Đêm bà nội qua đời, tôi nghe thấy những âm kỳ vọng lên từ bên trong quan tài. Cộc... cộc... cộc... cộc... cộc. Ba nhịp dài, hai nhịp ngắn. Ba nhịp dài, hai nhịp ngắn. Tiếng động ấy hoàn toàn xa lạ, nhưng tôi nhận ra nó ngay lập tức. Bởi đó là mật hiệu riêng của cả làng quê. Hồi còn trẻ, ông tôi thường đi thuyền đánh cá, về khuya khi cả nhà đã ngủ. Thời chưa có điện thoại, sợ làm phiền người già trẻ nhỏ, ông đã hẹn với bà một quy ước: ba dài hai ngắt - người nhà về; còn gõ lung tung thì đừng mở cửa. Thói quen ấy được truyền đời. Trong làng hễ ai đi làm ăn xa, người nhà đều dặn kỹ: "Về khuya nhớ gõ ba dài hai ngắn, mẹ để cửa cho." Nhưng đêm đó, tất cả con cháu bà đều đã có mặt trong linh đường. Bố, cô, chú... quỳ đầy dưới sàn lạnh. Người nằm trong quan tài, chỉ có một mình bà. Đã hơn 2 giờ sáng. Những người thức canh đám tang mệt mỏi, buồn ngủ, ai cũng tựa vào ghế ngủ gật. Tôi còn trẻ, còn tỉnh nên ngồi cạnh quan tài lướt điện thoại. Và rồi, tôi nghe thấy. Cộc... cộc... cộc... cộc... cộc. Ba dài hai ngắn. Điện thoại trên tay tôi suýt rơi. Tôi nín thở, lắng nghe. Lại ba tiếng. Lại hai tiếng. Nhịp điệu đều đặn, không sai một nhịp nào. Tôi đứng dậy, tiến lại gần quan tài, áp tai vào. Tiếng động càng rõ hơn. Không phải từ bên ngoài. Mà từ bên trong. Mồ hôi lạnh tôi ồ ạt chảy. Lông tóc toàn thân dựng cả lên. Tôi muốn gọi bố, nhưng cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt, không thể phát ra tiếng. Tiếng gõ vẫn tiếp diễn. Ba dài hai ngắn. Ba dài hai ngắn. Không biết qua bao lâu, đến khi trời sắp tờ mờ sáng, tiếng gõ mới ngưng. Bố tôi tỉnh giấc, thấy tôi đứng hình bên quan tài, bước lại hỏi: "Sao thế?" Tôi nhìn ông, run run nói: "Bố... tối qua... có người gõ quan tài từ bên trong." Sắc mặt ông tái đi như tờ giấy. Ông không nói gì, chỉ kéo tôi ra sau lưng, rồi quỳ xuống dập đầu ba cái trước quan tài.