Chương 12

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Có lẽ nó thấy ngươi yếu ớt quá, sợ ngươi không tìm được thức ăn, đói đến chết, nên mới để lại cho ngươi đấy.” Bạch Kim Thời nói, cúi đầu nhìn Đại Hoa đang vẫy đuôi, nghển cổ bước lại gần, cọ đầu vào chân Cố Thanh Nam. Cố Thanh Nam cứ ngỡ là chuột lẻn lên người, hoảng hốt lập tức ôm chặt lấy Bạch Kim Thời, vùi mặt vào ngực đối phương.
Dù đang vùi mặt trong ngực người ta, hắn vẫn bướng bỉnh cãi lại: “Ta không hề yếu, trước khi bệnh ta khỏe mạnh vô cùng, chờ ta rèn luyện lại vài hôm, ngươi cứ chờ mà xem.”
Bạch Kim Thời bị hắn cọ đến ngứa ngáy, đỏ mặt kéo cổ áo hắn ra, nói: “Ngươi đứng dậy trước đi đã, ngươi không đứng lên thì làm sao ta dọn mấy con chuột này được?”
“À, được rồi...” Cố Thanh Nam tuy chịu buông cậu ra, nhưng vẫn níu chặt lấy vạt áo cậu, hỏi: “Ngươi chắc chắn bọn chúng chết hết rồi chứ? Không còn con nào nhúc nhích nữa chứ? Vừa nãy hình như có con gì đó cọ qua chân ta...”
“Vừa nãy là mèo cọ ngươi đấy.” Bạch Kim Thời nghe hắn run rẩy, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, nói: “Nếu để người ta biết huyện lệnh lại nhát gan đến thế này, họ sẽ nghĩ sao đây?”
“Vậy nên ngươi phải giúp ta giữ bí mật đấy.” Cố Thanh Nam ngẩng đầu, đáng thương nhìn Bạch Kim Thời. Gương mặt anh tuấn, chính khí của hắn bỗng lộ ra vẻ đáng thương làm nũng, khiến lòng Bạch Kim Thời mềm nhũn.
“Được rồi, ta sẽ không nói đâu. Nhưng ngươi buông ta ra trước đi. Bằng không lát nữa chuột sống lại thì sao.” Bạch Kim Thời cố ý dọa hắn.
Cố Thanh Nam nghe đến chuyện xác chết vùng dậy liền buông cậu ra, lùi thẳng tám trượng, trốn biệt sau cột nhà, chỉ dám ló đầu ra nhìn: “Hay là gọi nha hoàn đến dọn đi? Hôm nay ngươi chẳng phải mới mua một đám người về sao?”
“Mấy nha đầu kia e là cũng sợ chạy mất dép thôi.” Bạch Kim Thời cầm chổi quét cả đống chuột đi, Đại Hoa đi theo sau, vẻ mặt không vui, lắc lắc đầu.
Bạch Kim Thời cũng không vứt đi mà gom hết lại, đặt vào một căn phòng bỏ trống ở khá xa, để Đại Hoa ở đó ăn uống no nê.
Chờ cậu xử lý xong xuôi, Cố Thanh Nam mới dám rón rén theo về phòng. Vừa bước vào, hắn đã thấy những dòng bình luận (làn đạn) nói hắn y hệt một cô vợ nhỏ.
【Làn đạn: Vừa rồi sao thế? Mới chớp mắt mà hai người đã ôm nhau luôn rồi à?!】
【Làn đạn: Nam ca đúng kiểu cô vợ nhỏ luôn ấy trời.】
【Làn đạn: Quả nhiên là bị tiểu mỹ nhân thuần phục rồi.】
“Kia là chuột đấy! So với tay tôi còn to hơn nhiều, mỗi con nặng chừng bảy tám lạng, nếu đổi lại là mấy người gặp phải thì không sợ mới là lạ! Không phục thì lần sau tôi quay đặc tả cho mấy người xem!” Cố Thanh Nam không phục đáp.
【Làn đạn: Đừng! Đang ăn cơm đấy!!】
【Làn đạn: Cả nhà yên tâm, ổng mạnh miệng thế thôi, chứ không dám quay thật đâu.】
【Làn đạn: Sao lại sợ chuột dữ vậy? Tui thấy cũng ghê, sợ bị cắn, nhưng đâu đến mức chui lên người người khác.】
【Làn đạn: Hồi trước ổng chưa nổi tiếng, thuê phòng trọ nát toàn chuột là chuột, bị cắn đứt cả dây mạng, lúc đó mới sinh ra tâm lý sợ chuột. Không phải giả bộ đâu. Khi đó ổng không dám ở nhà, trốn ra quán net chơi game phát sóng trực tiếp cả tháng trời, sau này gom góp được ít tiền mới chuyển sang nhà đàng hoàng. Giờ trên mạng vẫn còn có thể tìm xem lại livestream hồi đó đó, cả nhà có thể tìm xem nha.】
【Làn đạn: Thật khổ, ở quán net tận một tháng. Vậy mà cha mẹ không giúp đỡ gì sao?】
【Làn đạn: Nghe nói ổng là cô nhi.】
【Làn đạn: Vậy là hiểu rồi, bảo sao xuyên đến đây sống lâu như vậy mà không nghe ngóng được tin tức gì của cha mẹ. Ban đầu tui còn tưởng gia đình ổng cắt đứt quan hệ vì thấy ổng kết hôn với đàn ông trong trò chơi ấy chứ...】
【Làn đạn: Thôi đừng bàn nữa, Nam ca thấy rồi lại buồn. Mau đổi đề tài đi.】
........
Rất nhiều người đồng loạt thả biểu cảm, muốn lái sang đề tài khác, không muốn để Cố Thanh Nam thấy được. Nhưng hắn đã nhìn thấy rồi, chỉ là cũng không có cảm giác gì. Những ngày khổ sở nhất hắn còn sống sót qua được, trước khi xuyên tới đây, hắn vừa mới mua xong siêu xe, biệt thự cao cấp, trong tài khoản còn có hơn trăm triệu tích lũy. So với việc làm một cô nhi mà cố gắng nửa đời để mua nhà, thì việc xuyên không một phát, không được ở nhà mới đến vài hôm đã bị tống về cổ đại còn đen đủi hơn gấp bội.
.......
Sau hai ngày, Bạch Kim Thời và Cố Thanh Nam cứ thế liên tục gieo trồng và thu hoạch lúa mì, vụ này nối tiếp vụ khác, cứ thế lặp đi lặp lại. Mỗi lần thu hoạch, Cố Thanh Nam đều nhận được một ít kinh nghiệm. Nhưng giờ đây, việc lên cấp càng lúc càng khó, lượng kinh nghiệm từ việc trồng trọt này chẳng đáng là bao, thậm chí còn không bằng làm nhiệm vụ hệ thống.
Sau khi thu hoạch được một đợt lớn lúa mạch, hai người định cùng nhau đến nhà xay bột trong thành, nghiền lúa thành bột mì.
Nhìn lúa mì ngày càng nhiều, lòng Bạch Kim Thời cũng ngày càng vững tin. Những ngày qua, khi trồng lúa, cậu chỉ phụ trách tưới nước và gieo hạt theo lời Cố Thanh Nam dặn. Phần còn lại đều do hắn làm. Cậu muốn hỗ trợ nhưng hắn không cho, lúc nào cũng đuổi cậu đi.
Cố Thanh Nam còn nói làm ruộng có thể rèn luyện thân thể, hắn còn xắn tay áo lên cho cậu xem. Hình như là từ hôm bị chê yếu, hắn đã để bụng chuyện này: “Ngươi nhìn xem, ta có phải đã bắt đầu có cơ bắp rồi không?”
Dạo gần đây, Cố Thanh Nam ban ngày làm ruộng, sáng còn chạy bộ, không còn là cái dáng vẻ mới nhổ được vài bụi cỏ đã thở hổn hển nữa. Bây giờ không chỉ bắp tay có cơ, mà ngay cả trên bụng, trên ngực cũng đã nổi lên một lớp cơ mỏng rắn chắc.
Đến buổi tối, trước khi ngủ, hắn còn cởi áo soi gương, miệng lại lẩm bẩm nói mấy lời mà Bạch Kim Thời không hiểu gì. Nào là hiệu quả còn tốt hơn đi tập gym, chờ game kết thúc, trở về nhất định phải mua một mảnh đất để xây nông trường trồng trọt.
Bạch Kim Thời mỗi lần đều đỏ mặt không dám nhìn, thậm chí còn muốn thổi tắt nến đi.