Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương
Chương 29: Chứng độc vô phương (Phần 3)
Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rốt cuộc là ai đã dám thâm nhập nơi đây để sát hại hắn? Hay là... người phụ nữ kia...
Một lão nhân tóc dài đã bạc, ngoài bốn mươi tuổi, nâng cằm nhìn Hà Diễm.
Giọng nói chắp tay trước ngực, ông ta nói: "Hà giáo chủ, theo hạ nghĩ có thể..."
Chưa kịp nói hết câu, một con chim bồ câu trắng bay vụt vào qua cửa sổ. Đối với những người chuyên về truyền thư, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra đây chính là chim đưa thư.
Lông trắng mượt như tuyết bạch, cánh vỗ nhẹ, chim bay thẳng đến đậu trên gối cạnh Triệu Tử Dương.
Trong đôi mắt của Hà Diễm thoáng hiện vẻ nghi hoặc, nàng đưa tay ra, con chim liền đậu ngay lên ngón tay của nàng.
Hà Diễm nhìn thoáng qua đôi mắt, thấy chiếc vuốt bằng vàng trên chân chim được khắc những hoa văn tinh xảo quen thuộc đến lạ kỳ.
Đúng.
Rất quen thuộc.
Nhưng nàng lại không nhớ mình từng gặp qua loại chim này ở đâu.
Đôi mày khẽ nhíu, phải chăng là hoàng cung?
Nàng nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ cuộn lại, buộc chặt vào chân chim.
Hà Diễm tháo sợi chỉ, mở ra mảnh giấy, đôi mày càng nhíu chặt hơn, ngón tay trắng nõn run run.
Chuyện này... chuyện này liệu có thật không?
***________
Trên con đường mòn trong rừng già
Những tia nắng nhàn nhạt báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu.
Sương trên đầu cỏ long lanh như hạt ngọc trong suốt, làn sương sớm tinh khiết.
Nhưng tiếng vó ngựa gấp gáp khiến không gian như cũng trở nên vội vã hơn.
Trên lưng ngựa, Hà Diễm ngồi sau Hàn Mặc, hai tay ôm lấy lưng anh.
Đơn giản là nàng không biết cưỡi ngựa, nhưng đó không phải là vấn đề chính, vấn đề là...
"Hà Tuyệt Hy, cuối cùng ta cũng đợi được ngày này, bốn năm trước ngươi sát hại phụ thân ta, hôm nay ta sẽ trả thù, giết chết người ngươi yêu thương. Ta không biết vì sao Triệu vương lại sủng ái ngươi, nhưng nếu ngươi là người trong lòng của Hà Tuyệt Hy, ta chẳng cần quan tâm đúng sai, giết hết.
À... mà ta quên mất, ngươi là Hà giáo chủ, tuyệt đỉnh độc y chứ gì, ngươi sẽ chế ra thuốc giải độc chứ?
Haha... ta chắc ngươi nghĩ vậy nhưng không có chuyện đó đâu. Ngươi biết tính ta mà... ta tuyệt không để lộ sơ hở cho ngươi.
Muốn lấy thuốc giải độc?
Haha... vậy thì hãy tới đây. Tới Huyết bang của ta mà lấy. Ngươi chỉ có ba ngày thôi."
Hà Diễm mím chặt môi, ngón tay siết chặt y phục của Hàn Mặc như thể điều đó sẽ giúp nàng bình tĩnh hơn.
Hóa ra vì nàng mà hắn mới gặp phải chuyện này.
Hóa ra vì nàng mà tính mạng của hắn mới bị đe dọa.
Hóa ra... hóa ra nguyên nhân lại là bởi nàng.
Vậy thì nàng sẽ gánh lấy trách nhiệm cứu lấy hắn, nàng sẽ đưa hắn từ cửa tử trở về.
Nàng nhớ lại hình ảnh Triệu Tử Dương môi nhợt nhạt, khuôn mặt mất hết sắc, đôi mày nhíu chặt không ngừng vì cơn đau dữ dội trong cơn mê, đầu ngón tay hắn chuyển dần sang màu tím sẫm, những đường gân nổi cuồn cuộn khắp thân thể như những chiếc rễ cây ngoằn ngoèo...
Ánh mắt của Hà Diễm thoáng hiện vẻ căm hận.
Đúng.
Người nào gây ra chuyện ấy thì người đó phải chịu.
Dù hắn có là gì trong lòng nàng đi chăng nữa, hắn cũng không đáng phải chịu đựng như vậy. Dù hắn là ác vương nhưng trời có mắt, hắn nhất định sẽ gặp báo ứng. Dù hắn rất đáng ghét, rất tàn bạo nhưng...
Nhưng hắn không đáng chết.
Được. Ngươi muốn đối đầu với ta? Ta sẽ không nhượng bộ đâu.
Cảm nhận thấy cánh tay ôm lấy thắt lưng mình run rẩy kịch liệt, Hàn Mặc nhíu mày, vẻ mặt tuấn mỹ vốn dĩ ôn nhuận giờ đây trở nên lạnh lẽo như băng ngàn năm phủ trên đỉnh tuyết.
Hà Tuyệt Hy, nàng lo lắng cho hắn sao? Nàng không nhận ra ta sao?
Nhất định... ta nhất định sẽ đưa nàng trở về, nhất định sẽ khiến nàng yêu ta.
Hét lên một tiếng thúc ngựa, tay cầm dây cương giật mạnh khiến con ngựa phi nước đại.