Tiểu Đáng Thương Boss Dựa Vào Mỹ Mạo Xuyên Nhầm Cục Cao Cấp
Sườn xám đào và sự bấn loạn của Sở Tĩnh
Tiểu Đáng Thương Boss Dựa Vào Mỹ Mạo Xuyên Nhầm Cục Cao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vành tai cậu lập tức đỏ ửng: “Tôi không mặc đâu! Bộ đồ này hở hang quá...”
Người phụ nữ kia bật cười: “Đã ra từ nhà thổ rồi mà còn mặc kín mít như vậy, là muốn cho ai xem?” La Lệ ngơ ngác chớp mắt. Cái gì... Nhà thổ sao.
“Cái tên họ Hoắc đó chỉ thích kiểu này thôi, thích mấy cậu bé xinh đẹp mặc loại xiêm y như thế này.” Người phụ nữ cười đầy ẩn ý: “Sở đại ca, anh cũng là đàn ông, chắc hẳn hiểu rõ chứ?”
Sở Tĩnh sững sờ, nhíu mày gật đầu. Thật ra hắn cũng không hiểu rõ lắm. Nhìn một người đàn ông hở ngực hở mông thì có ý nghĩa gì chứ? Nhưng vừa ngẩng đầu, ánh mắt hắn lại vừa vặn dừng trên những ngón tay thon dài đang xoắn chặt vào nhau của La Lệ. Đầu ngón tay cậu đều hồng hào như vậy.
Nói không chừng, quả thật có người thích xem cũng nên.
La Lệ hoàn toàn tỉnh ngộ, lập tức ném quần áo xuống đất, tức giận đến muốn rơi nước mắt. Sở Tĩnh đuổi theo, thiếu niên bị hắn chặn trước cửa, cả người như muốn xù lông: “Anh lừa người! Tôi mới không thèm vào nhà thổ đâu!”
“Ai da, không phải bảo mày vào nhà thổ, mày đừng khóc, nghe tao nói đã...” Cái vật nhỏ mềm mại đang nổi giận này thật sự vô cùng khó đối phó, Sở Tĩnh chẳng có cách nào với cậu ta cả.
Thấy mọi người trong ngõ đều nhìn về phía mình, hắn tăng thêm vài phần ngữ khí: “Mày không sợ lão quỷ Hoắc thật sự đến tìm mày sao?”
La Lệ cứng đờ cả người. Cậu đương nhiên sợ rồi.
“... Tao đã hỏi thăm rồi, căn phòng này ban đầu là của một nam kỹ, chính là người tình đầu của Hoắc Giai Kỳ, cái người vợ ngoại thất đó. Âm hồn lão quỷ Hoắc chưa tan, tao thấy, sớm muộn gì cũng sẽ lại đến trêu chọc mày thôi.”
La Lệ vẫn không cam lòng lắm: “Thế thì tôi cũng không cần mặc cái này...”
“Cái nam kỹ kia bị bệnh phong cùi, lưu lại trên quần áo khác không biết dính bao nhiêu bệnh lây qua đường sinh dục, mày dám mặc không?” Sở Tĩnh tận tình khuyên bảo: “Được rồi, đệ đệ ngoan, mày là con trai, mặc ít một chút cũng không sao cả.”
La Lệ lờ mờ cảm thấy đối phương đang thao túng tâm lý mình.
Nhưng nghĩ lại, hắn nói cũng có lý. Mình là con trai, cũng sẽ không bị chiếm tiện nghi, mặc cái gì thì cũng không thành vấn đề.
La Lệ bĩu môi nhỏ, nhận lấy chiếc xiêm y kia.
Thiếu niên đến một căn phòng khác thay quần áo, Sở Tĩnh ngồi bên bàn uống trà.
Người phụ nữ quan sát sắc mặt hắn, nhất thời có chút khó hiểu. Nàng vốn tưởng Sở Tĩnh muốn bán cậu bé xinh đẹp kia đến đây, nhưng nhìn dáng vẻ, hắn không có ý đó. Sở Tĩnh cũng coi như là nhân vật có tiếng tăm ở đây, nhưng cái bộ dạng ăn nói khép nép như vừa rồi, người phụ nữ này từ trước tới nay chưa từng thấy.
“Buổi tối ta ở lại chỗ cô một đêm. Còn phòng không?”
Hắn bỗng nhiên mở miệng, người phụ nữ sửng sốt một chút: “Có thì có. Bất quá... Nơi này buổi tối sẽ rất ồn ào. Anh xác định muốn ở đây không?”
Sở Tĩnh không tự nhiên đặt chén trà xuống bàn: “Nói nhảm gì đó. Thằng nhóc kia bây giờ, vừa nhìn đã biết là đồ non nớt. Không trau dồi một chút, đến công quán bảo đảm sẽ mắc sai lầm.”
Đến lúc đó ngay cả chuyện cơ bản nhất cũng không hiểu, còn tự xưng là vợ nhỏ của Hoắc Giai Kỳ, kia chẳng phải sẽ lập tức bị người khác nhìn thấu sao?
Người phụ nữ cười đầy thâm ý: “Chính anh đừng rớt dây xích trước là được.” Sở Tĩnh trừng mắt nhìn nàng một cái. Hắn có thể rớt cái dây xích gì chứ? Hắn lại không thích đàn ông.
Không lâu sau, tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa phòng bên cạnh mở ra.
Sở Tĩnh nói: “Sao? Ra ngoài đi.”
Giọng nói mềm mại của La Lệ truyền đến: “Tôi, tôi không ra đâu. Anh chỉ bảo tôi thử, chứ chưa nói muốn tôi mặc đi ra ngoài...”
Sở Tĩnh không cùng cậu ta nói nhảm, một tay kéo mở cửa phòng. Thiếu niên khẽ 'a' một tiếng, ôm chặt cánh tay ngó sen trắng nõn trần trụi, má đỏ như tuyết, che khuất chỗ ngực khoét rỗng.
Cậu quay lưng về phía Sở Tĩnh, cái tua rua màu trắng sau eo kia lắc lư một chút, vừa vặn rũ xuống, giống như một cái đuôi nhỏ, rũ ở giữa hai chân.
Sở Tĩnh một trận choáng váng: “Mày bỏ tay xuống.”
La Lệ nói gì cũng không chịu: “Không cần!” Cậu một chút cũng không dám động đậy, sợ lơ là một chút, lại lộ ra cái gì đó xấu hổ.
Vạt áo sườn xám rất bó, siết lấy bắp đùi tròn trịa, làm lộ ra một chút thịt chân hồng nhạt, bị kẹp chặt rụt rè dưới ánh mắt của Sở Tĩnh. Khuôn mặt xinh đẹp của cậu đầy vẻ xấu hổ và khó xử, đôi mắt ẩm ướt liếc nhìn Sở Tĩnh, mang theo một chút ý trách móc.
Thật sự rất ngắn. Hơn nữa... Thật sự rất hồng hào.
Da thịt cậu bé được chiếc sườn xám hồng đào kia tô điểm, trắng nõn đến mức có thể véo ra nước. Bởi vì xấu hổ, đầu vai và đầu gối đều phủ một tầng đỏ ửng, tóc dài rũ sau eo, che khuất hơn nửa sống lưng.
Cậu bình thường đều là một thân quần áo ăn mày rách nát, nào từng mặc qua xiêm y như vậy. Sở Tĩnh trước đây chỉ cảm thấy khuôn mặt cậu giống con gái, nhưng nhìn như vậy, toàn thân quả thực không chỗ nào không giống một tiểu thư khuê các.
Làm sao có thể đẹp đến như vậy...
May mắn cậu chỉ là một ăn mày. Nếu thật là tiểu thư khuê các, người như mình, liếm cả đời cũng đừng hòng cắn được nửa mảnh váy của người ta.
Không hiểu sao, hắn lại nghĩ tới câu “Chó hoang.” Mẹ nó... Mình sợ là thật sự bị cậu ta nói trúng rồi.
“Được rồi được rồi, cứ mặc cái này đi.” Bụng dưới Sở Tĩnh căng cứng, cả người cứng ngắc nói: “Tao đi ra ngoài một chút, lát nữa sẽ trở về.”
La Lệ ngây thơ nhìn về phía người phụ nữ: “Sở đại ca đi làm gì? Hắn sẽ không vừa giận liền không cần tôi nữa chứ?”
Người phụ nữ cứng đờ. “Không đâu.”
La Lệ nói: “Tôi vẫn là nên đi tìm hắn...”
“Ai, đừng đi.” Người phụ nữ gọi cậu lại: “Lát nữa chính hắn giải quyết xong sẽ trở về.”
Giải quyết? La Lệ không hiểu ra sao. Giải quyết cái gì chứ.
...
Người phụ nữ dọn ra một gian sương phòng, quét dọn rất sạch sẽ, còn cho người mang tới không ít quả hạch, bánh ngọt và các loại thức ăn khác.
La Lệ hai mắt tỏa sáng, ngồi bên bàn gặm mứt. Trên người cậu đắp chiếc áo bông màu xám chuột vừa thô vừa rách của Sở Tĩnh, vạt áo khá dài, có thể rũ đến mắt cá chân.
Trên bàn đặt mấy tấm ảnh chụp, là Sở Tĩnh đưa cho cậu để nhận diện người, tránh cho đến công quán, ai cũng không quen biết.
Trưởng tử Hoắc gia: Hoắc Thành, bản tính ổn trọng, cương trực, ghét nịnh bợ.
Con thứ: Hoắc Lan, trước đây bệnh tật ốm yếu, hiện tại nghe nói đã thành kẻ điên si ngốc nghếch.
Tam tử: Hoắc Ẩn, du học trở về, là cao tài sinh, tính cách kiêu ngạo, kiến thức rộng rãi.
Ngoài ra, Hoắc lão gia còn có một cô em gái là Hoắc Hạnh Nhi, chỉ biết là một phụ nữ giàu có sùng Phật, những thứ khác thì không rõ ràng lắm.
La Lệ lật một lát gia phả, càng xem càng buồn ngủ, không lâu sau, liền tự mình lên giường.
...
Lúc Sở Tĩnh trở về, nhìn thấy chính là tiểu nhân nhi cuộn tròn ngủ say trên sập.
Từ phía dưới chiếc áo khoác màu xám chuột vừa thô vừa rách của mình, vươn ra hai chiếc cẳng chân tựa ngọc ngó sen, mắt cá chân tinh tế xếp chồng lên nhau, trong lúc ngủ mơ chậm rãi cọ xát.
Cậu bé chỉ chiếm một góc giường, mặc dù Sở Tĩnh cả người nằm trên đó, vẫn còn dư dả.
Vừa nằm xuống phía sau cậu, hắn lại ngửi thấy mùi hương ngọt ngào trêu ngươi kia trên người La Lệ. Tiểu ăn mày rất sạch sẽ, thích tắm rửa, bất quá ngày thường ngay cả một miếng xà phòng cũng dùng không nổi, đâu ra mùi thơm chứ?
Ma xui quỷ khiến, Sở Tĩnh cúi xuống ngửi.
Gạt tóc dài sau gáy cậu ra, thịt cổ trắng tinh non mềm như miếng đậu hũ. Vai hẹp, mỏng manh như vậy, eo lại rất nhỏ, rất dễ dàng bị đâm tan thành từng mảnh dường như...
Không đúng. Ai sẽ đâm cậu chứ.
Chỉ là muốn cậu đóng giả thành nam kỹ kia, chứ không phải thật sự đưa cho người nhà họ Hoắc. Nếu đám người nhân mô cẩu dạng kia thật dám khi dễ cậu, Sở Tĩnh cảm thấy mình không ngại liều mạng với bọn họ.
Bất quá, đám thiếu gia lớn lấy lỗ mũi xem người kia, hẳn là cũng không coi trọng La Lệ đi...
Cậu bé trở mình, khuôn mặt kia liền xuất hiện trong tầm nhìn của Sở Tĩnh. Áo khoác mở ra một ít, chiếc sườn xám hồng đào bên trong còn chưa cởi.
Có thể là bởi vì tư thế nằm nghiêng, ở chỗ ngực khoét rỗng, trên làn da trắng ngà, hằn ra một cái rãnh nhợt nhạt… Mờ đến mức cơ hồ có thể xem nhẹ, nhưng vẫn cứ vô cùng rõ ràng.
Đầu óc Sở Tĩnh tức khắc hỗn loạn, không biết trời đất là gì.
【 Nga nga, bảo bảo ngực một chút vẫn phải có chứ sao 】
【 Ô ô, bảo bảo ăn nhiều một chút đu đủ, uống nhiều sữa đậu nành được không, lão công muốn nhìn.. 】
【 Cái gì? 】
【 To gan lớn mật a!! 】
【 Bấn loạn, xoa một phen 】
Màn bình luận bay nhanh xẹt qua, Sở Tĩnh một trận đầu váng mắt hoa. Nhanh chóng kéo chăn, đem cậu bé che lại kín mít.
La Lệ giống như cảm thấy hơi nóng, không lâu sau, lại từ trong chăn lộ ra cái đầu nhỏ. Khuôn mặt hồng hồng, đầu lưỡi liếm liếm môi châu, như là đang dư vị mứt vừa ăn.
Sở Tĩnh ngồi dậy, hắn hơi muốn hút thuốc nhưng nhịn xuống. Chính là dây lưng trên eo lại bắt đầu trở nên căng chặt, không lâu trước đây hắn rõ ràng mới giải quyết xong.
Mặc dù nhìn cao lớn thô kệch nhưng Sở Tĩnh cũng không phải người trọng dục, bằng không cũng sẽ không lâu như vậy mà chưa cưới vợ.
Hắn thề mình thật không cố ý nghĩ đến La Lệ, chỉ là bộ dáng cậu mặc sườn xám, quá có lực công kích. Kích thích khiến hắn không thể nhịn xuống, đem tất cả tích góp hơn một tháng nay đều phóng ra.
Sở Tĩnh tâm phiền ý loạn xoa xoa mũi, đang muốn đẩy cửa đi ra ngoài, lại nghe thấy một trận động tĩnh quái lạ. Đại khái là từ phòng bên cạnh truyền đến, động tĩnh của khách làng chơi.
Không lâu trước đây còn nói muốn trau dồi tính tình La Lệ. Người ta hiện tại ngủ rất ngon, nhưng ngược lại chính mình lại ngủ không được. Sở Tĩnh đi qua đi lại trong phòng, thanh âm bên cạnh không ngừng chui vào lỗ tai, hắn thật muốn một phát súng bắn chết khách phòng đối diện.
Cuối cùng vẫn là chỉ có thể đau khổ chờ, chờ đến khi xung quanh lại lần nữa yên tĩnh, mới dọn sạch chút tà hỏa trong lồng ngực. Trở lại mép giường, phát hiện La Lệ đạp mất nửa cái chăn. Đôi chân trắng tuyết duỗi ở bên ngoài, ngón chân cuộn lại, chống lên giẫm ga giường.
Sở Tĩnh muốn kéo chăn lên lại cho cậu, vừa đụng tới mắt cá chân cậu, lại cảm thấy có chút không đúng. Chăn bị cậu bé kẹp giữa khe chân, đầu gối cũng khép chặt, thịt đùi đều bị chăn đẩy ra hai đường cong rõ ràng.
Cậu ngủ rất sâu, dường như là trong mơ, vô ý thức ôm góc chăn, hai chân vòng lại, nhẹ nhàng kẹp. Hầu kết Sở Tĩnh vì một trận dục vọng cuộn lên xuống, mạnh mẽ kéo chăn ra cho cậu.
La Lệ mặt đè lên gối đầu, lông mi run rẩy, chậm rãi mở to mắt. Thấy Sở Tĩnh sắc mặt âm trầm đứng bên cạnh, tức khắc có chút sợ hãi: “Lão, lão đại...”
Sở Tĩnh cũng không biết mình đâu ra luồng hỏa vô danh này. Muốn chỉ trích cậu, nhưng lại tìm không thấy lý do. Mẹ nó, không thể trực tiếp nói với cậu bảo cậu không cần kẹp chân đi? Cái này mẹ nó tính nói cái gì chứ.
La Lệ còn nhớ chuyện ban ngày tát hắn một cái, trong lòng lo sợ bất an, ngoan ngoãn đẩy chăn qua một ít: “Lão đại, cho anh nè. Tôi không phải cố ý giành chăn của anh.”
Sở Tĩnh hít sâu một hơi, ấn cậu ngã xuống giường. Nhìn chằm chằm hai chiếc đùi đẹp vừa trắng vừa non của cậu, cảm giác chính mình thật sự muốn nổ tung.
Chẳng lẽ thật sự muốn đem cậu đưa vào công quán Hoắc Gia? Trong lòng biết rõ đã chào hỏi với người ta rồi, đổi ý sợ là không kịp nữa.
Nhưng là, nếu hắn không chịu thả người thì sao? Cứ lật lọng thì thế nào?
La Lệ chưa từng gặp qua biểu cảm này của hắn, một mặt sợ hãi, một mặt nhỏ giọng yếu ớt.
“Tôi, tôi sẽ cố gắng đóng giả... Ngoại thất.”
“Chuyện hầu hạ đàn ông, tôi cũng sẽ học.”
“Lão đại...”
Ô ô, đừng hung dữ như vậy nhìn cậu. Thật đáng sợ.