Chương 11: Chìm trong sóng tình (2)

Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương

Chương 11: Chìm trong sóng tình (2)

Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Triệu Tử DươngGGGG....."
Tiếng thét khiến đôi mày sắc bén của hắn nhíu lại. Tim hắn đập "bộp" một cái, khiến lồng ngực như nghẹn lại, hắn vội vàng đỏ mặt, định chạy ra ngoài để tìm không khí.
"Rầm" – cánh cửa phòng tắm đóng sập lại.
Hà Diễm thở phào nhẹ nhõm, hóa ra hắn cũng không đến mức mất hết liêm sỉ như thế.
Lại nghe thấy tiếng "rầm" nữa, cánh cửa mở ra. Hà Diễm giật mình quay lại, lập tức dùng tay che kín phần nhạy cảm như cũ…
Nhưng lần này, nàng không đủ can đảm la hét hay chửi mắng nữa. Nàng chỉ mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn đối phương đứng đó.
H… hắn… đang cởi thắt lưng làm gì vậy?
Hắn định làm gì đây?
Hắn đang trêu ghẹo nàng à?
Sao còn cởi cả áo bào nữa?
Hà Diễm vốn đã nhút nhát, đừng có mà lỡ lời với nàng. Huhu...
***________
Triệu Tử Dương đang từ từ cởi bỏ những lớp áo long bào lộng lẫy trên mình.
Ngón tay vụng về tự mình gỡ bỏ từng chiếc áo.
Chỉ có trời biết, đây là lần đầu tiên hắn tự cởi áo cho mình.
Từ nhỏ, hắn đã được hầu hạ tận tình: chải tóc, đội mũ, mang tất, diện áo ngủ hay áo bào, tất thảy đều có người hầu hạ sẵn.
Nhìn nàng đang ngẩn ngơ nhìn mình, hắn nuốt nước miếng khe khẽ, cố gắng kiềm chế sự cuồng nhiệt dâng lên vì nàng.
Cơ thể nõn nà, làn da trắng nõn dưới ánh đèn nhạt càng khiến hắn mê mẩn. Cổ nàng nhỏ nhắn, xương quai xanh thanh tú, càng xuống dưới càng là ngọn núi non trắng nõn đang bị những ngón tay thon dài che khuất. Ngón tay kia vô thức ấn mạnh, khiến đôi bồng đảo căng tròn, dưới ánh mắt hắn lại càng như một sự khiêu khích khó cưỡng.
Trái tim hắn đập thình thịch.
Nơi đó thúc giục hắn tiến về phía trước.
Nhưng lý trí lại gào thét: Ngươi là thiên tử, là vương của một nước, lại vì một người đàn bà vô danh mà nổi lòng dục vọng. Thật không xứng đáng.
Nơi đó lại phản đối: Ngươi nhìn đi! Đôi bồng đảo căng tròn, vòng eo thon thả, và cả hang động ẩm ướt đang chờ ngươi. Ngươi là vương, nhưng cũng chỉ là một nam nhân bình thường. Chẳng lẽ sau bao nhiêu lần khiêu khích như thế mà vẫn không rung động sao? Thật đáng nghi ngờ giới tính của ngươi.
Đúng vậy. Người ta nói 'quá tam ba bận', hắn cũng chỉ là một nam nhân bình thường. Cũng là kẻ cần được giải tỏa phần thân thể.
Nàng khiêu khích hắn biết bao lần, hắn chịu đựng đến mức muốn nổ tung, nhưng lại không thể sinh ra cảm giác với bất kỳ ai khác. Không có cảm giác…
Không có cảm giác?
Vậy với nàng thì có sao?
Vậy hắn phải nếm thử cảm giác mà nàng mang lại.
Hắn siết chặt ngón tay đang giữ áo bào, quật ngược lại, rồi đeo thắt lưng gấm ngọc trở lại.
Hắn thở mạnh một hơi, quyết định bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại. Bỏ lại Hà Diễm vẫn đứng ngơ ngẩn nhìn theo.
Hắn bị làm sao vậy?
Trong khi nàng đang thuyết phục bản thân rằng chỉ cần làm 'việc nước' cho hắn hai ngày rồi sẽ quay về thế kỷ 21 cùng thảo dược ở Ngũ Phủ Đại Thành, lúc ấy không ai biết nàng là ai nữa. Vậy mà hắn quay lưng bỏ đi.
Suy nghĩ một hồi, Hà Diễm gật gật đầu. Chắc hắn sợ bị nàng chê nhỏ.
*(TG: Phụt… chết tiệt! Nước bắn hết lên màn hình. Máy tivi hỏng rồi.)*
Dù vậy, nàng cũng chẳng sợ nữa. Nàng khoác áo ngủ lụa mỏng, ngâm nga một bài hát hiện đại, rồi bước ra ngoài. Chưa kịp đi xa, nàng đã đóng băng tại chỗ khi nhìn thấy Triệu Tử Dương đang nằm thoải mái trên giường của mình.
Mắt ưng khép hờ nhìn nàng, vẫy vẫy bàn tay.
Gì? Nàng là con chó hay sao mà cứ vẫy đuôi vậy?
"Hoàng thượng. Đã khuya thế này còn đến đây có chuyện gì với thần nữ chăng?"
"Trẫm muốn ngủ."
Hắn ngáp, bàn tay bẩn bẩn che miệng, vẻ mặt lười biếng. Thân thể vẫn khoác long bào xộc xệch, vô tình để lộ đôi ngực dày dặn và rắn chắc.
Chết tiệt. Ngáp thôi cũng cần phải đẹp trai làm gì chứ?
Hà Diễm tiến gần, khóe miệng nhếch lên.
"Người muốn ngủ thì về tẩm cung của mình đi. Nếu như cảm thấy cô đơn, cứ gọi tam cung lục viện, chắc chắn sẽ chẳng thiếu những người đẹp khiến thiên hạ động lòng."
Hắn ra vẻ nghiêm túc, mày kiếm nhướng lên, chiếc mũi cao thẳng thể hiện tính cách cuồng ngạo. Khóe miệng hếch lên.
"Là trẫm muốn ngươi ngủ cùng."
"Aiz… không phải. Thần nữ chẳng phải nữ nhân của hoàng thượng."
"Ngươi gọi trẫm là hoàng thượng. Thì toàn bộ thiên hạ, kể cả bách tính, đều thuộc về trẫm."
"Ngươi…"
Thôi được rồi. Đó là đương nhiên. Nàng không cãi lại với thái tử thối. Dù sao, tính mạng quan trọng hơn, sắp được về nhà, không thể để hắn nổi giận giết chết nàng ngay lúc này.
Đang suy nghĩ mông lung, bỗng eo của nàng bị một bàn tay siết nhẹ, tâm hồn run rẩy. Hắn ghé sát tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào cổ.
"Ngươi đang dụ dỗ trẫm sao?"
Nhìn xuống lớp áo lụa mỏng manh của nàng, phần trước áo không nhiều không ít, để lộ đôi ngực tròn trịa. Nàng còn chẳng mặc yếm.
Hắn cúi xuống hôn gáy nàng, bàn tay to lớn luồn vào nơi hở, cảm nhận nhịp thở của nàng bắt đầu biến đổi.
Hắn nắm lấy nụ hoa trước ngực, ấn nhẹ khiến nàng khó chịu, ưỡn người lên, hơi thở dốc lên.
Ánh đèn vàng nhạt càng làm cảnh tượng thêm phần bí ẩn.
Một nam nhân tuấn tú ôm lấy nữ nhân, bàn tay hắn không chịu ở yên, cởi bỏ lớp áo mỏng manh còn sót lại. Tấm áo trượt nhẹ theo đường cong thân thể, lộ ra làn da bóng nhẫy trong suốt.
Hắn quay nàng lại, cúi xuống hôn môi, chiếc lưỡi quấy động mọi ngóc ngách trong khoang miệng nàng. Bàn tay trượt từ lưng trơn tru xuống dưới, xoa nắn chỗ cong phía sau. Hà Diễm vừa bị hắn trêu chọc, vừa hôn đến ngạt thở, đầu óc quay cuồng.
Chỉ cảm thấy một luồng khí nóng chạy dọc thân thể, lại bị hắn đẩy nàng ngã xuống nơi êm ái.
Đến khi nàng gần như cạn kiệt không khí, hắn mới ngừng cắn môi nàng. Đôi môi mềm mại giờ ẩm ướt, khiến hắn càng say mê vẻ đẹp ấy.
Căn phòng dường như tĩnh lặng, tiếng thở dốc của hai người hòa lẫn, tạo nên không gian tràn đầy dục vọng.
Mắt ưng nhìn nàng như kẻ săn mồi nhắm trúng con mồi, khiến Hà Diễm run sợ, muốn né tránh nhưng quay mặt sang bên.
Hắn gầm nhẹ, cố gắng kiềm chế không muốn nàng ngay lúc này, vội cúi xuống hôn đôi bồng đảo đầy hấp dẫn.
Môi hắn như lửa, chạm đến đâu da nàng liền nóng bỏng như thiêu đốt. Hắn há miệng, ngậm lấy nụ hoa hồng, khiến Hà Diễm lần đầu trải nghiệm cảm giác ấy, ưỡn người lên cao hơn, lún sâu hơn vào miệng hắn.
Cảm giác này… cảm giác này…
Ngứa ngáy quá… khó chịu quá… nhưng thật thích quá…
Một tay xoa nắn bên núi tuyết, tay kia mò xuống huyệt đạo mềm mại, vuốt ve bên ngoài.
Aaa… chỗ đó… chỗ đó không được…
Cơn lửa bỗng nhiên bốc cháy, khiến làn da trắng nõn của nàng đỏ lên.
Tay hắn tiếp tục khuấy đảo, sờ nhẹ lên viên trân châu, toàn thân nàng run rẩy dữ dội.
Aa… khó chịu… khó chịu quá…
Ngón tay ấn lên viên trân châu, tiếp tục ấn, lại ấn.
A… một luồng điện chạy khắp người, khiến Hà Diễm cong lưng.
Đôi tay tuyết trắng không tự chủ tìm lấy lưng hắn, nhưng gặp phải áo bào vẫn chưa cởi hết.
"Cởi ra."
Triệu Tử Dương vẫn cố gắng gầm giọng ra lệnh trong lúc 'làm việc'.
Hà Diễm không tranh cãi, tháo thắt lưng, giật lấy áo bào của hắn vứt sang bên.
Thân thể cường tráng, rắn chắc hiện ra trước mắt. Con rồng lớn được giải phóng.
Nàng mở to mắt nhìn xuống hạ bộ hắn.
Lớn như vậy… liệu có đau chết nàng không?