Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương
Chương 16: Về lại mái nhà
Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùi thuốc sát trùng...
Tại sao lại có mùi thuốc sát trùng?
Cùng với tiếng dao thép va chạm loảng xoảng.
"Bác sĩ, mạch yếu quá."
"Cầm máu cho cô ấy."
"Máu loại này trong kho không còn nữa."
"Tình hình không ổn. Nhịp tim đang suy giảm."
"Gấp! Chuẩn bị sốc điện."
"..."
Những từ ngữ này... quen quá. Đúng là ngôn ngữ y học hiện đại.
Chẳng lẽ...
Không thể.
"Bác sĩ đang bất tỉnh. Tim cô ấy rất yếu."
"Bác sĩ. Khí huyết ứ trệ."
"Độc tố quá mạnh."
"Không thể dùng sốc điện nữa."
Lại là những giọng nói xa xăm, dần biến mất.
Chẳng qua tôi cũng không cần để tâm, bởi vì tôi đang buồn ngủ vô cùng.
Buồn ngủ đến mức...
***________
Tôi mở mắt. Xung quanh là khung cảnh quen thuộc đến ngỡ ngàng.
Tường sơn trắng, giường êm, đồ vật hiện đại.
Từ chiếc cốc thủy tinh đến chiếc bàn gỗ tinh xảo, tất cả đều mang hương vị quen thuộc suốt mười chín năm qua.
Nhà tôi?
Thế giới hiện đại?
Tôi dụi mắt, muốn đứng dậy để xác nhận, nhưng bị những dây nhựa trói chặt. Khó khăn lắm mới hít thở được qua chiếc mặt nạ dưỡng khí trước mặt.
Toàn thân như nhũn ra, cơn đau lan tỏa khắp người, tôi nhíu mày, gương mặt nhợt nhạt.
Đau.
Thật sự đau.
Đưa mắt nhìn xung quanh, đúng là căn phòng trắng tinh, tấm rèm tơ tằm do nhà thiết kế Jennifer độc nhất vô nhị trên thế giới sáng tác.
Chiếc giường hình trái tim rộng lớn, xung quanh bày đầy gấu bông màu hồng phấn.
Tôi không còn nghi ngờ nữa, đây chính là phòng của tôi.
Làm sao có thể? Làm thế nào tôi quay trở lại được?
Tốt rồi. Được trở về là tốt rồi. Tôi nhớ mọi người quá. Nhớ bà, nhớ bố, và cả không khí của thế kỷ 21.
Cánh cửa phòng tôi mở ra.
Bà???
||||| Truyện đề cử:
Sống Lại, Ta Sẽ Dạy Dỗ Con
|||||
Người phụ nữ ngoài sáu mươi tuổi nhưng vẫn xinh đẹp, mặc váy dạ hội thêu đá quý và ngọc trai, không hề phô trương nhưng toát lên vẻ thanh lịch. Khoác ngoài là tấm lông thú đỏ, càng tôn lên khí chất quý phái.
Chắc bà vừa từ bữa tiệc trở về.
Dù trang điểm kỹ, nhưng đôi mắt bà vẫn không thể giấu được những vết chân chim, chứng tỏ thời gian qua bà đã đau khổ biết chừng nào.
Bỗng khóe mắt tôi nóng lên, nước mắt lưng tròng.
Bà. Con nhớ bà.
Bà tôi - Vô Thục Ánh, một nhà khảo cổ kiêm nhà nghiên cứu hạt nhân của tổ chức FAL trên toàn thế giới.
Suốt đời bà chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, chẳng thiện chẳng ác. Dù bố tôi là con trai bà, nhưng bà chẳng bao giờ nhân từ, chỉ chiều chuộng mình tôi.
Bà là người duy nhất trong gia đình biết rằng, nếu để tôi sống, tôi có thể hủy diệt cả thế giới.
Vô Thục Ánh từ từ cởi tấm lông thú, đặt lên ghế, rồi bước đến bên giường tôi, nhìn tôi trìu mến.
Ngón tay thon dài, làn da mịn màng như thiếu nữ, vuốt ve má tôi nhợt nhạt.
"Diễm nhi. Khổ cho con rồi. Là lỗi của bà. Bà sẽ không để con chịu khổ nữa."
Lỗi của bà?
Tôi ngơ ngác nhìn bà.
"À... được rồi. Để bà kể cho con nghe."
Hai nghìn năm trước, thời đại Chirderu, có một nước tên Vương Tân, hoàng đế tàn bạo giết hại dân chúng vô tội.
Hắn là Triệu Tử Dương, sáu tuổi hạ độc phụ hoàng lên ngôi.
Bảy tuổi ra lệnh giết chết mẫu thân mình.
Mười tuổi diệt sạch gia tộc Lý ở Lý phủ, Trường thành - ngoại thích của hắn.
Mười hai tuổi lập ra đội ám sát chín vạn người, toàn những cao thủ võ thuật, nhưng hắn điều khiển họ bằng độc dược chết người, mỗi tháng phát tác hai lần, nếu không có thuốc giải tạm thời của hắn, họ sẽ chết sau một canh giờ.
Hắn lợi dụng đội ám sát để diệt trừ những kẻ chống đối.
Mười lăm tuổi, dân chúng Bắc Hà thành nổi loạn, ngày hôm sau, thành Bắc Hà biến thành biển máu, xác chết ngổn ngang.
...
Lúc bấy giờ, lòng căm thù ngập tràn, người người oán than.
Các tổ chức mật được thành lập, nổi danh nhất là Ma giáo, đứng đầu là nữ nhân Hà Tuyệt Hy.
Nàng xinh đẹp như tiên nữ, võ thuật vô địch thiên hạ, y thuật không ai sánh bằng.
Nàng có mối thù sâu nặng với Triệu Tử Dương, muốn giết hắn để báo thù. Nhưng lại bị hắn sát hại. Trước khi chết, Hà Tuyệt Hy đã nhỏ máu của mình lên chiếc vòng gỗ, vật báu duy nhất nàng luôn mang theo, cùng lời nguyền sẽ hồi sinh để giết chết hắn.
Do hận thù quá sâu nặng hay linh cảm huyền bí, chiếc vòng linh ứng, hút lấy giọt máu trên đó, biến thành màu xanh.
"Bà... nói như vậy... chẳng lẽ con chính là..."
Vô Thục Ánh nhìn xa xăm, thở dài nhẹ, gật đầu.
"Đúng vậy. Con chính là truyền nhân của Hà Tuyệt Hy, tổ tiên của gia tộc Hà."
Ánh mắt hiền từ nhìn tôi nói tiếp:
"Nàng ta chết lúc vừa tròn mười chín tuổi, nên mọi cô gái họ Hà tròn mười chín tuổi đều được truyền lại chiếc vòng gỗ đó.
Từ nhỏ, Diễm nhi đã thông minh tuyệt vời, xinh đẹp như ngọc, tất cả đều khiến bà không yên lòng."
Giờ tôi hiểu rồi.
Tôi hiểu tại sao mình lại bị nhân dạng thành Hà Tuyệt Hy.
Tại sao mình lại bị ám sát.
Là hắn. Triệu Tử Dương. Ngươi hãy nhớ lấy.
Kiếp trước ngươi giết ta, kiếp này ngươi giết ta.
Phải chăng đó là nghiệp chướng không thể tránh khỏi?