Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh
Huyện lệnh lập uy, nhị bá lãnh phạt
Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Thanh Nam càng tỏ ra nghiêm nghị, đám người diễn trò càng thêm sợ hãi.
Cố Thanh Nam gọi nhóm người đầu tiên tới trình báo, hỏi: "Ai là nguyên cáo, ai là bị cáo? Các ngươi có điều oan ức gì muốn trình bày?"
Hai người đàn ông bước lên. Một người giữ con lừa, chỉ vào nó và nói: "Hắn đã trộm lừa nhà ta." Người còn lại vội vàng biện minh: "Con lừa này vốn là của nhà ta, hắn nói năng bừa bãi!"
Cả hai người quỳ trong nha môn, bỗng trở nên câm như hến, nói năng run rẩy, kịch bản đọc ra cũng cứng nhắc.
Cố Thanh Nam liếc nhìn bọn họ, nói: "Nguyên cáo nói trước. Họ tên, quê quán, nhà ở đâu, bán lừa ở chỗ nào, bị mất khi nào?"
"Bị cáo cũng vậy, không được thiếu một chữ nào. Ta sẽ phái người đi điều tra. Trước khi làm rõ, con lừa này sẽ tạm thời giao lại cho huyện nha trông giữ. Nếu điều tra ra ai là kẻ trộm, người đó sẽ bị nhốt vào ngục, nặng thì chịu đòn trượng, nhẹ cũng không tránh khỏi phạt tiền." Cố Thanh Nam ngẩng đầu nhìn hai người, hỏi: "Có vấn đề gì không? Nếu không có, nguyên cáo hãy bắt đầu nói trước."
Đám người đó vốn dĩ đều là tìm cớ đến trình báo. Nhị bá của hắn đã nói với họ rằng Cố Thanh Nam thể trạng yếu ớt, chỉ cần một đám người bọn họ vây quanh gây rối một trận là hắn sẽ chịu không nổi, bệnh tình trở nặng, rồi vài ngày sau sẽ chết. Khi hắn chết, con trai của lão sẽ lên thay, đến lúc đó, bọn họ sẽ có tiền, có bổng lộc, có tất cả những điều tốt đẹp.
Bọn họ vốn định đến để kiếm tiền, tiện thể nịnh bợ vị huyện lệnh tương lai. Đồ vật dùng làm đạo cụ cũng là thật, trâu bò dê lừa đều là tài sản mà nhà họ dùng hằng ngày, giờ phải mang hết vào huyện nha, vậy lấy gì mà làm ăn?
Hơn nữa, họ thấy Cố Thanh Nam cũng chẳng ốm yếu như lời nhị bá nói. Vừa nãy hắn vén tay áo lên còn lộ rõ cơ bắp, rõ ràng thể trạng còn khỏe mạnh hơn cả trước khi thành thân, mặt mũi hồng hào, trông chẳng giống kẻ ốm yếu chút nào. Cả đám bắt đầu nhận ra mình đã bị nhị bá gài bẫy.
Thêm vào đó, vốn dĩ là diễn trò, ai cũng sợ vạ lây. Dù chỉ đóng vai bị cáo, họ cũng không muốn phải ngồi tù thật. Đám "bị cáo" liền không dám diễn nữa, vội vàng quỳ rạp xuống đất, nói: "Đại nhân, chúng ta không hề trộm cắp gì hết! Là Cố nhị bá cho tiền, bảo chúng ta đến diễn. Hắn nói ngài bị yêu tinh hút khô, đi đường không nổi, muốn chúng ta đến gây rối ở huyện nha, hại chết ngài để con trai hắn lên thay!"
Những người khác vội vàng đẩy hắn, nói: "Ngươi nói nhiều thế làm gì? Giờ thì hay rồi, huyện lệnh biết hết cả rồi!"
Kẻ kia khóc lóc nói: "Ta cũng không còn cách nào khác, nhà ta còn tá túc trong nhà Cố nhị bá, mẫu thân lại bệnh nặng, hắn hứa sẽ cho tiền mua thuốc."
Những người còn lại cũng nhao nhao kể khổ, nào là cha mẹ ốm đau, nào là phải làm công cho nhà Cố nhị bá để nuôi gia đình. Nếu giờ bị bắt thật, nhà sẽ không còn trụ cột. Bọn họ chưa từng bị đưa vào ngục nhưng nghe nói bên trong chỉ ăn cơm thừa canh cặn, còn bị đánh đến què chân gãy tay, ai mà sống nổi? Dù có sống sót ra được cũng là nửa đời tàn phế.
Cố Thanh Nam chưa kịp tăng thêm áp lực, bọn họ đã tự khai sạch hết. Hắn hỏi: "Hóa ra là Cố nhị bá uy hiếp các ngươi?"
Mọi người gật đầu lia lịa như giã tỏi, đồng thanh nói: "Đúng vậy, hắn đã sai chúng ta! Đại nhân muốn bắt thì cứ bắt hắn đi!"
"Các ngươi dù bị ép buộc cũng đã phạm pháp, còn dám có ý giúp người khác mưu sát bản quan." Cố Thanh Nam gọi bộ khoái lại, ra lệnh: "Người đâu, áp giải Cố nhị bá tới đây!"
Hắn lại sai bộ khoái tiện đường điều tra thêm một chút, vì một đám người đột nhiên tụ tập chạy tới huyện nha chắc chắn phải họp bàn trước. Cần điều tra xem có ai trông thấy bọn chúng không.
Cố nhị bá vừa thấy tình hình không ổn đã sớm chuồn về nhà. Lão tính toán, dù không phải là bá ruột nhưng cũng là người cùng tộc, cùng lắm thì chỉ khó xử khi gặp mặt, chỉ cần không nhận là xong.
Đám người kia chắc chắn không dám khai ra lão, bọn họ còn muốn dựa vào lão để kiếm sống mà. Ai ngờ được những người đó vừa nghe đến chuyện bị nhốt vào ngục liền cuống quýt khai ra hết.
Lão đến nha môn còn hùng hổ, chửi mắng đám người kia không có tiền đồ, gan nhỏ như chuột. Nhưng vừa trông thấy Cố Thanh Nam, lão lập tức đổi giọng thân thiết: "Cháu trai cả à, sao cháu có thể nghi oan cho ta chứ? Cháu là cháu trai ta, ta sao dám tính kế cháu?"
Cố Thanh Nam nói: "Nơi đây là công đường, không phải chỗ để ngươi nhận thân. Mọi người đều đã chỉ mặt gọi tên, ngươi còn gì để nói nữa không?"
"Ta oan uổng! Không thể chỉ nghe lời một phía của bọn họ!" Cố nhị bá giãy giụa, quyết định chết cũng không nhận tội.
"Bẩm đại nhân, Lục chưởng quầy tửu lâu và vài người bán hàng rong đã ra làm chứng. Họ từng tận mắt thấy Cố nhị bá phát tiền cho nhóm này, còn nhiều lần thấy họ tụ họp bàn bạc." Đúng lúc đó, một nha dịch bước vào.
Cố nhị bá cuống cuồng xua tay, nói: "Lục chưởng quầy có thù với ta, nhất định là bịa đặt hãm hại!"
Thật ra, Lục chưởng quầy đúng là từng có xích mích với Cố nhị bá nhưng không hề bịa chuyện. Hắn quả thực thấy Cố nhị bá tập hợp một đám người để gây rối. Trước kia, hắn còn lo lắng nếu con trai nhị bá lên làm quan thì tửu lâu của mình coi như tiêu đời.
Cố Thanh Nam sai người mời Lục chưởng quầy cùng vài người bán hàng vào công đường, cẩn thận hỏi từng người một: ở đâu nhìn thấy, thấy điều gì. Tất cả bọn họ đều nói y chang như nhau.
"Hiện tại, nhân chứng vật chứng đều đã đầy đủ, xem ngươi còn định chống chế thế nào." Cố Thanh Nam phất tay, ra lệnh cho người đè Cố nhị bá lại, đeo xiềng xích. Hắn nói: "Chuyện này, nói lớn thì ngươi mưu hại mệnh quan triều đình, nói nhỏ thì...."
"Coi như nhỏ thôi... nhỏ thôi..." Cố nhị bá nghe vậy, mặt cắt không còn giọt máu, không dám giỡn mặt nữa. Cả người lão run rẩy, giờ đây lão đã cảm nhận được quyền lực trong tay quan lão gia, sợ hãi dập đầu như giã gạo, van xin: "Đại nhân muốn đánh muốn phạt ta đều nghe, ngàn vạn lần đừng chém đầu!"
"Nể tình ngươi lần đầu vi phạm, và bản quan cũng chưa chết, tội chết có thể miễn. Nhưng tụ tập gây rối, tội không thể tha. Kéo ra ngoài đánh hai mươi bản, giam ba mươi ngày." Cố Thanh Nam quét mắt nhìn đám người còn lại, nói: "Các ngươi là tòng phạm, phạt mỗi người năm bản, tạm miễn lao ngục. Nhưng phải quét đường ba tháng, mỗi ngày nửa canh giờ. Nếu còn tái phạm, sẽ vừa phạt tiền vừa ngồi tù, không thiếu thứ nào."
Đám người kia nghe mức phạt như vậy đã là nhẹ, gia súc của nhà cũng không bị mất, lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là khi liếc nhìn Cố nhị bá đang quỳ dưới đất, lại thấy ánh mắt lão oán độc như muốn giết người. Cố gia về sau khẳng định sẽ không chứa chấp bọn họ nữa, nhưng so với việc bị bắt giam, mất việc cũng còn dễ thở hơn nhiều.
Toàn bộ bọn họ bị áp giải ra trước cửa nha môn. Cố Thanh Nam còn cố ý gọi bá tánh đến vây xem, cốt để giết gà dọa khỉ, lập uy cho mình.
Xong việc, hắn lại sai người đi xem xét kỹ từng nhà một trong đám người kia, xem có thật sự khó khăn như lời khai hay không. Nếu đúng là có người bệnh, hắn sẽ để họ làm công tạm thời cho huyện nha, mỗi ngày dọn dẹp sẽ trả mười văn tiền.
Mức lương bình quân bên ngoài chỉ bảy văn. Đám người kia biết rõ đây là Cố Thanh Nam đang chiếu cố họ, vội vàng quỳ lạy cảm tạ, nói rằng trước kia hồ đồ, sau này chỉ trung thành với một mình đại nhân.
Xử lý xong tất cả, hắn mới mở bảng nhiệm vụ ra xem. Hắn thấy cả đống việc lớn như vậy mà chỉ tính là một vụ án.
Cố Thanh Nam thở dài: "Một vạn đồng này, quả nhiên là khó kiếm mà."
----------
Nhà Cố nhị bá mở một lò gạch. Giờ lão bị bắt giam, người nhà chạy tới tìm Cố Thanh Nam và bà bà khóc than không biết bao nhiêu lần, cầu xin Cố Thanh Nam thả người. Không được đáp lại, họ dứt khoát không bán gạch cho hắn nữa.
Cố gia đinh ninh rằng Cố Thanh Nam đang sửa sang nha phủ, cần gạch gấp, mà trong thành lại chỉ có duy nhất lò gạch của họ. Nghĩ rằng không ép được người thì cũng ép được việc, bọn họ cũng không tin Cố Thanh Nam dám trở mặt.
Nào ngờ Cố Thanh Nam nghe xong chỉ nhướng mày, trong lòng nghĩ vừa hay hắn có nhiệm vụ mở lò gạch. Hắn lập tức tìm đến Bạch Kim Thời, nói: "Bạch ca~ có thể cho ta ít tiền không? Ta muốn mở lò gạch nha~"
【Làn đạn:
Ủa? Trước còn nói thu tiểu đệ, giờ Bạch ca Bạch ca gọi trơn tru ghê ha~
】
【Làn đạn:
Vì tiền thôi mà, không có gì mất mặt.
】
----------
Bạch Kim Thời vốn dĩ chẳng có dự định mở lò gạch. Nhưng gần đây cậu cứ lo ngay ngáy, sợ rằng đến lúc Cố Thanh Nam biết được chuyện quá khứ của mình sẽ đuổi cậu ra khỏi nhà. Nếu bây giờ cậu giúp đỡ, cho tiền, liệu sau này Cố Thanh Nam có mềm lòng, tha cho cậu một con đường sống?
"Cho tiền thì được, nhưng ngươi có biết nung gạch không?" Bạch Kim Thời sợ hắn chỉ hứng thú nhất thời, vì nung gạch cũng không phải chuyện dễ dàng.
Cố Thanh Nam vừa định thành thật thừa nhận là mình không biết, thì đã thấy làn đạn tràn ra một màn hình: toàn bộ quy trình nung gạch.