ ra tay.
Thành chủ ngồi trên ngai bỗng bị một sức mạnh vô hình nhấc bổng lên. Chưa kịp phản ứng, ông đã nghe thấy một tiếng "bốp" khô khốc, toàn thân đập vào bức tường vốn đã sứt sẹo, khiến vết nứt càng lan rộng.
"Ặc…!" Đôi mắt Thành chủ trợn lên, một tia máu bắn ra từ miệng.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột. Dân chúng xung quanh đứng chết trân, mặt mày tái nhợt, ngay cả Phương Tri Uyên cũng ngẩng đầu ngơ ngác nhìn hắn.
Phu nhân của Thành chủ thét lên một tiếng, cuống cuồng chạy tới: "Không! Phu quân ——!!"
Đôi mắt Lận Phụ Thanh tối sầm, lạnh lẽo. Áo bào trắng không hề lay động dù không có gió. Hắn giơ bàn tay phải ra, các ngón tay khép lại như móng vuốt: "Sao lại bắn tên vào nó?"
Bàn tay trái trong ống áo khẽ động, một người phụ nữ yếu ớt quỵ xuống, gục ngã trên đất.
"Ngươi không thấy nó đang định dụ âm yêu rời khỏi đây sao?"
"…" Sắc mặt Thành chủ tái nhợt, khóe miệng co giật, không thốt nên lời.
Thực ra, khi gặp phải yêu ma ngay trước mặt, phản ứng đầu tiên của các tu sĩ vẫn là diệt trừ ngay lập tức. Chẳng ai thèm để ý xem yêu ma đó muốn làm gì. Hơn nữa, yêu ma này chỉ là một đứa trẻ, ai ngờ nó không chạy đến chỗ đông người tìm sự giúp đỡ mà lại muốn bỏ trốn khỏi thành.
Đến giờ, Thành chủ vẫn không thể tin được.
Ông ta làm Thành chủ đã hai mươi năm, được dân chúng kính yêu, ca ngợi là bậc đại dũng đại nghĩa, chưa từng đối xử bất công với dân lành kể từ khi nhậm chức.
Nhưng giờ, đứa trẻ yêu ma kia nâng kiếm chắn trước mặt ông, như tát ông một cái, tiếng động giòn giã vang lên, khiến ông đau nhói.
Thấy Thành chủ không nói được, sắc mặt Lận Phụ Thanh càng thêm u ám. Hắn nghiến răng, hai hàm vẫn không ngừng lách cách vì tức giận.
Tại sao?
Tại sao chỉ vì là yêu ma mà bị xem là "dơ bẩn", bị đánh lén bằng thủ đoạn hèn hạ? Bức một đứa trẻ mười hai tuổi vô tội bị yêu ma cắn xé nhai nuốt, còn tự cho mình là chính nghĩa?
Thế đạo này, thật quá phi lý.
Nếu đó không phải là Phương Tri Uyên… Nếu chỉ là một đứa trẻ yêu ma bình thường, nó sẽ tuyệt vọng đến mức nào khi chỉ có thể đứng nhìn chính mình bị xâu xé?
Rõ ràng có thể né tránh yêu ma, nhưng vì không muốn liên lụy đến thành trấn, nên đành phải chết trong tay những kẻ này…
Ngay khi cơn tức giận khiến hắn muốn nôn mửa lan ra khắp người, khóe mắt Lận Phụ Thanh giật lại, phát hiện áo của mình bị nắm chặt.
"… Đủ rồi."
Có lẽ vì chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác "có người đứng về phía mình", Phương Tri Uyên hơi xấu hổ. Y vẫn ngồi tại chỗ, ép chặt cánh tay bị thương, cúi đầu buồn bã nói: "… Ngươi phí lời với bọn phàm nhân ngu muội này làm gì."
Lận Phụ Thanh cảm xúc phức tạp, nhìn y một cái, khẽ gật đầu: "Được, ta không phí lời nữa."
Tiếp theo, ánh kiếm lóe lên!
Thiếu niên tiên quân áo trắng vung tay lần nữa, triệu ra Đồ Nam, thanh kiếm từ từ thoát khỏi vỏ.
Lận Phụ Thanh nhìn Thành chủ đang cứng đờ, lạnh lùng nói: "Ngươi đáng chết. Xét ngươi có lòng bảo vệ dân chúng, ta tha mạng cho ngươi, nhưng sẽ lấy đôi tay bắn tên của ngươi."
Phương Tri Uyên biến sắc: "… Lận Phụ Thanh?"
Phu nhân của Thành chủ gào thảm thiết, mặt mày trắng bệch, vừa khóc vừa giãy giụa: "Tiểu tiên nhân, tiểu tiên nhân…! Cầu xin ngài, đừng làm vậy, đừng!!"
Dân chúng trong thành xôn xao, lục tục quỳ xuống, không ngừng lạy đầu, thậm chí có người nước mắt giàn giụa:
"Xin tiên nhân tha tội, tha tội…"
"Thành chủ chỉ muốn bảo vệ dân thường…"
Lận Phụ Thanh không chút dao động, bước lên một bước.
Thành chủ nhắm mắt, vẻ mặt thê lương.
Mọi người càng thêm hỗn loạn. Họ là kẻ phàm, có khi cả đời chưa từng thấy một vị tiên sĩ thật sự, nỗi sợ hãi lan ra, ánh mắt họ nhìn Lận Phụ Thanh càng lúc càng khác thường.
Bỗng nhiên, có người lao ra, chỉ vào Phương Tri Uyên giận dữ hét: "Còn nó thì sao, không phải cũng là đứa trẻ bình thường! Yêu ma xuất hiện nơi âm giới, ai thấy mà chẳng giết!"
Người thanh niên đó chừng hai mươi mấy tuổi. Ông cụ bên cạnh hoảng sợ định bịt miệng hắn, nhưng bị đẩy ra: "Yêu ma vốn đáng chết, nếu nó không dẫn yêu ma đến thì đã không xảy ra chuyện gì!! Phàm nhân chúng ta chỉ muốn sống yên bình! Chúng ta muốn sống yên cũng không được sao!"
Gương mặt thanh niên đỏ bừng, kích động chỉ vào một ngôi nhà đã sụp nửa: "Đó là căn nhà lão Lý tiết kiệm, tích cóp tới năm ngoái mới xây được, giờ sụp rồi, thứ hạ tiện này có bồi thường không!"
Ngón tay hắn chuyển sang, đôi mắt đỏ ngầu liếc nhìn Lận Phụ Thanh, lại sợ hãi khóc lóc: "Mẹ kiếp, ngươi là tiên nhân gì, trên đời có tiên nhân nào đòi giết người phàm không!? Bọn ta ngày ngày cúng bái miếu thờ, tiên nhân không phải nên che chở người phàm sao!? Đây là yêu ma! Là yêu ma!!"
… Trước khi người này thốt lên hai tiếng "yêu ma", Phương Tri Uyên vẫn thờ ơ im lặng, như thể "đáng chết", "hạ tiện" không phải là mình. Nhưng khi hai tiếng ấy vang lên bên tai, sắc mặt y như bị rút hết máu, toàn thân cứng đờ.
Khóe môi y run rẩy như muốn nói gì đó, nhưng đột nhiên, lửa giận bốc lên, phế phủ như bị xoắn lại, trước mắt nổ đom đóm. Chưa kịp phát ra tiếng, y đã sặc một ngụm máu nóng.
Đồng tử Lận Phụ Thanh co lại. Ngụm máu ấy đã giết chết chút bình tĩnh còn sót lại của hắn.
Đây là người của hắn…
Là người hắn muốn bảo vệ…
Là sư đệ mà hắn đã nhận…
Là tiểu họa tinh mà hắn thích!!!
Nhưng y bị đám phàm nhân này giẫm đạp, vu khống ngay trước mặt hắn như thế, như thế…
Khi hắn hoàn hồn, thanh niên kia đã nuốt trọn kình khí hắn chém ra, ngã quỵ, miệng không ngừng nôn máu. Năm ngón tay Lận Phụ Thanh co lại, ánh mắt tàn độc lóe lên, nỗ kiếm trắng tuyết chỉ thẳng vào cổ họng đang quằn quại của Thành chủ.
"Lận Phụ Thanh!"
Hắn mơ hồ nghe Phương Tri Uyên gọi mình, nhưng tai hắn ù đi, chẳng nghe rõ.
Hơi thở Lận Phụ Thanh gấp gáp, ánh mắt vốn trong trẻo thấu đáy bỗng hiện lên tầng u ám lạnh lẽo, quét qua từng gương mặt nhợt nhạt của nhóm người kia.
Nhìn đi, nhìn đi…
Chẳng phải họ đều kính yêu Thành chủ, bất bình thay cho ông ta đó sao…
Nhưng vừa rồi hắn lộ sát khí, có ai dám tiến lên che trước mặt Thành chủ, chắn cho ông ta một kiếm không!?
Thật buồn cười, sao không có ai!! Ngay cả "yêu ma hạ tiện" mà bọn họ vẫn khinh thường còn có thể làm chuyện này cho người mình chưa từng gặp mặt —— Tại sao không một ai trong bọn họ dám làm!!?
Tâm ma hiện hình dữ tợn, từ vũng lầy vươn ra vô số móng vuốt kéo hắn chìm xuống.
Ngực nặng nề như bị rót chì, vị máu tanh khiến người ta buồn nôn lại dâng lên, cùng với sự nhục nhã và oán hận không thể nguôi ngoai.
Lận Phụ Thanh trong cơn đau đớn cùng cực mà nghĩ, đây là thế gian sao?
Thứ đối xử tàn ác với ngôi sao hắn hết mực trân quý, chính là thế gian mà sư phụ muốn hắn gánh vác sao!?
Thật dơ bẩn, thật xấu xí. Hắn thật sự muốn dành cả đời mình để cứu lấy một thế gian với những kẻ như thế này sao?
Thế gian này, thế gian này ——
"—— Sư ca!"
Lận Phụ Thanh bỗng chốc bừng tỉnh, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Giọng nói truyền đến từ sau lưng, vẫn là giọng lạnh lùng cứng cỏi đó, nhưng vì mang theo chút hoảng loạn cùng cách xưng hô thân thiết, bỗng nhiên trở nên mềm mại hơn.
Phương Tri Uyên chật vật bò dậy, tay phải dính đầy máu đã nắm lấy cổ tay cầm kiếm của Lận Phụ Thanh, khàn giọng nói: "Không được."
Lận Phụ Thanh đột nhiên ngẩn ra. Gương mặt vốn phủ đầy sát khí lạnh băng, cứ như vậy bị sự ngơ ngác hòa tan.
Không chỉ hắn, dân chúng đang đau khổ cầu xin, người vợ đang khóc rống lẫn Thành chủ đang chờ chết cũng đều bị cảnh này làm cho đờ ra.
Phương Tri Uyên hơi thở nặng nhọc: "Ngươi muốn làm gì, thu kiếm đi rồi làm."
"…"
Im lặng.
Tất cả đều im lặng.
Không có tiếng khóc, không có tiếng la.
Gió lặng, mây ngừng, chim ngừng hót.
Yêu ma trong lòng cũng nín thinh.
Khóe mắt Lận Phụ Thanh ửng đỏ, giọng nói cứng nhắc như cánh cung bị kéo căng: "Tại sao?"
Lưỡi kiếm Đồ Nam lại nhích thêm một tấc, chạm vào cổ Thành chủ, khiến ông ta đổ mồ hôi lạnh.
Phương Tri Uyên cắn răng, nắm chặt cổ tay Lận Phụ Thanh ép xuống, sức lực không giảm mà còn tăng lên: "Không được!"
Tay phải y run rẩy, vết thương trên cánh tay lại nứt toác, máu tươi tuôn ra càng lúc càng nhiều, tí tách nhỏ xuống thành một vũng.
Lận Phụ Thanh nổi giận: "Buông tay! Ngươi không cần tay phải nữa phải không!"
Thanh âm Phương Tri Uyên càng kiên định hơn: "Ngươi buông trước!!"
Lận Phụ Thanh hơi hếch cằm lên, lạnh lùng nói: "Sao ta phải buông."
Giọng điệu nhàn nhạt mang tới cảm giác càng gay gắt hơn. Hai người giằng co, đột nhiên, có thứ gì đó bị căng chặt đến nổ vang.
"—— Không phải ngươi muốn phi thăng thành tiên sao!!?"
Phương Tri Uyên đột nhiên bùng lên lửa giận, ánh mắt sắc bén, cao giọng gào ầm lên: "Kiếm của tiên nhân là để ngươi dùng ở đầu đường ngõ hẻm tan hoang nơi phàm giới, chỉ vào đám phế vật ngu không ai bằng này sao!!?"
"…"
Lận Phụ Thanh ngây người, há miệng không đáp được.
Thiếu niên áo đen tức đến phát run, tiêu cự hơi tán loạn, chỉ có tiếng nói là còn ổn định: "Ngươi muốn thay ta trút giận à? Muốn thay ta giáo huấn người khác à!? Lận Phụ Thanh, ngươi thật ngây thơ… Đến tận bây giờ ngươi còn chưa rõ ta là thứ gì hay sao!!?"
… Quá bất ngờ.
Lận Phụ Thanh hoàn toàn không ngờ y có thể hung bạo đến mức này, tựa như từ khi đến Hư Vân, y vẫn luôn khổ sở chịu đựng, đến lúc này mới đột ngột phát nổ.
"Ta là họa tinh! Là âm mệnh họa tinh!!"
Tay phải dính đầy máu của Phương Tri Uyên đột nhiên nắm lấy vạt áo của chính mình, ngón tay mảnh khảnh liên tục giũ mạnh, khiến người ta nghi ngờ liệu y có muốn moi tim mình ra không.
"Hàng trăm người muốn hại ta, hàng ngàn người muốn giết ta, chẳng lẽ ngươi muốn đi dạy dỗ từng người sao!? —— Thế thì đời này ngươi xem như bỏ rồi!!"
Lận Phụ Thanh bị tiếng gào rống này làm cho choáng váng, cánh tay khống chế Đồ Nam bất giác buông lỏng. Phương Tri Uyên nhanh tay lẹ mắt đón lấy thanh kiếm đang rơi giữa không trung, còn thừa cơ đoạt luôn vỏ kiếm trong tay hắn.
Ánh mắt Lận Phụ Thanh dần nổi lên một tầng mê man.
Trong nháy mắt, tiểu tiên quân thanh tú kia bị cướp hết cả kiếm lẫn vỏ, sát khí tan biến. Hắn tay không đứng yên một chỗ, trên mặt còn vương lại chút vô tội.
… Tại sao?
Tri Uyên cho rằng mình vì y mà muốn đả thương người phàm sao?
Mình vì y vấy máu, lại khiến y căm ghét mình đến vậy… Thậm chí có thể nói là sợ hãi?
Người dân xung quanh không ai dám lên tiếng.
Chỉ có Lận Phụ Thanh mờ mịt, nhỏ giọng nói: "Ngươi không muốn tự mình động thủ, ta…"
Chẳng lẽ ta có thể trơ mắt nhìn ngươi bị khinh rẻ sao?
"… Ta động thủ?" Phương Tri Uyên lạnh lùng cười nhạo, ánh mắt nhìn xuống Đồ Nam kiếm trong tay, "Trong mắt ngươi, ta phải bẩn thỉu hơn ngươi sao? Ta giống kẻ thích cả đời giết người tắm máu lắm à?"
Lận Phụ Thanh đã không còn theo kịp suy nghĩ của y nữa. Hắn cắn răng, huyệt thái dương nhói đau. Bóng đen sâu thẳm trong cõi lòng, không thể giải trừ, khiến hắn mệt mỏi suốt bao năm, lúc này đang khẽ lung lay…
Phương Tri Uyên im lặng nhìn hắn, giọng nói đột nhiên trở nên mềm mại hơn: "Không phải ngươi… đã nói, ta là sư đệ của ngươi sao, sư ca?"
"Nếu ngươi thành tiên, vậy ta cũng có thể theo ngươi phi thăng, thoát trần thành tiên."
"Tới lúc đó, yêu ma cùng ác nhân nơi này có càn quậy bao nhiêu cũng không thể tổn hại đến ta, ta cũng chẳng có gì phải lưu luyến. Như thế không tốt sao?"
Trước mắt Lận Phụ Thanh mờ đi.
Hắn mơ hồ nghe có tiếng vỡ giòn tan.
Bóng đen âm u cứng rắn đè nặng trên đạo tâm của hắn bị đánh mạnh một phát, nứt ra một khe hở, ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi vào.
Trước kia, hắn muốn tìm cách phá chướng mà bước vào hồng trần.
Thấy càng nhiều, hắn càng căm ghét thế gian xấu xí, trái tim hắn cũng nguội lạnh trước tâm địa thế nhân.
… Lận Phụ Thanh không ngờ, vận mệnh lại dẫn dắt cho hắn gặp được một người như vậy.
Một người gánh chịu ác ý sâu nặng nhất thế gian, thân hãm trong luyện ngục, mắt vẫn nhìn thấy ánh dương tươi đẹp bên ngoài.
Lận Phụ Thanh thất thần nhìn Phương Tri Uyên, hoảng hốt lắng nghe hồn phách mình dao động, bay lên chín tầng mây trời, từ trên cao nhìn xuống thành nhỏ nơi phàm giới này.
Thiếu niên áo đen bị thế gian gọi là họa tinh, rũ đuôi mắt đẹp đẽ của mình, bình thản nói: "Ta chưa từng muốn máu của những kẻ phàm tục ngu muội này ——"
Y dùng tay phải dính đầy máu tươi dứt khoát bấm một khiết tịnh quyết, tuyết kiếm lại sạch sẽ như ban đầu, thu vào vỏ.
Nghe "keng" một tiếng.
Chấn cho Lận Phụ Thanh đầu óc quay cuồng, trái tim run rẩy.
Phương Tri Uyên đẩy Đồ Nam kiếm trở về tay Lận Phụ Thanh.
"—— Làm ô uế tiên lộ của ta.""