Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương
Chương 24: Triệu Tử Dương nổi giận (1)
Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong màn đêm tối
Hai bóng người lướt thoăn thoắt trên mái nhà
Chỉ cần nhún chân một cái, thân thể nhẹ tênh như gió, thoăn thoắt vượt qua khoảng không
Lại nhún một cái, nhẹ nhàng đáp xuống ngọn cây cổ thụ
Bóng tối bao trùm, khuôn mặt không rõ nét nhưng hơi lạnh toát ra từ người hắn khiến cả không gian xung quanh trở nên lạnh giá.
Ánh mắt sắc lạnh vụt sáng trong bóng tối, Triệu Tử Dương thu hẹp đôi mắt, nhìn về phía ngôi nhà đang lung linh ánh đuốc cách đó không xa.
Cánh cửa bỗng mở ra.
Nàng xuất hiện, bên cạnh một người đàn ông khác.
Nàng bước ra khỏi căn phòng đó cùng người đàn ông ấy
Nàng nhìn người đàn ông kia với ánh mắt âu yếm, chuyện trò cười nói vui vẻ.
Nàng ta...
Nàng ta...
Triệu Tử Dương không hiểu vì sao lại đột nhiên cảm thấy khó chịu khi chứng kiến cảnh Hà Diễm cùng người đàn ông khác âu yếm, cười nói vui vẻ như vậy.
Dám trốn khỏi hắn để tìm người đàn ông khác?
Tốt lắm. Nếu không phải là ngươi còn có giá trị lợi dụng, hắn đã giết ngươi rồi.
Hừ.
Dám chống lại hắn? Hậu quả chỉ có một.
Phất áo một cái, lá cây rung lay nhè nhẹ, bóng người trên cành cây đã biến mất.
***________
Hà Diễm bị Hàn Mặc níu kéo mãi không chịu buông tha
Đôi mày thanh tú nhíu lại, vòng tay trước ngực, làn da trắng nõn trong màn đêm mờ ảo càng thêm phần quyến rũ, toát ra hương thơm nhạt nhòa của hoa hồng.
Hà Diễm bặm môi nhìn kẻ đang cười nhạo mình đầy vẻ hả hê.
"Nếu ngươi còn theo ta, ta sẽ cho ngươi xuống uống trà với lão Diêm. Ngươi tin không?"
Hà Diễm giơ nắm tay lên, làm ra vẻ tức giận.
Hàn Mặc thấy vậy càng cười hiền hòa, ánh mắt như nước, cử chỉ ôn nhu, vẫy tay: "Aiz...Hà giáo chủ xin đừng động thủ, ta biết mình không phải là đối thủ của người rồi. Ta chỉ muốn bái người làm sư phụ thôi mà."
Nói xong, Hàn Mặc khẽ nhíu đôi mày kiếm, ánh mắt lạnh lùng, cắn nhẹ môi dưới. (Na: anh chàng này tán gái chết hết.)
Hà Diễm dù bị bám đuôi vẫn cảm thấy sung sướng khi được tôn trọng như vậy, khịt mũi nói: "Thôi đi, ta muốn ngủ rồi. Mai có chuyện gì nói sau."
Nói xong liền quay người, không ngờ vì vội vàng quá mà chân trái giẫm lên gót chân phải, suýt ngã. Trong lúc đầu óc choáng váng, theo bản năng, nàng vươn tay nắm lấy thứ gì đó gần nhất, rồi thoắt một cái, toàn thân đã nằm gọn trong vòng tay rắn chắc của Hàn Mặc.
Hàn Mặc cúi xuống nhìn khuôn mặt thanh lệ đang tựa vào ngực mình, đôi mắt nhắm chặt, môi nhỏ mím lại, dáng vẻ như con chim non sắp bị bắt. Lòng hắn bỗng thấy buồn cười, nhẹ nhàng cười một tiếng.
Nữ nhân này... thật đáng yêu.
Hàn Mặc không hiểu sao lại có cảm giác muốn ôm nàng thêm chút nữa, siết chặt vòng tay hơn chút...
Mềm mại quá.
Thơm quá.
Hương thơm trên người nàng ngát như hoa hồng, toát ra hơi lạnh sương mai.
"Đa tạ, nhưng ngươi tránh ra."
Hà Diễm đẩy Hàn Mặc, có chút ngại ngùng quay mặt đi.
Aiz
Lồng ngực hắn thật dày và chắc, nhịp tim đập đều đều, đem lại cho người ta cảm giác ấm áp, an toàn.
Hương trầm từ người hắn cũng khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
Giống như... giống như...
Hắn.