Tiểu Hành Tinh - Vi Phong Kỉ Hứa
Chương 34: Đây mới là kiểu tsundere đích thực?
Tiểu Hành Tinh - Vi Phong Kỉ Hứa thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
(*) Tsundere là tính cách "ngoài lạnh trong nóng", miệng thì kiêu ngạo nhưng lòng lại dịu dàng (từ tiếng Nhật ツンデレ – tsundere, thường dùng trong truyện, anime).
_____________
Đôi mắt Hứa Đường Chu long lanh, khoé mắt ửng đỏ vì xấu hổ.
Cậu không dám nhìn thẳng vào Lăng Triệt, vội vàng nói thêm: "Lần trước anh giúp em, lần này em cũng nghĩ mình có thể giúp anh."
Lăng Triệt im lặng một lúc rồi hỏi: "Giúp anh?"
Hứa Đường Chu gật đầu: "Ừm, anh đang vào kỳ dịch cảm rồi đúng không? Không sao đâu, cắn một cái là ổn thôi."
Cậu thề là mình không có ý định chiếm tiện nghi.
Thôi được, thật ra thì đúng là có chút muốn chiếm tiện nghi của Lăng Triệt.
Nhưng Lăng Triệt dường như chẳng cần sự giúp đỡ ấy. Anh chẳng nói gì, quay người đi lên lầu.
Lại một lần nữa tự đa tình, Hứa Đường Chu ước gì mình có thể biến mất: "......"
Nhà Mễ Phi ở tầng ba. Lăng Triệt đẩy cửa cầu thang bộ, rõ ràng không thèm chờ thang máy.
Hứa Đường Chu nhìn bóng lưng cao lớn kia, chẳng dám lên tiếng, chỉ biết lặng lẽ theo sau bước vào cầu thang bộ.
"Rầm" – cửa chống cháy tự động đóng lại.
Đèn sợi đốt trong khu cầu thang của chung cư cao cấp khá sáng, nhưng so với bên ngoài thì vẫn tối hơn một chút.
Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân hai người vang vọng trong hành lang trống vắng. Vừa lên đến tầng hai, Lăng Triệt bỗng dừng bước.
Hứa Đường Chu hỏi: "Sao vậy?"
Lăng Triệt không trả lời, ánh mắt trầm lạnh nhìn cậu.
Hứa Đường Chu bước lên một bậc, trong lòng hồi hộp. Vừa đi ngang hàng với anh, cậu đã bị Lăng Triệt mạnh mẽ đẩy ép vào tường.
Lăng Triệt cao lớn và lực lưỡng, bóng dáng anh bao trùm lấy Hứa Đường Chu khiến cậu tưởng mình sắp bị đánh.
Cậu hoảng hốt, mặt lộ vẻ sợ hãi: "Anh..."
Nhưng rồi Lăng Triệt cúi đầu, trực tiếp cắn xuống gáy cậu.
Hứa Đường Chu khẽ thét: "A!!"
Cơn đau từ cổ lan toả ra, cậu vô thức túm chặt vạt áo Lăng Triệt, cảm nhận rõ hơn những chiếc răng nanh đang cắm sâu vào da thịt.
Tuyến thể nơi cổ cậu đang đập mạnh, toàn thân run rẩy. Nhưng đồng thời, từng đợt tê dại ngấm đến tận óc khiến cậu không kìm được mà dần khuỵu xuống.
Lần này Lăng Triệt đã cố tình nương tay.
Lần trước, vết cắn để lại hơi rách da.
Anh nhớ rõ lúc đó Hứa Đường Chu đã khóc – hẳn là đau lắm. Nhưng cậu không than vãn, cũng chẳng trách móc gì.
Tối nay anh đang bực bội, nên mới không báo trước mà hành động luôn. Nhưng anh không định làm cậu đau thêm.
Thế mà Hứa Đường Chu vẫn khóc.
Nước mắt sinh lý lăn từng giọt từ khoé mắt, thấm ướt vai áo Lăng Triệt. Trong cơn đau, hơi thở cậu dồn dập, tay siết chặt áo anh đến nỗi các khớp tay trắng bệch.
"Anh... anh không phải..." Cậu không nói hết câu.
Không phải anh không muốn cắn sao?
Vì sao bây giờ lại cắn?
Hứa Đường Chu không nhận được câu trả lời.
Gáy cậu bị Lăng Triệt khống chế, bàn tay to kia ép mặt cậu vào bờ vai rộng, khiến cậu chẳng nhìn thấy gì, cũng chẳng nghe rõ âm thanh xung quanh.
Chỉ còn lại cảm giác da thịt: đau đớn xen lẫn tê dại – rõ ràng là tin tức tố của Alpha đang tràn vào tuyến thể. Một chất lỏng ẩm ướt trượt từ cổ xuống sống lưng, không biết là nước bọt hay dịch tiết.
Bên tai vang vọng hơi thở nặng nề, mập mờ. Cậu không phân biệt được đó là của mình hay của Lăng Triệt.
"Ưm..."
Hứa Đường Chu không kìm được mà phát ra tiếng rên khẽ.
————————
Lục Thừa An không biết nấu ăn, lại mới bị thương. Mễ Phi không cho anh vào bếp, đành đứng ở cửa nói chuyện với người yêu, tìm chút cảm giác tồn tại.
Alpha nào chẳng to cao, đứng chắn ngang lối, lúc chẳng giúp được gì thì thật sự rất vướng.
"Hai người họ sao còn chưa lên nhỉ?" Mễ Phi định sai Lục Thừa An đi xem.
"Chắc không đi nhầm chứ?" Lục Thừa An mở điện thoại, tin nhắn cuối cùng Lăng Triệt gửi đã là mười phút trước.
Lục Thừa An
: [Triệt Thần, tới chưa?]
Lăng Triệt
: [Tôi đang dưới lầu.]
Lục Thừa An
: [Đang đợi Chu Chu à?]
Lăng Triệt
: [.]
Lục Thừa An
: [Nhớ đấy, nhà anh ở tầng 3 bên trái, bên phải là hàng xóm thường cãi nhau, đừng vào nhầm.]
Lăng Triệt
: [Em ấy tới rồi.]
Lục Thừa An bắt đầu nghi ngờ IQ của Lăng Triệt: "Để anh đi xem thử."
Mễ Phi hài lòng: "Đi đi!"
Lục Thừa An thay giày, chọn đi cầu thang bộ xuống.
Vừa đi được một tầng, anh đã ngửi thấy mùi tin tức tố quen thuộc – chính là mùi của Lăng Triệt, cấp S, nồng nàn và mạnh mẽ.
Mùi "mặt trời rực cháy" như đang đánh dấu lãnh địa, cảnh báo người ngoài không được xâm phạm.
Bên trong hơi nóng ấy còn phảng phất một luồng tin tức tố khác.
Lạnh lẽo như tuyết mùa đông, nhưng lại ẩn chút ngọt ngào rất khó nhận ra, thoang thoảng trong không khí khiến Lục Thừa An khựng lại.
Anh nhìn thấy hai người ở góc quẹo.
Một là Lăng Triệt, người kia tất nhiên là Hứa Đường Chu.
Đúng vậy, mùi đó là của Hứa Đường Chu.
Nhưng loại tin tức tố này... thật sự rất hiếm.
Lục Thừa An đã hơn ba mươi tuổi, chưa từng gặp Omega nào có mùi như thế.
Biết mình đang xâm phạm chuyện riêng tư, anh không muốn tự rước phiền, liền lặng lẽ lùi bước, quay người trở về.
Vừa về đến nhà, Mễ Phi vẫn đang ở bếp, đeo tạp dề múc canh.
"Anh không đi à?" Mễ Phi thấy Lục Thừa An quay lại liền hỏi.
"Có đi." Lục Thừa An cười, "Nhưng người ta đang bận."
Nghe xong, Mễ Phi cười phá lên: "Bọn họ đúng là xui, lần nào cũng hoặc em, hoặc anh bắt gặp."
Chuyện đám trẻ, Lục Thừa An cuối cùng cũng nhận ra mình đã già.
————————
"Không cắn thì phí, nhưng anh không muốn bị paparazzi chụp hình."
Giọng nói trầm khàn vang bên tai.
Hứa Đường Chu vẫn mềm nhũn, phải dựa vào vòng tay ôm eo của Lăng Triệt mới đứng vững được.
Lúc này cậu mới cảm thấy mình có thể trả lời câu hỏi trước đó. Tất nhiên là khoái cảm nhiều hơn đau đớn.
Cơ thể Alpha và Omega vốn được tạo ra để phối hợp, sao lại chỉ có đau?
Cậu cảm nhận được môi Lăng Triệt nóng rực, nanh anh đã rời khỏi vết cắn từ lúc nào, đầu lưỡi giờ đang l**m m*n tr*n vệt thương, chậm rãi, dịu dàng.
Lăng Triệt dường như cũng cảm nhận được điều gì đó từ hành động này.
Anh tiếp tục: "Kỳ dịch cảm của anh rất dài. Nếu em đã tự nhận trách nhiệm, đợi vết thương lành rồi, tự ngoan ngoãn đến tìm anh. Biết chưa?"
Hứa Đường Chu "ừm~" một tiếng, yếu ớt, giọng cuối giọng mềm như bông.
Lăng Triệt bỗng nhiên không còn thấy tức giận nữa.
Ít nhất, anh có thể đánh dấu Hứa Đường Chu bao nhiêu lần cũng được, không cần quan tâm cậu nghĩ gì.
Cho đến khi cậu hoàn toàn thuộc về anh.
Hứa Đường Chu mất vài phút mới lấy lại bình tĩnh.
Lăng Triệt chỉnh lại cổ áo cho cậu, nhìn một lúc, rồi lại thấy không yên lòng.
Anh rút điện thoại gọi: "Ra cửa hàng tiện lợi mua một hộp miếng dán tuyến thể, năm phút."
Là gọi Tiểu An.
Hôm nay Hứa Đường Chu mặc áo cổ rộng, che được vết cắn. Cậu ngại ngùng, không muốn Tiểu An biết, vội lấy lọ Mist ra: "Em có mang thuốc ức chế, hít vài cái là ổn."
Để chứng minh mình ổn, cậu còn vội vàng mở nắp, hít liên tục mấy hơi.
Lăng Triệt chẳng thèm để ý.
Tiểu An đậu xe ngoài, nhanh chóng mang miếng dán lên.
Là Beta, cậu ta mù mờ khi mua thứ này, thấy Lăng Triệt đứng ở sảnh liền tò mò hỏi: "Anh mua cái này làm gì?"
Lăng Triệt接过, thờ ơ nhếch mí: "Quản chuyện hơi rộng đấy."
Tiểu An đi rồi, mãi sau mới chợt hiểu. Tối nay có Hứa Đường Chu trong buổi tụ họp... chẳng lẽ là để cho cậu ấy?
Hứa Đường Chu được Lăng Triệt dán miếng dán lên tuyến thể, mặt thì vô cảm, nhưng vành tai lại đỏ bừng.
Đã hứa rồi, vậy thì họ không còn là kiểu quan hệ "cắn cổ tùy tiện" nữa đúng không?
"Anh thấy dễ chịu hơn chưa?" Cậu hỏi "bệnh nhân".
Omega vừa được đánh dấu trông đặc biệt mê hoặc.
Ánh mắt Lăng Triệt sâu thẳm: "Cũng tạm."
Hai người tới nhà Mễ Phi.
Sau khi chương trình trước quay xong, bốn người gần như không liên lạc. Lần này do cùng tham gia《Người Chơi Siêu Cấp》, Mễ Phi mới nhắc lại lời hứa mời họ ăn cơm.
"Hoan nghênh hoan nghênh!"
Sau vài lời xã giao, Lăng Triệt và Hứa Đường Chu bước vào.
Căn hộ rộng rãi, vị trí đẹp, khác với chỗ ở của Ứng Thần và Lăng Triệt, nơi này nằm gần trung tâm, thuận tiện hơn, cũng là khu vực sống của nhiều người nổi tiếng, đại gia.
Vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng. Mễ Phi tự tay làm một mâm đầy đủ. Lục Thừa An thì ngồi chơi, rảnh tay vuốt mèo.
Con mèo Mễ Phi nuôi vốn ghét người, thế mà để Lục Thừa An vuốt cũng chẳng thèm tránh.
Áo khoác treo ở cửa, Hứa Đường Chu mặc áo rộng bên trong, trông người gầy gò: "Vết thương tay Lục tiền bối đã đỡ chưa?"
Lục Thừa An cười: "Tạm ổn, nhưng vẫn phải nghỉ ngơi thêm. Hôm trước đi ký hợp đồng, gặp tổng giám đốc Lăng, quả thật bà ấy có vài nét giống Triệt Thần."
Lăng Triệt ngồi xuống sofa, giọng nhạt: "Ừ, nhiều người cũng nói vậy."
Cơn bực bội đã tan, đầu óc anh tỉnh táo hẳn, cả mệt mỏi cũng biến mất.
Tin tức tố quả nhiên là thứ tốt.
Hứa Đường Chu tò mò: "Là ai ạ?"
Lăng Triệt liếc cậu, nhớ ra cậu mất trí nhớ, mới nói: "Là mẹ anh."
Lục Thừa An không nhận ra Lăng Triệt đang không muốn nói tiếp, vẫn tiếp tục: "Đúng vậy, lần này bọn anh ký hợp đồng đại diện có hợp tác với Triệt Thần, cũng muốn mời Lăng tổng ăn cơm một bữa."
Hứa Đường Chu chợt hiểu.
Cậu suýt quên mất,《Chuyến Du Lịch Hoàn Mỹ Của Chúng Ta》là do Bufferni tài trợ. Người thắng cuộc sẽ nhận hợp đồng đại diện toàn cầu. CP Lục – Mễ là người chiến thắng, hiện đang cực hot nhờ chủ đề "Lục Thừa An xứng đáng" và "Cặp đôi AB đẹp nhất", gần đây nổi như cồn.
"Ngài Lăng" mà Lục Thừa An nhắc đến, chính là mẹ Alpha của Lăng Triệt – bà vừa là chủ tịch, vừa là CEO của Bufferni, người xây dựng nên cả đế chế hàng hiệu xa xỉ, phong cách quyết đoán, mạnh mẽ.
Lăng Triệt chỉ đáp: "Bà ấy rất bận, tôi cũng lâu rồi chưa gặp."
Lục Thừa An cười: "Suýt quên, dạo này Triệt Thần chắc cũng bận, để sau rồi bàn."
Chỉ vài câu, Lăng Triệt đã hiểu – anh và Lục Thừa An không cùng một con đường.
Việc Lục Thừa An vô tình thấy cảnh họ lúc nãy, Lăng Triệt không hề không biết. Mùi tin tức tố trên người đối phương quá rõ, anh không cần ngẩng đầu cũng biết là ai. May mà đối phương biết điều, nhanh chóng rút lui, lên lầu cũng không hỏi han gì.
Khác hẳn Ứng Thần – nếu là Ứng Thần, chắc chắn đã hỏi ngay trước mặt.
Không phải Lục Thừa An xấu, anh ta có thể là bạn tốt, nhưng giữa chương trình và ngoài đời vẫn khác. Lục Thừa An ba mươi mấy tuổi mới đoạt ảnh đế, lại nhờ cơ duyên đặc biệt mà thắng center ở một show bùng nổ. Anh ta đã bị mài mòn góc cạnh. Mục tiêu rõ ràng: nắm bắt cơ hội để vươn lên, và không dám đắc tội ai.
Có quá nhiều toan tính. Nỗ lực thì không sai, nhưng so với Ứng Thần – người bạn chí cốt – thì lại thiếu đi sự thuần khiết.
Trong lúc nói chuyện, Hứa Đường Chu đã vào bếp trò chuyện với Mễ Phi, hai người trông khá thân thiết.
Hiện tại trong giới giải trí, Mễ Phi là người bạn duy nhất của Hứa Đường Chu.
Hai người hợp tính.
Lăng Triệt khẽ nhếch môi, nói với Lục Thừa An: "Được, tôi sẽ nhắc với bà ấy."
Tay nghề Mễ Phi không tệ, khẩu phần hợp lý. Nhờ hiểu nhau từ chương trình, bữa ăn rất hợp khẩu vị Lăng Triệt và Hứa Đường Chu. Bốn người vừa ngồi xuống đã muốn ăn ngay.
Nhưng Mễ Phi giơ điện thoại: "Khoan đã! Chưa chụp hình!"
Hứa Đường Chu: "Ăn trước cúng sau, ăn ngay mới ngon."
"Chu Chu cậu sành điệu quá." Mễ Phi vui vẻ, chỉ đạo mọi người chụp ảnh, rồi chụp cả món ăn.
Xong mới vừa ăn vừa đăng lên Flow.
"Cậu nhỏ tuổi mà nói chuyện có bài bản, chắc học nói tấu ngày xưa à?" Lục Thừa An hỏi Hứa Đường Chu, "Khá lắm."
(*) Nói tấu là một loại kịch nói truyền thống Trung Quốc, thường là màn đối thoại hài hước, châm biếm giữa hai người.
Hứa Đường Chu: "Đừng hỏi, hỏi là giun đất cắt bụng chơi bóng."
Mọi người: "???"
Hứa Đường Chu: "Mười một tay chơi. Tự chia thân mình, chỉ cần dám xuống tay thì trò vui không thiếu." (*)
(*) Ý nói: Một nhà giun đất, giun con vì buồn nên cắt mình ra làm hai để đá bóng. Giun mẹ thấy vui, chia mình làm bốn để chơi mạt chược. Giun cha cũng chia mình thành mười một để chơi bóng đá. Vì giun dù thân đứt vẫn có thể tái sinh thành nhiều con mới.
Mọi người: "......"
Mễ Phi cười không ngớt: "Triệt Thần, hai người ở chung ngày nào cũng như vậy à?"
Lăng Triệt đặt đũa xuống: "Không."
"Hả?" Mễ Phi tò mò, "Sao vậy?"
Ngay cả Lăng Triệt cũng hơi bất ngờ.
Trước kia Hứa Đường Chu không như vậy – ngoan ngoãn, đơn thuần, cái gì cũng không biết.
Giờ gặp lại, anh thấy rõ nội tâm cậu hoàn toàn khác với tưởng tượng. Nhưng dù Hứa Đường Chu có nhiều chuyện, cậu chưa bao giờ kể trước mặt anh, huống hồ là trêu chọc.
Chưa kịp trả lời, Hứa Đường Chu đã nhanh nhảu: "Vì bọn em không phải ngày nào cũng ở cùng nhau."
Cậu hiểu Lăng Triệt không muốn công khai, nên chủ động giữ khoảng cách.
Cậu sẵn sàng giữ bí mật.
Lăng Triệt chỉ khẽ "Ừm" một tiếng.
Không lộ cảm xúc.
Bữa ăn xong, bài đăng của Mễ Phi trên Flow nhanh chóng lên gần vạn bình luận. Lục Thừa An và Hứa Đường Chu đều chia sẻ, chỉ có Lăng Triệt hoàn toàn không quan tâm – anh lười, Mễ Phi cũng không hỏi.
Bài của Hứa Đường Chu lại được bình luận dữ dội.
【Nhóc sắp tham gia《Người Chơi Siêu Cấp》rồi hả? Gửi call cho nhóc!】
【Tụ họp! Tôi thấy Triệt Thần rồi!】
【Hu hu hu mừng quá, tuần sau có《Người Chơi Siêu Cấp》, còn có cả chuyến du lịch hố người phát sóng, được xem bé cưng trên TV!】
【Anh ơi! Hôm nay anh tôi đẹp trai quá!!!!!!!】
【CP Lục – Mễ với Chu Chu thân thiết quá, ngưỡng mộ. Xin hỏi diện tích bóng ma tâm lý mấy anti là bao nhiêu【đầu chó】】
【Sao anh tôi không chia sẻ vậy, lại quên điện thoại có mạng à? Flow anh mới có hai bài... tôi biết mình kỳ vọng quá rồi 【tội nghiệp】】
【Xin Chu Chu đăng ảnh anh trai đi, tụi nhỏ thèm khóc rồi】
Bốn người ngồi trò chuyện trong phòng khách. Lục Thừa An với Lăng Triệt chơi điện tử, Mễ Phi tranh thủ dặn dò Hứa Đường Chu về chương trình, chia sẻ kinh nghiệm chơi gameshow.
Con mèo không biết từ đâu chui ra, chạy đến nằm lên chân Lăng Triệt.
Lăng Triệt thậm chí không thèm nhấc mắt, nhấc luôn con mèo ra.
Nhưng mèo không chịu buông, đi tới đi lui, kêu meo meo rồi nhảy lên người anh. Trước kia Lăng Triệt từng quay MV ở đảo mèo, bị fan gọi là "cái bẫy mèo" vì lúc nào cũng bị mèo vây quanh.
Mễ Phi thở dài nhỏ với Hứa Đường Chu: "Mumu nhà anh bình thường kiêu lắm, sao gặp Triệt Thần lại cam tâm chịu thua vậy."
Kiêu?
Hứa Đường Chu nhìn qua, thấy con mèo đã lăn tròn bụng trắng ra, dụi dụi vào chân Lăng Triệt. Chủ nhân còn không chịu nổi, Lăng Triệt cuối cùng đành hạ mình, đưa tay gãi cho nó. Có lẽ vì anh gãi quá dịu dàng, mèo liền phát ra tiếng rừ rừ khoan khoái.
Hứa Đường Chu bừng tỉnh.
Từ trước đến nay cậu chưa tìm được từ nào để miêu tả Lăng Triệt.
Đây chính là "kiêu ngạo ngọt ngào bản gốc" sao?
Cậu lén chụp một tấm, không dám chụp mặt Lăng Triệt khi chưa xin phép.
Ảnh chỉ có bàn tay thon dài, ngón tay rõ ràng, và một chú mèo đáng yêu.
Hứa Đường Chu zz
: Đến rồi, đang bận đây.【Ảnh】
Đăng xong, cậu chưa kịp xem lại.
Mãi đến tối khi buổi tụ họp kết thúc, Hứa Đường Chu mới phát hiện bài này lại nổi hơn cả bài chia sẻ của Mễ Phi trước đó.
【Aaaa thấy tay rồi!!!】
【Ngưỡng mộ quá, từ nay tôi sẽ sống luôn trong Flow của nhóc】
【Muốn làm con mèo đó】
【Anh ơi, sờ em đi】
【???? Xin lỗi, chính tôi mới là mèo nhà Mễ Phi, mọi người tránh ra!】
【Mèo đáng yêu quá~ Vậy tôi nên ghen với ai đây】
【Hahahaha anh trai tự luyến quá, Mễ Phi cạn lời......】
【Có thể chia sẻ kinh nghiệm với Ứng Thần rồi hahaha】
【Đau lòng】
【Đau lòng +1】
Hứa Đường Chu càng đọc càng không hiểu, sau mới vào phần quản lý, phát hiện Lăng Triệt lười không chia sẻ bài của Mễ Phi, lại đi chia sẻ đúng bài của cậu.
Lăng Triệt 4536
: Dính người, con mèo này thật phiền. @Hứa Đường Chu zz: Đến rồi, đang bận đây。【Ảnh】