Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 18: Còn một thứ phải sửa
Tiếng Vọng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chờ Ân Thuật ra ngoài, Lệ Sơ thử đủ mọi cách tìm đường thoát nhưng hầu như vô vọng. Bên ngoài cửa sổ là tầng 28 chót vót, cửa chính càng bất động. Không có phương tiện liên lạc, ngoài việc xem tivi, Lệ Sơ chỉ biết ngồi thẫn thờ.
Ân Thuật vốn thường xuyên xa nhà làm nhiệm vụ, nhưng bây giờ hiếm khi đi đâu xa, phần lớn thời gian ở lại bên Lệ Sơ, kể cả khi phải xử lý công việc, xong việc cũng về nhanh.
Một lần nhân lúc Ân Thuật vắng mặt, Lệ Sơ thử mở khóa. Chuyên ngành của cậu là kỹ thuật đối kháng thông tin, cậu tháo bo mạch một món đồ chơi chạy điện, tự chế một máy phá sóng đơn giản nhằm vào động cơ khóa, gây đoản mạch, buộc hệ thống khóa mống mắt khởi động lại và chặn camera giám sát trong phòng.
Cậu hy vọng Ân Thuật bận bịu sẽ không để ý camera có vấn đề, không phát hiện khóa mống mắt bị can thiệp.
Lần đó suýt thành công.
Lệ Sơ mặc áo khoác và quần của Ân Thuật rời khỏi căn nhà, bước chân khá vững, vào thang máy rồi ra khỏi tòa nhà.
Tiểu khu cây cối um tùm yên tĩnh, ra đến cửa là hồ nhân tạo, thiên nga lướt nhẹ trên mặt nước. Lệ Sơ men theo bờ hồ đi ra ngoài, không dám chạy. Một bảo vệ đi ngang tưởng cậu là chủ nhà chào hỏi, trông cậu khá tự nhiên, chỉ có nắm đấm trong tay áo siết chặt, nhịp tim gần như loạn.
Còn mười mấy mét nữa là đến cổng tiểu khu, đột nhiên tiếng bước chân ồn ào vang lên sau lưng.
Hai bảo vệ vừa chào cậu liền quay lại chặn đường, người đeo kính khuyên: “Cậu Lệ, alpha của cậu vừa báo sắp về rồi, cậu về phòng trước đi ạ.”
“Tôi không ở đây! Nhầm người rồi!” Lệ Sơ dùng hết sức đẩy bảo vệ chắn trước mặt, giọng khản đặc.
Không rõ lấy sức đâu mà cậu thoát khỏi sự khống chế của hai người, lảo đảo chạy về phía cổng chính. Nhóm bảo vệ phía sau đành đuổi theo vừa hô hào bắt cậu dừng lại.
Chưa chạy được mấy bước, mấy bảo vệ khác từ trong bốt xông ra chặn chính diện. Đội trưởng mặc đồng phục không nói lời nào, túm lấy tay Lệ Sơ, kéo cậu vào bốt trực rồi khóa cửa sắt vang “rầm”.
Ngón tay Lệ Sơ thò qua khe cửa cố bấu lấy tay áo bảo vệ đeo kính: “Xin anh… gọi cảnh sát giúp tôi…” Giọng run bần bật, “Tôi bị nhốt… xin anh…”
Bảo vệ đeo kính có vẻ khó xử, chần chừ giây lát rồi giật tay Lệ Sơ ra: “Cậu Lệ, cậu bình tĩnh. Anh Ân sắp về rồi, có gì nói với anh ấy.”
“Anh ta giam giữ tôi!” Lệ Sơ đột nhiên lên giọng, nắm đấm dồn sức đập cửa sắt, “Thả tôi ra!”
Dù cậu gào thét đập vỗ thế nào, sau cánh cửa sắt lạnh lẽo chẳng có ai đáp lời.
Hai mươi phút sau, Ân Thuật về đến nơi, cửa mở ra, anh ôm chặt Lệ Sơ đang cố chống cự vào lòng. Lúc rời bốt trực, bảo vệ đeo kính có vẻ áy náy, muốn nói gì nhưng bị đồng nghiệp ngăn cản.
Họ chỉ làm theo lệnh, chủ nhà ở đây không ai có thể xen vào, có những lúc phải giả câm giả điếc mới giữ được miếng cơm manh áo. Huống hồ trước mặt là chồng chồng hợp pháp, dù cãi cọ hay gặp vấn đề gì, người ngoài cũng không tiện can thiệp.
Về đến nhà, Ân Thuật thả lỏng Lệ Sơ, mặc cho cậu trốn vào phòng ngủ.
Thực ra trốn ở đâu cũng vậy, mọi hành động của cậu đều không thoát khỏi tầm mắt. Căn nhà thiết kế mở toàn bộ, chỉ phân chia khu vực bằng rèm lụa nửa trong suốt và đồ đạc thấp. Ngoài nhà tắm kính mờ, toàn bộ không gian đều nằm trong tầm quan sát.
Từ lúc nhìn thấy Lệ Sơ, Ân Thuật không nói lời nào, về nhà xong anh bình tĩnh thay chip khóa cửa, hiệu chỉnh module phân biệt mống mắt, thử lại camera giấu quanh trần nhà.
Khi đèn cảm biến trên camera cuối cùng bật sáng xanh, móng tay Lệ Sơ đã lõm sâu vào lòng bàn tay. Cậu cuộn tròn ở ban công ngắm cảnh nhô ra từ phòng ngủ, kính cửa sổ sát đất phản chiếu gương mặt tái xanh của cậu. Suốt giờ qua, Ân Thuật quay lưng về phía cậu, không buồn nhìn cậu một lần mà cảm giác bị theo dõi như lột da bẻ xương vẫn ngột ngạt dần.
Ân Thuật điềm tĩnh đến kinh hoàng.
Lệ Sơ thì như ngồi trên đống lửa, cảm xúc bị rút ruột, cơn phẫn nộ sục sôi dần khô kiệt, cuối cùng biến thành chú chim sợ cành cong, thở cũng phải dè dặt.
Ân Thuật đi rửa tay, lau sạch rồi cất khăn gọn gàng. Động tác nhẹ nhàng nhưng Lệ Sơ chỉ thấy lạnh toát.
“Sửa xong cả rồi.” Dứt lời, anh quay sang nhìn Lệ Sơ chăm chú, chậm rãi bước lại gần. Nét mặt anh không lộ rõ tâm trạng, đôi mắt đen ngòm nặng nề như mặt biển trước cơn mưa rền gió lốc, trong ấy nén chặt nguy cơ sắp bùng nổ.
Lưng Lệ Sơ áp sát tường, không còn đường lui, cơ thể run lên bần bật.
“Còn một thứ nữa,” Ân Thuật ngồi xổm trước mặt cậu, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt mặt cậu, giọng thậm chí êm ái, “cũng phải sửa.”
Ngay giây sau, tiếng gào khóc của Lệ Sơ trào ra, tiếng vải rách toạc vang dội trong phòng. Cậu giãy giụa chộp cổ tay Ân Thuật nhưng rồi bị túm lấy, ép xuống đỉnh đầu quá dễ dàng.
“Em xin anh… đừng…” Tiếng cậu vỡ vụn, nước mắt nóng bỏng rơi trên mu bàn tay Ân Thuật.
Song động tác của Ân Thuật không ngừng. Nụ hôn của anh chạm vào cổ run rẩy của Lệ Sơ, vừa trấn an lại như hành hạ tàn nhẫn.
“Hạt Dẻ,” giọng anh trầm khàn, toát vẻ dịu dàng đầy bệnh hoạn, “em nhớ lấy, lần sau định chạy thì nghĩ đến hôm nay nhé.”
Từ khi Lệ Sơ bị nhốt, tuy tối nào họ cũng ngủ cùng nhưng Ân Thuật chưa từng động vào cậu. Thi thoảng có hôn cậu, anh cũng cực kì kiềm chế, mấy lần Lệ Sơ phát hiện nửa đêm anh dậy đi tắm nước lạnh.
Riêng hôm nay, Ân Thuật không dễ dàng bỏ qua.
Căn phòng ngập ngụa mùi pheromone, dù bề ngoài anh ngụy trang điềm tĩnh nhưng pheromone không thể lừa được ai, gỗ thông mãnh liệt hoành hành, cơn phẫn nộ càn quét tất thảy. Trước sự xâm chiếm ấy, hương hạt dẻ tan tác, tán loạn ngổn ngang.
Lệ Sơ bị giày vò hai lượt, người ngơ ngác thảm thương. Ân Thuật miết cằm cậu, hỏi “Sau này đã chịu nghe lời chưa” “Còn muốn bỏ đi nữa không” mà Lệ Sơ không nói nên lời.
Tiếng khóc lịm dần sau cánh cửa, cuối cùng chỉ còn tiếng nấc nức nở đứt quãng. Ân Thuật ôm cậu vào lòng, ngón tay lau đi hàng mi ướt át, khẽ khàng như nâng niu báu vật dễ vỡ.
**
Lệ Sơ không biết mình bị giam bao lâu, hàng ngày ngồi trước cửa sổ ngắm mặt trời mọc lặn, tivi chỉ phát sóng tin tức khô khan.
Cậu chẳng biết đến bao giờ những ngày tháng thế này mới kết thúc. Một cuộc đời không còn gì khác, không tự do, không học hành, không thân thích bạn bè, chỉ còn những thứ Ân Thuật ban cho. Thi thoảng anh về mang bánh ngọt hoặc kể chuyện bên ngoài, ấy là toàn bộ cuộc sống.
Cậu không dám tính chuyện bỏ chạy nữa. Khóa mống mắt và camera đều tăng cấp mã hóa, thiếu dụng cụ, chế máy phá sóng bất khả thi.
Từ lần đó, Ân Thuật không kiềm chế nhẫn nhịn nữa, sẽ lên giường với cậu, nhưng không làm cậu bị thương thêm. Lệ Sơ kiệt lực phản kháng, chỉ biết đờ đẫn tiếp nhận, bông hoa hồng héo hon dần trong cảnh giam cầm, sắp tàn nốt hương thơm cuối cùng.
Một hôm, Lệ Sơ bắt gặp tin tức chìm nghỉm trên kênh kinh tế tài chính, dán mắt vào màn hình.
—— Giám đốc tập đoàn họ Tống là Tống Minh Chi chuẩn bị kết hôn.
Phần mô tả về đối tượng kết hôn của Tống Minh Chi khá chung chung, nhưng Lệ Sơ bắt được mấy từ khóa: Tống Thuấn Hòa ly dị, con trai của mẹ kế, em trai “kế”, omega.
Đấy là Vân Hành.
Tối muộn, Ân Thuật xách đồ ăn bước vào nhà. Anh cảm nhận ngay Lệ Sơ khác thường, không co rúc trong góc u ám nữa mà đứng ở phòng khách, thấy anh về liền tiến lên.
Ân Thuật cất đồ vào bếp, quay ra kéo Lệ Sơ ngồi sofa, khích lệ cậu trò chuyện.
“Vân Hành…” Lệ Sơ bật lên cái tên, lắp bắp ngắc ngứ, lâu lắm cậu không nói câu dài, “tại sao… phải kết hôn với Tống Minh Chi? Cậu ấy bị ép à? Cậu ấy… có chuyện gì sao?”
Ba câu hỏi liên tiếp, toàn về người khác.
Sắc mặt Ân Thuật không đổi, anh cố chia sẻ những điều mình biết: “Vân Hành thôi học rồi, Tống Minh Chi làm thủ tục thay cậu ta, công khai thân phận omega, giờ cả trường đều biết.”
Lệ Sơ trợn to mắt, không thể tin nổi, biểu cảm sinh động hẳn.
Ân Thuật nhìn cậu sâu xa: “Em biết cậu ta là omega từ trước đúng không?”
Lệ Sơ ngơ ngác gật đầu.
“Lo cho cậu ta lắm à?”
Lệ Sơ gật tiếp.
Chỉ khi nhắc đến người khác, Lệ Sơ mới khôi phục phần nào dáng vẻ ngày xưa. Ân Thuật chẳng diễn tả nổi cảm giác trong lòng mình, vừa chua xót vừa bàng hoàng. Dù đề tài phải xoay quanh người khác, anh vẫn hi vọng Lệ Sơ nói nhiều hơn, hỏi nhiều hơn, bộc bạch nhiều hơn, những phản ứng chân thực sẽ giúp Lệ Sơ trông giống người hơn, có sức sống hơn.
Thực tế, Ân Thuật nhốt Lệ Sơ lâu như vậy rồi, sau này thật sự bế tắc, không thể thả ra, chỉ biết trông nom suốt, nhưng Lệ Sơ suy nhược đi rõ rệt, mòn mỏi khô héo. Anh hiểu đây không phải cách lâu dài, cứ tiếp tục như thế, một trong hai người ắt có người gục ngã.
Anh muốn cải thiện mối quan hệ, vun đắp lại ngày xưa, đã thử rất nhiều cách nhưng đều vô dụng, Lệ Sơ vẫn cực kì bài xích, cực kì sợ anh.
“Tống Thuấn Hòa làm thủ tục ly hôn với mẹ Vân Hành, Vân Hành không còn là em trai trên danh nghĩa của Tống Minh Chi nữa, tuần sau hai bên tổ chức lễ cưới.”
Giới đồn đãi nhiều về chuyện nhà họ Tống, Ân Thuật không để tâm lắm nhưng do liên quan đến Vân Hành nên nghe được vài lời, bèn kể lại chi tiết cho Lệ Sơ.
“Thế Giang Toại thì sao?” Lệ Sơ nôn nóng hỏi, “Giang Toại thích Phiếm Phiếm, Phiếm Phiếm cũng thích cậu ta, hai người không thể chia tay.”
“Yêu nhau chưa chắc ở bên nhau. Hoàn cảnh dồn ép, hoặc không rõ lòng mình, rơi vào ngõ cụt.”
Dứt lời, Ân Thuật chìm vào trầm lặng, nhìn Lệ Sơ, hồi tưởng bao chuyện quá khứ.