Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh
Chương 22
Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi lò gạch khai trương, nhiệm vụ của Cố Thanh Nam đã hoàn thành. Cộng thêm nhiệm vụ lúa mì trước đó, lần này hắn nhận được rất nhiều phần thưởng và kinh nghiệm, nhờ đó, hắn dễ dàng thăng liền hai cấp từ cấp 5 lên cấp 7.
Có điều, từ cấp 5 trở đi, cứ ba cấp mới mở được một công năng mới. Hiện tại, hắn vẫn còn thiếu một nửa thanh kinh nghiệm nữa mới có thể đạt tới cấp 8.
Hắn vốn nghĩ muốn thăng lên cấp 8, ít nhất cũng phải làm xong cả chuỗi nhiệm vụ trồng trọt xây dựng kia, không ngờ chỉ với hai nhiệm vụ, hắn đã thăng vọt hai cấp. Vậy nếu làm xong hết chuỗi, biết đâu có thể thăng liền năm cấp một lúc.
Lần này phần thưởng quả thật phong phú, ngoài những hạt giống và công cụ quen thuộc, còn có thêm rất nhiều đồ trang trí như đình hóng gió, giường, bàn ghế, thậm chí là một ít cây ăn quả.
Chỉ có điều, muốn trồng cây ăn quả thì phải khai khẩn những thửa ruộng cấp cao. Hiện tại, những thửa ruộng hiện có của hắn đều là cấp 1, chỉ có thể trồng lúa mì, lúa nước và đậu nành.
Muốn trồng rau củ thì phải nâng cấp ruộng lên cấp hai. Hắn đã có hạt giống cà tím, đậu que, củ cải. Lần này lại được tặng thêm hạt giống cà chua, ớt cay và cây mía.
Cố Thanh Nam vừa nhìn thấy cà chua và ớt cay liền mắt sáng bừng, từ khi xuyên tới thế giới này, hắn đã lâu lắm rồi không được ăn. Là người thích ăn cay, hắn nhìn đến ảnh minh họa ớt mà thèm đến mức suýt thì chảy nước miếng.
Còn cà chua, chỉ nhìn hình ảnh thôi, trong đầu hắn đã hiện lên món cơm trứng gà xào cà chua, món tủ thời còn đi học, có lần hắn ăn liền hai suất.
Hắn ngày càng mong đợi những ngày tháng thăng cấp sau này.
Lò gạch làm ăn không tệ, trong nhà cũng dùng gạch để tu sửa các căn phòng. Trước đó hệ thống từng thưởng cho hắn ba phần vật liệu gỗ, hắn cứ nghĩ chỉ là ba khúc gỗ nhỏ, ai ngờ lấy ra mới phát hiện là ba chồng gỗ lớn, số lượng vô cùng dồi dào. Hắn lại bỏ tiền mua thêm một ít, vừa vặn đủ để sửa sang lại cả ngôi nhà.
Cố Thanh Nam cầm sổ sách lò gạch và tiệm gạo về cho Bạch Kim Thời xem, "Lương thực dạo gần đây đều bán hết sạch. Trước đây ta cứ nghĩ phải vận chuyển đi nơi khác để tiêu thụ, không ngờ dân bản địa cũng tiêu thụ hết. Đợi khai khẩn thêm ruộng xong, ta định chuyển sang trồng lúa nước là chủ yếu. Giờ lượng khách mua lúa mì chắc đã bão hòa rồi, chúng ta điều chỉnh một chút, lấy tiêu thụ ổn định làm trọng."
Bạch Kim Thời cầm lấy sổ sách và tiền. Ban đầu, cậu không hiểu về sổ sách, sợ làm phiền Cố Thanh Nam, liền tự học cách xem và ghi chép, đến nay đã thành thạo cơ bản, thậm chí còn biết tự mình tính toán chi tiêu trong nhà.
"Nhưng ta để ý thấy, dân trong thành không mấy thích ăn gạo, vẫn chuộng mì sợi và phở hơn." Bạch Kim Thời lo lắng, "Chỉ sợ loại này sẽ khó bán."
"Không sao, nếu không bán được thì vận chuyển ra ngoài. Lúa có thể cất kho lâu dài, nếu thực sự không ai mua thì để dành cứu tế mùa đói. Dù vậy, cũng không thể chỉ trồng lúa, ta tính vẫn sẽ trồng cả lúa mì và đậu nành, tiệm gạo không thể chỉ bán mỗi một loại." Cố Thanh Nam vì nhiệm vụ lúa nước và đậu nành, đã lôi kéo Bạch Kim Thời cùng làm. Số tiền kiếm được từ lò gạch hay tiệm gạo sau này, đều là để dành cho cậu.
Hắn muốn làm gì đều lấy tiền của Bạch Kim Thời, mà Bạch Kim Thời chưa bao giờ tính toán. Hai người sống chung, rất giống một nhà, nhưng không phải kiểu người nhà kiểm soát hay đề phòng lẫn nhau.
Cố Thanh Nam nhìn người kia đang cúi đầu đếm tiền, toàn là bạc vụn và tiền đồng lẻ. Hắn còn nhớ, trước đây mỗi lần Bạch Kim Thời lấy tiền đều là những thỏi bạc lớn, hoặc ngân phiếu, so ra, hai người họ chênh lệch quá xa.
Đáng lẽ một người từng thấy qua vàng bạc châu báu sẽ không có hứng thú với những đồng tiền trinh này. Nhưng Bạch Kim Thời lại khác, bạc vụn với cậu cứ như vàng, cũng chỉ có những lúc như vậy, hắn mới thấy Bạch Kim Thời vui vẻ. Vì để cậu càng vui vẻ hơn, hắn cũng có động lực kiếm tiền, "Lò gạch cũng đã mở rồi, dạo gần đây không có việc gì gấp, hay là chúng ta ra ngoại thành chơi một chuyến đi? Ta muốn đi câu cá."
Bạch Kim Thời cứ nghĩ Cố Thanh Nam là người yêu thích câu cá. Trước kia ở kinh thành, cậu cũng từng gặp không ít người mê câu cá đến mức si mê, như hai vị đường ca, hay phu tử của bọn họ, cứ rảnh rỗi là lại cầm cần câu, còn phải gọi thêm ba năm bằng hữu nữa.
Cậu cho rằng Cố Thanh Nam cũng là kiểu người như vậy, liền gật đầu đồng ý, "Được, ta đi chuẩn bị một chút."
Tuy chưa từng đi ngoại thành chơi đùa, nhưng cậu đã đọc không ít du ký.
Cậu gọi Cố Nhị Ngũ và Hạch Đào tới, căn dặn hai người theo hầu hạ chu đáo. Đồ ăn thức uống, vật dụng cần thiết gì cũng không thể thiếu.
Cậu bảo đầu bếp làm mấy món, còn tự tay làm hai hộp điểm tâm, sau đó lại chuẩn bị thêm trái cây và các loại hạt khô.
Vốn còn định mang theo hai bầu rượu, nhưng nghĩ lại, ngày thường cũng không thấy Cố Thanh Nam uống rượu bao giờ, liền đổi thành nước trái cây.
Đợi tới lúc hai người đến bờ sông, Cố Thanh Nam thấy cậu lấy ra bình sứ, cứ nghĩ là rượu, vừa định xua tay bảo không cần, ai ngờ đưa lên miệng ngửi một cái thì không có mùi rượu, uống thử một ngụm, lập tức mắt hắn sáng rực, "Nước trái cây? Chua chua ngọt ngọt, ngon phết đấy! Ngươi mua ở đâu thế?"
"Ta dùng quả mơ làm." Bạch Kim Thời lấy ra một cái rổ, bên trong xếp đầy những bình nước sứ đủ vị, "Cái này ta pha thêm ít trà, còn cái này ngoài trà ra thì có thêm một ít sữa bò."
"Cái này chẳng phải đây chính là trà trái cây, còn cái này là trà sữa sao. Ngươi lợi hại thật đấy, đến trà sữa mà cũng làm được sao?" Cố Thanh Nam cũng chưa từng nghĩ đến, mình xuyên về cổ đại mà vẫn có thể được uống trà sữa.
Hắn cầm một cái chén nhỏ, đổ ra mỗi loại một ít để nếm thử. Hương vị tự nhiên, ngọt thanh, không ngấy, không hề có hóa chất hay phẩm màu gì. Trái cây cổ đại tuy không ngon bằng tương lai, nhưng ở thời đại này đã là hương vị không tệ rồi.
Cố Thanh Nam nghĩ tới công năng không gian của ba lô, nếu chờ tới mùa đông, hắn cho thêm ít đá vào, mùa hè lấy ra làm lạnh nước trái cây hoặc trà sữa để bán, nhất định sẽ đắt hàng.
Hắn nhớ lần đầu mở bản đồ, ngoài huyện thành ra là một mảng xám xịt, chứng tỏ về sau sẽ có thêm khu vực mới được mở ra. Nếu có thể lên kinh thành mở tiệm trà sữa, chỉ sợ lợi nhuận sẽ còn lớn hơn nữa.
"Chúng ta có thể mở một cửa hàng, chuyên bán những loại nước trái cây và trà do ngươi làm." Cố Thanh Nam thấy cậu dùng chai đựng trà rất đẹp, "Dùng loại này để đựng cũng rất thu hút khách."
"Loại chai này là ta mang từ kinh thành về, nếu mở tiệm ở kinh thành thì còn dễ, chứ ở nơi chúng ta đây, e rằng sẽ không ai chịu mua...." Bạch Kim Thời có thói quen tính toán trước sau.
"Không thử thì làm sao biết được? Trước kia ta cũng lo nơi này nghèo, không ai mua nổi gạo, ai ngờ tiệm gạo bán đắt như tôm tươi. Đừng thấy nơi này nghèo nàn, nhưng người có tiền không thiếu. Mấy nhà thương nhân giàu có đều sống nhờ bán dược liệu trên núi, tích lũy được không ít của cải đâu." Cố Thanh Nam rất thích nước hoa quả Bạch Kim Thời làm, lại uống thêm một ly nữa.
"Ta chỉ làm để tự mình uống, liệu có người mua không?" Bạch Kim Thời do dự hỏi, trong lòng cũng đã dao động.
Lúc ra khỏi phủ, cậu lặng lẽ vén màn xe, dọc đường vừa đi vừa ngó nghiêng xung quanh, mà mãi vẫn không thấy bóng dáng người kia. Tính ra, từ lần cuối gặp người ấy đến nay đã mấy tháng trôi qua, lòng cảnh giác cũng dần buông xuống.
Cậu nhớ rõ, người kia là bằng hữu thân thiết của đường ca, cha mẹ lại là trọng thần trong triều, chính bản thân người đó cũng đang học hành để chuẩn bị bước vào quan trường.
Mặc kệ người đó vì lý do gì mà tới nơi này, trong nhà y quản lý nghiêm ngặt như vậy, hẳn cũng sẽ không ở lại đây lâu lắm.
Cố Thanh Nam thấy vẻ mặt của cậu, đoán cậu cũng có chút ý muốn thử sức, "Thế này đi, nếu ngươi lo, trước cứ mở một quán nhỏ, giống như cái quán trà ở đầu đường kia, hẻo lánh vậy mà vẫn có người ghé vào uống nước nghỉ chân. Chúng ta mở ở ngay trong huyện thành, chắc chắn sẽ có khách. Dù gì chúng ta cũng không chỉ bán nước trái cây, trà sữa mà còn có cả điểm tâm nữa."
Nhắc đến điểm tâm, Bạch Kim Thời liền mở hộp điểm tâm mình làm ra, "Ngươi nếm thử đi, ta làm thường ngày để mình ăn, không biết có hợp khẩu vị người khác không."
Nắp hộp vừa mở, trong hộp là những loại bánh điểm tâm nhỏ xinh, có hình hoa cỏ, cũng có hình thú nhỏ, "Cái này là thỏ con? Còn đây là bông hoa? Khoan đã, cái kia là hình chuột sao?!"
"Ngươi không đến mức sợ cả bánh điểm tâm hình con chuột chứ?" Bạch Kim Thời bị dáng vẻ giật mình của hắn chọc đến phì cười, vài tháng qua những căng thẳng trong lòng như tan thành mây khói.