37. Chương 37

Tiểu Đáng Thương Boss Dựa Vào Mỹ Mạo Xuyên Nhầm Cục Cao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Ẩn hoàn toàn không có tâm trạng nghe hắn giải thích, gạt mấy người hầu ra bước nhanh đến trước mặt La Lệ.
Khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, mỗi một chữ đều đầy vẻ công kích: “Cậu rốt cuộc muốn làm gì? Hả? Thấy cha tôi đã chết, vội vàng không đợi được muốn đến nơi này tìm người mới sao?”
La Lệ vô cớ bị mắng oan, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn nhăn nhó, vô cùng tủi thân. Cậu buông chân xuống, mắt cá chân khẽ xoay, chuỗi hạt đỏ tươi ẩm ướt trên đó cũng theo đung đưa.
“Là, là đại thiếu gia nói muốn xem di vật của Hoắc lão gia!”
Hoắc Ẩn cúi đầu, thấy chuỗi hạt châu kia, khẽ nhếch môi cười lạnh.
“Đây là bảo vật tổ truyền của nhà chúng tôi, trước kia đều được thờ cúng trong từ đường.”
“Bây giờ cậu lại đeo nó trên chân sao?”
La Lệ mặt mày trắng bệch. Cậu đâu có ngờ rằng... Chính mình cũng không hiểu sao lại bị đeo chuỗi hạt này vào mắt cá chân...
Hoắc Thành ngăn Hoắc Ẩn lại: “A Ẩn, đủ rồi.” Ánh mắt hắn lướt qua chuỗi hạt máu kia. Đúng là bảo vật Hoắc Giai Kỳ luôn mang theo bên mình, không thể nghi ngờ gì, nhưng tại sao cố tình lại đưa cho cậu ta?
Từ sau khi Hoắc Giai Kỳ chết, khắp công quán đều đang tìm chuỗi hạt máu này, ai ngờ lại là do người kia tặng cho người thân cận này.
“Nếu phụ thân đã đưa chuỗi hạt máu cho cậu, chắc là thật sự rất để tâm đến cậu. Cậu nếu muốn ở lại công quán, cũng không có gì đáng trách.”
Hoắc Thành nói, “Nhưng giờ phút này tuyết đọng dưới chân núi chưa tan hết, phụ thân vẫn chưa thể an táng. Những chuyện khác e rằng cần phải đợi sau khi tuyết tan, an táng phụ thân xong xuôi rồi mới bàn tiếp.”
Hoắc Ẩn định lên tiếng phản bác, nhưng bị ánh mắt Hoắc Thành ngăn lại. La Lệ như trút được gánh nặng, vội vàng đáp ứng.
Bữa cơm này ăn chẳng thoải mái chút nào. Cậu hoàn toàn không dám nói nhiều, Hoắc Ẩn thực sự quá hung dữ. Người hầu xung quanh dường như cũng đặc biệt cẩn thận với vị tam thiếu gia này, sợ lỡ làm sai điều gì, khiến hắn không vui.
Cũng may có lẽ là ngại có Hoắc Thành ở đây, Hoắc Ẩn không nói thêm gì, uống chút trà rồi rời đi sớm. La Lệ thì đi theo quản gia đến phòng khách. Dọc đường đi, nghe thấy một chút lời bàn tán của người hầu.
“Tam thiếu gia thật là không dễ sống chung chút nào.”
“Đúng thế đấy. Bất quá cũng bình thường, thiên tài thì ai mà chẳng có chút kiêu ngạo.”
“Thảo nào từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở nước ngoài, xem ra ngay cả lão gia cũng không làm gì được hắn.”
Trước khi đến, Sở Tĩnh cũng đã nói qua một chút tình hình của ba người con trai nhà họ Hoắc. Nói rằng ba người này đều không phải người tầm thường, mà tam thiếu gia Hoắc Ẩn đặc biệt khó đối phó. Thiên tài thiếu niên, sớm xuất ngoại, khinh thường giao tiếp với bất cứ ai, đúng là mắt cao hơn đỉnh.
La Lệ khẽ thở dài. Mới vừa đến công quán, đã chọc phải vị Ma Vương khó chọc nhất này, mình đúng là xui xẻo.
Đúng rồi, nói đến sao không thấy nhị thiếu gia Hoắc Lan?
“Nhị thiếu gia bị bệnh, vẫn luôn nằm liệt giường không ra ngoài.”
Quản gia dường như nhìn thấu tâm tư của cậu, “Cậu ấy là một người đáng thương, vốn dĩ tiền đồ rất xán lạn, ai ngờ vô cớ gặp phải tà khí bên ngoài... Từ đó về sau, đôi mắt liền bị mù, ngày thường cũng không thích gặp người, cứ trốn trong phòng.”
Thoáng cái, đã đến trước cửa phòng khách.
“Ngài vào nhà nghỉ ngơi đi, tiểu nhân xin cáo lui.”
Gian phòng khách được sắp xếp này rộng rãi sáng sủa, còn xông hương liệu quý giá, công phu giữ thể diện của gia đình giàu có cũng rất chu đáo.
Chỉ là căn phòng bên cạnh lại khóa chặt, không bật đèn, cũng không có tiếng động, tối đen như mực, không hề ăn nhập với cả căn công quán nguy nga tráng lệ.
“Cạnh vách là Hoắc Lan.”
007 nói: “Theo cốt truyện, hắn là người chịu ảnh hưởng sâu sắc nhất từ lời nguyền của công quán. Bởi vì lời nguyền mà mắt bị mù, mắc bệnh hiểm nghèo, mọi người đều nói hắn không sống qua khỏi năm nay.”
La Lệ trầm tư. Cho tới bây giờ, liên tục nghe người ta nhắc đến lời nguyền, rốt cuộc lời nguyền là gì? Và nó từ đâu mà ra?
Cởi áo khoác ra, trong phòng này cũng sẽ không cảm thấy lạnh. La Lệ đứng trước gương lén lút liếc nhìn bộ dạng mình lúc này, cẩn thận buông tay xuống một chút, quả nhiên thấy một mảng lớn ngực trần.
May mắn là bọn họ không nghi ngờ gì... Ít nhất không cần phải cởi quần áo trước mặt bọn họ. Nhưng sau khi tuyết tan thì phải làm sao? Nên tìm lý do gì, mới có thể có cách đánh bại mấy vị thiếu gia kia để chia được di sản?
La Lệ dựa vào mép giường, tự hỏi một hồi lâu cũng không có kết quả. Thôi, đi tắm rồi ngủ thôi! Sở Tĩnh chắc chắn sẽ giúp cậu nghĩ cách.
Phòng khách có sẵn phòng tắm riêng, người hầu giúp cậu thêm nước xong, liền đóng cửa đi ra ngoài. La Lệ cởi quần áo, ngâm mình vào bồn tắm sứ, thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng.
Chuỗi ngọc đỏ máu treo trên mắt cá chân đặc biệt bắt mắt, cậu nâng chân lên, chạm thử hạt châu. Cũng không biết dây ngọc chuỗi ngọc là chất liệu gì, kéo cũng không đứt, cắt cũng không rời.
Bất quá, nếu thật là bảo vật tổ truyền, tại sao cái quỷ hồn kia, lại muốn đeo vào mắt cá chân hắn?
Không thể hiểu được...
La Lệ phồng má, rất không vui dìm chân xuống nước, ghét bỏ mà vung vẩy hai cái chuỗi hạt máu. Trong phòng tắm thực sự rất ấm áp, bất tri bất giác, mí mắt cậu liền bắt đầu díp lại, cả người vùi mình trong bồn tắm, mơ màng sắp ngủ.
“Cộp, cộp.”
Phòng bên cạnh truyền đến một tiếng động lạ. La Lệ lúc đầu không chú ý, cho đến khi tiếng động này liên tục không ngừng cậu mới dần dần tỉnh lại.
Hình như... tiếng bước chân.
Nước bồn tắm cũng lạnh rồi, gần như nên đi lên. Cậu vươn tay đi lấy khăn lông, nhưng vừa mới đứng dậy từ trong nước, “Bụp” một tiếng, đèn tắt. Xung quanh lập tức chìm vào yên tĩnh, tiếng động lạ cũng theo đó ngừng lại.
La Lệ trần truồng thân mình, hoảng sợ đứng trong bóng tối. Khi cậu cho rằng chỉ là cúp điện, tiếng bước chân kia lại một lần nữa truyền đến, hơn nữa càng ngày càng gần.
“Là... là ai?”
Không người đáp lại.
La Lệ không thể khống chế mà run rẩy, liên tục tự nhủ mình bình tĩnh, lặng lẽ bước ra khỏi bồn tắm, đi sờ giá áo. Nhưng mà, trên giá áo vốn dĩ người hầu đã đặt áo ngủ ở đó, hiện tại lại trống trơn, chỉ còn bộ sườn xám đã cởi ra kia treo ở phía trên.
Chẳng lẽ là cậu nhớ nhầm? Áo ngủ không đặt ở trên giá? La Lệ không còn cách nào, chỉ có thể vội vàng lau khô người, tạm thời mặc sườn xám.
Rời khỏi phòng tắm, đèn ngoài phòng cũng tắt, chỉ có thể men theo vách tường, từng bước một di chuyển đến trên giường. Tiếng bước chân rốt cuộc nghe không thấy, cậu an ủi mình rằng biết đâu người bên ngoài đang đi lại.
Nhưng vừa mới nằm xuống, tay liền chạm phải một thứ kỳ lạ.
Trên giường...
Chiếc áo ngủ thế mà lại ở trên giường.
Ngón tay cậu cuốn lấy một góc áo ngủ, định kéo nó lại.
Chỉ là một góc khác lại bị thứ gì đó giữ chặt, không thể nhúc nhích.
Cùng lúc đó, tiếng hít thở trầm đục vang lên bên tai La Lệ.
“Cái...! Ô...”
Là ai ở trên giường hắn?! Người kia trở mình, giống như nằm ngay trước mặt cậu.
Một luồng khí nóng ập vào mắt cá chân mẫn cảm của La Lệ, mũi cao thẳng của đối phương, đặt lên lòng bàn chân cậu. Sau đó, lại là một trận mài cọ chậm rãi, ung dung. Lông tơ La Lệ dựng ngược, liều mạng giãy giụa, mắt cá chân lại bị giữ chặt.
Mũi chân run loạn xạ, đạp lên mặt người kia, bị hơi thở nóng rực bao phủ. Càng lo lắng, cảm giác càng thêm rõ ràng, có thể cảm nhận được đối phương mở môi, đầu lưỡi chậm rãi vươn ra một đoạn, đè lên lòng bàn chân cậu.
La Lệ: “!”
Rốt cuộc là thứ gì... Thật ghê tởm...
Chuỗi hạt máu đung đưa, trong lòng cậu lập tức trào ra câu nói kia: Âm hồn của Hoắc Giai Kỳ, sẽ theo chuỗi hạt này mà tìm về. Chẳng lẽ, là quỷ...?
Chỉ là, nhiệt độ cơ thể của quỷ... sao lại nóng như vậy… Hõm nhỏ ở lòng bàn chân rất nhanh bị thấm ướt, thứ kia rất kiên nhẫn, đầu lưỡi từ từ vòng lên ngón chân cậu, tiếng mút vào càng thêm rõ ràng lọt vào tai.
La Lệ đã không biết đạp hắn mấy lần, vẫn không có tác dụng. Tiếng kẽo kẹt của ván giường, thứ kia dường như cuối cùng đã thỏa mãn, đứng thẳng người, ấn cậu ngã xuống giường.
Chiếc sườn xám hồng đào ôm lấy thân hình nhỏ nhắn lanh lợi của thiếu niên, hai chiếc chân thẳng tắp xinh đẹp kẹp chặt chăn, quẫy đạp loạn xạ. Trên người còn mang theo hơi nước còn đọng lại sau khi vừa tắm xong, tóc thơm lừng, trên quần áo cũng vậy.
... Thứ trên giường này, cũng không biết là dựa vào cái gì để phân biệt phương hướng. Hắn còn đang ngửi, dọc theo cẳng chân, đến bên hông. Chóp mũi cọ xát qua làn da mẫn cảm của La Lệ, hơi thở phả ra nóng bỏng kéo dài càng lúc càng nặng nề.
Cuối cùng, hơi thở kia dừng lại ở chỗ ngực cậu. Chỗ khoét rỗng của sườn xám, bị hắn tìm thấy rồi. Lông mi La Lệ ẩm ướt, cảm giác được thứ kia ở chỗ ngực mình nằm sấp xuống, ngửi thật sâu.
Ngay sau đó, như là xác nhận mục tiêu vậy, chóp mũi đẩy phần vải bên cạnh chỗ khoét rỗng ra. Cánh môi ấm áp, lập tức dán lên.
-----
Người hầu gõ vài cái vào cửa, vẫn không có tiếng đáp lại.
“Kỳ lạ thật...” Gọi vài tiếng nhị thiếu gia, cũng không ai trả lời. Vừa quay đầu, thấy Hoắc Ẩn đứng ở cách đó không xa, vừa lúc đi về phía này.
“Làm sao vậy?”
Người hầu nói: “Tiểu nhân đến đưa cơm tối cho nhị thiếu gia, nhưng không hiểu sao, gõ cửa hồi lâu, nhị thiếu gia cũng không trả lời. Có lẽ... đã ngủ rồi.”
Hoắc Ẩn nhíu mày, chẳng nói gì. Hắn chú ý tới cánh cửa phòng bên cạnh vốn luôn khóa nay đã mở, hỏi: “Căn phòng này sao lại mở ra?”
“A, đây là... dọn ra cho người tình của lão gia.”
Bên trong cũng tối đen như mực. La Lệ ngủ sớm vậy sao? Hoắc Ẩn nói: “Nếu nhị ca ngủ rồi, ngươi cứ xuống dưới trước đi.”
Người hầu đáp lời: “Tiểu nhân có cần đưa tam thiếu gia về phòng không?”
“Không cần.” Hoắc Ẩn chân mày nhíu chặt, vẫn là cái dáng vẻ thiếu gia kiêu căng ngạo mạn ấy, “Ta ở bên ngoài chờ một lát.”
... Nhưng hắn cũng không đi nơi khác, liền vẫn là canh giữ ở ngoài cửa.
Trong đầu không hiểu sao lại hiện ra khuôn mặt của nam kỹ nhỏ kia. Phong thái còn tinh xảo xinh đẹp hơn cả minh tinh điện ảnh trên báo, miệng đỏ như thế, lông mi dài như thế...
Thảo nào lão già kia thích cậu ta. Loại đàn ông không thể cương được, đại khái đều thích loại vừa trẻ tuổi lại nhỏ yếu này.
Cậu ta đến công quán không phải vì tiền sao? Giả bộ cái vẻ si tình trung trinh đó cho ai xem? Không lẽ cậu cũng có tư cách chia một phần di sản sao?
Hoắc Ẩn trong lòng tích tụ hỏa khí, hơn nửa ngày mới bình tĩnh lại. Hắn cũng bị bệnh sao, đứng ở đây nhìn cái gì.
Khoác chặt áo ngoài, dứt khoát xoay người rời đi. Mà vừa mới đi ra không xa, liền nghe thấy cửa phòng bỗng nhiên bị người đẩy ra.
Một vệt hồng đào nhạt tươi sáng kiều diễm đập vào mắt, Hoắc Ẩn còn chưa kịp phản ứng, tiểu thiếu niên mặc sườn xám kia liền từ trong phòng chạy ra.
Tóc dài cậu tán loạn, gò má ửng đỏ nồng đậm, cánh tay ngó sen mềm mại ôm chặt trước ngực, như là muốn tìm kiếm ai đó giúp đỡ, nhưng vừa mới chạy ra, lại phát hiện bên ngoài không có một bóng người.
Hoắc Ẩn đứng trong góc, cũng không biết vì sao, nghiêng người đi, không cho cậu phát hiện.
Chỉ thấy La Lệ hốc mắt ngấn nước, rất tủi thân mà nức nở vài tiếng, ánh trăng bạc rải xuống, làn da dưới chỗ khoét rỗng trắng hồng, làm nổi bật chỗ mềm mại kia càng thêm đỏ tươi, nhô lên.
... Như là sưng lên.
Cậu giống như hồn nhiên không hay biết gì, hướng về phía Hoắc Ẩn ngẩng cằm lên.
“Các cậu sắp xếp cho ta chỗ ở không sạch sẽ, ta muốn đổi một căn khác.”
Phát hiện Hoắc Ẩn còn đang thất thần, cậu càng nâng cao giọng điệu. Mũi chân căm giận dậm mạnh xuống đất một cái.
“Cậu, cậu có nghiêm túc nghe trưởng bối nói chuyện không!”