Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương
Chương 8: Bước qua ranh giới
Tiểu Bảo Bối Của Bạo Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngồi trong Ngự thư phòng
Triệu Tử Dương trong lòng bừng lên cơn tức giận, không khách khí mà...nghiến chặt răng.
Cảnh tượng này trước giờ chưa từng thấy—vị hoàng đế cuồng đạo uy nghi nổi trận lôi đình đến vậy, khiến không ít cung nữ, thái giám hé răng muốn nói chuyện cũng chẳng dám, sợ va răng vào nhau sẽ cắn phải lưỡi.
Nữ nhân kia...chính nàng muốn chết sớm, chứ không phải ta ép buộc. Để xem ngươi sẽ giải quyết như thế nào.
Hai ngày nữa, nếu tình hình cứ thế giậm chân tại chỗ, không tiến triển, thì đừng trách ta tàn nhẫn.
Chết tiệt.
Bao năm làm vương, chưa từng có thần dân nào dám nổi loạn, khinh thường ta đến thế? Vương tử sinh ra trong tranh đấu, thống trị bằng gươm giáo, giữ vững bằng máu như ta, đến giờ còn đau đầu chưa giải quyết nổi.
Vậy mà một cô gái dân thường không rõ lai lịch, chỉ vì cứu mạng ta mà được lưu lại cung cấm, chỉ vì tài năng chữa bệnh—chính là thần y ấy—nắm giữ thứ ta cần, mới được an toàn ở đây, lại nhẹ nhàng nói một câu: "hai ngày".
Hảo...thật hảo.
Ta sẽ thức tỉnh mà xem.
*(Tg: Thức đi, thức đi. Diễm nhi ta sinh ra đâu có ngu muội như ngươi.)
*(TTD lườm lạnh lùng: Ta cho ngươi nói?)
*(Tg: ... *rùng mình* lắc đầu lia lịa.)
Bực mình.
Suy đi nghĩ lại vẫn không hiểu vì sao lại tức giận đến vậy. Hừ...
"Người đâu?"
"Có...có thần. Hoàng thượng có chỉ dạy gì chăng?"
Lập tức như biến hình, một thái giám "hiện nguyên hình" ngay sau khi hắn vừa dứt lời.
Triệu Tử Dương nhìn từ đầu đến chân tên thái giám trước mặt, nghi ngờ hắn có học môn võ thần bí nào như Biến thân thần công hay Ẩn thân thần công chăng mà nhanh đến khó tưởng. Nếu đúng, nhất định phải bắt hắn truyền dạy.
Còn đối với thái giám kia, bị soi xét tới mức ấy, hắn vã mồ hôi, răng đập vào nhau không ngừng.
Trong lòng tự an ủi mình may mắn vì là thái giám, nếu không đã đứng bật quần chạy mất dép rồi.
Nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng không để tim đập chân run, ảnh hưởng đến tâm trạng của lão thiên tử, ảnh hưởng đến tính mạng mình. Nghe truyền xuống:
"Chuẩn bị ra hậu hoa viên."
"Vâng."
Lão thiên tử tâm trạng không tốt, muốn đi ngắm hoa.
Rùng mình.
Ngắm hoa? Mong rằng không phải là diệt sạch hết hoa trong hậu hoa viên.
***______
Hậu hoa viên đêm nay không trăng
Mờ mờ ảo ảo hiện ra dưới ánh lửa đuốc nhảy nhót.
Thôi. Hắn thừa nhận mình không đến để ngắm hoa mà đến để...khụ...để "vô tình" nhìn thấy nữ nhân kia.
Trong khi hắn tin chắc sẽ gặp lại nàng, ai ngờ trước mặt lại là một nam nhân mặc áo lam, dung mạo tuyệt sắc.
Nam nhân áo lam?
Không sai. Một nam nhân áo lam, dáng người thanh thoát, da trắng như sứ, mắt to, mày liễu, mũi cao môi đỏ. Mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ thanh tao thoát tục. Đẹp đến mê hồn.
Hắn đã từng gặp không ít nam nhân đẹp trai, nhưng ít nhất cũng đủ để hắn không có cảm giác ghét bỏ. Chẳng hạn như họa thần Doãn Đình Tống. Aiz...may là tên đó không có ở đây. Nếu không, nhìn thấy một nam nhân sắc nước hương trời như thế này mà không nổi trận lôi đình mới lạ. Ít nhất, so với hắn cũng hơn vài phần.
Nhưng...
Hắn nhìn tên này quen mắt quá. Thật quen.
Vậy...
Sao hậu hoa viên lại có nam nhân lạ mặt?
Đang suy nghĩ lơ mơ thì nam nhân kia đã bước đến, hơi nghiêng mình chào.
"Hoàng thượng. Người đi đâu giờ này?"
Triệu Tử Dương không nói, chỉ hừ lạnh một tiếng, soi xét nam nhân trước mặt.
A...nhìn xa đã đành, nhìn gần lại càng xinh đẹp khiến người ngoài mê mẩn.
Nếu không từng gặp mỹ nam, hắn dám khẳng định trước mắt đây là nữ giả nam.
Nhưng...
Nhìn vòng một của tên này phẳng lì như con đường lát đá hoa cương phía sau hậu hoa viên, Triệu Tử Dương không thể tưởng tượng nam nhân này là nữ. Liệu có phải tên này đã cắt hết hai quả núi trước ngực không? Khả năng đó là không thể.
"Ngươi là..." Triệu Tử Dương ánh mắt mang đầy ngờ vực, không thể để hắn không trả lời.
Nam nhân kia nhanh nhẹn đáp lễ, hai tay chắp trước mặt, cúi người chào.
Nụ cười rạng rỡ làm sáng cả khuôn mặt bầu bĩnh, dưới ánh đuốc nhấp nháy càng thêm huyền ảo, cùng với đôi lúm đồng tiền như ẩn như hiện.
"Thần họ Hạ, tên Diễm. Hạ Diễm là tên thần."
Hạ Diễm? Hà Diễm?
Khóe môi Triệu Tử Dương thoáng hiện nét cười không kiềm chế. Hoá ra là vậy, bảo sao thấy tiểu tử này quen mắt.
"Haha...hoá ra là Hạ công tử."
"Chính thần."
Mỹ nam cười, nụ cười nhẹ nhàng cướp đi nhịp tim của hắn.
***____________
Bước dần tới hồ nước lớn nhất, cũng là duy nhất trong hậu hoa viên.
Đây là nơi dễ tức cảnh sinh tình với non nước thiên nhiên, gió trăng hữu tình, nhân tình hữu ý.
À khụ...dĩ nhiên là mỹ nam tử với tên bạo vương không hề có cái "hữu ý" ấy.
Hắn đi trước, mỹ nam đi sau, theo sau là hai hàng cung nữ, thái giám nhất nhất cúi đầu. Hắn đi nhanh bọn họ đi nhanh, hắn đi chậm bọn họ đi chậm, hắn dừng bọn họ không dám nhúc nhích.
Chỉ có nam nhân kia không sợ trời không sợ đất, giữ nguyên tốc độ của mình. Khi Triệu Tử Dương đi nhanh, hắn tụt lại phía sau, khi hắn bước chậm, nam nhân kia vút lên trước, khi hắn đứng lại, thấy hắn đang đứng bên hòn giả sơn cạnh hồ ngắm nhìn.
Bình tĩnh...bình tĩnh...
Vua của một nước không thể vì một nữ nhân mà rối loạn tâm thần. Như thế là mất uy phong.
Hà Diễm ơi là Hà Diễm. Nếu không muốn xem ngươi giở trò gì, ta đã cho ngươi hầu rượu Diêm Vương lão gia rồi. Hừ.
Nghĩ vậy, chân hắn vẫn bước chậm rãi quay lại chỗ lam y nam tử đang đứng.
"Nhìn gì?"
"Nhìn quốc sự thôi." Thanh lam nam tử không quay đầu, trả lời thờ ơ.
"Quốc sự? Hừ...ngươi có cách gì?"
Dù sáng nay nói vậy, trong lòng hắn vẫn không an tâm để yên cho nữ nhân chân yếu tay mềm như nàng động vào. Lỡ như...
Aiz...
"Tôn Tử viết: Tri kỷ tri kỷ giả, bách chiến bất bại; tri kỷ bất tri địch giả, nhất thắng nhất phụ; bất tri kỷ tri địch giả, nhất bại nhất thắng; bất tri kỷ bất tri địch giả, mỗi chiến tất bại."
Mỗi chữ như thấm vào tâm. Triệu Tử Dương không khỏi mở lớn mắt nhìn bóng dáng nhỏ nhắn trước mặt, khen ngợi trong lòng. Nhưng...
"Tôn Tử?" Là ai mà am hiểu binh pháp đến thế, hắn chưa từng nghe qua.
Hà Diễm đảo tròn mắt. Hê hê...ta quên mất là xứ sở này thời kỳ này vẫn chưa biết tới Tôn Tử lão nhân.
Nghĩa là...khác nào nàng ở đây là thánh nhân rồi.