Bát Nước Đường Đỏ Của Cố Đại Nhân

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh

Bát Nước Đường Đỏ Của Cố Đại Nhân

Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Thanh Nam vội vàng theo cậu vào phòng. Bạch Kim Thời không nói một lời, nhưng sắc mặt cậu ta càng lúc càng tệ.
Hắn cứ nghĩ Bạch Kim Thời không khỏe trong người, bèn sờ trán cậu ta, nhưng nhiệt độ vẫn bình thường. Hắn kéo tay cậu ta định kiểm tra xem có vết thương nào không, không ngờ lại bị hất tay ra.
"Ta không sao. Ngươi có việc thì cứ đi làm đi. Ta muốn yên tĩnh một mình." Bạch Kim Thời từ nhỏ đã ghét nhà cha mẹ nuôi. Sau này biết được đó không phải ruột thịt, còn có thể trở về với cha mẹ ruột, khỏi phải nói cậu ta phấn khích đến mức nào. Nhưng khi tới phủ công chúa, không khí ở đó lại càng khiến cậu ta khó thở hơn.
Ở nhà cha mẹ nuôi bị ngược đãi, cậu ta còn có thể tự an ủi mình rằng đó không phải cha mẹ ruột. Nhưng ở nhà cha mẹ ruột, thấy họ thiên vị thiếu gia giả mạo kia, cảm giác khó chịu trong lòng cậu ta khó mà tan biến được. Sau đó, cậu ta lại đến chỗ Cố Thanh Nam.
Cậu ta biết rõ hiện tại đã không còn đường quay lại. Nếu Thừa Vinh chạy đến trước mặt Cố Thanh Nam vạch trần cậu ta, cậu ta bị Cố Thanh Nam đuổi đi, chẳng biết còn nơi nào để dung thân nữa. Gương mặt này và thân phận ca nhi khiến cậu ta không có cách nào tự lập thân, chỉ sợ sẽ phải chết mà thôi.
Cậu ta không cho Cố Thanh Nam đụng vào, Cố Thanh Nam đành ngồi ở mép giường mà nhìn. Đại Hoa cũng nhảy lên giường, ngồi xổm nhìn theo cậu ta.
Một người một mèo ngồi nhìn nửa ngày, cũng chẳng nhìn ra Bạch Kim Thời bị bệnh hay bị thương ở đâu. Có lẽ là tâm trạng cậu ta không tốt.
Cố Thanh Nam không đoán được, liền mở giao diện bình luận lên xem thử.
Bình luận nói hắn quá đỗi vô tâm, dám để phu nhân xinh đẹp đến thế ra ngoài một mình, không sợ cậu ta gặp nguy hiểm sao? Còn hỏi hắn ngày thường không chú ý rằng chỉ cần là nam nhân đều sẽ nhìn chằm chằm Bạch Kim Thời hay sao? Vậy mà hắn còn yên tâm để Bạch Kim Thời một thân một mình ra ngoài mua cửa hàng và tuyển người, chẳng lẽ không sợ những người đó nổi máu dê, làm chuyện vô liêm sỉ với cậu ta sao?
Cố Thanh Nam thấy bình luận càng nói càng nghiêm trọng, còn có người nghi ngờ lần này Bạch Kim Thời ra ngoài bị nam nhân sàm sỡ nên mới có vẻ mặt như thế.
Cố Thanh Nam càng lo hơn, mà Bạch Kim Thời một câu cũng không hé môi. Thế là hắn xoay người ra cửa, gọi Hạch Đào đi tìm Cố Nhị Ngũ đến.
Cố Nhị Ngũ đang cho ngựa ăn cỏ ở chuồng. Nghe nói Cố Thanh Nam tìm mình, y lộ vẻ mặt đầy nghi hoặc. Bình thường y phụ trách đánh xe, hoặc là đi theo Bạch Kim Thời ra ngoài làm người hầu việc vặt, không biết Cố Thanh Nam gọi y qua làm gì.
Y biết Cố Thanh Nam là quan lớn nên cũng có chút sợ hãi. Bọn hạ nhân trong nhà ai cũng sợ Cố Thanh Nam, bình thường cũng không dám lại gần hắn. Cố Nhị Ngũ đi đường mà lòng thấp thỏm vô cùng.
Vừa gặp mặt, Cố Nhị Ngũ suýt nữa quỳ xuống. Cố Thanh Nam đỡ y, "Sáng nay lúc Bạch Kim Thời ra ngoài, ngươi có luôn đi theo bên cạnh không?"
Cố Nhị Ngũ thấy Cố Thanh Nam thật kỳ lạ, nào có trượng phu nhà nào lại gọi vợ mình cả họ cả tên như vậy?
Y nghĩ đến khi còn ở nhà, mỗi lần mẹ giận cha, luôn gọi cả họ cả tên của cha ra. Chẳng lẽ Cố đại nhân đây là đang giận phu lang nên mới gọi đầy đủ như thế?
Y cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nơm nớp lo sợ mà nói: "Ta vẫn luôn đi theo cạnh phu nhân, một bước không rời, đến nhà xí còn không dám rời đi!"
"Vậy thì ngươi kể lại toàn bộ chuyện hôm nay đã xảy ra, một chữ cũng không được bỏ sót đâu đấy." Cố Thanh Nam thấy y nói không có vấn đề gì xảy ra, xem ra không phải chuyện bị người khác sàm sỡ như bình luận đã đoán. Nhưng hắn không rõ vì sao tâm trạng Bạch Kim Thời lại sa sút đến thế.
Nghe thấy yêu cầu này, Cố Nhị Ngũ bỗng nhiên hiểu lầm mục đích của hắn: "Đại nhân, ngài đây là đang nghi ngờ phu nhân sao? Phu nhân hôm nay chỉ đi xem cửa hàng, chọn hai tiểu nhị và một chưởng quầy, hoàn toàn không làm chuyện gì có lỗi với ngài đâu ạ. Y mở cửa hàng cũng là vì gia đình này. Ngài mà nghi ngờ y như thế, e rằng y biết được sẽ rất lạnh lòng!"
Cố Thanh Nam: "??? Gì cơ?"
Cố Thanh Nam không nhịn được gõ nhẹ lên đầu y một cái: "Tên nhóc ngươi rốt cuộc đang suy diễn cái gì vậy? Ta hỏi là vì thấy cậu ấy tâm trạng không ổn, muốn biết hôm nay đã gặp ai, là ai đã khiến cậu ấy không vui!"
Cố Nhị Ngũ thở phào: "À, hóa ra là ngài muốn biết ai bắt nạt phu nhân để đi đánh kẻ đó sao?"
Cố Thanh Nam hiện tại chỉ muốn đánh y: "Nói mau đi, đừng làm chậm trễ thời gian nữa."
Cố Nhị Ngũ đếm ngón tay: "Hôm nay có mấy nam nhân muốn làm tiểu nhị, nhưng phu nhân chỉ đứng trong tiệm nhìn qua khe cửa, thấy không vừa mắt thì không cho họ vào. Phu nhân nói ánh mắt bọn họ không đứng đắn. Về sau lại có hai tiểu tử đến, hơi thẹn thùng, không dám nhìn phu nhân, tính tình cũng thật thà, nên mới được giữ lại. Sau đó có một đại thúc hơi khập khiễng, phu nhân thấy người đó đứng đắn, lời nói cử chỉ cũng rất nghiêm chỉnh, liền cho làm chưởng quầy. Khi đó tâm trạng phu nhân vẫn rất tốt."
"Sau đó thì sao? Gặp ai?" Cố Thanh Nam hỏi.
Cố Nhị Ngũ không nhìn thấy Thừa Vinh, ngơ ngác lắc đầu: "Phu nhân đứng ngoài cửa ngắm bảng hiệu một lúc, hỏi ta có nên đổi tên không. Vừa nói đến đây thì mặt bỗng tái đi, rồi đột ngột bảo ta đưa về xe. Ta thấy từ lúc đó tâm trạng phu nhân mới thay đổi."
Cố Thanh Nam nhíu mày: "Đột nhiên tâm trạng không tốt? Có chuyện gì khiến cậu ấy như thế chứ?"
Cố Nhị Ngũ cũng lắc đầu: "Hay là do người không thoải mái?"
Cố Thanh Nam thấy y cũng chẳng đoán ra, "Không còn việc gì nữa, ngươi đi làm việc khác đi."
Cố Thanh Nam cũng chẳng còn tâm trạng nào để sửa sang phòng ốc nữa, cứ đi đi lại lại trước cửa phòng: "Rốt cuộc cậu ấy làm sao vậy?"
【Bình luận:
Lo cho cậu ấy thế ư? Nói xem hai người mỗi tối đều làm gì lúc tắt đèn thế?
【Bình luận:
Có khi nào hai người yêu đương vụng trộm mà không cho bọn tôi xem không?
"Cậu ấy là đồng đội của tôi, nếu cậu ấy xảy ra chuyện gì, nhiệm vụ của tôi cũng thất bại theo, tôi sẽ không thể về nhà!" Cố Thanh Nam vẫn còn nhớ thương căn biệt thự cao cấp vừa mới mua ở thế giới thực, còn chưa ở được mấy hôm!
【Bình luận:
Chỉ là tâm trạng không tốt thôi mà, ngươi cũng lo lắng hơi quá rồi.
"Chẳng may cậu ấy bị trầm cảm thì sao, bệnh tâm lý đôi khi còn nghiêm trọng hơn bệnh về thể xác." Cố Thanh Nam gật đầu: "Đúng, đúng là như vậy, những lúc cậu ấy tâm trạng không tốt, mình càng phải để ý đến cậu ấy!"
【Bình luận: ......】
【Bình luận: À mà, thế giới này ca nhi là nam nhân có thể sinh con mà, lỡ như tới kỳ kinh nguyệt?】
【Bình luận: Hả?! Không dám tưởng tượng!】
【Bình luận: Ca nhi đâu có chu kỳ đó đâu, các ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi!】
Cố Thanh Nam lại cảm thấy có lý: "Nếu thật sự là như vậy thì phải làm sao? Có bạn nữ nào cho ý kiến với!"
【Bình luận:
Để cậu ấy uống nhiều nước ấm.
【Bình luận: Các ngươi đừng hoang tưởng nữa, từ trước tới giờ chưa từng có văn bản nào nói ca nhi có kỳ kinh nguyệt cả.】
Cố Thanh Nam: "Các ngươi chưa thấy qua, không có nghĩa là không tồn tại."
【Bình luận: 6】
【Bình luận:
Kêu cậu ấy uống nhiều nước đường đỏ chút.
Cố Thanh Nam nhìn bình luận một lúc, cuối cùng chốt lại mấy lời khuyên có vẻ có cơ sở nhất, lập tức gọi Hạch Đào: "Nấu một bát nước đường đỏ, mang tới đây."
........
Bạch Kim Thời nằm trên giường thật lâu. Cậu ta nghĩ mãi không ra, đành trốn tránh. Chỉ cần trốn ở trong nhà, Thừa Vinh sẽ không tìm đến cậu ta. Nói không chừng qua một hai tháng, Thừa Vinh sẽ quay về, khi đó cậu ta lại có thể sống như mọi khi.
Đang mơ màng, cửa phòng bỗng bị đẩy ra, theo sau là một làn hương ngọt ngào phảng phất trong không khí. Sau đó chiếc chăn bị ai đó vén lên, cậu ta liền hoảng sợ mở to mắt. Một vật ấm áp bị nhét vào lòng cậu ta.
Cố Thanh Nam nhét cho cậu ta bình nước nóng, để ủ ấm tay cậu ta. Hắn thấy cậu ta muốn ngồi dậy, liền vội vàng chạy tới đỡ lấy: "Ngươi đừng nhúc nhích, ta đỡ ngươi. Nước đường đỏ vừa mới nấu xong, vẫn còn rất nóng, lát nữa ta sẽ đút ngươi uống."
Bạch Kim Thời ngớ người ra: "Ngươi làm gì vậy?"
"Ngươi không cần thẹn thùng, ta hiểu. Mỗi tháng vài ngày, người sẽ khó chịu một chút." Cố Thanh Nam ra vẻ ta đây đã hiểu rõ, còn cầm muỗng múc nước đường thổi cho nguội bớt, đưa tới bên miệng cậu ta: "Uống xong là đỡ ngay."
Bạch Kim Thời kỳ lạ nhìn hắn, dường như đã hiểu ra: "Ngươi cho rằng ta giống nữ nhân sao? Ta không phải nữ tử."
Cố Thanh Nam: "Không phải ngươi có thể sinh con sao?"
Bạch Kim Thời cuối cùng cũng hiểu vì sao cả hai thành thân lâu vậy rồi mà Cố Thanh Nam vẫn không chạm vào cậu ta, bởi vì hắn không hiểu những chuyện này.