**Bí mật đêm trước hôn lễ**
Tôi có một khả năng đặc biệt: sinh ra đã có thể nghe hiểu tiếng mèo. Đêm trước ngày cưới, khi mọi người tất bật trang hoàng biệt thự lộng lẫy, chỉ có chú rể và phù dâu biến mất không dấu vết.
Trên bậu cửa, vài chú mèo hoang nằm phục, bàn tán xôn xao:
— *"Muốn nói cho chị biết quá, chú rể và phù dâu đang trốn trong ngăn chứa đồ dưới giường cưới đó!"*
— *"Giường này là giường điện đúng không? Khởi động lên, ép chết hai người bọn họ là xong rồi."*
Giọng nói của chúng quen lắm—chính là bầy mèo hoang tôi vẫn thường cho ăn xúc xích. Chúng sợ tôi bị lừa, cuống cuồng cào cửa, đuôi dựng đứng như lông nhím.
Tôi cười lạnh lùng, rồi theo đúng phong tục "đè giường" của quê mẹ:
— *"Lát nữa, ai trò nhiều nhất, nhảy lâu nhất, tôi sẽ lì xì càng to."*
Bầy mèo im bặt, rồi vội vàng can ngăn:
— *"Trời đất ơi, nhảy trên giường là lấy hên, còn nhảy dưới này là lấy mạng đó!"*
— *"Sáu thằng nhóc mập cùng nhảy, không đạp gãy xương hai người kia mới lạ!"*
Chúng run rẩy, như thể tôi vừa đề nghị một trò chơi tử thần. Rồi giọng chúng đột nhiên ngập ngừng:
— *"Chị này chắc chắn nghe hiểu rồi, chiêu này đúng là quá đã!"*
… Và tôi đã hiểu ra tất cả.
Truyện Đề Cử






