Chương 20: Bước khỏi hoàng cung

Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương

Chương 20: Bước khỏi hoàng cung

Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Rốt cuộc trên người ngươi không còn chỗ nào ta chưa từng động tới. Thêm một lần thì sao chứ."
Khóe môi Triệu Tử Dương khẽ cong lên, nở một nụ cười gian tà.
Hà Diễm siết chặt tấm chăn, môi run bần bật.
Hắn... hắn... hắn... thật là vô liêm sỉ!
Triệu Tử Dương càng nhìn nàng càng thích thú, muốn tiếp tục trêu chọc thêm.
Hắn đứng dậy, chậm rãi tiến đến bên giường.
Hà Diễm càng cảnh giác hơn trước hành động của hắn, muốn chạy đi nhưng lại không thể, vì nàng đang không mặc áo, dù có vững lòng đến đâu cũng không thể trơ trọi trước mặt người khác.
Đành vậy, nàng càng siết chặt tấm chăn. Cái nhìn lạnh lùng của hắn khiến nàng cảm thấy nguy hiểm đang cận kề.
"Ngươi... ngươi dám đến đây, ta sẽ..."
"Sẽ thế nào?"
Triệu Tử Dương như hổ vờn mồi, nụ cười càng tươi, ngồi xuống mép giường, giả vờ nhìn toàn thân nàng với vẻ dâm ô.
A, đàn bà thật là, khi rơi vào đường cùng liền lấy mạng sống ra để đe dọa.
Hẳn là nàng nghĩ ta cũng giống những kẻ tầm thường kia, ép buộc nữ nhân phải nghe lời. Aiz...
Hà Diễm cắn môi, sau đó nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Ta sẽ giết ngươi."
Gì?
Khóe môi Triệu Tử Dương cứng lại, như thể miệng bị đóng băng, không thể cử động.
Giết?
Ta?
Từ khi lên ngôi, hắn đã bị giết biết bao lần.
Từ khi lên ngôi, hắn đã giết biết bao người.
Từ khi trở thành vương, hắn đã quen với máu và mùi tanh.
Nhưng khi nghe nàng nói rằng sẽ giết hắn, hắn lại cảm thấy chua xót dâng lên, không biết đó là cảm giác gì.
Hắn chưa bao giờ làm điều gì trái với lương tâm.
Chỉ là bọn họ luôn tìm cách hại hắn.
"Ngươi hận ta?"
Triệu Tử Dương hít sâu một hơi, thu tay lại, đứng thẳng, phục hồi ngay vẻ cao ngạo thường ngày.
Toàn thân toát lên khí chất hùng bá khiến người khác không rét mà run.
Hà Diễm sửng sốt trước sự thay đổi nhanh chóng của hắn, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ.
Một con người có thể biến hoá nhanh như vậy sao?
Là nàng nhìn nhầm hay chính hắn vốn đã như thế mà nàng không biết nghĩ cho hắn là ôn nhu?
"Ngươi giết ta?"
Triệu Tử Dương chắp tay sau lưng, ưỡn ngực, nhìn xuống nàng. Đôi mắt dài hẹp lạnh lùng nhìn nàng.
"Vậy để ta chờ xem ngươi giết ta bằng cách nào."
Nói xong, hắn bước thẳng ra khỏi phòng, bỏ lại Hà Diễm vẫn ngơ ngác, nhíu đôi mày thanh tú.
Hắn... bị làm sao vậy?
****________
Trong ngự thư phòng
Ánh đèn từ những cây nến tỏa ra
Sắc vàng nhàn nhạt
Hương cỏ từ bên ngoài theo gió đưa qua kẽ cửa sổ, mang theo mùi thơm thoang thoảng của sương sớm và chút nồng của không khí cuối hạ.
Văn tự, nghiên mực, bút lông...
Dường như tất cả đều không lay động được tâm trạng của Triệu Tử Dương.
Ánh sáng yếu ớt từ nến chiếu lên một nửa khuôn mặt nghiêng của hắn, đôi mắt đen không còn sắc sảo mà trở nên đầy suy tư.
Hà thái giám là kẻ đứng đầu thái giám nội vụ trong cung, sống hơn nửa đời người ở đây. Đây cũng là lần đầu tiên ông chứng kiến một vị vương thất thần như vậy.
Aiz...
Nói tàn ác thì không ai bằng
Nhưng nói về thương tổn thì hắn cũng chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp, thiếu thốn tình cảm.
Dù sao cũng đáng thương hơn đáng trách.
"Ngươi còn nhìn, ta cam đoan ngày mai ngươi sẽ không còn mắt để thấy mặt trời."
Triệu Tử Dương lạnh nhạt nói như một trò đùa vô hại, nhưng lại khiến Hà thái giám rét run, đổ mồ hôi lạnh giữa trời cuối hạ.
A, họ Hà ta xin rút lại câu 'đáng thương hơn đáng trách' vừa rồi. ~~cập nhật chương mới nhất tại diendanlequydon~~
Hà thái giám mặt trắng bệch cúi xuống nhìn đất.
"Hoàng thượng thứ tội."
Triệu Tử Dương khoát tay bảo ông ta ra ngoài, ngự thư phòng chỉ còn lại mình hắn.
Khẽ thở dài một tiếng.
Thiên tử? Cái địa vị mà người người muốn đoạt lấy, kẻ kẻ mơ ước.
Liệu sau cái hào nhoáng mang danh 'Vương' có ai nhìn thấy sự thật đằng sau nó?
Triệu Tử Dương đứng dậy, chầm chậm hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ.
Dưới bầu trời đen bị những vì sao vây quanh, hắn lại giống mặt trăng cô độc, dù lớn lao nhưng đầy uy kỵ.
Mọi người đều biết hắn giết người, giết phụ hoàng, giết cả mẫu thân.
Nhưng có ai từng hỏi vì sao hắn lại giết họ? Hay đúng hơn, vì sao họ bị giết?
Qua khung cửa sổ, ánh trăng nhạt chiếu lên khuôn mặt góc cạnh hoàn mỹ của hắn, làn da đồng phảng phất phản lại thứ ánh sáng dìu dịu đó.
Đôi mắt đen sắc sảo chợt bắt gặp một bóng dáng quen thuộc, mái tóc dài đen huyền vấn gọn lên bằng trâm hoa, rủ xuống vài sợi tóc tua. Khoác bộ y phục đơn giản không hoa tiết màu xanh biếc, khiến nàng tựa như mưa trên lá sen, như sương giăng trong đêm, vừa trữ tình lại nhẹ nhàng phiêu dật.
Hai cánh tay như ngọc trắng xanh, gần như trong suốt đang cầm một sợi dây có quả tròn rất lạ.
Đôi môi mấp máy, định bước lại nơi nàng đang dạo bước, lại bất giác khựng lại.
"Hừ! Nữ nhân kia sống chết có liên quan gì đến ta."
Nói xong liền phất áo quay vào trong.
***_____
Đã ba hôm không gặp hắn
Không có sự buồn bực nhưng cũng chẳng phải mừng rỡ.
Aiz...
Bất quá là mấy hôm nay rảnh rỗi, nàng đành bắt tay vào nghiên cứu thuật thôi miên.
Ở cổ đại này công cụ thiếu thốn, nhưng đối với thôi miên lại là thuật tâm lý, không cần đạo cụ. Khả năng ứng dụng rất khả quan.
Hà Diễm bước từng bước nhẹ nhàng dưới ánh trăng bàng bạc thanh khiết, tay cầm chiếc la bàn nhỏ, thứ mà nàng đã mang tới Chirderu sau lần xuyên thứ hai.
Thiết nghĩ, nếu biết có thể mang đồ hiện đại qua đây, nàng đã không khách sáo mà nhét thật nhiều đồ dùng vào người rồi.
Thật là...
Đi lòng vòng, nàng lại thế nào mà đã đứng trước cổng ra vào hoàng cung.
Ngó ngó.
Không có ai?
Thị vệ canh cổng cũng không thấy?
Phải chăng trong cung có chuyện gì. Đã vậy, sao nàng phải ở lại đây chịu giam cầm?
Để chắc chắn không bị bắt lại ngay sau khi trốn chạy, Hà Diễm nép mình bên tường cẩn thận nhìn xung quanh, đôi chân như mèo rình chuột nhẹ nhàng di chuyển, sau đó nhanh chóng đi qua cổng cung rồi khuất dạng trong bóng đêm.
Cách nơi Hà Diễm vừa đứng không xa có một người đang khoé môi.
Khuôn mặt hắn bị bóng tối bao vây, chỉ cảm thấy sát khí nồng đậm hòa vào màn đêm.
Y phục lụa gấm phất bay trong gió nhẹ, tỏa ra mùi yêu mị.
"Theo sát. Nếu cần thiết, giết."
Lập tức từ không trung, một bóng đen vụt bay ra rồi tựa như chớp mắt mà biến mất.