Tiểu Cương Thi Cũng Tưởng Thế Giới Hòa Bình
Chương 33: Ngay cả chuột trong đạo quán cũng biết lễ phép
Tiểu Cương Thi Cũng Tưởng Thế Giới Hòa Bình thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tiếng thét chói tai?” Trì Bạch khẽ co các ngón tay, liếc xuống con tiểu quỷ đang co ro rúm ró dưới đất, mặt mày nhăn nhó vì đau đớn, rồi nhún vai: “Tôi không nghe thấy gì cả. Có khi cô nghe nhầm rồi chăng?”
Cô y tá nhíu chặt mày.
Thật sự là nghe nhầm sao?
Nhưng rõ ràng trước đó cô đã nghe hai lần, âm thanh sắc nhọn ấy như phát ra ngay trong căn phòng này...
Cô quan sát bốn người lần nữa. Một người lông mày rậm mắt to, một người tuấn tú đoan chính, một người gầy yếu như chỉ cần chạm nhẹ là ngã, trông hiền lành dễ nói chuyện. Chỉ riêng người mặc đồ đen, che nửa khuôn mặt bằng chiếc mặt nạ mỏng kia là hơi giống người đi cosplay… nhưng nhìn chung cũng chẳng giống dạng gây sự.
Có lẽ đúng là do cô nghe nhầm thật.
Cô y tá âm thầm trấn an bản thân, khẽ xin lỗi mọi người rồi đóng cửa lại. Nhưng cô vẫn đứng im ngoài cửa một lúc, dỏng tai nghe xem có tiếng động lạ nào không. Khi xác nhận hoàn toàn yên tĩnh, cô mới thở phào rời đi.
Trong phòng bệnh, bốn người cùng dỏng tai nghe tiếng bước chân bên ngoài. Chỉ khi tiếng đó xa hẳn, họ mới liếc nhìn nhau.
A Thu lập tức quay sang trách Trì Bạch: “Làm chuyện kiểu này thì phải nhớ dán tĩnh âm phù trước chứ!”
Nơi này không phải đặc thù bộ môn. Ở đó, những tiếng thét chói tai có thể dọa cảnh sát Nhạn Thành vài lần rồi cũng quen, dần dà sẽ chấp nhận. Nhưng ra ngoài xã hội thì khác.
Lỡ làm ai hoảng loạn, rồi bị kiện đòi bồi thường thuốc men, tổn thất tinh thần… những thứ đó đâu rẻ?
Bộ môn của họ lấy đâu ra nhiều tiền đến thế?
Bị A Thu nhắc nhở, Trì Bạch cũng không cãi lại, nhận lỗi ngay. Nhưng rõ ràng vẫn bực, vừa móc tĩnh âm phù ra là lôi cả tập, “bạch bạch bạch” dán lên người tiểu quỷ như vỗ bánh mì.
A Thu: “……”
Trì Bạch liếc cậu một cái: “Dán xong rồi.”
Rồi hắn lại nhấc cằm tiểu quỷ lên, giọng lạnh lùng, không chút thân thiện: “Tao cho mày thêm một cơ hội. Có khai hay không? Không khai thì tao thiêu mày thành tro. Mày chết trong tay tao hay chết trong tay Hàn Dụ thì cũng là chết.”
Hắn dừng lại, híp mắt, giọng trầm xuống đầy u ám: “Nhưng chết trong tay Hàn Dụ thì chắc chắn sẽ đau đớn hơn nhiều. Tao không biết hắn sẽ tra tấn mày kiểu gì đâu…”
Tiểu quỷ vừa bị thiêu hai lần, toàn thân đau đớn đến run rẩy. Nghe đến đây, nó sợ đến mức cắn chặt môi dưới.
Nuôi dưỡng giả của nó vốn đã là người khó sống chung. Nếu Hàn Dụ biết nó bị người của Tiết Thương bắt giữ, cho dù nó không khai gì, hắn cũng sẽ không bỏ qua.
Trong mắt Hàn Dụ, bị bắt là vô dụng. Mà tiểu quỷ vô dụng thì không cần sống.
Nó co rúm người vào chân giường, đôi mắt đỏ hoe bắt đầu lăn từng giọt nước — là nước mắt vì đau và sợ. Miệng nó mấp máy, run rẩy.
Trì Bạch nhìn bộ dạng đó lại bực, quát lớn: “Mày câm à? Nói lớn lên một chút coi!”
Dung Kính khẽ chọc tay hắn, nhẹ nhàng nhắc nhở: “Anh dán tĩnh âm phù cho nó rồi mà.”
Trì Bạch: “……”
Mẹ nó.
Tức nghẹn họng, hắn liền xé toạc mấy lá bùa dán trên người tiểu quỷ.
Tiếng nói run rẩy của tiểu quỷ cuối cùng cũng vang lên trong không khí: “Tôi… tôi thật sự không biết vì sao Hàn Dụ lại giết sạch Lưu Vân Quan. Hắn là nuôi dưỡng giả của tôi, sẽ không nói chuyện đó với tôi đâu…”
Trì Bạch đưa tay, một lá bùa vàng lấp lánh lướt qua trước mắt tiểu quỷ, đầy vẻ đe dọa. Nó lập tức vội vã nói nhanh hơn:
“Nhưng tôi biết Hàn Dụ đã tàn sát Lưu Vân Quan như thế nào!”
“Vậy nói nghe.”
“Hàn Dụ nuôi một con ác quỷ, do sư môn hắn đưa cho. Từ khi còn sống, nó đã lấy người sống và quỷ hồn làm thức ăn, cực kỳ lợi hại. Hơn nữa…” nó liếm môi, hạ giọng: “Con ác quỷ đó hình như… là một đạo sĩ.”
“Đạo sĩ?” A Thu lập tức bị hai chữ này thu hút, không khỏi hỏi: “Sao lại nói vậy?”
Tiểu quỷ giải thích: “Thông thường, tiểu quỷ hay ác quỷ đối phó người sống đều dùng sức mạnh và oán khí, không có kỹ xảo đặc biệt. Nhưng con ác quỷ kia lại sử dụng được toàn bộ pháp môn đạo gia. Quan chủ của Lưu Vân Quan chính là chết trong lúc giao đấu với nó.”
Nghe đến đây, Tiết Thương bất giác nhớ đến thi thể sư phụ mình, trên người vẫn còn cắm mấy cây đinh dài.
Thì ra những chiếc đinh đó không phải do Hàn Dụ ra tay...
Tiết Thương cúi mắt, không nói lời nào. Tiểu quỷ liếc cậu với ánh mắt đầy sợ hãi, rồi lại nhìn Trì Bạch. Sau khi tự nhủ “còn gì khai hết đi”, nó nhỏ giọng tiếp:
“Hàn Dụ sau khi truy đuổi hắn rời khỏi…” Nó chỉ vào Tiết Thương đang nằm trên giường: “Con ác quỷ đó vẫn ở lại Lưu Vân Quan. Cho nên, nếu không có gì bất ngờ, những thi thể ở Lưu Vân Quan… đều đã bị nó ăn sạch rồi.”
Ra vậy.
A Thu thầm hiểu. Khó trách khi cậu đến nơi chẳng thấy gì cả.
Nhưng...
Cậu quay sang nhìn Tiết Thương. Thanh niên ấy trán nổi gân xanh, các khớp ngón tay siết chặt đến bật máu.
Chuyện này đối với Tiết Thương quả là quá tàn nhẫn.
“Nhưng nếu Hàn Dụ có một con ác quỷ mạnh như vậy giúp sức,” Dung Kính chống cằm, nghi hoặc hỏi, “Tối hôm qua lúc đánh nhau với tôi, sao nó không xuất hiện?”
Theo lời tiểu quỷ thì con quỷ đó rất mạnh. Nếu thực sự cùng ra tay, kết quả hôm qua chưa chắc đã dễ dàng như vậy.
Hàn Dụ cũng chẳng cần phải dùng bùa đổi vị trí để bỏ chạy.
“Vì con ác quỷ đó đang bận… tiêu hóa thi thể ở Lưu Vân Quan, không rảnh giúp hắn.”
“…Còn một câu hỏi cuối.” Trì Bạch giơ ngón tay, môi nhếch nhẹ: “Hàn Dụ là người của đạo quán hay môn phái nào?”
Tiểu quỷ không dám giấu, khàn giọng đáp: “Huyền Thiên Quan.”
Ba chữ vừa thốt ra, Dung Kính lập tức sửng sốt, rồi “tạch” một tiếng bật dậy khỏi ghế. Đôi mắt tròn xoe phừng phừng phẫn nộ, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng, cậu mắng lớn:
“Xàm xí!”
Cậu trừng mắt nhìn tiểu quỷ: “Huyền Thiên Quan chúng tôi làm sao có thể có loại rác rưởi như vậy! Từ quan chủ đến tiểu đạo sĩ quét rác, từ người đến thú cưng, ai ai cũng lương thiện, tốt bụng! Ngay cả chuột già trong đạo quán cũng biết lễ phép, chưa từng ăn vụng dầu mè cúng tổ tiên!”
Trì Bạch bị phản ứng dữ dội của cậu thu hút, tò mò hỏi: “Chuột trong đạo quán các cậu mà cũng biết nghe lời vậy hả? Dạy kiểu gì thế?”
Vừa dứt lời, hắn đã bị ai đó đá một cú đau điếng vào bắp chân. Cơn đau khiến hắn tỉnh táo, vội sửa lại:
“Không phải, ý tôi là… làm sao có thể là Huyền Thiên Quan được?”
Trì Bạch từng nghe Đoạn Vân Song nhắc đến “Huyền Thiên Quan”, nhưng cũng như nàng, hắn chẳng biết gì về môn phái này. Ban đầu tưởng chỉ là một đạo quán tàn tạ ẩn sâu trong núi, không ngờ hôm nay lại nghe thấy tên đó từ miệng một con tiểu quỷ.
Hắn nhìn Dung Kính đang tức đến đỏ mặt, rồi lại nhìn vẻ mặt lạnh băng của Tiết Thương, cảm giác như vừa bị tạt cả chậu máu chó vào người. Hắn liền đá tiểu quỷ một cái: “Mày nói rõ ràng đi! Huyền Thiên Quan nào? Hoa Quốc rộng lớn, đạo quán trùng tên có ít à!”
Tiểu quỷ như nhận ra tình hình không ổn, vội rụt cổ, cúi đầu giải thích nhanh:
“Tôi nói là Huyền Thiên Quan ở Doanh Tự Sơn, tỉnh Phàn. Ban đầu đó là một đạo quán hoang phế, không còn ai ở.”
Trì Bạch và A Thu để ý, mỗi lần tiểu quỷ nói thêm câu nào, sắc mặt Dung Kính lại càng xấu đi.
Tiếc là tiểu quỷ không nhận ra, vẫn cố moi hết những gì biết ra để cầu sống:
“Sau khi sư môn Hàn Dụ đến Doanh Tự Sơn, chưởng môn bọn họ bảo chỗ đó phong thủy tốt, là đất trời ban tặng, nên kéo cả đoàn đệ tử đến chiếm đạo quán, rồi đặt tên là ‘Huyền Thiên Quan’. Họ nói ‘Huyền Thiên’ là hai chữ linh thiêng, sẽ phù hộ môn phái hưng thịnh.”
RẦM!
Một tiếng nổ vang, Trì Bạch, A Thu và Tiết Thương đồng loạt quay đầu — chỉ thấy chiếc bàn nhỏ trước mặt Dung Kính đã bị đập nát thành bụi phấn.
Trì Bạch: “……”
A Thu: “……”
Tiết Thương: “……”
Cô y tá đẩy cửa bước vào: “……”
Lần này thì đúng là có tiếng động thật. Cô hoàn toàn không nghe nhầm.
Sau khi Trì Bạch cam đoan sẽ bồi thường đúng giá, cuối cùng cô y tá mới chịu đi. Hắn đóng cửa, nhìn đống bụi bàn dưới đất, rồi lại nhìn tay Dung Kính — hoàn toàn chắc chắn là cậu không dùng bùa hay pháp thuật gì.
Tức là, sức mạnh đó vốn có từ khi sinh ra.
Vậy thì… mạnh quá rồi.
Người đập gãy bàn thì thấy rồi, chứ người đập bàn thành bột thì đúng là lần đầu.
Trì Bạch bảo A Thu đi lấy chổi quét dọn, rồi quay sang hỏi Dung Kính:
“Vậy… Huyền Thiên Quan ở Doanh Tự Sơn đó… chính là sư môn của cậu à?”
Dung Kính cúi đầu, mặt mày ủ rũ, khẽ “ừ” một tiếng.
Nghe xác nhận, Trì Bạch lập tức nhận ra điểm mâu thuẫn.
Tiểu quỷ nói đạo quán đã bỏ hoang, không người ở. Nhưng thái độ Dung Kính thì không giống vậy. Cậu còn nhấn mạnh rằng người và cả chuột ở Huyền Thiên Quan đều tốt bụng.
Trì Bạch nhíu mày: “Các người… dọn đi rồi à?”
Dung Kính: “…Không biết.”
Trì Bạch: “?”
Nếu Dung Kính có đuôi, đuôi đó chắc đã quét thành một đường dài. Cậu cúi mắt, lông mi run run, mãi sau mới nghe thấy giọng nói nghẹn ngào:
“Tôi rời Doanh Tự Sơn từ rất sớm, sau đó không liên lạc gì nữa.”
Cậu bực bội gãi đầu, trong lòng rối như tơ vò, nghẹn ngào không thở nổi. Hít sâu, Dung Kính nhìn ba người, xách ba lô lên, nói nhỏ:
“Tôi muốn về nhà trước.”
Trì Bạch và A Thu liếc nhau. Trì Bạch vốn chẳng giỏi an ủi, thấy Dung Kính đã ra đến cửa rồi mới gượng nói:
“Có muốn… chúng tôi đưa cậu về không?”
Dung Kính lắc đầu: “Mọi người cứ bàn chuyện Lưu Vân Quan tiếp đi.”
Bóng cậu khuất sau cánh cửa. Trì Bạch thu ánh mắt, lẩm bẩm:
“Tiểu bằng hữu hình như bị đả kích không nhẹ.”
…
Dung Kính không gọi xe, cũng chẳng bắt taxi. Cậu cõng ba lô, thong thả đi dọc đường phố.
Trong đầu vẫn vang vẳng lời tiểu quỷ: “Huyền Thiên Quan ở Doanh Tự Sơn, ban đầu là đạo quán nát, bỏ hoang lâu ngày, không còn ai ở.”
Không ai ở?
Rõ ràng khi cậu và Thái Hư gia gia rời đi, mọi thứ vẫn ổn. Lúc chia tay, ai cũng lưu luyến. Có người vừa khóc vừa xoa đầu cậu:
“Tiểu Kính à, đừng nhớ bọn ta nhiều quá. Ở ngoài muốn ăn gì thì cứ đòi tiền Thái Hư gia gia, ông ấy giàu lắm, đừng tiếc tiền giúp ông ấy. Khi nào về nhớ báo trước, mấy sư thúc sẽ đãi cậu một bữa thật lớn để đón con về nhà!”
Dung Kính dụi mắt, hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn quanh.
Cậu không biết mình đã đi đâu, chỉ thấy khi ngẩng đầu thì đã đứng trước cổng một công viên. Cậu chọn ghế trống, ngồi xuống, lấy trong ba lô ra một chiếc mai rùa và đồng xu.
Cậu nhớ lại lúc vừa tỉnh trong quan tài, từng bói một quẻ về Thái Hư gia gia. Quẻ cho biết thời cơ chưa tới, cần ẩn nhẫn, che giấu thực lực.
Còn những người khác thì sao?
Cậu lặp đi lặp lại việc gieo quẻ, xem đi xem lại.
Điều khiến cậu kinh ngạc là… liên tiếp tám lần, quẻ tượng đều giống nhau:
Ly trên, Đoái dưới. Ly là Hỏa, Đoái là Trạch, sáu hào đều hiện.
Ý nghĩa: Chỉ cần đồng lòng hợp lực, có thể vượt qua mọi khó khăn, biến nguy thành an.
Dung Kính nhìn chằm chằm quẻ tượng, cảm giác trái tim loạn nhịp dần được an ủi, từng chút trở lại bình thường.
Quẻ là tiểu cát. Mà Huyền Thiên Quan xưa nay luôn đồng lòng, hợp sức đối với họ chẳng phải chuyện khó. Chắc chắn họ sẽ không sao.
Dung Kính tin rằng Tổ sư gia sẽ không lừa mình.
Cậu cúi người, cẩn thận cất mai rùa và đồng tiền. Khi đứng dậy, một cơn gió nhẹ thoảng qua mặt. Như có linh cảm, Dung Kính ngẩng lên — những cánh hoa ngọc lan bay lả tả từ trên cao rơi xuống, phủ kín người cậu.
Cậu hắt hơi, lẩm bẩm: “Thơm quá.”
Nhưng vẫn không quên cảm ơn Tổ sư gia đã an ủi mình, rồi tiện tay nhặt vài cánh hoa dính trên áo, nhét vào ba lô.
Cậu gọi điện cho Tạ Trường Thời. Bên kia nhận máy, anh liền dặn: “Đứng đó, đừng đi đâu. Anh đến đón em ngay.”
Dung Kính “dạ” một tiếng, rồi hỏi: “Tạ Trường Thời, anh đi ngang tiệm bánh không? Em muốn ăn bánh kem.”
Tạ Trường Thời nhìn điện thoại. Giọng Dung Kính nghe bình thường, nhưng anh vẫn cảm nhận được điều gì đó bất ổn. Anh dịu giọng:
“Được, tiện đường. Ngang tiệm trà sữa nữa, em có muốn uống không?”
Đôi mắt Dung Kính sáng lên: “Vậy em muốn hai ly: một trà sữa, một trà trái cây. Trân châu nhiều nhé!”
“Được, em đừng đi đâu, anh tới liền.”
Dung Kính “ừ ừ” đáp lại.
Tắt máy, Tạ Trường Thời đứng dậy, khoác vest bước nhanh ra ngoài. Vừa mở cửa đã chạm mặt Lục Vân Tễ. Thấy anh vội, Lục Vân Tễ nhướn mày:
“Anh đi đâu? Giờ này rút lui rồi à?”
“Đi đón Dung Kính.” Tạ Trường Thời vừa nói vừa bước vào thang máy.
“Vừa hay, cầm cái này về đưa cho cậu ấy luôn.” Lục Vân Tễ đưa tay, Tạ Trường Thời mới thấy hắn cầm một túi quà cao cấp.
“Cái gì vậy?”
“Chương Thành An trước đùa tôi, vợ hắn đi công tác về mang ít socola tạ lỗi. Ngọt quá, tôi không thích. Đưa cho Dung Kính, chắc chắn cậu ấy sẽ thích.”
Tạ Trường Thời nhận lấy, chỉnh lại túi, gật đầu: “Cảm ơn.”
Lục Vân Tễ vẫy tay: “Khách sáo gì.” Rồi hắn đút tay vào túi, bước vào phòng thư ký, thản nhiên uống trà tán gẫu.
…
Thời gian chờ Tạ Trường Thời thật buồn. Dung Kính dạo công viên, nghe có người nói “miễn phí”, liền đi vào tham quan. Đến khi mỏi chân, cậu tìm ghế dài ngồi nghỉ. Không lâu sau, vài con mèo hoang rón rén đến, rúc vào chân, kêu meo meo.
Dung Kính thuận tay xoa đầu hai con.
“Chỉ vuốt mà không cho ăn là không được. Tụi nó sẽ bám chặt cậu đó.”
Một giọng nói thong thả vang lên. Dung Kính ngẩng lên — trước mặt là một thanh niên trẻ.
Khoảng hai mươi mấy tuổi, tóc ngắn nhuộm hồng nhạt, khuyên tai kim cương lấp lánh dưới nắng.
Cạch.
Anh ngồi xuống, bế con mèo mướp đang cọ chân Dung Kính, rồi rút từ túi ra hai cây xúc xích súp thưởng, đưa một cho Dung Kính, một tự mình mở ra dỗ mèo ăn.
Dung Kính nhìn con mèo “xoạch xoạch” gặm xúc xích, tò mò hỏi: “Anh hay đến đây cho tụi nó ăn à?”
Thanh niên uể oải “ừ” một tiếng.
Dung Kính khen: “Anh tốt thật.”
Thanh niên khựng tay, liếc khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp bên cạnh. Dung Kính đang say sưa vuốt mèo, mắt sáng như sao, như đang phát sáng.
Anh bật cười, rồi thu lại, thờ ơ nói: “Không phải người tốt gì. Chỉ thấy tụi nó giống tôi, cùng cảnh ngộ, nên nhất thời động lòng trắc ẩn.”
“Vậy là người tốt rồi. Ai có lòng tốt đều là người tốt.”
Vừa nói, Dung Kính vừa lấy khăn ướt lau tay cho cả hai.
Rõ ràng cậu còn muốn nói gì, nhưng điện thoại reo. Cậu đặt con mèo trắng lên đùi thanh niên, cười khanh khách:
“Người nhà tôi tới rồi, em đi trước. Lần sau gặp lại!”
Thanh niên vẫy tay, trong lòng mơ hồ: Người lạ trên đường… liệu có gặp lại được không?
Khi Dung Kính chạy ra cổng công viên, liền thấy chiếc Cullinan đen đỗ bên đường, và người đàn ông đang đứng đợi. Cậu không do dự, lao thẳng vào lòng Tạ Trường Thời, ngẩng mặt lên, mắt đen long lanh:
“Em ngửi thấy mùi thơm rồi.”
Tạ Trường Thời nhìn cậu, bật cười: “Em là chó con hả? Mũi thính vậy?”
“Em không phải chó, em là Tiểu cương thi.” Dung Kính nhét ba lô vào ngực anh, trèo lên xe.
Vừa lên xe, mùi thơm bánh kem nồng nặc khiến Dung Kính phát cuồng.
Tạ Trường Thời đặt ba lô sang, lấy chiếc bánh nhỏ trong hộp ra: “Mousse xoài hết rồi, nhưng tiệm mới ra món mới. Chủ tiệm nói chắc chắn em sẽ thích, thử xem?”
Dung Kính mở hộp, múc một thìa đầy — nhưng không ăn, mà đưa trước mặt Tạ Trường Thời.
Người đàn ông cúi nhìn lớp kem mềm, im lặng vài giây, rồi cúi đầu ngậm lấy thìa.
Dung Kính hỏi: “Ngon không?”
Bơ ở tiệm này không ngọt gắt, ăn không ngấy. Tạ Trường Thời hiếm khi khen: “Cũng không tệ.”
Dung Kính nghe xong, mắt cong lên vui vẻ.
Ăn xong ba miếng, cậu cắn ống hút uống trà sữa, rồi kể hết chuyện ở bệnh viện cho Tạ Trường Thời.
Cậu nói: “Ban đầu em rất sợ, nhưng sau khi bói quẻ, thấy tượng cát lành, nên em không lo nữa.”
Tạ Trường Thời từng gặp Thái Hư đạo trưởng vài lần. Lần đầu, ông chỉ nhìn hai tay anh rồi thì thầm: “Thật có duyên”, rồi để Dung Kính thoải mái ở bên anh. Về sau, mỗi lần ông xuất hiện, trong bữa ăn thường nhắc đến vài đạo sĩ Huyền Thiên Quan.
Chỉ nghe vài câu cũng thấy họ đều là người có bản lĩnh thật sự.
Tạ Trường Thời nghĩ thầm: người thường sao nuôi được Tiểu cương thi trong đạo quán?
Anh xoa đầu Dung Kính, an ủi: “Không cần lo. Các sư trưởng của em đều có thần thông, né tránh nguy hiểm với họ như trò trẻ con.”
Dù Dung Kính được Thái Hư đạo trưởng khen thiên phú tuyệt đỉnh, nhưng tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm, đạo hạnh không thể so với các sư thúc lão thành.
Nếu ngay cả Dung Kính còn bói được quẻ tốt, thì các đạo trưởng kia chắc chắn bình an vô sự.
Dung Kính gật đầu ngoan ngoãn: “Khi Tổ sư gia thấy đến lúc, em sẽ đi tìm họ.”
“Ừ, anh sẽ đi cùng.”
“Tạ Trường Thời, anh đúng là người tốt.” Dung Kính xúc động, nghiêm túc phát cho anh một “thẻ người tốt”.
Tạ Trường Thời thở dài.
Quen nhau mười ba năm, sống cùng một năm — không biết đã nhận bao nhiêu “thẻ người tốt” như vậy rồi...
…
Về đến Vân Giang Loan lúc hai giờ chiều. Dung Kính ngồi xếp bằng trên sofa, bắt đầu xé hộp socola Lục Vân Tễ tặng.
Socola làm thành hình các con vật dễ thương: thỏ, mèo, chó nhỏ… Dung Kính “cạp” một cái cắn đứt đầu con thỏ, vị ngọt, mùi ca cao tinh khiết tràn đầy miệng. Cậu nhắm mắt, thưởng thức.
Ngon thật.
Cộc cộc cộc...
Cửa phòng tắm bị đập ầm ầm. Tạ Trường Thời quay đầu: nước vòi sen vẫn xối xả, chảy dọc tóc anh xuống nền gạch.
Anh tắt nước, lau người bằng khăn tắm, khoác áo choàng, rồi bước ra.
Phanh!
Một bóng đen bất ngờ lao thẳng vào lòng.
Tiếp xúc đột ngột khiến anh cúi xuống — ánh mắt chạm ngay đôi mắt ngập nước mơ màng, phảng phất men say.
Dung Kính vòng tay ôm eo Tạ Trường Thời, rúc sát vào, thì thầm: “Tạ Trường Thời… người anh thơm quá…”
Tạ Trường Thời nhướng mày, nâng cằm cậu lên, nhìn kỹ: “Em lén uống rượu à?”
“Em… Tiểu cương thi không uống rượu, uống nước lựu.” Cậu vẫn nhớ lời anh nói ở quán nướng lần trước.
Tạ Trường Thời hiếm khi thấy Dung Kính nhớ lời mình rõ vậy, môi vừa cong lên thì Dung Kính đã giãy giụa thoát khỏi tay anh.
Cậu lại rúc vào, má cọ cọ lớp lụa mềm, kéo cổ áo anh ra, rồi “chụt!” — cắn một cái vào xương quai xanh.
Quả nhiên là nước lựu “cực phẩm”.
Tạ Trường Thời rên khẽ, đưa tay định kéo cậu ra, nhưng Dung Kính bám chặt, còn dụi thêm hai cái.
Đôi môi mang hơi thở rượu nóng áp sát xương quai xanh, lưỡi theo bản năng liếm nhẹ.
Tay Tạ Trường Thời siết chặt eo Dung Kính. Anh cúi đầu, mi mắt rũ xuống, khép hờ, hít sâu lấy lại bình tĩnh, giọng khàn nhẹ: “Dung Kính.”
Dung Kính ngước lên, mắt ươn ướt, tủi thân: “Anh hung dữ quá.”
Tạ Trường Thời: “…”
Bị một con Tiểu cương thi say rượu cắn, rồi còn bị trách hung dữ.
Anh bật cười, dọa: “Anh không chỉ hung dữ, anh còn thích ăn cương thi. Đặc biệt là loại Tiểu cương thi vừa trẻ vừa xinh như em.”