Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
Chương 13
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta cũng chẳng biết nói gì, chỉ cười xòa cho qua.
76
Thực ra, ta hiểu ý phụ mẫu.
Không gì hơn ngoài việc họ chỉ có mình ta, chỉ mong ta bình an vô sự đến già.
Kiếp trước, ta cũng từng nghĩ: nghèo thì giữ mình, đạt thì giúp đời.
Chỉ là, kiếp trước đã trải qua cuộc tranh đoạt ngôi vị, đó là quãng thời gian tàn khốc và hủy diệt nhân tính nhất.
Ta từng nghĩ mình đã nhìn thấu thế sự.
Nào ngờ, kiếp này lại gặp phải thiên tai.
Khi ấy, ta mới nhận ra rằng mọi việc trên đời, những gì ta thấy chẳng qua chỉ là một góc nhỏ của tảng băng chìm; con người thì nông cạn, thiển cận, và thường bất lực.
Nếu cả đời không thấy thì thôi.
Nhưng đã thấy rồi, khó tránh khỏi việc muốn thấy thêm một chút nữa.
Ta quả thực có tư chất bình thường.
Nhưng có thể học thêm được chút nào thì tốt chút đó.
77
Kiếp này, ta đã sống trọn vẹn cuộc đời mình. Hơn hai mươi tuổi, ta theo phụ mẫu bôn ba giang hồ.
Hơn ba mươi tuổi, ta gặp Tạ Tự và đường tỷ, cùng nhau trải qua một quãng thời gian.
Sau đó, ta cũng gặp lại Chu tiểu thư ngày trước, vị hôn thê cũ của tiền phu quân ta.
Nàng mở tửu quán ở Giang Nam, con cái đã đề huề.
Về sau, mẫu thân ta lại chấn chỉnh tinh thần, bắt đầu buôn bán.
Tuy không thành đại phú, nhưng cũng không thua lỗ.
Thêm vào đó, sau khi trải qua thiên tai, gia đình ta sống rất tiết kiệm nên tích cóp được một khoản tiền lớn.
Tân hoàng đăng cơ, là cửu đệ của Lăng Thượng, người đệ đệ duy nhất có quan hệ rất tốt với hắn.
Vị ấy truy phong cho Lăng Thượng, trả lại thanh danh cho hắn, rồi lại triệu phụ thân ta hồi triều làm quan.
Phụ thân ta không muốn, liền dẫn ta và mẫu thân ra khỏi quan ải, đi thăm thú các tiểu quốc xung quanh.
Nhìn thấy rất nhiều phong tục dân gian khiến người ta phải chấn động…
78
Năm đó, ta đã già yếu lắm rồi, đến đi lại cũng chẳng còn thuận tiện.
Bên cạnh ta là dưỡng nữ và những gia bộc trung thành.
Theo lời dặn của ta, họ khiêng ta ra sân phơi nắng.
Lúc ấy, trí nhớ của ta đã kém đến mức không chịu nổi, buổi sáng ăn gì cũng không nhớ rõ nữa.
Nhưng nhìn bóng cây lay động trước mắt, trong đầu ta bỗng dưng xuất hiện rất nhiều ký ức kỳ lạ, không đầu không đuôi…
79
Ta nhìn thấy kiếp trước của mình.
Sau khi ta chết, ban đầu mọi thứ đều rất bình thường.
Lăng Thượng từ trong điện bước ra.
Thấy trưởng tử vội vàng kéo quân đến làm phản, hắn thần sắc nhàn nhạt nói một câu:
“Mẫu hậu ngươi chết rồi.”
Thái tử ngã phịch xuống đất, mặt mày hoảng loạn.
Lăng Thượng nhìn chằm chằm hắn, lại nói thêm một câu:
“Mẫu thân ngươi chết rồi.”
Lúc này, thái tử mới kịp phản ứng, òa lên khóc lớn.
Lăng Thượng lạnh lùng liếc hắn một cái, rồi quay người rời đi.
Khi quàn linh cữu, tất cả các con đều khóc.
Thái tử diễn hăng nhất, lúc thì gào “mẫu hậu chưa chết”, lúc lại đòi đâm đầu vào quan tài.
Lăng Thượng ngồi yên trên cao nhìn xuống, như đang thẩm xét.
Hắn vẫn luôn như vậy, thích quan sát, khảo nghiệm tất cả mọi người, dường như chẳng có lấy một chút tim gan.
Cho đến khi nữ nhi đầu tiên của chúng ta, đang khóc bỗng người mềm nhũn ra.
Đợi những người bên cạnh luống cuống xoay người nàng lại, mới thấy nàng phun ra một ngụm máu lớn.
Nàng được đưa về phòng, thái y bận rộn tới nửa đêm.
Đứa trẻ khóc mà tỉnh lại, nắm chặt vạt áo hắn, oán hận nói:
“Phụ hoàng, vì sao phụ hoàng lại ép chết mẫu hậu con…”
Hắn trầm mặc một lúc, rồi ôm đứa con đã lớn, thậm chí đã làm mẫu thân, vào lòng.
Nàng vừa khóc vừa đấm hắn, gào lên:
“Con hận người…”
Nhưng chẳng còn bao nhiêu sức lực.
Hắn cũng nước mắt giàn giụa, nói:
“…Mẫu hậu con còn để lại con cho ta.”
80
Vị đế vương góa vợ phong hoa chính thịnh ấy về sau cũng sống một mình.
Ngày tháng trôi qua dường như rất bình thường: cần cù trị quốc, chăn dắt thiên hạ.
Cả đời hắn, chuyện vượt khuôn phép duy nhất chính là sự sủng ái dành cho Đại công chúa.
Phong hào và đất phong liên tục được gia tăng, về sau thậm chí ngang hàng với Thái tử, khiến trong triều bàn tán xôn xao.
Có người còn đùa cợt gọi Đại công chúa là “tiểu vương”, khiến các hoàng tử công chúa khác ghen tị.
Chỉ là, Đại công chúa lại không mấy cảm kích, luôn đối với phụ hoàng nhàn nhạt.
Nàng cũng là đứa con duy nhất sống sót sau Lăng Thượng.
Cho đến trước lúc Lăng Thượng lâm chung, Đại công chúa tới thăm hắn.
Khi ấy, nàng cũng đã già rồi.
Nhưng nàng vẫn là một đứa trẻ mềm lòng, có lẽ đối với phụ hoàng là yêu hận đan xen, ngồi bên giường lặng lẽ rơi lệ.
Lăng Thượng nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng:
“Con đừng buồn nữa, mẫu hậu con đã tha thứ cho ta rồi.”
Đại công chúa không tin:
“Phụ hoàng làm sao biết được?”
Lăng Thượng vẫn cười cái kiểu vô tâm ấy:
“Nàng nói kiếp sau, vẫn muốn làm phu thê với ta.”
Nhưng rất nhanh, hắn đã không cười nổi nữa.
Bởi vì hắn sắp chết rồi.
Khi đó, hắn thở dốc rất khó nhọc, Đại công chúa sợ đến khóc òa, ghé bên tai hắn gọi:
“Phụ hoàng…”
Hắn đấm mạnh lên giường, nói:
“Đừng khóc… chỉ hận, chỉ hận quá muộn, quá muộn!!!”
Lăng Thượng sống tới chín mươi chín tuổi!
Hắn chết trong vui vẻ.
Khóe miệng còn treo một nụ cười quỷ dị.
Suýt chút nữa đã làm Đại công chúa phát điên.
81
Lúc này, ta nửa đêm tỉnh mộng, đột ngột mở choàng mắt.
Bỗng nhiên phát hiện dưỡng nữ trước mắt trông có phần quen quen, dường như chính là tâm can bảo bối của ta ở kiếp trước…
Nàng nắm tay ta, rưng rưng nước mắt gọi một tiếng:
“Mẫu thân…”
Ta lẩm bẩm nói:
“Mẫu thân có rất nhiều vàng bạc châu báu, đều để lại cho con.”
Nàng sợ đến bật khóc:
“Con không cần, con chỉ cần mẫu thân thôi…”
Ta đã chẳng còn để tâm tới nàng được nữa.
Chỉ nghĩ một chút: lúc ta chết có hệ thống hay không?
Có phải nó đột nhiên nhảy vào đầu ta không?
Nếu được làm lại một lần nữa, chúng ta có thể sống tốt kiếp này không?
Nghĩ tới nghĩ lui, ta bật cười một cái.
Dưỡng nữ: “???”
Ta đợi mãi đợi mãi, vẫn không đợi được hệ thống.
Tại sao hắn có mà ta lại không có!
Tức đến mức ta đấm mạnh xuống đệm:
“Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét!”
Dưỡng nữ sợ quá, ngã phịch ngồi bệt xuống đất.
82
Ta nhắm mắt rồi mở ra. Bên tai là giọng nha hoàn đang lẩm bẩm:
“Lão gia với phu nhân cãi nhau rồi…”
Đầu ta lập tức ong lên dữ dội!
Ta không dám tin, soi gương nhìn một cái, chẳng phải chính là gương mặt bình thường không có gì nổi bật của ta năm mười sáu tuổi đó sao!
Nha hoàn nói: “Phu nhân e là muốn động thủ… tiểu thư, người đi đâu vậy!”
Nghe tiếng nàng hét lên, ta mới phát hiện mình đã lao ra khỏi phủ.
Một đường giục ngựa phi nhanh, ra khỏi thành.
Rồi lạc lối trong núi suốt ba ngày ba đêm!
Cuối cùng cũng tóm được Lăng Thượng, đúng lúc hắn đang chuẩn bị cúi người bắn nhạn!
83
Hắn bị tiếng của ta làm cho giật mình, quay đầu lại, nhíu mày.
Ta mừng như điên, mắng:
“Ngươi đúng là đồ nhãi! Một chút thiệt cũng không chịu ăn!”
Kiếp trước nữa, hắn làm quả phụ suốt năm mươi hai năm!
Còn ta cũng là sau khi hắn chết mới cô độc sống thêm năm mươi hai năm!
Hắn kinh ngạc nói: “Ngươi…”
Lúc ấy, ta cũng không chú ý rằng mình đang đầu tóc bù xù, dáng vẻ như kẻ hoang dã.
Ta lao tới ôm chầm lấy hắn.
Hắn dùng tay áo lau mặt cho ta, ngón tay vuốt tóc ta, vẫn trấn tĩnh như mọi khi.
Chỉ là ta nghe thấy tim hắn đập thình thịch như sấm!
Ta cho hắn một khoảng đệm, không truy hỏi, chỉ nói:
“Hệ thống đâu?”
Hắn đáp: “Ở chỗ ta.”
Thật kỳ lạ, sao lần nào cũng là hắn?
Nhưng số mệnh lúc nào cũng thích ném cho con người cùng một bài toán.
Ta có chút thiếu tự tin, ngẩng đầu nhìn hắn:
“Lần này chúng ta làm được không?”
Hắn nói: “Được.”
Ta nghĩ một chút, cũng đúng thôi, ta đã chuẩn bị suốt năm mươi hai năm rồi, đâu còn là ta của năm xưa nữa!
Không hiểu sao trong lòng bỗng nhiên bốc lửa!
“Vậy làm gì trước?”
“Thành thân, rồi giết Thái tử.”
“Được!”